Hắn Là Vương Phi Của Ta

Chương 46



“Không cần lo lắng, ta đã bày bố kết giới ở bốn phía xung quanh bọn họ. Không ai có thể phát hiện bọn họ rồi.”

” Vậy sao? Vậy là tốt rồi… Uy, chúng ta đã đi ra lâu rồi đi, trở về nhanh đi.”

“Một chút nữa, một chút nữa thôi.” Hạ Phong lưu luyến vỗ về làm da Trưởng Tôn Minh Đức đang ngâm trong nước. Thật là, vô luận ở lúc nào đụng đến thân thể thân thân cảm giác đều là thoải mái như vậy a! Hội nghiện. (TBD : tiểu Minh ngươi cho hắn ăn đậu hủ free nữa goỳ T_T)

Quên đi.

Trưởng Tôn Minh Đức tiếp tục yên lặng đợi ở trong lòng ngực của hắn.

“Sợ sao?”Một trận yên tĩnh, Hạ Phong đột nhiên đưa ra vấn đề khiến Trưởng Tôn Minh Đức trong khoảng thời gian ngắn có chút không hiểu.

“Cái, cái gì?”

Thấy Trưởng Tôn Minh Đức có chút sờ không hiểu, Hạ Phong lại dùng chút sức ôm lấy thân thể trong lòng.

“Ha hả a, chúng ta không phải muốn về nhà sao?”Hạ Phong nhịn không được hít hít sau gáy của Trưởng Tôn Minh Đức.”Chúng ta có nên sắp xếp trước những tình huống sẽ xảy ra khi gặp a? Chúng ta phải thông đồng trước, để tránh khỏi tới lúc đó lại để lộ.”

“… Chúng ta có thể ở đây bao lâu?”

“Cái này thì “Hạ Phong làm bộ tự hỏi một chút, sau đó cười nói, “Chúng ta muốn ở bao lâu thì ở bấy lâu.”

“Nhưng chúng ta…”Bất lão bất tử, một ngày nào đó cũng sẽ lộ ra dấu vết.

“Thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, thân thân ngươi làm gì lo lắng nhiều như vậy chứ ?”

“Ha hả, nói rất đúng a, có con kỳ lân luôn luôn yêu thích làm bừa là ngươi ở đây, trên đời này còn có cái gì là không thể làm đến ?” Trưởng Tôn Minh Đức khẽ nở một nụ cười rộ khó có được.

“Vậy thưởng cho ta một chút đi…”

Lại một hồi kịch liệt “Giao phong ” mở màn.

Trưởng Tôn, xem ra các ngươi thật là cần một chiếc xe ngựa a!

Rốt cục lại ra đi .

Lâm Úc cao hứng cực kỳ, bởi vì hắn lại có thể tọa xe ngựa, nhưng lần này người ngồi ở ngoài xe ngựa đổi thành Hạ Phong.

Trong lòng Lâm Úc đối việc này cũng nhất thanh nhị sở* vì không cho thân thể Trưởng Tôn Minh Đức có gánh nặng quá lớn, hắn chủ động đem một trong hai đứa nhỏ ôm vào trong lòng .

_ nhất thanh nhị sở : hiểu rõ

“Lần này Trưởng Tôn thiếu gia ngươi ôm tiểu công tử đi.” Lâm Úc hảo ý nói.

Trưởng Tôn Minh Đức không nói lời nào, chính là thản nhiên cười.

Hạ Hữu Tường ở trong lòng Trưởng Tôn Minh Đức nở nụ cười giả tạo. Mẫu thân hình như cũng không muốn đi sửa sai cho đồ ngốc kia mà.

Trưởng Tôn Minh Thụy thì chỉ có thể ở trong lòng Lâm Úc khóc không ra nước mắt.

Kính nhờ! Ngươi trước đem ta cùng ca ca làm cho rõ rồi hãy nói những lời như thế đi! Người ngươi luôn ôm là ta a! Mẫu thân, ta rất nhớ ngươi a!

Mỹ nhân thật dễ dàng đưa tới mầm tai vạ, nhưng nếu bên người còn có đi theo một người thích chuyện xằng bậy hơn nữa luôn ở trong lúc đó vô tình gặp phải phiền toái , tỷ như một vị gia khỏa vô tri tới từ thế giới tương lai, thì tình thế liền càng thêm ác liệt.

Hết thảy đều phát sinh ở trước quầy hàng nho nhỏ trong một cái chợ.

“Uy! Ngươi rốt cuộc mua hay không mua? Không mua đừng cản đường!”Chủ quán chúa hung thần ác sát đối diện với một thiếu niên thanh tú rống to một trận.

“Khách hàng là thượng đế ngươi chưa nghe nói qua à ! Mẹ nó thái độ kém như vậy cẩn thận lão tử khiếu nại ngươi!” Thiếu niên thanh tú không cam lòng yếu thế quay lại rống. Chủ quán á khẩu ngay tại chỗ.

Vốn là cùng Trưởng Tôn Minh Đức đi ngang qua nơi đây để mua thức ăn với vài vật phẩm, nhưng Lâm Úc lại bị cái sạp này hấp dẫn.

Thật là một con thỏ nhỏ đáng yêu ! Thật là một con mèo nhỏ đáng yêu ! Thật là một con chó nhỏ đáng yêu ! Thật là một tiểu quy đáng yêu! Thật là một nho nhỏ đáng yêu

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.