Hắn Là Vương Phi Của Ta

Chương 5



Tuy nhiên chỉ nửa ngày sau, Hạ “Phượng” thực sự sắp điên . Không phải bởi vì “Ái phi thân yêu” Trưởng Tôn Minh Đức của hắn, mà là vì “cha chồng” và “mẹ chồng” tương lai.

Chuyện này cũng có thể lý giải. Phụ mẫu luôn luôn muốn nhi tử bảo bối của mình có thể cưới về một cô nương thuần khiết.

Nhưng hai vị này cũng quá cố chấp đi, thực là muốn đem tổ tông mười tám đời của hắn đều hỏi ra cho tường tận. Đồng chí Hạ Phong đáng thương cho tới bây giờ vẫn chưa từng nghĩ qua vấn đề này. Vì vậy hắn liền phát huy năng lực ứng biến khẩn cấp phi thường của mình, vội vã chắp vá lung tung, biên ra một một kịch bản thiên kim đại tiểu thư gia đạo sa sút, bất hạnh bị sơn tặc đánh cướp, phụ mẫu đều qua đời, lưu lạc giang hồ, cơ khổ không nơi nương tựa. Còn vì tránh né sơn tặc truy bắt phải trốn đông trốn tây, này đây mai đó, vì bảo vệ sự thuần khiết không nề hà dùng bùn đất bôi lên mặt, vậy mà cuối cùng lại bị Trưởng Tôn Minh Đức đem … Khụ !!

Quả thực là muốn bao nhiêu bi thảm thì có bấy nhiêu bi thảm, hơn nữa thần thái điềm đạm đáng yêu của Hạ Phong rớt rớt nước mắt, kết quả khiến nhị lão thương tiếc khôn nguôi. Tiêu Vũ Lam nghe xong tao ngộ của “nàng” liền khóc sướt mướt, Trưởng Tôn Hiền lại càng vỗ ngực bảo chứng với “nàng” nhất định không cho Trưởng Tôn Minh Đức “bội tình bạc nghĩa”.

Ai ~ Hạ Phong ngồi một mình trước gương, nhìn người trong gương cặp mắt sưng đỏ, vô cùng ủy khuất.

Dung mạo tuyệt thế của bản vương ~~~~ Ái phi a, tất cả đều là vì ngươi nha ! Ô ô ô …

Đột nhiên, Hạ Phong dường như có linh tính, quay đầu hướng về phía ngoài cửa sổ đang mở rộng nhìn. Quả nhiên, một bóng người xuất hiện ở bên ngoài, nhảy vào.

“Bảo bối ! Ngươi tới tìm ta sao !” Hạ Phong vạn phần vui vẻ thoáng cái đã phi tới, quấn lên như bạch tuộc, hất thế nào cũng không ra.

Trưởng Tôn Minh Đức hổn hển. “Ngươi xuống ngay cho ta !”

“Không chịu” . Ha ha a ~~

Thật vất vả mới có cơ hội chạm vào, Hạ Phong ở trên người Trưởng Tôn Minh Đức cọ tới cọ lui. Không giống hương phấn son nồng đậm của nữ nhân, mùi vị tươi mát quen thuộc khiến Hạ Phong bất giác nhắm mắt lại, nhớ lại vòng tay ấm áp nhiều năm trước.

Thịch ! Thịch ! Thịch !

Tiếng tim đập đều đều bên tai Hạ Phong khiến hắn an tâm mỉm cười.

Trưởng Tôn Minh Đức vốn muốn đem cái tên đang bám cứng trên người đuổi xuống, chợt thấy dáng vẻ an tâm tươi cười đó, mê muội dừng lại động tác, mặc cho khuôn mặt của Hạ Phong dán chặt trên ngực.

Thế nhưng …

“ Ngươi không được một, tấc, tiến, một, thước !” Trưởng Tôn Minh Đức nghiến răng nghiến lợi, đem cái tay không biết từ bao giờ đã vói vào trong áo cố sức lôi ra. Cái tên mặt dày này, không thể nhẹ dạ với hắn được.

“ A ? Ha ha a ~ “ Hạ Phong cười ngây ngô rút lại ma trảo.

Bảo bối thật là, đem “cánh tay ngọc ngà” của người ta niết thật là đau, ô ô ~~~ chẳng biết thương hương tiếc ngọc gì hết …

Trưởng Tôn Minh Đức khó khăn lắm mới đẩy được Hạ Phong ra, đứng thẳng thân thể, nghiêm túc nhìn cái tên đang dùng ánh mắt trách cứ trừng trừng lườm y.

“ Ngươi không phải nữ tử, ta cần gì phải thương hương tiếc ngọc với ngươi …”

“ Bảo bối a ! Ngươi biết ta đang nghĩ gì ?” Hạ Phong vẻ mặt kinh hỉ, “Chúng ta đúng là thần giao cách cảm a !”

Trưởng Tôn Minh Đức nhất thời nghẹn lời, cực kỳ buồn bực.

Kỳ quái ? Ta sao lại biết hắn đang suy nghĩ cái gì ? Chẳng lẽ ~ đây là nhân duyên thiên định ? Y nhìn lại Hạ Phong đang cười ngớ ngẩn như sắp sửa chảy cả nước miếng, thân thể run lên, một cơn ớn lạnh từ trong xương tỏa ra. Ảo giác, nhất định là ảo giác !

“ Ngươi giả nữ lẻn vào trong phủ rốt cuộc là có mục đích gì ?” Trưởng Tôn Minh Đức nhìn thẳng Hạ Phong, nỗ lực bảo trì thanh tỉnh, kiên quyết không để bị vẻ bề ngoài mê hoặc người lừa gạt. “ E rằng không phải chỉ là đơn giản muốn ta chịu trách nhiệm”

“ Mục đích gì ?” Hạ Phong hiếm khi lộ ra thần thái nghiêm túc, khiến Trưởng Tôn Minh Đức vốn quen nhìn khuôn mặt tinh quái của hắn có chút không thích ứng được. “ Đương nhiên là vì ngươi rồi “.

.

.

.

Sau gần 1 tháng bận rộn tớ đã có thời gian ngồi edit tiếp . Nếu thuận lợi ( không có việc bận đột xuất ) thì 1 tuần sẽ có 2 chap .

Ps : Vừa đọc xong ” Xuất Vân thất tông “tội” ” , hài chết được . Có nên “xử lý” luôn không nhỉ ???

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.