Hắn Là Vương Phi Của Ta

Chương 51



Giang hồ, cái gì là giang hồ?

Theo kinh nghiệm coi kịch võ trang cổ nghiệp của Lâm Úc y, hắn đã dành rất nhiều thời gian rãnh rỗi vô nghĩa để mà rút ra cái kết luận.

Điểm thứ nhất.

Giang hồ, chính là nơi để một cái đám không có lý trí, với đủ mọi loại dây dưa không rõ ràng thí dụ như giết phụ giết vợ giết huynh giết cha mẹ vợ, giết thầy giết sư mẫu giết sư muội sư huynh cộng thêm mấy con tiểu hoàng cẩu cũng không buông tha, đủ loại cừu hận khống chế được đại não, một nhóm người không có lý trí làm gì cũng đều manh động cố chấp ngu như trâu, là nơi phụng sự cho việc giết người trả thù vân vân.

Điểm thứ hai.

Giang hồ, chính là nơi nói cho một đám người nghèo kiết không biết thứ gì gọi là gạo chờ đợi để dành lấy bảo tàng vĩ đại của một vị hoàng đế, tướng quân, phản tặc, thái giám của một triều đại nào đó hoặc là tiết lộ cho một đám người tu luyện võ công đến tẩu hỏa nhập ma biết nơi cất giấy một bản tuyệt thế võ công rách nát không còn trọn vẹn của một cao thủ võ lâm đã chết mấy trăm năm trước lưu lại, cũng là nơi có áp lực vô hình thôi thúc toàn bộ giang hồ bắt đầu nhiệm vụ tìm báu vật và cung cấp tròn vẹn những loại nhu cầu quanh thân trong khi đi làm nhiệm vụ (ví dụ bản đồ tìm báu vật, chìa khóa cần dùng để sở hữu báu vật, giải quyết những vấn đề về cơm canh địa điểm dừng chân cho người đi tìm báu vật, cùng với cung cấp rừng cây, khách ***, tửu quán để chém giết lẫn nhau vân vân.

Đệ tam điểm, cũng là có tiền đồ nhất một chút.

Giang hồ, chính là để cho sau khi mỗ hoàng tử nữ hoàng của triều đại, bị vương gia tướng quân chư hầu vân vân lật đổ soán vị, thông gian bán nước đủ loại hành vi nguy hại an toàn quốc gia làm nơi để duy trì và che dấu hành động. Đó cũng là cấp bậc cao nhất, ảnh hưởng lớn nhất đến thay đổi cũ mới, là môi trường thích hợp nhất để nổi lên hoạt động thay đổi triều đại.

Đương nhiên, những điều này là do ở trong hoàn cảnh lớn tổng kết mà ra.

Nhưng đối giờ phút này có một sự kiện rõ ràng nhất là Lâm Úc đang dùng chính thân thể thử nghiệm chứ không phải ngồi trước TV còn ăn bỏng. Căn cứ chuyện thực sự đang diễn ra trước mắt hắn mà rút ra được kết quả, hắn phải vì giang hồ cho thêm một định nghĩa nữa:

Giang hồ, còn có thể là nơi chém giết lẫn nhau của một đàng xú nam nhân chết đói tranh giành với nhau vì một mỹ nhân chưa bao giờ thấy qua hay là một vị tiểu thư, phu nhân, danh kỹ thậm chí là nam nhân có diện mạo tịnh lệ vân vân được một đám người đặt ra điều kiện quan trọng để được gọi chung là hồng nhan họa thủy.

Mẹ nó, hắn sớm nên hiểu cái gì gọi là hồng nhan họa thủy.

“Cút !” Thu hồi kiếm Chớ Ly trong tay, Trưởng Tôn Minh Đức phun ra nói.

Mà Hạ Phong đứng ở một bên lành lạnh nói: “Hừ hừ, muốn đánh ý định đến ta, cũng không nhìn xem ta tướng công là ai?”

“Y là ai vậy? Lão tử nhất định phải…”Đại ca cầm đầu hung hăng hỏi.

“Ha hả, y chính là Trưởng Tôn Minh Đức con tiền minh chủ võ lâm Trưởng Tôn Hiền, sợ rồi sao?”

Hạ Phong đắc ý dào dạt, nhưng Trưởng Tôn Minh Đức lại nhíu mày, hơi hơi lộ ra thần sắc không đồng ý.

Y vốn không hy vọng để nhiều người biết y tái xuất giang hồ. Nhưng Hạ Phong không biết tại sao lại giống như là ước gì toàn bộ người trong thiên hạ đều biết được Trưởng Tôn Minh Đức y đã tìm được đường sống trong chỗ chết.

“Cái gì?”Đối phương nhất thời giống như là đang sống mà thấy quỷ bị nghen ở cổ họng .”Trưởng, Trưởng Tôn Minh Đức? Trưởng Tôn Minh Đức đã chết kia ?”

“Mẹ nó ngươi nói ai đã chết?”Hạ Phong lúc này trợn mắt nhìn.

“Trưởng, Trưởng, Tôn… Các ngươi nhớ kỹ lão tử !”run rẩy nói xong, liền bỏ chạy như một đàn chuột xám.

Lâm Úc không khỏi lại cảm thán, quả nhiên là họa thủy a! Tính tính dọc theo đường đi gặp được, đây đã là lần thứ hai mươi sáu.

Ai, thực còn may là Trưởng Tôn Minh Đức thủ hạ lưu tình, không để hắn nhìn đến cảnh đầy máu gì, nếu không phỏng chừng hắn sẽ phải ói ra cả tim gan phèo phổi ngay tại chỗ.

Đột nhiên, Lâm Úc giống như nhớ tới cái gì, hắn lo lắng cúi đầu nhìn nhìn hai tiểu oa nhi bị cha mẹ “Vứt bỏ ” trong lòng ngực của mình, không biết bọn họ có bị kinh hách gì không, nhưng đập vào tầm mắt hắn dĩ nhiên là từ mắt của hai trẻ mới sinh lộ ra sự hưng phấn, cao hứng, thú vị, kích động, thậm chí còn có một tia ý do vị tẫn.

_ ý do vị tẫn : hứng thú đến đần dộn

Ngay trên mặt Lâm Úc rớt xuống hắc tuyến, quả nhiên là cha nào con nấy.

“Vì cái gì?”Xe ngựa khởi hành, Trưởng Tôn Minh Đức cùng Hạ Phong hai người bên ngoài đánh xe, Lâm Úc thì vẫn số khổ như trước phải ở trong xe chiếu cố hai đứa nhỏ nghịch ngợm.

“Cái gì vì cái gì?”

“Đừng theo ta giả ngu, nói cho ta biết vì cái gì?”Nếp nhăn trên mày của Trưởng Tôn Minh Đức cơ hồ có thể bóp chết một con muỗi.

“…”

“Vì cái gì muốn đem chuyện chúng ta còn sống chiêu cáo thiên hạ?”

“… Thân Thân , ngươi tin tưởng ta chứ ?”

“Tín.”

Nghe vậy, Hạ Phong lập tức sung sướng nhếch lên khóe miệng.

“Ha hả, thân thân ngươi yên tâm, về sau ta sẽ thành thành thật thật tất cả đều nói cho ngươi biết, cho nên hiện tại không cần quá lo lắng.”

Trưởng Tôn Minh Đức nhìn hắn trong chốc lát, cũng nở nụ cười .

Tuy rằng không biết hắn tính toán làm cái gì, nhưng Trưởng Tôn Minh Đức rõ ràng, hắn tuyệt không làm chuyện thương tổn mình.

Bởi vì y biết, hắn thương y.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.