Hẳn Là Yêu

Chương 15



Joe quay tay lái và quành chữ U ở giữa phố nhà Gabrielle. Lốp xe bên phải nẩy lên lề đường khi anh xé miếng dán chống nghiện nicotine ở eo ra và liệng nó ra cửa sổ. Anh đẩy kính râm lên sống mũi và lục lọi trong ngăn chứa đồ cho đến khi tìm thấy một gói Marlboros. Anh dùng miệng rút một điếu thuốc ra khỏi bao và dùng Zippo châm thuốc. Một đám mây khói cuồn cuộn tuôn về hướng kính chắn gió, và anh rít một hơi dài khác. Cằm anh nghiến chặt lại đến mức răng anh cảm giác như sắp vỡ vụn, và anh không biết nên giải thích vết lõm mới trên chiếc Chevy như thế nào. Vết lõm ấy vừa vặn chính xác cỡ bàn chân anh. Anh cũng rất muốn được đá thẳng vào mông mình, nếu điều đó loài người có thể làm được.

Vụ bắt bớ lớn nhất trong đời anh, và anh đã bỏ lỡ. Bỏ lỡ bởi vì anh còn đang ăn nằm với người cung cấp thông tin bí mật của mình. Dù xét về mặt ngữ nghĩa cô cũng không còn là người cung cấp thông tin cho anh vào khoảnh khắc thâm nhập thì cũng chẳng đáng kể gì, anh đang làm nhiệm vụ vậy mà bộ phận bắt người lại không thể liên lạc với anh. Sẽ có các lời chất vấn. anh không có câu trả lời. Mà cũng không có cái nào anh muốn nói ra. Những câu chất vấn như là Cậu đã ở cái nơi chó chết nào hả Shanahan?

Và những gì anh có thể nói - "Chậc, Đại úy à, vì vụ bắt bớ đáng lẽ sẽ không xảy ra cho tới ba giờ, tôi đã nghĩ mình có vô khối thời gian để ăn nằm với người cung cấp thông tin cho tôi!" Joe gãi trán và rít một hơi nữa. "Và này, cô ấy có một cơ thể không thể tin được, sau khi tôi làm tình với cô ấy một lần, tôi trở nên tham lam và phải ăn nằm với cô ấy lần nữa. Và lần thứ hai phi thường đến mức tôi nghĩ mình cần một đòn tiền giao hợp thứ ba để khởi động lại tim tôi. Và đại úy, ông không thể coi là đã tắm cho đến khi được Gabrielle Breedlove xát xà phòng và cọ rửa." Và nếu anh thú nhận điều đó, anh chắc sẽ phải gấp huy hiệu lại và trở thành bảo vệ.

Một đám khói khác ngập đầy ô tô khi Joe thở ra. Vẫn có khả năng không một ai khám ra chuyện lăng nhăng của anh với Gabrielle. Anh chắc chắn không cảm thấy có nhu cầu muốn quảng bá vụ việc bất ngờ đó hay muốn giảm gánh nặng lương tâm. Nhưng cô thì có thể, và rồi anh sẽ hỏng hẳn. Khi vụ án này ra tòa, anh có thể tưởng cảnh luật sư biện hộ của Kevin chất vấn anh những câu như là, Có phải việc anh từng có quan hệ tình dục với người cung cấp thông tin của anh, đối tác kinh doanh của thân chủ tôi, là sự thật không, thám tử Shanahan? Và vụ này chẳng qua chỉ là một đòn ghen tuông chống lại thân chủ tôi phải không?

Có khi Kmart cần ai đó trông nom cửa hàng của họ vào buổi tối.

Joe mất mười lăm phút và một điếu xì gà nữa mới quành xe vào bãi đỗ xe cảnh sát. Anh siết chặt tay thành nắm đấm và nhét chúng vào túi quần, kiểm soát cơn tức giận. Người đầu tiên anh gặp trên đường đến phòng tạm giam là Đại úy Luchetti.

"Cậu đã ở cái nơi chó chết nào thế?" Luchetti gầm lên, nhưng không có mấy cay đắng ẩn sau những từ ngữ của ông. Viên đại úy trông trẻ hơn khoảng mười tuổi so với ngày hôm qua, và ông đã thực sự mỉm cười lần đầu tiên kể từ vụ trộm nhà Hillard.

"Ông biết tôi đã ở đâu." Joe và một thanh tra khác đã dành mấy giờ liền đêm qua và sáng sớm nay nghiền ngẫm từng chi tiết và động thái mà cục cảnh sát lên kế hoạch thực hiện. Họ đưa ra những kế hoạch đối phó với các tình huống bất ngờ. Những kế hoạch mà họ rõ ràng đã dùng đến mà không có anh. "Tôi đã ở chỗ cô Breedlove cảnh cáo cô ấy về vụ bắt bớ của Carter. Hắn đâu rồi?"

"Cả Carter và Shalcroft đang thu mình lại. Không tên nào nói gì." Luchetti trả lời khi họ tiếp tục đi dọc đại sảnh hướng về phòng thẩm vấn. Trong suốt một tuần rưỡi qua, bầu không khí trong tòa nhà vừa rầu rĩ vừa dày đặc căng thẳng. Giờ thì tất cả mọi người mà Joe đi qua, từ các thanh tra cho tới sĩ quan bàn giấy, đều mang một nụ cười rạng rỡ.

Tất cả mọi người đều đã hít thở trở lại, trừ Joe. Không khi mà mông anh quá gần máy vắt nước đến thế.

"Cậu có mùi hương hoa đấy à?" Luchetti hỏi.

"Tôi chả ngửi thấy gì hết."

Đại úy nhún vai. "Bộ phận bắt người không thể liên lạc được với cậu."

"Phải rồi, tôi đoán mình đã không mang máy nhắn tin theo người." Điều mà về cơ bản là đúng. Máy nhắn tin ở trong túi quần anh, và quần anh thì không ở trên người anh. "Tôi không biết làm sao điều đó lại có thể xảy ra được nữa."

"Cả tôi cũng không. Tôi không biết làm sao một tay thám tử có chín năm kinh nghiệm lại có thể bị bắt quả tang không có phương tiện liên lạc. Khi chúng tôi biết được rằng Carter đã thay đổi thời gian gặp mặt và cậu thì không thể gọi được, chúng tôi đã gửi một đội tuần tra qua cửa hàng trên phố Mười ba. Viên sĩ quan đã báo lại rằng cậu ta gõ cả cửa trước lẫn cửa sau, nhưng không có ai trả lời cả."

"Tôi đã không ở đó."

"Chúng tôi cũng đã gửi một người tới nhà cô ấy. Xe cảnh sát của cậu đỗ phía trước nhà, nhưng không ai trả lời cửa hết."

Quỷ tha ma bắt. Anh chẳng nghe thấy ai gõ cửa hết, nhưng tất nhiên, ở vài giây then chốt, anh thậm chí sẽ chẳng nghe thấy cả một đội nhạc diễu hành đi qua cách cái mông trần của anh có hai phân ấy chứ. "Chắc là lúc chúng tôi bước ra ngoài kiếm ít đồ ăn sáng," anh ứng khẩu. "Cô Breedlove lái xe."

Luchetti dừng lại khi họ bước vào khu phòng thẩm vấn. "Cậu kể cho cô ấy về Carter, vậy mà cô ấy cảm thấy muốn ăn sáng sao? Cô ấy thấy thích lái xe nữa chứ?"

Đến lúc thay đổi chiến thuật rồi. Anh nhìn vào mặt đại úy và thả cơn giận dữ mà anh vẫn dự trữ bên trong ra. "Ông đang buộc tội tinh hoàn tôi về việc này đấy à? Vụ trộm nhà Hillard là vụ án quan trọng nhất mà bộ phận Trộm cắp Tài sản từng thấy, không có ngoại lệ, và tôi để lỡ không tham gia vụ bắt bớ chỉ vì tôi phải bảo mẫu một người cung cấp thông tin." Tống ra chút ít thịnh nộ mang lại cảm giác thật tuyệt - tuyệt đến phát điên. "Tôi đã làm việc vất vả với vụ này và đổ công sức vào vô số giờ làm thêm. Tôi phải chịu đựng đống chuyện nhảm nhí của Carter mỗi ngày, và tôi đã muốn được tự mình đập còng vào hắn ta. Tôi đáng được ở đó, và sự thật đó không chỉ làm tôi cáu lộn ruột không thôi đâu. Nêu nếu ông đang cố khiến cho tôi cảm thấy như phế thải, thì ông có thể quên đi được rồi. Ông không thể làm tôi cảm thấy tồi tệ hơn nữa được đâu."

Luchetti ngửa người ra sau. "Được rồi, Shanahan, tôi sẽ bỏ qua nó trừ phi nó bị gợi lên lần nữa."

Joe hy vọng với Chúa là không. Anh không có cách nào để có thể giải thích về chuyện anh và Gabrielle. Anh thậm chí không thể giải thích chuyện đó với chính bản thân anh nữa.

"Cậu chắc là mình không có mùi hoa chứ?" Luchetti hỏi và khịt khịt không khí. "Ngửi như mùi mấy bụi tử đinh hương của vợ tôi."

"Tôi chẳng có mùi cóc ghẻ nào hết." Anh biết điều đó. Anh biết mình có mùi như mùi con gái. "Carter đâu rồi?"

"Phòng số ba, nhưng hắn không nói gì hết."

Joe đi tới phòng thẩm vấn và mở cửa. Và Kevin ngồi đó, một tay bị còng vào bàn.

Kevin ngẩng lên, và một khóe miệng hắn nhếch lên cười khinh bỉ. "Khi một tên cảnh sát bảo tôi rằng có một tay thám tử ngầm làm việc ở Anomaly, tôi đã biết đó là anh. Tôi biết ngay từ ngày đầu tiên rằng anh là một thằng thảm hại."

Joe dựa một vai vào khung cửa. "Có lẽ thế, nhưng tôi không phải là tên thảm hại bị tóm cùng bức Monet của ông Hillard, hay tên thảm hại chất đầy đồ cổ ăn cắp trong nhà. Tôi cũng không phải tên thảm hại đang đối mặt với mười lăm đến ba mươi năm trong nhà tù liên bang. Tên thảm hại đó sẽ là anh đấy."

Nước da vốn đã tái nhợt của Kevin hơi bạc đi. "Luật sư của tôi sẽ đưa tôi ra khỏi đây."

"Tôi không nghĩ thế đâu." Joe dịch sang bên để Cục trưởng Walker bước vào phòng. "Không một luật sư đang sống nào có thể giỏi đến thế."

Cục trưởng ngồi đối diện với Kevin ngang bàn với một tập hồ sơ đồ sộ chất đầy giấy tờ, một số trong đó Joe biết chẳng liên quan gì tới Kevin hết. Chỉ là một mánh nhỏ của cảnh sát để khiến tên tội phạm nghĩ rằng hắn có tập hồ sơ cảnh sát dày ụ mà thôi. "Shalcroft đang hợp tác hơn anh nhiều đấy," Walker bắt đầu, điều mà Joe cho là cũng có khả năng là một lời nói dối trơ tráo cũng có khả năng là sự thật. Anh cũng đoán là một khi Kevin đối diện với lượng bằng chứng khổng lồ chống lại hắn, hắn sẽ xoay người còn nhanh hơn cả lũ chó xù nhảy múa. Nếu không có gì khác, Kevin là một tên tham lam đặt lợi ích của bản thân lên hàng đầu. Không nghi ngờ hắn cuối cùng cũng sẽ đưa ra tên kẻ trộm mà hắn đã dùng để đánh cắp bức tranh, và tất cả những tên có liên quan.

"Anh nên suy nghĩ nghiêm túc đến việc hợp tác trước khi quá muộn," Joe gợi ý.

Kevin ngồi tựa lưng vào ghế và vênh đầu sang một bên. "Tôi sẽ không nói. Nhổ vào mặt các người."

"Được rồi, vậy thì thay vào đó hãy nghĩ về điều này, trong khi anh ở trong một buồng giam tiện nghi, tôi sẽ ở nhà, nướng thịt bò và ăn mừng."

"Với Gabrielle sao? Cô ấy biết anh thực sự là ai à? Hay anh chỉ lợi dụng cô ấy để tiếp cận tôi?"

Cảm giác tội lỗi đọng lại ở bụng anh. Tội lỗi và cả cơn sóng che chở mà anh đã cảm thấy buổi tối hôm nhìn Gabrielle lủng lẳng trên cái ban công đó. Nó khiến anh lảo đảo và đẩy anh rời khỏi cánh cửa. "Sao anh dám nói với tôi về việc lợi dụng Gabrielle. Anh đã lợi dụng cô ấy nhiều năm trời để trao cho minh một tấm chắn hợp pháp." Những gì anh cảm thấy đang nổi sóng trong bụng không chỉ là cảm giác trách nhiệm phải bảo vệ người cung cấp thông tin của mình, nhưng anh không có tâm trạng để mà giao thiệp hoặc lý giải nội tâm.

Kevin quay đi. "Cô ấy sẽ ổn thôi."

"Khi tôi nói chuyện với cô ấy sáng nay, cô ấy không có vẻ ổn."

Kevin quay lại, và lần đầu tiên, có thứ gì đó ngoài vẻ vênh váo và thù hằn lấp lánh sau mắt hắn. "Anh đã nói gì với cô ấy? Cô ấy biết những gì?"

"Cô ấy biết gì không phải là việc của anh. Tất cả những gì anh cần là tôi ở Anomaly để làm công việc của mình."

"Ừ đúng rồi," hắn chế giễu. "Khi anh thúc Gabe vào tường và chọc lưỡi vào họng cô ấy, đối với tôi trông không chỉ đơn thuần là công việc đâu."

Walker ngước lên, và Joe ép ra một nụ cười dễ dãi. "Vài ngày hay ho hơn những ngày khác." Anh nhún vai và lắc đầu, như thể Kevin cứ nhải đi nhải lại. "Tôi biết ngay lúc này anh thực sự cáu tiết với tôi, nhưng tôi sẽ cho anh vài lời khuyên. Anh có thể làm theo hoặc lại bảo tôi tự nhổ vào mặt mình, dẫu thế nào tôi cũng không quan tâm, nhưng nó đây : Anh không phải tuýp người thực sự thèm để tâm đến ai đó ngoài bản thân mình, và giờ không phải là lúc trở nên do dự. Con tàu của anh đang chìm, anh bạn ạ, và anh hoặc có thể cứu lấy mình hoặc chết đuối cùng lũ chuột cống khác. Tôi khuyên anh nên cứu lấy bản thân minh trước khi quá muộn." Anh nhìn Kevin từ trên xuống dưới một lần cuối, rồi quay ra khỏi phòng và đi tới nhà giam.

Ngược lại với những gì cục trưởng đã nói với Kevin, William Stewart Shalcroft không hợp tác chút nào. Hắn ngồi im lặng trong nhà tù, nhìn chằm chằm vào các song sắt, ánh sáng phía trên rọi một luồng sáng xám xịt lên cái đầu hói của hắn. Joe quan sát tay buôn bán đồ nghệ thuật và chờ cho adrenalin tăng tốc. Cảm giác sục sôi luôn đến vào lúc phải bẫy một tên bất lương, bắt một kẻ phải nói dù anh vừa bảo hắn đừng có nói gì nếu không anh sẽ dùng những gì hắn nói để chống lại hắn. Cảm giác ấy không đến. Thay vào đó Joe chỉ cảm thấy kiệt quệ. Cả về thể xác lẫn tinh thần.

Nguồn năng lượng nhiệt huyết lấp đầy cục cảnh sát giữ anh tỉnh táo và cảnh giác đến hết ngày. Lắng nghe mọi chi tiết về vụ bắt giam Kevin và Shalcroft, rồi nghe thêm chút ít khi câu chuyện đã rối tinh và được xào xáo lại từ đầu để giữ tâm trí anh bận rộn và giữ cho anh không nghĩ quá nhiều đến Gabrielle và những gì anh định làm với cô.

"Có ai đã mang hoa vào đây à?" Winston hỏi từ bên kia lối đi.

"Ừ, có mùi như thế," Dale Parker, một thám tử mới vào nghề, thêm vào.

"Tôi đếch ngửi thấy cái gì hết," Joe quát các đồng nghiệp, rồi chúi mũi vào công việc giấy tờ. Cả chiều còn lại anh có mùi như một bụi tử đinh hương và chờ rìu bổ xuống cổ anh. Lúc năm giờ, anh túm lấy chồng giấy tờ trên bàn và hướng về nhà.

Sam đợi anh trên chỗ đậu cạnh cửa ra vào của nó. "Xin chào, Joe," nó chào đón ngay khi Joe bước vào.

"Xin chào, anh bạn." Joe ném chùm chìa khóa và đống giấy tờ lên cái bàn trước tràng kỷ, rồi thả Sam ra khỏi lồng. "Tivi hôm nay thế nào?"

"JER-ry JER-ry," Sam rít lên khi nó nhảy ra khỏi cửa lồng và bay lên nóc bộ giải trí bằng gỗ sồi.

Joe đã không cho phép Sam xem Springer trong vài tháng rồi. Không phải từ sau khi nó thu nhận thứ ngôn ngữ hư hỏng và lặp đi lặp lại vào những khoảnh khắc không thích hợp."

"Mẹ mày là một con điếm béo ú."

"Chúa ơi," Joe thở dài và lún xuống sô pha. Anh cứ nghĩ Sam đã quên câu đó rồi.

"Tên kia coi chừng đấy," chuyên gia bắt chước đậu trên ti vi la mắng.

Joe ngửa đầu ra sau và nhắm mắt lại. Cuộc đời anh đang hướng thẳng tới địa ngục. Anh vừa suýt dội sạch sự nghiệp của mình, và xác suất rằng công việc của anh vẫn trong vòng nguy hiểm là khá cao. Anh ngập chồng chất công việc giấy tờ, và chú chim của anh có một miệng rác rưởi. Tất cả mọi thứ đều nằm ngoài tầm kiểm soát.

Không có công việc làm xao nhãng, anh nghĩ đến Gabrielle, đến cái ngày anh bắt giam cô lần đầu tiên. Quan điểm của anh đối với cô đã thay đổi gần một trăm tám mươi độ trong vòng chưa đến một tuần. Anh kính trọng cô, và anh cảm thấy tồi tệ thực sự bởi cô chắc đã nói đúng về công việc kinh doanh của mình. Tên cô và tên cửa hàng cô giờ đã bị dính liền với tên trộm ô nhục nhất trong bang. Cô chắc sẽ phải đóng cửa cửa hàng, nhưng nhờ anh chàng luật sự khéo léo, cô sẽ không mất đi tất cả. Ít nhất anh cũng hy vọng là thế.

Và rồi anh nghĩ đến khuôn miệng mềm mại của cô trên miệng anh và đầu ngực cứng ngắc của cô cạo trên ngực anh. Sự động chạm của cô trên lưng và bụng anh. Thằng bé của anh trong tay cô khi cô xoa anh ngang phần bụng mềm mại của cô, qua qua lại lại cái khuyên rốn ấy. Anh gần như đã tự làm mình xấu hổ ngay tại đó trên làn da lụa là của cô. Anh vẫn có thể thấy đôi khuyên tai gắn đá nép trong tóc cô khi anh nhìn xuống mặt cô, vẫn có thể cảm nhận hơi ấm cơ thể cô bên dưới anh.

Cô thật xinh đẹp khi mặc quần áo. Cô đáng sửng sốt khi cởi chúng ra. Cô đã làm rung chuyển thế giới của anh, thổi tung đầu anh, và nếu cô là bất kỳ người phụ nữ nào khác, anh sẽ cố tìm ra cách dụ cô thoát khỏi quần áo một lần nữa - và rồi lần nữa. Anh sẽ ở trong ô tô của mình, trên đường tới nhà cô, cố tìm cách làm cô khỏa thân cưỡi lên lòng anh.

Anh thích cô. Được rồi, anh không chỉ thích cô.

Anh thích cô rất nhiều. Nhưng thích một người phụ nữ rất nhiều không phải là tình yêu. Thậm chí nếu một mối quan hệ tình cảm với cô không phức tạp như mớ bùi nhùi, cô cũng không phải tuýp phụ nữ anh có thể thấy mình ổn định cuộc sống cùng. Anh không muốn làm cô tổn thương, nhưng anh vẫn phải tránh xa.

Hít một hơi thật sâu, anh cào các ngón tay qua hai bên đầu rồi thả tay xuống lòng. Có khi anh chẳng có gì mà phải lo lắng. Chẳng có gì mà phải cảm thấy tội lỗi hết. Cô có khi chẳng mong đợi gì đâu. Cô là một cô gái mạnh mẽ. Một cô gái thông minh. Cô chắc là biết làm chuyện đó trên giường cô, trên sàn nhà, hay trong phòng tắm nhà cô là một sai lầm lớn. Cô chắc đang phát khiếp vì ý nghĩ gặp lại anh. Họ làm cho nhau cảm thấy tuyệt vời trong một đôi giờ, rất tuyệt, nhưng chuyện đó không thể xảy ra lần nữa. Cô cũng phải biết điều đó. Cô phải biết rằng không có khả năng có bất kỳ mối quan hệ nào giữa hai người họ.

Với rèm đã kéo và đèn đã tắt, Gabrielle ngồi một mình trong căn phòng tối om và quan sát bản tin địa phương lúc năm giờ ba mười. Vụ trộm nhà Hillard lại một lần nữa là tiêu điểm, chỉ là lần này ảnh của Kevin lóe lên trên màn hình.

"Ngày hôm nay một người đàn ông địa phương đã bị bắt giam vì có liên quan tới vụ trộm lớn nhất trong lịch sử bang. Doanh nhân Kevin Carter..." bản tin bắt đầu. Đoạn băng chiếu cảnh mặt tiền của Anomaly chạy tiếp khi chương trình tiếp tục. Nó hiện lên cảnh cảnh sát mang bức Nagel, máy tính và tài liệu của Kevin đi. Họ đã trút sạch bàn làm việc của anh, và đã lục soát cửa hàng tìm đồ ăn cắp. Cô biết tất cả những gì mà họ đã chạm đến, bởi vì cô cũng đã ở đó. Cô đã mặc quần áo, lái xe tới cửa hàng của mình, và cô đã quan sát họ làm việc đó. Cô, Mara, Francis, và luật sư Ronald Lowman của cô. Đứng cạnh nhau. Tất cả mọi người trừ Joe.

Joe không hề quay lại.

Câu chuyện tiếp tục qua đoạn đầu tiên tiếp đến đoạn thứ hai. Một bức hình của William Stewart Shalcroft xuất hiện trên một góc, và Kevin ở góc bên kia, khi phát ngôn viên của cảnh sát trả lời các câu hỏi. "Với sự giúp đỡ của một người cung cấp thông tin," anh ta nói, nhưng không thèm đề cập tới tên cô và cả việc cô trong sạch, "chúng tôi đã giám sát Carter một khoảng thời gian..." Anh ta tiếp tục, rồi bản tin chuyển sang vấn đề thu hút đông đảo dư luận, ông bà Hillarrd xuất hiện và cảm ơn cục cảnh sát Boise.

Gabrielle ấn nút tắt tivi trên điều khiển và ném nó lên tràng kỷ cạnh chiếc điện thoại không dây của cô.

Joe cũng không gọi.

Cuộc đời cô đang sụp đổ thành muôn ngàn màu sắc cho cả thế giới nhìn ngắm. Đối tác làm ăn của cô, một người đàn ông mà cô đã tin tưởng đủ để xem như một người bạn thân thiết, là một tên trộm. Các kênh tin tức không nhắc đến tên cô, nhưng bất kỳ ai biết cô chắc cũng sẽ kết luận cô có tội bởi sự liên kết kinh doanh đó. Cô và Ronald đã thảo luận vài câu về các lựa chọn của cô, như là đóng cửa hàng và mở lại dưới một cái tên mới, nhưng cô không biết mình có còn tâm huyết để bắt đầu lại từ đầu hay không. Cô sẽ nghĩ lại về nó khi cơn sốc đã qua đi và đầu cô đã rõ ràng.

Điện thoại trên tràng kỷ cạnh cô reo lên, và dạ dày cô nhộn nhạo. "Xin chào," cô trả lời trước khi nó kịp rung lần hai.

"Mẹ vưa xem bản tin," mẹ cô bắt đầu. "Mẹ đang trên đường qua đây."

Gabrielle nuốt xuống sự thất vọng của mình. "Không, đừng ạ. Con sẽ chuyển qua nhà mẹ một thời gian."

"Khi nào?"

"Tối muộn hôm nay."

"Con không nên ở một mình."

"Con đang đợi Joe," cô nói, sau đó cô sẽ không ở một mình nữa. Sau khi gác máy với mẹ, cô đi tắm. Cô cho thêm oải hương, ngọc lan, và đặt điện thoại cạnh bồn tắm, nhưng nói lại reo lên, thì lần này cũng không phải Joe.

"Cậu đã xem tin tức chưa?" Francis bắt đầu.

"Tớ đã xem rồi." Gabrielle che giấu sự thất vọng của mình lần thứ hai. "Nghe này, tớ gọi lại cho cậu nhé? Tớ đang chờ Joe gọi cho tớ."

"Sao cậu không gọi cho anh ấy?"

Bởi vì cô không có số nhà anh và anh cũng không có tên trong niên giám điện thoại. Cô đã kiểm tra rồi - hai lần lận. "Không, tớ chắc chắn anh ấy sẽ gọi khi đã rời chỗ làm. Cho tới lúc đó, anh ấy chắc sẽ không thể nói chuyện với tớ về vụ án này." Hay về họ. Về những gì sẽ xảy ra hiện giờ.

Sau khi Francis gác máy, Gabrielle ra khỏi bồn và mặc vào một cái quần đùi kaki mới và áo phông trắng. Cô thả tóc xuống bởi vì cô nghĩ anh thích nó như thế nhất. Cô thậm chí còn không cố tự bảo mình rằng cô sẽ không đợi cạnh điện thoại. Bất kể cô cố gắng thế nào, cô cũng sẽ không bao giờ giỏi nói dối đến thế. Với mỗi tích tắc đồng hồ, các dây thần kinh của cô lại căng lên chút đỉnh.

Lúc bảy giờ ba mươi, một người tật nguyền bán bóng đèn phải hứng chịu bất hạnh do gọi tới. "Không!" cô rít lên vào điện thoại. "Tôi đã có một ngày thật sự tồi tệ!" Cô ấn nút ngắt liên lạc và lún xuống ghế, chắc chắn rằng mình vừa tạo ra nghiệp chướng tồi tệ nhất có thể tưởng tượng được. Loại phụ nữ nào lại la hét với một người tàn phế cơ chứ?

Loại phụ nữ mà cuộc đời đang vỡ vụn và nên quan tâm đến công việc kinh doanh của mình hơn là đời sống tình cảm nhưng lại không thế. Cô đã làm tình với anh, và anh đã chạm vào trái tim cô như thể chưa một người đàn ông nào từng chạm vào cô. Anh đã chạm vào cơ thể cô và khuấy lên một phản ứng không giống bất kỳ điều gì cô từng trải nghiệm. Hơn cả tình dục. Cô yêu anh, nhưng không biết anh cảm thấy gì về cô khiến ruột gan cô thắt lại. Sự bấp bênh khiến cô phát điên và còn tệ hơn bất kỳ thứ gì cô từng cảm thấy trong đời.

Họ đã làm tình, rồi anh bỏ chạy khỏi nhà cô như thể không thể thoát ra đủ nhanh. Và phải, cô biết anh không có lựa chọn. Trong phần đầu óc lí trí, cô biết bỏ đi cách ấy không phải quyết định của anh, nhưng anh đã không hôn tạm biệt cô. Anh thậm chí còn không ngoái lại.

Chuông cửa reo, và cô bật dậy. Khi cô nhìn qua lỗ nhòm, Joe nhìn lại cô từ sau cặp kính râm phản chiếu của anh. Hơi thở cô nghẹn lại trong họng, và một cơn đau lắng xuống trong tim cô như thể cô vừa nuốt không khí xuống.

"Joe," cô nói khi giật mở cánh cửa. Rồi cô không thể thốt ra một từ nào qua khỏi những cảm xúc đang bịt kín lồng ngực cô. Ánh mắt đói khát của cô nhìn ngắm cả người anh cùng một lúc, từ đỉnh mái tóc sẫm màu, áo phông và quần jean đen, tới mũi đôi bốt đen của anh. Cô lướt ánh mắt ngược lại lên khuôn mặt nam tính dữ dội của anh, với bộ râu mới mọc và những đường nét đẹp đẽ của cái miệng gợi cảm của anh. Một cái miệng nhục dục mà anh đã ấn vào đùi trong của cô cách đây chưa đầy mười hai giờ.

"Em đã xem tin tức chưa?" anh hỏi, và có thứ gì đó trong giọng anh, thứ gì đó trong cách anh đứng, rung lên những đợt chuông báo động trong đầu cô. "Em đã nói chuyện với luật sư của em chưa?"

Cuối cùng, cô cũng tìm được giọng nói. "Rồi. Anh có muốn vào trong không?"

"Không, đó không phải là một ý hay." Anh bước lùi lại một bước tới mép bậc thềm. "Nhưng anh có muốn nói chuyện với em về những gì đã xảy ra giữa chúng ta sáng nay."

Cô biết những gì anh định nói trước cả khi anh mở miệng. "Đừng nói anh thấy hối tiếc," cô cảnh cáo, bởi vì cô không nghĩ trái tim mình có thể chịu nổi việc nghe thấy sự hối hận của anh, như thể những gì họ chia sẻ cùng nhau là một sai lầm. "Đừng nói với em rằng điều đó đáng lẽ không bao giờ nên xảy ra."

"Không, nói không khiến việc đó trở nên đúng đắn, Gabrielle à. Những gì đã xảy ra là lỗi của anh. Em là người cung cấp thông tin cho anh, và có những chính sách và thủ tục nghiêm khắc liên quan đến cách anh xử sự với em. Anh đã phá vỡ tất cả những điều luật ấy. Nếu em muốn nói chuyện với ai đó trong phòng nội vụ, anh có thể cho em tên người cần liên lạc."

Cô nhìn xuống những ngón chân trần của mình, rồi ngước lên nhìn hình ảnh phản chiếu của cô trên kính ăn. Anh lại nói về các điều luật. Cô không quan tâm đến luật, chính sách, hay nói chuyện với một người nào đó ngoài anh. Anh nói về những gì họ đã làm nhưng không phải cảm xúc của anh. Anh có thể không yêu cô, nhưng anh phải cảm thấy mối gắn kết giữa họ.

"Anh đã sai, và anh rất tiếc."

Lời thừa nhận đó thật đau đớn, nhưng cô không có thời gian nấn ná ở nỗi đau. Nếu cô không nói với anh, anh sẽ bỏ đi mà không biết trong tim cô có gì. Nếu anh vẫn bỏ đi, cô cũng không mãi băn khoăn liệu anh biết thì có gì khác biệt hay không. "Em không tiếc. Em không biết điều này về em, nhưng em không coi trọng tình dục bừa bãi. Em khó mà có thể mong anh tin em sau những gì đã xảy ra sáng nay, nhưng em phải có tình cảm sâu đậm với ai đó mới được."

Môi anh tạo thành đường thẳng, nhưng bây giờ cô đã đi quá xa để quay lại. "Em không biết điều này xảy ra bằng cách nào," cô tiếp tục. "Cho tới vài ngày trước, em thậm chí còn không biết em rất thích anh nữa." Với mỗi từ cô thốt ra, nếp nhăn lại xuất hiện trên trán anh. "Trước đây em chưa bao giờ thực sự rơi vào tình yêu. Ý em là, vài năm trước em cứ nghĩ em đã yêu Fletcher Wiseweaver, nhưng những gì em cảm thấy với anh ta không so sánh được với cảm xúc em dành cho anh. Em chưa bao giờ cảm thấy một điều gì như thế này."

Anh bỏ kính ra, và xoa xoa hai thái dương cùng trán anh. "Em đã có một ngày thực sự tồi tệ, và anh nghĩ em đang bị rối loạn."

Gabrielle nhìn vào đôi mắt mệt mỏi của anh, hai mống mắt màu nâu như socola đen béo ngậy. "Đừng đối xử với em như thể em không biết mình cảm thấy gì. Em là người lớn, em không loạn giữa tình dục và tình yêu. Chỉ có một lời giải thích cho những gì đã xảy ra hôm nay. Em yêu anh."

Anh buông thõng tay xuống, nét mặt trở nên trống rỗng, và một khoảng im lặng ngượng nghịu lấp đầy không khí.

"Em chỉ vừa bảo rằng em yêu anh. Anh có bất kỳ phản ứng gì với câu đó không?"

"Có, nhưng không cái nào em muốn nghe đâu."

"Cứ thử đi."

"Có một giải thích nữa hợp lý hơn." Anh xoa xoa sau cổ và nói, "Chúng ta đã phải giả vờ làm bạn trai bạn gái. Mọi thứ trở nên thực sự nóng bỏng, thực sự nhanh, và tất cả chúng ta bị bọc kín trong đó. Các đường ranh trở nên mờ ảo, rối loạn, và chúng ta đã bắt đầu tin vào điều đó. Chúng ta đã đưa mọi thứ đi quá xa."

"Có lẽ anh bị rối loạn, nhưng em thì không." Cô lắc đầu. "Anh là phần dương của em."

"Gì cơ?"

"Anh là phần dương của em."

Anh bước lùi một bước xuống các bậc thềm ở hiên nhà cô. "Cái gì của em cơ?"

"Nửa kia của linh hồn em."

Anh đẩy kính râm lên mặt và lại che mắt đi một lần nữa. "Anh không phải đâu."

"Đừng nói với em rằng anh không cảm nhận được sự gắn kết giữa chúng ta. Anh phải cảm thấy điều đó."

Anh lắc đầu. "Không. Anh không tin vào tất cả mấy chuyện linh hồn hòa quyện, hay nhìn thấy luồng khí đỏ rực." Lùi lại thêm một bước, anh đứng trên vỉa hè phía dưới cô. "Trong vài ngày nữa em sẽ rất mừng vì anh đã ra khỏi cuộc đời em." Anh hít một hơi vào phổi và chậm rãi thở ra. "Hãy chăm sóc bản thân mình, Gabrielle Breedlove," anh nói và quay đi.

Cô mở miệng để gọi anh, để bảo anh đừng rời bỏ cô, nhưng cuối cùng cô níu kéo một mảnh tự trọng và tự tôn cuối cùng mà cô có và bước vào nhà, đóng cửa lại với hình ảnh bờ vai rộng của anh bỏ cô đi và chạy khỏi cuộc đời cô. Ngực cô cảm giác như đang bẹp rúm trên tim cô, và tiếng nức nở đầu tiên thoát khỏi họng cô khi cô ghì chặt lấy phần áo phông trên ngực trái của mình. Điều này đáng nhẽ không được xảy ra. Khi cô tìm thấy phần dương của mình, anh đáng lẽ cũng phải biết cô, nhận ra cô. Nhưng anh không, và cô chưa bao giờ lại tưởng tượng rằng nửa kia của linh hồn cô lại không đáp lại tình yêu của cô. Cô chưa bao giờ tưởng tượng cảm giác ấy sẽ đau đến thế nào.

Tầm nhìn của cô nhòe đi, và cô dựa lưng vào cửa. Cô đã sai. Không biết còn tốt hơn là biết anh không yêu cô.

Cô nên làm gì bây giờ? Đời cô hoàn toàn hỗn loạn - chấn động thực sự. Công việc kinh doanh của cô đã sụp đổ, đối tác của cô ở trong tù, và nửa kia của linh hồn cô không biết anh ta là bạn đời của cô. Làm sao cô có thể sống tiếp cuộc đời mình như thể không phải cô đang chết mòn bên trong? Làm sao cô có thể sống cùng một thành phố, và biết rằng anh đang ở đâu đó ngoài kia nhưng không hề muốn cô?

Cô cũng đã sai về một thứ khác nữa, cảm giác bấp bênh không phải điều tồi tệ nhất mà cô từng cảm thấy trong đời.

Điện thoại reo, và cô nhấc nó lên ở hồi chuông thứ tư. "Xin chào," cô nói, giọng cô nghe vừa trống rỗng vừa xa xăm với chính tai cô.

Có một khoảng dừng ngắn trước khi mẹ cô lên tiếng. "Chuyện gì đã xảy ra từ lần cuối cùng chúng ta nói chuyện thế?"

"Mẹ là bà đồng, mẹ bảo c-con." Giọng cô vỡ òa, và cô nức nở, "Khi mẹ nói với con rằng con sẽ c-có một người tình t-tóc đen nồng nhiệt, sao mẹ không bảo c-con rằng anh ấy cũng sẽ làm tan vỡ trái tim con?"

"Mẹ đang trên đường đón con đây. Ném vài món đồ vào một cái vali đi, và mẹ sẽ đưa con lên ở với ông Franklin. Ông có thể cần đến sự bầu bạn của con đấy."

Gabrielle đã hai mươi tám tuổi, sẽ là hai mươi chín trong tháng Giêng, nhưng chạy về nhà với ông chưa bao giờ nghe lại tuyệt vời đến thế.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.