Hận Thù

Chương 36




Nó bước về phía nhỏ, mỉm cười thân thiên:- Bạn học mới, xin chào !

Nhỏ ngước nhìn nó rồi cười tươi đáp trả:

- Hân hạnh, gọi mình là Thùy Trâm được rồi

Nó bỗng cúi xuống sát người nó, thì thầm:

- Bộ mặt giả tạo của cô ... còn kém lắm.

Nhỏ chớp mi mắt nhìn nó, bày ra bộ mặt cún con:

- Bạn nói gì vậy Kiều Linh ? Mình .. không hiểu ...

Nhỏ cố tình nói lớn cho cả lớp nghe. Trên đôi mắt màu hồng phấn đáng yêu phảng phất tia đắc thắng. Nó không nói gì chỉ cười nhẹ và quay về chỗ ngồi. Nhỏ ngơ ngác nhìn nó, nhưng rồi cũng vẫn tươi cười nói chuyện với đám con trai. Hắn nhéo má nó:

- Em nói gì với nhỏ đáng ghét kia vậy ?

nó nhếch môi, khuôn mặt ngùn ngụt sát khí:

- Kịch vui sắp bắt đầu rồi.

Cả lớp đột nhiên im lặng khi cô giáo dạy Toán bước vào lớp. Giọng cô nghiêm nghị:

- Kiểm tra bài cũ

Nhỏ đột nhiên hào hứng nói lớn:

- Em xung phong

Nét mặt cô giãn ra hiền từ:

- Tốt, lên đây

Nhỏ đi lên bảng, khi đi ngang qua chỗ nó, nhỏ nở nụ cười nham hiểm, nhỏ bỗng ngã xuống. Cả lớp ngạc nhiên nhìn nhỏ. Bà cô hỏi:

- Chuyện gì vậy?

Nhỏ nhìn bà với ánh mắt đáng thương, giọng yếu ớt:

- Dạ, chỉ là.....

Nhỏ ái ngại nhìn nó. Nó cũng hơi ngạc nhiên nhưng vẫn lấy lại sự lạnh lùng vốn có, lòng thầm khinh bỉ: " không ngờ cô ta dùng đến cách tệ hại này "

Khi thấy nhỏ nhìn nó bắng ánh mắt xen chút sợ sệt như vậy, mọi người cũng hiểu được chuyện. Bà cô quát lớn:

- Kiều Linh, em gạt chân bạn ấy hả ?

Cả lớp nhìn nó như muốn hỏi có phải nó làm không thì nó nhún vai ra vẻ không quan tâm. Cả lớp thấy vậy liền ném cho nhỏ ánh nhìn khinh bỉ. Bởi họ biết, nó không bao giờ nói dối làm những việc như vậy.

Riêng bà cô vẫn cứ quát lớn:

- KIỀU LINH

Nó vẫn cúi xuống bàn lướt web như chả có chuyện gì xảy ra.

Nhỏ tức giận nhìn nó: " Tại sao cô ta lại được cả lớp tin tưởng vậy chứ ? Thật đáng ghét mà !!!!!!"

Bà cô tức giận xuống chỗ nó ngồi. Bả quát lớn:

- Em ko coi tôi ra gì sao?

Nó bây giờ mới ngước lên nhìn bả, đôi mắt khẽ chớp ra vẻ vô tội, khuôn miệng khẽ nhếch lên:

- Bingo

Bà cô tức xì khói:

- Em ... em ... em

Nhỏ đứng dậy vỗ vai bà cô, nở nụ cười hiền:

- Em không sao mà cô, cô bớt giận nhé !

Nhỏ bày ra khuôn mặt cún con ngây thơ. Bà cô xoa đầu nhỏ như một đứa trẻ rồi trừng mắt nhìn nó:

- Em thật là không bằng 1 phần của Thùy Trâm

Nó nhún vai bình thản:

- Sao cũng được

Hắn ngồi bên cạnh ra sức nín cười vì khuôn mặt đỏ lè của bà cô.