Hạnh Phúc Anh Và Em

Chương 33: Tối nay 8 giờ - công viên l.o.v.e



Sáng hôm sau 'Reng reng reng' - đồng hồ báo thức của nó bắt đầu đã reo đánh thức nó dậy , bắt đầu với một ngày mới . Sửa soạn nhanh chóng , nó bước nhanh xuống lầu .

-Chào tiểu thư , mời cô xuống ăn sáng - Quản gia Kim cung kính nói

-Dạ thôi , chút con đến trường ăn sau , giờ con đi học nhé - Nó cười

-Vâng , để tôi gọi tài xế chở tiểu thư đi - Quản gia Kim nói

-Thôi ạ , hôm nay con muốn đi bộ hít thở không khí một chút -Nói rồi , nó nhanh chân bước đến trường .

Hôm nay trời vẫn xanh , gió vẫn thổi nhè nhẹ , ánh nắng vẫn chan hòa , mỗi người một công việc tất bật , không khí vẫn rộn rã . Nhưng hôm nay nó cảm thấy tâm trạng háo hức , mong chờ điều gì đó đang làm chủ bản thân nó , rảo bước nhanh tới trường nó nhanh chóng bước vào lớp .

Vừa vào tới lớp , tự dưng lại có bao nhiêu con mắt đổ dồn về phía nó , nhất là bốn con yêu quái , ý lộn bốn con người đáng yêu của nó . Không hiểu họ ăn phải cái gì mà tự dưng nhìn nó chằm chằm , thỉnh thoảng thì chớp chớp , chưa kể đến cái miệng còn cười cười kiểu ' cực kì là kinh dị' .

-Sàng buổi cháo , à nhầm chào buổi sáng - Cả bốn không hẹn nhau đồng thanh lên tiếng ( Sún: Như học thuộc lòng sẵn tại nhà :v )

-Ch.. Chào - Nó lắp bắp chẳng nói lên lời luôn , thật sự là kì lạ .

Nhắc đến kì lạ thì nó mới để ý rằng hôm nay thiếu một người , là hắn , hắn hôm nay không đi học . Lý do là gì đây? Hôm qua đi chơi vui vẻ lắm mà , hay là hắn gặp chuyện gì? Một loạt câu hỏi vu vơ hiện lên trong đầu nó , thật sự là thiếu hắn , nó cứ thấy buồn buồn , cảm giác rất khó chịu . Thấy sắc mặt của nó thay đổi liên tục , như đã đạt được mục tiêu , bốn người quay sang cười ma mị .

-Bé Nhi , sao buồn vậy nè? - Thiên xoa đầu nó

- Nhìn mặt em hiện lên hai chữ ' Nhớ Phong' rồi kia kìa - Trâm bịt miệng cười

-Nào có , chị cứ trêu em - Nó cười trừ

-Trêu gì ? Bồ nhớ 'ảnh' thì nói ra đi , tụi này lôi 'ảnh' về cho nè - Vy nhấn mạnh từ 'ảnh' , mắt chớp chớp liên tục làm nó suýt nôn .

-Cất cái mắt đó đi giùm tao cái , mắc ói quá trời - Nó bịt miệng vờ nôn

-Nhi ơi là Nhi , nhớ thì nói đi mà , mắc công buồn vô cớ như vầy , thằng Phong mà biết thì nó chém chết tụi này luôn đó - Huy cười đểu

-Mấy người thôi đi không hả , cho xuống gặp anh Vương giờ - Nó giơ nắm đấm đe dọa

- giống ai đó ghê ta - Cả bọn đồng thanh kích đểu nó

-Haiz , mệt mấy người quá , à mà anh Nam vẫn chưa có tin tức gì hả? - Sực nhớ đến Nam nó hỏi

-Ừ ha , em nhắc anh mới nhớ , nó dạo này chả có tin tức gì cả , lên báo tìm cũng chỉ thu về con số 0 thôi , chắc là cáo từ nghề hát hò rồi về quê ở ẩn luôn rồi - Thiên đùa

-Trời , vậy là anh ấy không về nữa hả? Buồn quá à - Nó nhăn nhó

-Buồn gì mà buồn , vui lên mày , hôm nay là ngày đặc biệt mà - Vy nháy mắt

-Bộ hôm nay có động đất hả , sao không nói sớm để tao dọn sang Pháp với bama cho chắc ăn - Nó vờ ngu ngơ

-Con quỷ , nói chuyện với mày thà tao nói với cái đồ gối của tao còn hơn , mày chỉ cần nhớ rằng hôm nay là....... - Đang nói thì Vy bỗng ngắt quãng

Và....

-Ngày đặc biệt - Lại đồng thanh

Nó suýt xỉu với đám này . Lắc đầu chán nản , nó lăn ra ngủ để giết thời gian .

Tan học , lại rảo bộ trên con đường quen thuộc , nơi lá vàng cứ rơi nhè nhẹ trên không trung , cảm giác thật yên bình . 'Tinh' bỗng điện thoại của nó reo có tin nhắn , tò mò mở ra xem . Một dòng chữ ngắn ngủi hiện lên , tuy chỉ có vài chữ ngắn ngủi nhưng cũng cho nó được cảm giác ấm áp , vui vẻ . 'Tối nay 8h - công viên L.O.V.E 'được gửi từ hắn . Bất giác nở nụ cười thật tươi , nó bước nhanh về nhà trong tâm trạng háo hức đan xen hồi hộp .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.