Hạnh Phúc Không Ngừng

Chương 29: Ấn tượng ngốc nghếch




Trong thế giới của anh, cô chẳng qua cũng chỉ là một vật để trang trí, một thứ đồ vật được đánh dấu là "vợ" thôi.

Hai tuần sau, công ty tổ chức tiệc chào đón họ. Trên danh nghĩa là tiệc chào đón nhưng thực chất cũng là bữa tiệc gặp mặt. Có điều chỉ tổ chức với quy mô nhỏ, khách mời là những quản lý cấp cao trong công ty, ngoài ra còn mời thêm lãnh đạo các phòng ban cùng tham gia. Còn họ về cơ bản cũng vừa tìm hiểu xong tình hình các công trình hiện tại của công ty và các vấn đề về nhân lực.

Trên đường đi, Tiêu Ly rất nhẹ nhàng thoải mái, chủ động nói chuyện phiếm với Ẩn Trúc.

"Phùng Ẩn Trúc, có biết vì sao tôi lại muốn điều em đi cùng không?"

Ẩn Trúc không có tâm trạng tốt như thế, cô chỉ hận không thể ngủ vùi mấy ngày mấy đêm hoặc ngủ đông được luôn thì càng tốt. Có điều vấn đề này trước giờ cô vẫn luôn muốn biết nên mới lấy lại tinh thần hỏi lại một câu: "Tại sao?".

"Rất đơn giản, vì em giỏi và cũng có tố chất để phát triển tài năng đó hơn nữa."

Tiêu Ly đã phải do dự mất một thời gian trong việc lựa chọn đưa Ẩn Trúc theo. Dù sao, cũng không phải là việc mở mang bờ cõi gì to lớn nhất thiết phải mang theo vài người thân tín đi cùng. Phùng Ẩn Trúc càng không thể được coi là thân tín mà ngược lại còn là một nhân viên lúc nào cũng giữ khoảng cách với anh nhất. Cô làm thư ký theo nguyên tắc của mình, thường là làm tròn bổn phận được giao, còn với những người hay những việc không liên quan, cô không tham gia cũng không bàn luận gì. Đây là ưu điểm nhưng đôi khi nó lại trở thành nhược điểm. Cô sẽ không thẳng thắn bày tỏ suy nghĩ của mình với anh, cùng lắm thì cũng chỉ là đưa ra những ý kiến để anh tham khảo về công việc.

Nhưng, Phùng Ẩn Trúc có một ưu điểm rất nổi trội, đó chính là cô ấy giỏi lại không bị vướng bận bởi những chuyện lặt vặt khác. Điểm này nhìn qua thì chưa thấy rõ ràng, nhưng nó đã trở thành lý do chính trong việc lựa chọn cô. Phùng Ẩn Trúc vừa không bị ảnh hưởng của tình yêu lại không vướng bận con cái, thực sự là lựa chọn tốt nhất trong việc cùng anh xung phong lâm trận. Còn một điểm quan trọng hơn là Tiêu Ly luôn cảm thấy Phùng Ẩn Trúc có một khả năng giúp điều chỉnh tâm trạng. Những lúc buồn chán mà nhìn thấy cô tự nhiên sẽ cảm thấy tâm trạng ổn hơn rất nhiều. Không phải cô có thể khiến cho tâm trạng của anh lúc ấy khá lên mà là giúp anh tạm thoát ra khỏi thứ tâm trạng đó để nghỉ ngơi một lát. Anh hy vọng đến làm việc trong một môi trường mới có thể mang theo chiếc phao cứu sinh là cô.

Ẩn Trúc chỉ "Vâng" một tiếng, không nói tiếp nữa. Giỏi, nói nghe hay thật đấy, chẳng phải thấy cô là một lao động ưu tú, có thể cố gắng hết sức mình để làm nô dịch hay sao? Lý do này thực sự nghe chẳng có gì mới cả. Cái gì mà gọi là có tố chất phát triển tài năng đó hơn nữa chứ? Là khiến cô phải rời bỏ quê hương gia đình đến đây đơn thương độc mã, không phải bận tâm điều gì đó sao?

Cũng phải, nếu là ở nhà có thế nào cũng sẽ không phải làm thêm ban đêm gần hai tuần như vậy, có người xót và không có người xót là không giống nhau.

Cũng may tất cả cũng đã đến hồi kết, sau này làm mạnh tay tới thế nào thì đó là việc của anh ta. Tình hình sắp tới của công ty chắc cũng sẽ có việc lớn, có việc nhỏ. Quan trọng là Tiêu Ly định thế nào, cô cũng không nắm được việc anh ta sẽ "diệt" ai làm gương trước.

Bữa tiệc đón tiếp này không khác gì một cuộc nhậu nhẹt chè chén, Ẩn Trúc cũng bị chuốc không ít rượu. Suốt từ ngày đến đây cho tới giờ cô không được nghỉ ngơi tử tế buổi nào nên giờ uống vào say rất nhanh. Cô gục đầu vào cạnh bàn, tay cầm cốc nước ấm uống ừng ực từng ngụm một. Cô không thấy khó chịu chỉ thấy buồn ngủ vô cùng, cô rất muốn thả người nằm xuống chiếc ghế sofa bên cạnh nhưng cả bàn chỉ có một mình cô là khách nữ, nằm ra đấy thật chẳng ra thể thống gì.

Ẩn Trúc lơ mơ nghe thấy Tiêu Ly gọi nhân viên phục tới để dặn dò điều gì đó, sau đó cô được đỡ đứng dậy và dìu ra ngoài. Bên tai cô vẫn còn văng vẳng giọng nói rất thật như có ai đó đang muốn ngăn cản cô.

"Phùng tiểu thư sao có thể đi được chứ, Phùng tiểu thư đi rồi chúng ta uống còn có ý nghĩa gì nữa!", nói xong liền có người đi tới kéo Ẩn Trúc lại. Người này có lẽ cũng đã uống nhiều rồi, không những miệng nồng nặc mùi rượu mà còn vừa ôm vừa kéo bằng được Ẩn Trúc. Nhân viên phục vụ lúc này không biết nên nghe theo ai, việc đùa đùa thật thật trên bàn rượu dù gì họ cũng đã gặp nhiều rồi đi thật hay đi giả cũng khó phán đoán.

Ẩn Trúc muốn đẩy thằng cha khiến người khác buồn nôn kia ra, thật sự là cô đang bị anh ta lắc cho tới mức nôn nao cả người, nhưng đẩy thế nào cũng không thấy nhúc nhích. Ẩn Trúc có cảm giác bàn tay mình bị một bàn tay rất khô và ấm nắm chặt lấy. Cũng chính nhờ lực kéo của bàn tay ấy, cô đã thoát khỏi sự kìm kẹp của của người đàn ông kia, ngã vào lòng một người khác. Mùi vị của người này rất thân thuộc, hình như là Tiêu Ly. Nói là ngã vào lòng nhưng Ẩn Trúc biết, anh chỉ ôm hờ cô, dường như cánh tay của anh chỉ muốn giúp cô tránh xa khỏi những người khác.

"Ai nói cô ấy muốn đi, sao có thể để cô ấy về sớm thế được. Tôi nhờ nhân viên phục vụ tìm cho cô ấy một nơi yên tĩnh để nghỉ ngơi, gần đây buổi tối cô ấy thường xuyên không được ngủ đủ giấc. Hơn nữa, uống rượu là chuyện của đàn ông, phái yếu như cô ấy mà tham gia thật chẳng thú vị chút nào."

"Giám đốc Tiêu, theo như anh nói thì phái yếu thì nên làm gì?", người vừa hỏi là Phó cục trưởng, từ lúc bữa tiệc bắt đầu tới giờ anh ta vẫn ngồi yên rất nghiêm túc, người khác tới chúc rượu nói một thôi một hồi, anh ta cũng chỉ nhấp môi uống một cái mà thôi.

"Ý tôi là phái yếu thì nên ở nhà chăm chồng chăm con, để họ đi theo chỉ làm rối việc, không có cũng không hỏng việc."

Câu nói này không biết thế nào lại nói trúng ý của cục trưởng Lưu, anh ta hô lên một tiếng: "Hay" rồi tự mình nâng cốc uống cạn, "Đã lâu không được gặp người hiểu biết, nói được những điều có lý rồi."

Ẩn Trúc bắt đầu thấy đau đầu, chuyện này là thế nào đây? Có người tung thì cũng phải có kẻ hứng chứ.

Được Tiêu Ly dìu vào một căn phòng khác, Ẩn Trúc vội nói: "Không phiền anh nữa, tôi tuy là nữ nhưng cũng vẫn có thể tự lo cho mình."

"Em tưởng thật sao, nếu tôi không nói thế, liệu chúng ta có thể thoát được không?"

Cũng có thể là do hơi men, Ẩn Trúc bắt đầu đùa: "Nô gia thật không dám đứng ngang hàng với ngài.", nói xong câu này, đến bản thân cô cũng thấy buồn cười, chẳng phải cô chỉ là một kẻ nô bộc hay bị Tiêu Ly sai bảo cho chóng mày chóng mặt đó sao?

"Phụ nữ đúng là không biết phân biệt phải trái."

"Ha ha, thật đa tình, anh chắc có nhiều phụ nữ theo lắm đấy nhỉ! Theo tôi, đàn ông mới là những kẻ không biết phải trái nhất! Phụ nữ rất dễ thỏa mãn với hạnh phúc, chỉ cần một chút thôi là hạnh phúc rất lâu."

"Mấu chốt của vấn đề là ở chỗ có bao nhiêu cái một chút kia? Phụ nữ không bao giờ thấy đủ cả."

"Còn dám nói anh không phải là người gia trưởng phong kiến, không phải kẻ theo chủ nghĩa trọng nam khinh nữ sao? Bình thường anh giả bộ thôi phải không? Khen cái này, tán cái kia, thật ra trong lòng lại không nghĩ như vậy. Tôi biết những lời đường mật của đàn ông là không đáng tin chút nào cả", nhưng những người không biết nói những lời đường mật cũng không đáng tin nốt.

Đấy là chút ý thức cuối cùng của Ẩn Trúc, cô cứ nghĩ như vậy và ngủ mất lúc nào không biết.

Khi Ẩn Trúc tỉnh dậy đã là hơn chín giờ sáng ngày hôm sau rồi. Mặc dù trước đó cũng có vài lần mơ màng định tỉnh dậy, nhưng cô vẫn không chiến thắng được cơn buồn ngủ, khát tới mức mơ thấy mình đi phơi nắng ở sa mạc.

Khi Ẩn Trúc tỉnh dậy mới biết mình đang nằm trên giường ở nhà. Cô không cảm thấy lạ. Bất kể Tiêu Ly có theo chủ nghĩa trọng nam khinh nữ hay không, nhưng đối với phái nữ bao giờ anh cũng quan tâm chăm sóc rất chu đáo, đối với những việc kiểu thế này, anh đều rất chu đáo. Nhưng anh làm vậy không phải là theo thói quen nên Ẩn Trúc không cảm kích. Không phải tất cả đàn ông đều thương hoa tiếc ngọc, có rất nhiều người coi phụ nữ chỉ là trò tiêu khiển. Tiêu Ly giỏi ở chỗ anh vừa thể hiện sự quan tâm vừa thể hiện sự tôn trọng, không làm đối phương cảm thấy khó chịu.

Sau một đêm say giấc tỉnh dậy, mặc dù đã được ngủ đẫy giấc nhưng Ẩn Trúc không hề cảm thấy tỉnh táo chút nào. Cô ôm gối kêu than mãi mới chịu đứng dậy.

Nhưng không dậy cũng không được, hôm nay cô định đi một vòng trong trung tâm bán đồ điện. Hôm trước gọi điện về nhà, mẹ chồng cô nói bếp gas đã hỏng, bố chồng cô sáng sớm ra chợ mua về một cái khác mới tinh, nghe người bán nói thì đây là chiếc bếp gas do công nhân tuồn từ nhà máy ra nên rất rẻ. Ẩn Trúc cứ băn khoăn hay là hàng giả. Bếp gas là đồ dùng quan trọng trong gia đình, cô định tự mình đi mua một cái để nghỉ Tết mang về cho gia đình.