Hành Trình Ở Viễn Cổ

Chương 1



Trình Y nhận được một cuộc điện thoại làm cho cô phải vội vã chạy đi, tình huống này thường xuyên phát sinh. Cô đang công tác tại một phòng khám của tiểu khu, bởi vì y thuật không tệ nên có vài khách hàng quen thuộc. Có đôi khi thân thể đối phương không thuận tiện đi tới hoặc quá vội vàng thì cô sẽ tới tận nhà để chữa bệnh. Lần này người gọi điện thoại muốn cô đến xem cũng là một khách quen. Bởi vì là tên côn đồ nên sẽ thường xuyên xuất hiện tình huống bị chém đả thương. Vì vậy, vì muốn né tránh cảnh sát truy cứu, thường xuyên gọi điện thoại kêu cô qua đó khâu vết thương cho hắn.

Cấm lấy túi đựng dụng cụ y tế bình thường luôn được chuẩn bị tốt, Trình Y vội vàng rời khỏi phòng khám bệnh, sau khi khóa chặt cửa liền bước nhanh đi tới nơi đã định. Nhà bệnh nhân này ở khu trung tâm, phải đi qua một tiểu khu và hoa viên nhỏ. Bởi vì người nọ hối thúc nên cô đi rất nhanh.

Hiện tại là đầu mùa đông, thời tiết bắt đầu chuyển lạnh, Trình Y bao bọc mình thật kín kẽ. Quần jean dài màu tím, áo lông cao cổ màu trắng, bên ngoài khoát chiếc áo choàng mỏng màu nâu cổ áo lông tơ màu xám bạc, chân mang giày thể thao bằng vải.

Tuy rằng Trình Y có chút hướng nội, không nói lời tùy ý nhưng nhân duyên không tệ lắm. Người trong tiểu khu nhìn thấy cô cơ bản đều chủ động chào hỏi, cô cũng một đường mỉm cười đáp lại. Ngày hôm đó vừa lúc nhiệt độ bên ngoài tăng trở lại, bên ngoài có nhiều người hơn, cô ngoái lại nói chuyện với người ta không chú ý cách đó không xa có một vỏ chuối. Không ngờ giẫm lên sau đó bi kịch xảy ra, khi cô ý thức được chuyện gì thì cả người đã té ngã xuống đất, cái ót bị đập rồi. Cũng may áo lông có mũ trùm đầu phía sau nên đầu không có bị đập phải đồ cứng nhọn gì đó, nếu không sẽ rất đau.

“A.” Trình Y bụm cái ót ngồi dậy, ngã chổng vó lên trời trước mặt bao người thật là mất thể diện, có chút ngượng ngùng ngẩng mắt lên nhìn chung quanh. Vốn đang nghĩ trăm ngàn lần đừng để mấy đứa nhỏ nhìn thấy, nếu không bọn nó sẽ không kiêng nể gì mà lớn tiếng cười cô, nếu vậy cô chết mất. Ai ngờ cái nhìn này làm cho cô lập tức choáng váng.

“Đây là đâu?” Trình Y gần như hoảng sợ nhìn mọi thứ trước mắt. Đây là mảnh rừng rậm, chung quanh đều là đại thụ cao chọc trời, cô đang ngồi trên thảm cỏ mới mọc, bốn phía im ắng. Bầu trời màu xanh lam hiếm thấy giống như chưa từng bị ô nhiễm qua, không có một đám mây, không khí cũng cực kỳ tươi mát.

Rõ ràng đang ở trong tiểu khu, ngã một cái không hiểu sao lại xuất hiện ở địa phương rất quỷ dị này. Trình Y xoa đầu mơ hồ còn có chút đau, hoài nghi cái mông ngã đến nỗi mình xuất hiện ảo giác. Nếu không thì chính là cô đang nằm mộng . . . . .

Chống tay muốn đứng lên, kết quả chạm được thứ gì đó, nhìn sang thì phát hiện đó là túi đựng dụng cụ y tế của cô. Tranh thủ thời gian nhặt lên lau sạch đất, sau đó đứng dậy, cô muốn rời khỏi cánh rừng rậm này, chỉ là không biết phải đi hướng nào. Phóng tầm mắt nhìn xung quanh, phát hiện nơi này chẳng khác gì mê cung, sợ chọn nhằm đường thì kết quả càng đi càng không thể nào thoát ra được.

Hôm nay thật vừa vặn rồi, người sốt ruột thúc giục nàng không thể ngờ là bị cô cho leo cây. Không còn cách nào khác vì nơi này không có tín hiệu nên không thể gọi điện được, trên cổ tay cô có cái đồng hồ cơ học hiện tại hiển thị là mười giờ rưỡi sáng. Ở cái nơi xa lạ này, không thể nào phân biệt được đông tây nam bắc, vì vậy cũng không xác định được nơi này có phải mười giờ rưỡi giống như thời gian nơi cô đã sinh hoạt không.

Tùy tiện chọn một phương hướng đi tới, đi được vài bước cô càng khẳng định mình không phải nằm mơ, hiện tượng kinh dị có thể nghĩ đến là mình xuyên qua. Ngoại trừ cổ thụ rậm rạp che kín bầu trời còn có cỏ dại không biết tên, cô chưa từng nhìn thấy qua bọn chúng bao giờ. Cô thật sự không rõ mình rốt cuộc chạy tới cái địa phương nào, cô lạc quan suy nghĩ có lẽ chỉ là thay đổi địa phương, chỉ cần hỏi thăm là có thể quay về.

Trong rừng rậm rất yên tĩnh, kể cả tiếng chim hót cũng không có, loại yên tĩnh này không duy trì được bao lâu. Khoảng chừng năm phút sau, đột nhiên một tiếng dã thú rống truyền đến, âm thanh truyền tới từ bên trái của cô khoảng cách chừng hơn hai mươi mét xa xa vọng lại.

Đi kèm với tiếng dã thú hưng phấn kêu to vì phát hiện con mồi là âm thanh ‘lộc cộc lộc cộc’ tứ chi dẫm nát trên mặt đất ngày càng gần. Trình Y sợ tới mức tóc gáy dựng thẳng lên, trái tim suýt chút nữa là vọt ra khỏi cổ họng.

Nguy hiểm ngay trước mắt, đầu óc còn chưa phục hồi mà hoạt động thì thân thể đã phản ứng rồi, Trình Y ôm chặt túi y tế chạy thục mạng. Sợ dã thú bổ nhào tới, cô thông minh không có lựa chọn chạy theo đường thẳng mà chạy như điên theo lộ trình hình chử S. Cảm giác sau lưng dã thú cách mình càng ngày càng gần, lông tóc đều dựng lên, cô không dám quay đầu lại.

“Ngao ~” âm thanh rống to của dã thú cơ hồ là vang lên ở bên tai Trình Y, Trình Y cảm thấy hai lỗ tai ong ong chấn động như muốn điếc luôn. Cô sợ tới mức muốn khóc rống, còn chưa kịp kêu lên sợ hãi cái mũ trên chiếc áo lông của cô bị chụp được, âm thanh xé rách chói tai vang lên, nón của áo lông ngay lập tức phân thây rồi.

“Cứu mạng, a . . .!” Trình Y sợ tới mức hồn phách muốn bay đi, mũ bị cắn rách rơi ở phía sau, tốc độ chạy trốn nhanh hơn cô lớn tiếng kêu cứu, âm thanh hoảng sợ gào thét từ trong rừng vang vọng truyền ra bên ngoài.

Dã thú chạy tới cái mũ thì dừng lại, dùng móng vuốt lay lay cái mũ dưới đất hai cái nhưng không nghiên cứu ra được là cái gì. Chung quy là đói bụng, vì vậy buông tha cho việc nghiên cứu cái vật không biết tên này, lại một lần nữa truy đuổi theo con mồi.

Dã thú nhảy mấy cái chạy đuổi theo, ngay tại lúc Trình Y suýt chút nữa thành mỹ thực trong miệng dã thú, phía trước đột nhiên có tiếng quát tháo hùng hậu của nam tử xa xa truyền đến. Hai người đàn ông lao tới cực nhanh, cơ hồ là tới ngay lập tức, nhìn qua rất là cao lớn uy mãnh. Người đàn ông phải nói là dã nhân cầm trường mâu làm bằng xương cốt động vật làm vũ khí ngay lập tức xông vào trong tầm mắt của Trình Y.

Hai người đàn ông cao chừng hai thước, cơ bắp đầy người, nước da ngâm đen, tóc đen rối tung hơi có vẻ lộn xộn ở sau người, thân trên để trần, thân dưới có một tấm da thú quấn quanh che chắn bộ vị trọng điểm, trên chân mang giày rơm làm từ hàng mây tre lá. Hai người nhìn thấy dã thú khổng lồ đuổi theo nữ nhân ăn mặc quái dị thì tru lên một tiếng, cầm lấy vũ khí liền xông lên phía trước chiến đấu với Bodo.

Có hai người này chiến đấu với dã thú, Trình Y rốt cuộc cũng có thể thở một hơi rồi. Cắn răng sử dụng chút sức lực cuối cùng chạy tới khoảng cách gần 50m rời xa chiến trường, lúc này toàn thân cô hư thoát mà ngã xuống đất. Khoảnh khắc trước đó vì sợ hãi khiến cô cố gắng chạy trốn, tốc độ cũng không chậm mấy so với Lưu Trường. Hiện tại có người tới cứu nên cô có chút thả lỏng, trong nháy mắt cả người xụi lơ như quả bóng cao su xẹp xuống. Cô ngồi dưới đất ngơ ngác nhìn phương hướng hai người một thú đang chiến đấu, hiện tại đừng nói là đứng lên, ngay cả nhấc tay lau mồ hôi trên trán cô cũng thấy khó khăn.( Lưu Trường: vận động viên điền kinh của TQ)

Tuy rằng trái tim còn đang kinh hoàng, toàn thân vô lực, tóc gáy toàn thân còn đang dựng đứng, nhưng không ảnh hưởng tới con mắt nhìn xem gì đó. Hiện tại Trình Y mới nhìn đến bộ dáng của dã thú, cô chưa nhìn thấy qua loại động vật này, không biết là con vật gì. Hình thái thân thể nhìn qua có chút giống con hổ nhưng so với con hổ thì to lớn hơn nhiều, lông rất dài màu nâu có các đường vân màu da cam. Đầu dã thú nhìn không giống cái gì, đầu hình trứng( hình bầu dục), hai con mắt màu xanh biếc giống như cây mận loại nhỏ, hàm răng sắc nhọn lộ ra bên ngoài, nhìn rất dọa người. Tứ chi có lông màu trắng, móng vuốt sắc bén, ở trên mặt đất chỉ cần bào nhẹ một cái có thể đào ra một cái hố. Một bên chiến đấu hăng hái với hai dã nhân cầm trường mâu công kích một bên gầm rú.

Tuy dã thú rất lợi hại, nhưng hai dã nhân cũng không kém. Họ hợp tác cực kỳ ăn ý, nếu không phải một người đánh trên một người đánh dưới thì là một người bên phải một người bên trái. Động tác của hai người vô cùng nhanh nhẹn, động tác lách mình cực nhanh, mỗi một móng vuốt của dã thú chụp tới bọn họ tám chín phần mười đều có thể tránh thoát. Một điểm quan trọng nhất là chịu đánh, Trình Y trơ mắt nhìn thấy một người trong bọn họ bị đầu dã thú đụng văng ra xa năm sáu thước hung hăng ngã trên mặt đất. Nếu như là người bình thường mà nói thì dù không ngất đi cũng phải nằm trên mặt đất rên rỉ thật lâu, nhưng người này lại có thể như không có chuyện gì xảy ra mà ngay lập tức nhảy dựng lên điều khiển cái mâu, hô to ‘Oa nha nha’ tiếp tục lao vào chiến đấu với con dã thú.

Không biết qua bao lâu, có lẽ chỉ trôi qua vài phút cũng có lẽ mười phút sau, có thể đôi bên đều mệt mỏi, tốc độ trận đại chiến nhân thú dần chậm lại. Trên người hai dã nhân đều bị thương, là vết cào của dã thú, cũng may miệng vết thương không sâu, chỉ là chảy chút máu. Mắt của dã thú bị trường mâu đâm mù một con nên phát động điên cuồng lao tới, gào thét lớn không đếm xỉa tới trường mâu đang đâm tới trước mặt, duỗi ra móng vuốt sắc bén nhắm ngay vào nửa người trên của người đàn ông mà dùng sức chộp tới. Một tiếng “huỵt” vang lên, âm thanh móng vuốt đâm vào da thịt người truyền tới.

“A!” Nam nhân bị đả thương lập tức kêu ra tiếng, ném đi trường mâu ngã ngửa xuống đất, trên người xuất hiện một vết rách thật sâu thật dài gần thấy cả xương, máu tươi từ vết thương nhanh chóng phun trào ra, nam nhân đau đớn kêu vài tiếng sau đó không còn tiếng động.

“Hiền!” Trình Y nghe được nam nhân còn lại rống lớn tên bạn của mình.

Dã thú đả thương người tên gọi là Hiền kia đồng thời cũng bị trường mâu của đối phương đâm trúng bụng, máu tươi chảy ra còn nhiều hơn so với Hiền. “Ngao ~” dã thú ngã trên mặt đất run rẩy cố sức đứng dậy.

Nam nhân choáng váng thấy đồng bạn không một tiếng động liền nóng nảy, hét to một tiếng liền cầm trường mâu xông lên mãnh liệt đâm vào đầu dã thú. Dã thú đầu tiên là bị đâm mù mắt sau đó là bị đâm thủng bụng, đã sớm bị thương nặng nề, lúc này bị nam nhân dùng nhiệt tình mãnh liệt đồng vu quy tận đâm chém chỉ chốc lát sau liền nấc nghẹn bỏ mình.

“A a a a a.” Hai mắt nam nhân đỏ bừng, tay nắm vũ khí gân xanh nổi cả lên, theo động tác kịch liệt tay đâm vào đầu dã thú, đầu tóc rối tung của nam nhân càng thêm lôn xộn, hoàn toàn che kín mặt hắn. Toàn thân không ngừng run run, biểu hiện giống như kẻ điên, trình độ điên cuồng của hắn khó có thể dùng ngôn ngữ để hình dung.

Sau đó đầu dã thú hoàn toàn bị đâm nát, Trình Y phục hồi lại tinh thần từ trong sợ hãi, thấy nam nhân không có dấu hiệu dừng lại, vì vậy mấp máy đôi khô khốc nói nhẹ: “Tráng, tráng sĩ, dã thú đã chết rồi.”

Nghe vậy, nam nhân phản phất như là nhớ lại nơi này còn có một nữ nhân quái dị ở đây, ngừng lại động tác trong tay sững sờ nghe tiếng mà nhìn qua, không biết sững sờ bao lâu. Như là đột nhiên nhớ tới gì đó, “Oa” một tiếng liền vứt đi trường mâu chạy về phía nam nhân bị ngất ngã trên mặt đất, trong miệng không ngừng kêu “Hiền”, âm thanh cực kỳ thê thảm. Hiển nhiên hắn cho rằng bị trọng thương chảy nhiều máu như vậy là không thể nào sống nổi.

Nam nhân thương tâm cùng lo lắng mang theo tiếng nức nở gào thét biểu hiện ra ngoài, thâm tâm Trình Y nghe thấy lại không đành lòng. Dã thú vừa chết tim của cô đập dần chậm lại, sợ hãi dần thối lui cô liền thử giật giật chân, phát hiện khí lực khôi phục được phần nào. Vì vậy, đứng lên chạy tới nhặt túi thuốc cách khoảng mười bước chân trong lúc trốn chạy mà rơi xuống, sau đó chạy nhanh tới chổ hai người đàn ông.

Trình Y tiếp cận làm người đàn ông đang than khóc liền đề phòng, đưa tay đẩy ra mái tóc rối bời đang che tầm mắt, hai mắt đỏ bừng nháy cũng không nháy một cái nhìn chằm chằm vào cô.

Nhìn ra sự chống đối của người đàn ông, Trình Y giơ túi đựng y tế lên, chỉ vào người hôn mê nằm trên mặt đất, tận lực cười tỏ thiện ý nói với hắn: “Có thể để cho ta xem vết thương của hắn không? Ta có thể cố gắng cứu sống hắn.”

Hiển nhiên nam nhân kia không hiểu Trình Y nói cái gì, trong mắt hiện lên một tia hoang mang, khoa tay múa chân một hồi, trong miệng nói oa oa liên tục, cuối cùng lắc đầu, cự tuyệt đề nghị của Trình Y, thống khổ ôm nửa thân người trên của đồng bạn mà rơi lệ.

Trình Y cũng nghe không hiểu nam nhân nói gì, chỉ nghe được một chữ ‘Hiền’, quả thật bọn họ không thông ngôn ngữ, không hiểu đối phương nói gì với nhau. Thấy nam nhân ôm lấy người bị thương, cô vội vàng mở miệng quát: “Mau thả hắn xuống!”

Nam nhân sửng sốt, rõ ràng không biết nữ nhân trước mắt này tại sao hung dữ với mình, hiểu lầm Trình Y không phải người tốt. Vì vậy nhe răng nhếch miệng phát ra âm thanh uy hiếp với cô.

Trình Y đi tới ngồi xổm người xuống, khoa tay múa chân biểu hiện ý tứ mình có thể cứu người, khoa tay múa chân một hồi mà đối phương vẫn không hiểu. Vì vậy, liền đổi lại phương thức ra dấu tay làm lại một lần nữa, trong lúc đó một lực lo lắng nhìn người bị thương bởi vì bị nam nhân này ôm lấy mà chảy nhiều máu hơn.

Cuối cùng không biết nam nhân này xem hiểu Trình Y rồi hay là cảm thấy đồng bạn hết thuốc chữa, nghĩ rằng ngựa chết chữa thành ngựa sống nên đành chọn lựa. Hắn do dự trong chốc lát cuối cùng không tình nguyện mà buông đồng bạn xuống, đồng ý để cho Trình Y cứu người.

Trình Y thấy thế thật cao hứng, chân thành gật đầu đối với vẻ mặt lo lắng của nam nhân để cho hắn yên tâm. Sau đó vội vàng cúi đầu xuống bắt đầu kiểm tra miệng vết thương.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.