Hành Trình Sủng Thê

Chương 4: Nghênh cưới phu nhân



Đại hoàng tử Sở Thi Ngọc do Trần Quý nhân sinh, Trần Quý nhân lại là biểu tỷ của Tiêu Ngọc Dung. Mẹ Tiêu Ngọc Dung, Trần Vân Thư chính là dì Trần Quý nhân. Trần gia và Tiêu gia từ trước tới nay luôn hoà hảo. Sau khi Sở Thi Ngọc được phong thái tử , Tiêu gia, đại diện là Tiêu Ngọc Dung, luôn ủng hộ và ra sức giúp đỡ vị thái tử này .

Kiếp trước, giữa Tiêu Vãn và Sở Thi Ngọc chỉ là quan hệ biểu ca biểu đệ đơn thuần, không mặn cũng không nhạt. Việc này phần lớn do Tiêu Ngọc Dung xưa nay luôn yêu mến Sở Thi Ngọc, làm Tiêu Vãn tuổi nhỏ không hiểu chuyện trong lòng nảy sinh ghen tỵ.

Trong mắt hắn, cái người biểu ca nghiêm trang đạo mạo này rất đáng ghét, thích dùng thân phận thái tử đè người, động một tý liền đem phụ thân ra giáo huấn hắn!

Mà hắn thì ghét nhất bị người khác dạy đời!

Nhưng bây giờ, đã trải qua kiếp trước vui buồn li hợp*, nhìn biểu ca đứng trước mặt cười chúc mừng, trong lòng Tiêu Vãn vô cùng áy náy.

* Tô Thức thời Tống có câu: “Người có lúc bi hoan ly hợp, trăng có khi mờ tỏ tròn khuyết. Việc này cố nhiên khó mà toàn vẹn như ý được.”

Nếu không phải tại hắn, nếu không có Tiêu gia, Sở Thi Ngọc sẽ không bị Sở Mộ Thanh vu oan hãm hại, bị phế chức thái tử, còn bị giam vào thiên lao.

Chờ lúc thích hợp, hắn nhất định phải nhắc nhở biểu ca đề phòng cái tên tiện nhân âm hiểm Sở Mộ Thanh mới được!

Thấy ánh mắt Tiêu Vãn cứ đảo qua đảo lại trên người mình, ánh mắt u oán làm Sở Thi Ngọc nổi lên một tầng da gà. Gần đây, hắn đâu có tố cáo gì với Tiêu Thượng Thư đâu! Tiểu biểu đệ nhất định lại hiểu lầm hắn ...

Khác với Tiêu Vãn vẫn luôn có thái độ chán ghét và mâu thuẫn, Sở Thi Ngọc bởi vì mang ơn Tiêu Ngọc Dung luôn đặc biệt ưu ái hắn , trong tiềm thức hắn luôn thấy mình mắc nợ người tiểu biểu đệ được nuông chiều từ bé này, cảm giác mình đã chiếm đoạt tình thương biểu cữu dành cho tiểu biểu đệ nên vô cùng quan tâm Tiêu Vãn.

Hắn cho rằng, Tiêu Ngọc Dung cả đời vì nước vì dân, ít khi ở nhà làm bạn với con cái, dẫn đến Tiêu Vãn từ nhỏ đã không có tình yêu của mẹ ( mẫu thân Tiêu Vãn mất sớm) lại không nhận được sự quan tâm của cha, mới tạo thành Tiêu Vãn như bây giờ.

Con cái ngỗ nghịch, suốt ngày chỉ biết chơi bời lêu lổng chẳng phải chỉ vì muốn thu hút sự chú ý của cha mẹ thôi sao?! Tiểu Biểu đệ cũng thật đáng thương!

Sở Thi Ngọc từ nhỏ được Tiêu Ngọc Dung hết lòng chiếu cố, nên hắn tự nhận việc mình quan tâm chăm sóc tiểu biểu đệ là chuyện phải làm, cho nên những năm gần đây, thấy tiểu biểu đệ hoành hành ngang ngược, kết bạn với người xấu, nhịn không được nói vài câu nhắc nhở hắn: đám bằng hữu kia tuyệt đối không thể kết thân. Nuôi ong tay áo. Có ngày bị ong đốt cho sưng mặt.

Sở Thi Ngọc yêu thương Tiêu Vãn tới mức, sau lưng hắn ( Tiêu Vãn ), hắn ( Sở Thi Ngọc) âm thầm giải quyết hậu quả vị tiểu biểu đệ thích đùa giỡn mĩ nữ trong kinh thành, đi khắp nơi gây chuyện thị phi này gây ra, mới không khiến người ta sinh lòng thù hận Tiêu Vãn, đạp nát cửa Tiêu phủ.

Thật ra Tiêu Vãn ra nông nỗi này cũng một phần do Sở Thi Ngọc đã quá nuông chiều hắn. Cứ nhìn vào cách xưng hô thì biết, tiểu biểu đệ tiểu biểu đệ... Sở Thi Ngọc luôn cho rằng Tiêu Vãn còn nhỏ ( nên) dại, lúc nào cũng dung túng bao che, càng khiến Tiêu Vãn ảo tưởng những việc mình làm đều đúng, từ đó càng được nước lấn tới.

Tiêu Vãn luôn nghĩ: Nếu hắn sai, tại sao không ai cáo trạng với cha hắn ?

Huống chi, những việc này hắn làm cho Tiêu Ngọc Dung xem. Chừng nào Tiêu Ngọc Dung chưa xem thì hắn còn làm. Làm tới khi nào Tiêu Ngọc Dung xem đủ thì thôi.

Mắng cũng tốt, đánh cũng tốt, chỉ cần cha hắn quan tâm tới hắn dù chỉ một chút thôi, chỉ cần ánh mắt ông chịu dừng trên người hắn một chút thôi, cho dù bảo hắn làm gì cũng xứng đáng!

Cho nên, Sở Thi Ngọc càng ra sức giấu dếm giúp Tiêu Vãn càng khiến hắn càng lún càng sâu, vô hình trung đã hại rất nhiều người dân vô tội trong kinh thành.

Đến khi gặp Quý Thư Mặc, thói quen trêu hoa ghẹo nguyệt của Tiêu Vãn mới giảm bớt một chút. Nay thấy Tiêu Vãn người có tình nên giai ngẫu, nhìn lại biểu cữu ngày thường luôn lạnh lùng, hôm nay phá lệ nở nụ cười chân thành, Sở Thi Ngọc vui mừng thay cho tiểu tiểu đệ. Hơn ai hết hắn hiểu cảm giác hạnh phúc của biểu cữu khi nhìn thấy Tiểu Biểu đệ thành gia lập thất.

Hôm nay Sở Thi Ngọc là khách mời duy nhất thật tâm chúc phúc hai người.

Đứng bên cạnh Sở Thi Ngọc là một huyền y nam tử dáng người cao gầy, tuấn nhã như ngọc. Nam tử tóc đen như mực, gương mặt anh khí hào hùng, so với Sở Thi Ngọc dáng vẻ thư sinh dịu dàng ấm áp, hắn mang vẻ đẹp kiên cường của một vì dũng tướng trên sa trường, mạnh mẽ và quyết đoán, mẫu phu quân lý tưởng trong lòng các cô nương kinh thành. Chính là nhị hoàng tử Phượng hoàng hậu thân sinh, Sở Mạch Dung.

Theo luật Đông Nguỵ, hoàng tử nào sinh ra trước là trưởng tử, cũng là người kế thừa Đông Nguỵ sau này. Bởi vì Trần Quý nhân hạ sinh trước, nên con trai bà nghiễm nhiên thành đại hoàng tử, tuy Sở Mạch Dung là huyết mạch Phượng hoàng hậu cũng không thể thay đổi.

Bản thân Sở Mạch Dung cũng không ham thích ngôi vị thái tử này, hắn chỉ muốn ra chiến trường kiến công lập nghiệp, làm một danh tướng được đời đời ca tụng nhưng mẫu hậu hắn lại canh cánh trong lòng, một lòng hi vọng con trai của mình có thể kế thừa ngôi vua.

Vì thế trong triều đình, phe thái tử và nhị hoàng tử vẫn âm thầm so tài. Tuy biết hai hoàng nhi bất hoà, nhưng chỉ cần bọn chúng không làm ra chuyện gì quá đáng, hoàng đế vẫn nhắm một mắt, mở một mắt cho qua.

Tất nhiên, ông ta cũng đang do dự xem ai thích hợp với ngôi cửu ngũ chí tôn hơn.

Sở Mạch Dung gần như không bao giờ xuất hiện cùng lúc với Tiêu Vãn , bởi vì hoàng đế thường xuyên phái Sở Mạch Dung ra biên quan tôi luyện, một lần xuất chinh là mấy tháng liền. Trở lại kinh thành có nhiều thời gian nhàn rỗi, Sở Mạch Dung chuyên tâm nghiên cứu binh pháp, tập võ cường thân, không giống Tiêu Vãn suốt ngày chỉ biết đi thanh lâu với đám bạn du thủ du thực, hoặc la cà hàng quán, nhậu nhẹt say sưa, tiêu tiền như nước.

Cái này gọi là đạo bất đồng bất tương vi mưu*, Sở Mạch Dung nghe rất nhiều lời đồn về Tiêu Vãn, vô cùng khinh bỉ cái tên ăn chơi trác táng, chỉ biết áo đến vươn tay, cơm đến há mồm này . Quan niệm của hắn nam tử hán phải tự lực tự cường*, bảo vệ quốc gia, chứ không phải ngồi đó xa hoa lãng phí, làm đứa con phá của !

*: Không cùng chí hướng, quan niệm thì không thể hợp tác, bàn luận

*: tự lực tự cường là dùng chính sức lực, thể chất và trí tuệ của mình để tạo dựng thành công cho bản thân

Hôm nay, Sở Mạch Dung tham dự hôn lễ Tiêu Vãn, hoàn toàn bởi vì mẫu hậu hắn dặn đi dặn lại, kêu hắn quan sát thật kỹ động tĩnh Tiêu gia, đến lúc mấu chốt kết giao bằng hữu với Tiêu Vãn, nói không chừng có thể lôi kéo Tiêu gia về phe mình.

Trời ạ, kêu hắn kết bạn với loại hoàn khố đệ tử này, không bằng đưa hắn miếng tàu hũ đập đầu vào đó chết đi...

Sở Mạch Dung im lặng oán thầm, trên gương mặt cứng đờ nở một nụ cười giả tạo, cố gắng rặn ra vài lời chúc mừng: “Chúc mừng Tiêu thiếu gia, chúc Tiêu thiếu gia cùng lệnh phu nhân bạch đầu giai lão, thiên trường địa cửu.”

Oẹ! Trời ơi dối lòng quá!

Sở Mạch Dung chắp tay, Lời nịnh hót dối trá Tiêu Vãn không phải không nhận ra, bản thân đương sự khi nói mấy lời đó cũng âm thầm nhổ mình vài bãi nước bọt, nhưng gặp lại nhị hoàng nữ kiếp trước bị mình hại chết - dù hắn không cố ý, trong lòng Tiêu Vãn áy náy càng sâu, ngoài miệng khách khí nói: “Thái tử điện hạ, nhị điện hạ, cảm tạ hai người tham gia hôn lễ thảo dân. Mời —— “

Tiêu Vãn duỗi tay, hành động cung kính khiêm nhường khiến hai vị hoàng tử nhất thời có chút kinh ngạc, nhìn không chớp mắt, thần sắc Tiêu Vãn lạnh nhạt, khí chất cũng cao nhã* hơn xưa , trong lòng suy đoán, thành thân quả thật có thể thay đổi tính tình?

*: khí chất cao nhã: khí chất cao quý và tao nhã

Ánh mắt thanh y thiếu niên đứng bên cạnh hơi hơi chợt lóe, cố ý quyệt môi, ranh mãnh nói: “Tử Uyên, cậu chỉ mải lo nói chuyện cùng đại hoàng huynh và nhị hoàng huynh , lại bỏ quên người bạn tốt là tôi ~ ai, mệt tôi còn chuẩn bị một phần đại lễ đấy ~ “

Hai tay Tiêu Vãn đang đưa ra cứng ngắc, màu y phục chói mắt như mũi tên bôi vạn độc cắm vào tim hắn. Cảm giác căm hận mãnh liệt xuất phát tận đáy lòng, hai tay hắn nắm thành quyền, giấu trong tay áo từ lâu , móng tay đâm vào lòng bàn tay , mượn một ít đau đớn mới có thể làm cho mình duy trì vẻ mặt bình tĩnh.

Đại lễ, phần lễ ngươi cho ta đúng là rất lớn nha!

Tiêu Vãn hít sâu mấy cái, nhìn Sở Mộ Thanh tươi cười như hoa trước mắt không khỏi ngầm bội phục hắn.

Nhịn nhục lâu như vậy, xem ra hắn (Sở Mộ Thanh) ý chí quả hơn người!

“Tử Thanh, tôi làm sao dám quên huynh ~ những năm gần đây, đều nhờ huynh giúp đỡ, tôi mới theo đuổi Thư Mặc thành công!”

Tiêu Vãn hào sảng tiến lên, khống chế xúc động muốn giết người, cao hứng vỗ vỗ vai Sở Mộ Thanh, cười te toét, “Ân tình này suốt đời tôi không quên, còn chuẩn bị lễ gì nữa! Huynh chính là đại ân nhân của tôi mà! 18 cái giò heo* đang chờ huynh đấy ~ “

*: quà của bà mai.

Sở Mộ Thanh do một người cung nữ thân phận thấp hèn sinh ra, từ nhỏ không nhận được sủng ái và quan tâm của hoàng đế. Bề ngoài hắn luôn làm ra vẻ ta đây không hứng thú với chuyện quốc gia đại sự. Hằng ngày chỉ biết chơi bời lêu lổng . Một năm rưỡi trước, hắn cùng kinh thành đệ nhất hoàn khố Tiêu Vãn mới gặp đã thân, rất nhanh trở thành tri kỉ.

Chỉ là Sở Mộ Thanh ngoài mặt ngây thơ cà lơ phất phơ nhưng nội tâm đã sớm bị những đen tối trong cung đình tha hoá. Để sinh tồn trong cung , từ nhỏ hắn đã học cách Xem Mặt Đoán Ý người. Biểu hiện kỳ lạ của Tiêu Vãn làm sao có thể qua khỏi mắt hắn. Trong khoảnh khắc đó, trong lòng hắn nảy sinh cảm giác bất an, nhưng rất nhanh, khi Tiêu Vãn thân mật vỗ vỗ vai hắn, điệu bộ huynh đệ tốt hồi nào giờ, tâm hắn cũng thả lỏng, mỉm cười: “Tốt, Tử Uyên mời khách, ta không say không về!”

Trong lúc hai người hàn huyên khách sáo thì cửa Tiêu phủ vang lên một tràng pháo dài, ngay sau đó, đoàn người xôn xao. Tiêu Vãn ngước mắt nhìn, thấy một chiếc kiệu hoa đỏ rực dừng trước cửa. Bà mai tươi cười rạng rỡ đi tới trước mặt Tiêu Vãn , thúc giục hắn đang đần người ra: “Tiêu thiếu gia! Đá cửa kiệu nhanh lên, đừng bỏ lỡ giờ lành.”

Kiếp trước, Tiêu Vãn không chờ bà mai mở miệng đã hấp tấp đá kiệu, vẻ mặt kích động mừng rỡ dẳt Quý Thư Mặc ra, hận không thể chiêu cáo khắp thiên hạ, Tiêu Vãn hắn đã thành công lấy được Quý Thư Mặc.

Nhưng hiện tại, Tiêu Vãn lại vô cùng bối rối.

Vốn dĩ trước bao nhiêu người muốn ném vào mặt Quý Thư Mặc một tờ hưu thư , khiến cho ả hồ ly rắn rết ê chề nhục nhã quay kiệu trở về, trở thành trò cười khắp kinh thành . Nhưng hôm nay đến Tiêu phủ có rất nhiều quan to quyền quý , làm không tốt, không chỉ một mình Quý Thư Mặc mất mặt , mà hắn, thanh danh vốn dĩ đã rất bê bối rồi, bị người chê bai hoàn khố đệ tử bây giờ còn bị chụp lên cái mũ bạc tình lang.

Vì một ả tiện nhân khiến phụ thân mất mặt trước đồng liêu, danh tiếng Tiêu gia suy sụp, có đáng không?

Câu trả lời là: Không đáng!

Quan trọng nhất là, Tiêu Vãn gặp lại Sở Mộ Thanh, ý thức được một chuyện vô cùng quan trọng.

Hắn có trí nhớ kiếp trước, có thể biết rõ ràng những chuyện xảy ra trong tương lai, nhưng trí nhớ kiếp trước của hắn, tương lai sau này đều có sự kiện Quý Thư Mặc là thê thất của hắn.

Nhưng nếu sáng nay hắn không thành thân với Quý Thư Mặc, như vậy tất cả tương lai đều sẽ thay đổi bắt đầu từ hôm nay .

Vạn nhất Sở Mộ Thanh lại nghĩ ra cách khác hãm hại Tiêu gia, lại lợi dụng người khác hại phụ thân và biểu ca... Hắn căn bản khó lòng phòng bị!

Hắn hiểu rõ bản thân mình, sống lại thì sao chứ, hắn cũng không thể một sớm một chiều thông minh liền được!

Đợi đến lúc hắn học cách khôn ra, chắc Tiêu gia lại một lần nữa bị Sở Mộ Thanh nuốt vào bụng quá!

Cho nên, nắm rõ tương lai trong lòng bàn tay, chính là con đường tắt tốt nhất để Tiêu Vãn cứu gia đình, diệt trừ những kẻ muốn huỷ hoại người thân của hắn!

Cho nên, muốn dụ Sở Mộ Thanh sa lưới, trước tiên phải thảy Quý Thư Mặc vào cửa.

Thứ nhất, bây giờ đuổi cổ ả ta về, quả thực quá dễ dãi cho ả ! Để nàng ta bên cạnh, sau đó hành hạ ra trò. Hắn là chủ gia đình, dạy dỗ thê tử, ai dám dị nghị! Huống chi, bằng chứng đâu! Chỉ cần hắn khéo léo không để người bắt thóp, xem ả tiện nhân Quý Thư Mặc này làm sao thấy được ánh mặt trời!

Thứ hai, có thể khiến Sở Mộ Thanh lơ là đề phòng, cho rằng Tiêu Vãn vẫn ngu ngốc đắm chìm sắc đẹp như kiếp trước, mặc hắn thao túng.

Thứ ba, hắn sẽ canh lúc Quý Thư Mặc lén trộm tang chứng cho Sở Mộ Thanh thay mận đổi đào, cho đôi cẩu nam nữ đó một đòn chí mạng, chết không chỗ chôn!

Trong lòng âm thầm trù tính kế hoạch, Tiêu Vãn không ngừng khuyến khích bản thân : Cười lên! Tiêu Vãn, ngươi phải cười thật tươi! Tuyệt không để bất luận kẻ nào nhìn ra hận ý trong lòng ngươi!

Tiêu Vãn bước nhanh về phía kiệu hoa, trên mặt nở nụ cười hạnh phúc, dáng vẻ vội vàng khiến mọi người chung quanh ồn ào cả lên, loáng thoáng nghe được tiếng giễu cợt. Hắn mặc kệ, một bộ ta đây điếc bẩm sinh, nhấc đôi giày đỏ thêu hoa, đá nhẹ lên cửa kiệu, mắt không hề chớp nhìn động tĩnh trong kiệu .

Làn gió nhẹ lay động bức mành, một một bàn tay xinh đẹp vươn ra. Những ngón tay bạch ngọc thon dài nhẹ nhàng nhấc bức rèm che lên , lộ ra nửa bên sườn mặt như tranh vẽ. Tim Tiêu Vãn không kìm chế được nhảy lên một cái. Khi nhìn vào đôi mắt trong trẻo lạnh lùng kia thì trong lòng hắn tựa như sợi dây đàn bị kéo căng đứt đoạn, phát ra tiếng rung khàn khàn.

Hắn cho rằng mình có thể thoải mái cười trước Quý Thư Mặc, kết quả hắn đã đề cao bản thân mình. Tình cảm ba năm, đâu phải ngươi nói bỏ là bỏ ngay được?!

Chỉ cần nhìn Quý Thư Mặc từ từ vén màn kiệu, trái tim hắn liền nhảy bùm bùm , nụ cười trên mặt cơ hồ đông cứng lại.

Bởi vì yêu, cho nên hận, cho nên không phục, cho nên không tha thứ... Cho nên, vô cùng thống khổ...

Đời này, hắn nhất định phải chặt đứt đoạn tình cảm ngu ngốc này! Phải bảo vệ Tiêu gia thật tốt!

Hỉ bào đỏ thẫm tung bay trong gió, Tiêu Vãn dáng người tuấn lãng, không còn phong cách xa hoa lãng phí ngày xưa, ngược lại mơ hồ có một loại khí chất kiên cường. Tiêu Vãn anh tuấn đạo mạo như vậy khiến Quý Thư Mặc ngẩn ra, nhất thời cảm thấy kỳ quái.

“Thư Mặc.” Tiêu Vãn cười dịu dàng , ánh mắt nhu tình như nước. Hắn nhẹ nhàng vươn bàn tay xinh đẹp không tỳ vết ra, nắm tay phải trắng nõn thon dài của Quý Thư Mặc , lúc nàng ta còn đang quay cuồng trong mớ cảm xúc hỗn độn, mười ngón tay đan xen dắt nàng ta bước ra kiệu hoa.

17 tuổi Quý Thư Mặc là đóa hoa xinh đẹp nhất kinh thành, ba tuổi biết ngâm thơ, năm tuổi làm câu đối, cầm kỳ thư họa mọi thứ làu thông, được mệnh danh kinh thành đệ nhất tài nữ, là phu nhân lý tưởng trong lòng nhiều thiếu niên.

Nữ nhân tài mạo song toàn bậc này lại rơi vào tay một tên hoàn khố đệ tử, điều này là một sự đả kích không nhỏ cho không ít nam nhân. Nhưng đả kích thì sao chứ?! Các ngươi làm gì được người ta?! Cho nên, bọn họ chỉ biết tự ca tự thán tự mình nghe: Nếu da mặt mình dày bằng phân nửa Tiêu Vãn , nói không chừng người ôm Quý đại tài nữ về nhà là mình rồi!

Tiêu Vãn theo đuổi Quý Thư Mặc suốt ba năm, đến Tiêu Vãn còn cảm thấy khó tin , hắn một tên ăn chơi trác táng chuyên đi khắp nơi trêu hoa ghẹo nguyệt, thời gian ăn dầm nằm dề trong thanh lâu còn nhiều hơn ở nhà, sau khi gặp được Quý Thư Mặc giống như bị ếm bùa, vừa gặp đã si, trước mặt mọi người thề không lấy ai ngoài Quý Thư Mặc, còn cố gắng theo đuổi ròng rã ba năm, thậm chí dùng một chút thủ đoạn, khiến Quý Thư Mặc gả cho mình!

Nếu mọi người đã cho rằng Tiêu Vãn không xứng với Quý Thư Mặc thì hắn sẽ tổ chức một hôn lễ thật long trọng chứng minh cho tất cả mọi người thấy, lấy được hắn là phúc phận của Quý Thư Mặc.

Thậm chí hắn còn thề với lòng, một đời một kiếp chỉ tốt với một mình Quý Thư Mặc!

Nghĩ lại lúc đó mình ngây thơ cho rằng, chân tình của mình sẽ có một ngày làm Quý Thư Mặc cảm động .

Trí nhớ kiếp trước quay cuồng như thủy triều trong đầu, Tiêu Vãn đè nén phiền muộn trong lòng, hít sâu mấy cái, mới nhịn xuống kích động không phế cánh tay phải của Quý Thư Mặc.

Thiếu nữ được hắn nắm tay dắt ra mặc một bộ hỉ phục màu đỏ, dung mạo vốn thanh lệ thoát tục, lại được trang điểm lộng lẫy càng thêm quyến rũ. Khoảnh khắc nàng yểu điệu bước ra, mọi người ở đây đều bị kinh ngạc trước vẻ đẹp của nàng.

Quý Thư Mặc khẽ nâng mi, ánh mắt làm như vô tình nhìn bóng dáng áo xanh trong đám người, thấy người ấy nhìn mình đăm đăm, hơi chột dạ muốn rút tay ra khỏi tay Tiêu Vãn.

Hành động nhỏ này làm sao qua khỏi cặp mắt Tiêu Vãn? Kiếp trước, Tiêu Vãn cho rằng da mặt Quý Thư Mặc mỏng, thẹn thùng, hôm nay rõ ra, nàng ta chỉ không muốn hắn chạm vào thôi.

Mà trước đây, chỉ cần Quý Thư Mặc không muốn, hắn tuyệt sẽ không cưỡng cầu, nhưng hiện tại...

A! Ngươi không phải thích Sở Mộ Thanh sao, ngươi không phải vì hắn chịu thiệt gả cho ta, lợi dụng ta sao! Bây giờ làm bộ làm tịch cái rắm!

“Thư Mặc, đường đến đây khá xa, chắc nàng mệt rồi. Chi bằng để ta cõng nàng nhảy qua chậu than...” Ánh mắt nhu tình như nước nhìn Quý Thư Mặc, không cho nàng ta cơ hội mở miệng từ chối, Tiêu Vãn lập tức ôm giai nhân vào trong ngực, diễn một vở kịch phu quân tốt thương yêu thê tử, nhận được sự tán thưởng của mọi người bốn phương tám hướng.

Tiêu Vãn thân mật tiếp xúc làm toàn thân Quý Thư Mặc cứng ngắc. Tiêu Vãn nhận ra người trong lòng hắn đang run rẩy và bài xích theo bản năng, ánh mắt hoang mang dè dặt nhìn gương mặt Sở Mộ Thanh âm trầm trong đám người, tâm tình Tiêu Vãn bỗng nhiên thoải mái hẳn, hắn nhếch mép đắc ý.

Sau khi ôm Quý Thư Mặc cẩn thận nhảy qua chậu than, Tiêu Vãn cũng không bỏ nàng ta xuống ngay, mà ôm nàng ta đi vào sảnh đường. Quý Thư Mặc cau mày, giãy giụa muốn thoát khỏi vòng ôm của Tiêu Vãn, nhưng lại ngại đám người vây xem, chỉ có thể nhỏ giọng van nài: “Thả thiếp xuống...”

Thả ngươi xuống để ngươi cùng Sở Mộ Thanh liếc mắt đưa tình? Thật xem Tiêu Vãn ta là kẻ mù không bằng!

Tiêu Vãn âm thầm hừ lạnh một tiếng, ôm Quý Thư Mặc đang run lẩy bẩy, khoé mắt lộ ra tia gian xảo, hắn rất biết nghe lời nha, hai cánh tay bất thình lình buông thõng xuống.

Quý Thư Mặc thiếu chút nữa bị Tiêu Vãn quăng thẳng xuống đất, hồn vía lên mây, phản xạ có điều kiện ôm cổ Tiêu Vãn .

Trong nháy mắt mặt hai người dán thật gần, cơ hồ mắt đối mắt, chóp mũi đụng nhau, môi kề môi vô cùng mập mờ , bên ngoài nhìn vào chính là Quý Thư Mặc chủ động hôn Tiêu Vãn.

Trên người Quý Thư Mặc toả ra mùi hương nhàn nhạt quen thuộc, là mùi hương từng khiến Tiêu Vãn thần hồn điên đảo, yêu không màng bản thân. Quen thuộc như thế, làm cho hắn không nhịn được nhớ tới ngày xưa ngu dại, cảm giác chua xót lại dâng trào trong cổ họng khiến hắn nghẹt thở.

Hắn đã từng sủng ái nàng ta cỡ nào, móc tim móc phổi yêu thương nàng ta , còn ngu ngốc hy vọng có thể che chở nàng ta suốt đời suốt kiếp. Hắn quả thật ngậm nàng ta trong miệng sợ tan, nâng trong tay sợ rớt, ước gì có thể đem đến cho nàng ta những thứ tốt nhất trên đời này. Vì nàng ta, từ một hoa hoa công tử biến thành một tiểu tử si tình hạng bét.

Nhớ lại mình từng đổ biết bao nhiêu tâm tư tình cảm, cuối cùng đổi lại là sự phản bội của Quý Thư Mặc và Sở Mộ Thanh, là kết cục thê thảm của Tiêu gia, tâm hắn đau đớn như kim châm muối xát , hắn không phục và phẫn nộ, hắn hận không thể lập tức đánh chết đôi cẩu nam nữ này .

Không ngờ Tiêu Vãn luôn nghe lời mình răm rắp lại từ chối yêu cầu của mình , nhất thời Quý Thư Mặc đơ cả người, cái miệng chôn trong ngực Tiêu Vãn mở to còn hơn cái chảo năm người ăn, nên nàng ta không phát hiện tư thế hai người lúc này vô cùng mập mờ.

Tiêu Vãn trước nay chưa từng miễn cưỡng mình, mình muốn cái gì, mình đưa ra yêu cầu gì, cho dù khó khăn cỡ nào, chỉ cần thứ mình thích, chuyện mình muốn làm, Tiêu Vãn đều sẽ tìm mọi cách thỏa mãn mình.

Nhưng bây giờ, mình chỉ bảo hắn bỏ mình xuống, hắn lại không chịu? !

Hai người ôm nhau đều mang ý đồ riêng , từng giây từng khắc âm thầm tính kế và thăm dò đối phương, nhưng cảnh tượng phu thê ân ái động lòng người quả thật đã làm “động” không những lòng mà còn cả ruột gan phèo phổi của Sở Mộ Thanh đang đứng quan sát từ xa. Hắn ghen lồng ghen lộn, hai mắt chằng biết lúc nào tối sầm, hàm răng nghiến lại nghe ken két, sắc mặt u ám như trời đêm 30, chân mày nhíu chặt không có chỗ cho ruồi đậu.

Lúc này, từ xa truyền đến một giọng nói chanh chua quen thuộc : “Các người đây là có ý gì? Để một chậu than cháy lớn như vậy trước cửa, ngộ nhỡ trúng tiểu thư nhà ta các người có đền nổi không! Mau kêu thiếu gia các ngươi lại đây!”

Gã gác cổng nhìn hai thiếu nữ trước cửa , ánh mắt trêu tức và khinh thường khiến thiếu nữ vừa mới nói chuyện lập tức xù lông nhím lên, càng lải nhải không ngừng, càng mắng càng cay độc.

Tiểu tỳ điêu ngoa như vậy khiến gã gác cổng thêm khinh thường, nam nhân mà, chung quy vẫn thích nữ nhân dịu dàng e ấp, chẳng ai ưa mấy con hổ cái cả, càng là hổ cái vị thành niên có thân phận thấp kém. CMN. Mới bấy nhiêu tuổi đã ngang ngạnh thế này, thêm vài năm nữa thằng nào chịu cho nổi?!

Quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ thiếu gia nhà mình phân phó, có chết cũng không sờn, hắn hất cao đầu, môi mỏng dài cả thước: “Tóm lại có muốn vào hay không. Hôm nay là ngày thiếu gia nghênh cưới thiếu phu nhân, ta mặc kệ các ngươi!” Nói xong, giơ tay lên, bỏ thêm mấy cây củi thật to vào chậu than, trong nháy mắt, lửa vốn dĩ cháy hừng hực giờ càng cháy lớn hơn.

“Nghênh cưới thiếu phu nhân ? !” Phấn y thiếu nữ sắc mặt lúc xanh lúc trắng cả nửa ngày mới lấy lại tinh thần, nổi giận mắng, “Các ngươi quả thực khinh người quá đáng! Tiểu thư, chúng ta đi! Tiêu Vãn bất quá là tên phú nhị đại* du thủ du thực, dựa vào cái gì bắt tiểu thư nhà ta gả vào từ cửa sau, còn cho mấy thằng nô tài quèn ra đây khi dễ đủ điều! Muốn tiểu thư làm thiếp, bà đây phi phi phi!”

*Phú nhị đại Phú nhị đại hay còn gọi là Thế hệ siêu giàu thứ hai, cụm từ này dùng để chỉ tầng lớp các cậu ấm cô chiêu được sống cuộc sống xa hoa từ trong trứng nước, hầu như họ đều là con của những chủ tập đoàn, công ty lớn hoặc con của các quan chức cấp cao chính phủ.

Thế hệ này đang bị coi là nỗi xấu hổ của Trung Quốc, họ ăn chơi sa đọa, tiêu tiền như nước. Thậm chí họ chẳng phải làm bất kỳ việc gì nhưng với danh con của giới siêu giàu Trung Quốc, họ vẫn có thể thoải mái ăn tiêu không chớp mắt.

Cái gã nào đó bị chửi là “ thằng nô tài quèn “ mím môi, hắn siết chặt quả đấm chỉ sợ mình kích động nhào tới lột da cái con bé đáng chết ấy! Khuôn mặt tức giận đỏ bừng lầu bầu: “Nam nhân tốt không chấp nữ tử, chỉ là một tiểu nha đầu mà thôi, mình mới không thèm so đo với một tiểu nha đầu. Mình là nam nhân tốt không thèm so đo với một tiểu nha đầu. Mình là nam nhân tốt không thèm so đo với một tiểu nha đầu....” Đôi môi khép khép mở mở, lèm bèm không dưới vài chục lần.

“Chiêu Nhi!” Trong lúc gã gác cổng mải mê niệm thần chú, hồng y thiếu nữ vội vàng quát lớn một tiếng, mặt không vui nói, “Muốn về, muội tự về! Ta...”

Lời còn chưa dứt, nàng đã nhấc váy lên, cắn răng một cái chuẩn bị nhảy qua chậu than, lại nghe được một giọng nói lạnh lùng quen thuộc cách nàng ba xích* vang lên: “Dẹp chậu than ra chỗ khác!”

*Theo Hệ đo lường cổ Trung Hoa, 1 xích, (市尺, chi) = 10 thốn = 1/3 m = 33,33 cm

Ba xích tương đương 100m

Hồng y thiếu nữ giật mình ngước đầu lên, khi đối diện với ánh mắt hờ hững của Tiêu Vãn, trong mắt phượng xinh đẹp toát ra thứ tình cảm sâu như biển, tr0ng mắt trong lòng tràn ngập hình bóng Tiêu Vãn.

Nhìn thấy Tiêu Vãn thân thiết ôm Quý Thư Mặc, mà Quý Thư Mặc lại vô cùng thân mật ôm cổ Tiêu Vãn, nàng có cảm giác giống như bị ai hắt nước lạnh vào người, con ngươi trong veo ngân ngấn nước nháy mắt tối sầm.

Nàng cúi đầu cắn môi, sau đó ngẩng đầu lên len lén nhìn Tiêu Vãn.

Thần sắc buồn bã như vậy không hiểu sao lại làm Tiêu Vãn cảm giác rất khó chịu, ngực trái hà cớ gì lại đau âm ỉ. Hắn thảy Quý Thư Mặc xuống đất, theo bản năng chân bước nhanh đến bên người thiếu nữ mặc váy hồng có gương mặt ưu buồn ấy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.