Hành Trình Tránh Thịt

Quyển 1 - Chương 10: Quản gia (5)



Beta: Duy Uyên

“Lâm Dực đã bị công lược*, hoàn thành nhiệm vụ thứ hai, mức độ 2/7.”

( *công lược: chiếm đóng)

Thời điểm trong đầu vang lên âm thanh của hệ thống, Nhạc Hải Sanh đã lâm vào hôn mê. Sau khi tỉnh dậy cô phát hiện ga giường đã được đổi mới, thân thể cũng được tắm rửa sạch sẽ, trong lòng cô không khỏi lo lắng.

Tuy rằng cô vì muốn trở lại thế giới thực nên mới lựa chọn hoan ái cùng các nhân vật trong truyện, bất quá Lâm Dực là một người đàn ông tốt, vừa dịu dàng lai chăm sóc, trên đời còn có nam nhân nào tốt hơn hắn?

Đồng hồ báo thức điểm hai giờ chiều. Nhạc Hải Sanh có chút đói bụng, cơm tối qua còn chưa ăn đã phải trải qua vận động kịch liệt vài lần, hiện tại cô có thể ăn hết ba chén cơm lớn.

Vừa ra khỏi phòng đi xuống lầu, cô vừa vặn nhìn thấy Lâm Dực đang đi tới.

Mặt Nhạc Hải Sanh ửng đỏ, dù sao buổi sáng cô cùng hắn mới mây mưa một trận bây giờ gặp lại có chút thẹn thùng. Mà biểu cảm trên gương mặt kia vẫn như cũ nho nhã lễ độ, cử chỉ tiến lùi có chừng mực. Nhạc Hải Sanh bỗng dưng có chút chua xót, giống như hắn không hề tham gia vào buổi sáng kịch liệt kia, những cảnh tượng đỏ mặt tía tai ấy chỉ do mình cô suy nghĩ nhiều.

Cố đè xuống khó chịu trong lòng, nhìn Lâm Dực hướng cô gật đầu, sau đó dãn cô đến phòng ăn, trên bàn tràn ngập mĩ vị.

“Đây là những món bình thường tiểu thư thích ăn nhất.” Lâm Dực kéo ghế, trải khăn ăn cho cô sau đó lui xuống.

Nhạc Hải Sanh hạ mắt, chậm rãi dùng bữa. Tuy rằng đã buổi chiều, nhưng thức ăn Lâm Dực chọn đều rất tinh xảo, thoạt nhìn đều rất ngon nhưng lại không phải những món mà cô thích ăn.

Nhạc Hải Sanh đột nhiên tỉnh ngộ, mặc kệ là Lâm Hải Sinh hay Lâm Dực, người bọn họ coi như trân bảo, tâm tâm niệm niệm đều là Lâm Hải Sanh, không phải cô, Nhạc Hải Sanh. Cô bây giờ có thể coi là chiếm dụng thân xác của Lâm Hải Sanh trộm đi một đoạn nhân sinh của cô ấy mà thôi.

Cho nên cô phải nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ rồi rời đi, đem khối thân thể nay trả lại cho nguyên chủ.

Sau khi ăn xong, Nhạc Hải Sanh lặng lẽ đi theo Lâm Dực, khắp Lâm gia tôi tớ tìm hiểu một phen, thuận tiện tìm hiểu một chút bối cảnh chính mình.

Năm Lâm Hải Sanh mười tuổi mẹ cô liền tái giá thuận tiện đem cô tiến vào Lâm gia, lúc đó tiểu thiếu gia của Lâm gia Lâm Hải Sinh đối với cô thập phần ỷ lại, thậm chí ngay cả tên cũng muốn đổi cho giống cô. Cha kế hiền lành, em trai bám người, dù vậy Lâm Hải Sanh vẫn luôn cẩn thận làm đúng bổn phận của mình, sống một cuộc sống an phận.

Cho đến năm cô hai mươi tuổi, tại thời điểm nhà trường tổ bức lễ mừng tốt nghiệp đại học may mắn được Hạ gia Nhị thiếu Hạ Ung Hành để mắt tới, trước nắm lấy tâm mỹ nhân sau đó mới đem sự tình thông báo trong nhà. Sau khi lam tiệc đính hôn, cả hai cùng nhau chuyển ra riêng sống cùng nhau.

Nhạc Hải Sanh suy xét một chút, nhân cơ hội này rời khỏi Lâm trạch một chuyến. Lâm Hải Sinh đối với chị gái không cùng huyết thống này gần như là cố chấp, nếu không kịch tình mười năm sau hắn vẫn như cũ nhớ mãi không quên. Đêm qua còn trực tiếp đánh thuốc mê lên người cô, Nhạc Hải Sanh cảm thấy thục nữ như cô căn bản không thể nào đoán ra được suy nghĩ biến thái của thiếu niên. Vì phòng ngừa xuất hiện việc ngoài ý muốn, cô phải thuận tiện nhanh chống đem vị hôn phu kia công lược nốt, tốt xấu gì hắn cũng là nhân vật trong truyện.

Dưới sự an bày của Lâm Dực, Nhạc Hải Sanh rất nhanh liền mang theo những thứ cần thiết rồi ngồi lên xe đi đến biệt thự vừa mới mua của Hạ Ung Hành.

Vừa đặt chân lên xe, cô không hiểu vì sao quay lại nhìn thoáng qua Lâm Dực, đối phương vẫn như cũ biểu cảm lạnh lùng, khoé môi câu lên một nụ cười chức nghiệp. Rũ xuống rèm mắt, Nhạc Hải Sanh tiến vào xe, đem cảm xúc không rõ ràng vừa rồi ném ra sau đầu.

Cô ổn định ngồi trên ghế. Một giây sau, cửa xe bên cạnh mở ra, mà người vừa mới xoay cửa tiến vào đúng là Lâm Dực.

Nhạc Hải Sanh mở to hai mắt.

Lâm Dực bình tĩnh nói: “Về sau tiểu thư sắp phải ở căn nhà kia một đoạn thời gian, làm quản gia như tôi phải an này ổn thỏa mộ thứ mới có thể yên tâm cấp tiểu thư đi vào.”

Đôi mắt vốn to tròn dần cong lên như vầng trăng non, nụ cười trên môi Nhạc Hải Sanh ngày càng sâu. Cô khẽ nghiêng đầu, đặt lên môi Lâm Dực một nụ hôn nhẹ, giọng nói dịu dàng: “Như thế nào cũng tốt, thật sự rất cảm ơn anh.”

Lâm Dực trầm mặc một lát, sau đó bỗng dưng quay đầu chế trụ cái ót của cô, sau đó thật sâu hôn lên.

Lái xe toàn bộ quá trình vẫn yên lặng làm việc của mình, coi bản thân như không tồn tại, không nhìn được cũng không nghe được.

Thật không hổi là Hạ Nhị thiếu gia. Đây chính là biệt thự độc nhất nằm ở nơi phồn hoa nhất nội thành, phía trước biệt thự là đình viện rộng lớn. Nhạc Hải Sanh cùng Lý Hành đã từng đặt ra mục tiêu gần mau chóng để dành đủ tiền để mua một căn nhà ba phòng hai gian, đến bây giờ vẫn không đủ, chưa từng nghĩ đến loại này cao cấp biệt thự, càng không dám đoán giá trị của nó.

Dù sao cũng không phải nhà mình, cô trực tiếp bỏ qua chuyện thưởng thức vẻ đẹp của những xa xỉ phẩm trước mắt.

Tuy rằng trong biệt thự không có người hầu, nhưng mỗi ngay đều có người quét dọn theo giờ đến làm việc nên mọi thứ đều coi như sạch sẽ, sáng bóng. Lâm Dực đem hành lí của cô cất vào phòng, sửa sang một chút, làm một ít đồ an cho cô rồi theo xe trở về.

Lúc này vừa đúng sáu giờ chiều, Nhạc Hải Sanh nghĩ ngợi, sau đó dứt khoát chờ vị hôn phu kia về cùng dùng bữa.

Cô không hề có kí ức của nguyên chủ, nhưng may mắn trong điện thoại có lưu số của Hạ Ung Hành, vì thế liền đánh một cuộc gọi đi.

Sau khi quay số, cuộc gọi rất nhanh được chuyển đi, bên kia đầu dây truyền đến một giọng nam rất thuần hậu: “Này, tiểu Sanh?”

Nhạc Hải Sanh dừng lại một chút, cô không biết bình thường nguyên thân xưng hô với đối phương như thế nào, suy xét một chút sợ mình lại mắc lỗi, Nhạc Hải Sanh mới mở miệng nói: “Ung Hành, em hiện tại đang ở nhà mới, lát nữa anh có muốn trở về ăn cơm không?”

Âm thanh vang lên mang theo ý cười nhè nhẹ: “Dĩ nhiên rồi. Chờ anh!”

Hết chương 10

gia (5)

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.