Hào Môn Đệ Nhất Thịnh Hôn

Chương 8: Một đổi một



Editor: Xẩm Xẩm

“Vậy vì sao cô lại trộm của tôi?”

Tiêu Quyết hỏi lại.

Hạ Noãn Tâm chớp mắt, nhất thời nghẹn lời, vì sao cô muốn trộm của anh ta?

Vì trả thù, tuyệt đối cô sẽ không nói như thế!

“Tôi ... tôi cũng không biết là anh... Nhiệm vụ của tôi là thế này, muốn hỏi vì sao, chỉ là trùng hợp, nghiệt duyên... Cái kia, thật xin lỗi... Tôi cũng không trộm được gì của anh, anh có thể coi như chuyện gì cũng chưa xảy ra, thả tôi đi đi!”

“Thả cô đi? Lần trước, không thể, bây giờ cũng không thể!”

Tiêu Quyết chậm rãi đứng thẳng người, từng bước một đến gần Hạ Noãn Tâm, ánh mắt thâm trầm giống như cô có thể rơi vào trong đó bất cứ lúc nào.

Hạ Noãn Tâm khẩn trương, nuốt nước bọt, âm thanh run rẩy: “Biến thái,... anh lại muốn làm gì?”

“Cầu xin?”

Hai chữ này, tràn ngập nguy hiểm.

Trong nháy mắt đó, Hạ Noãn Tâm liền nghĩ đến hình ảnh ở trong xe tối qua, liền xù lông, quát lên: “Không xin anh!”

“A...?”

Tiêu Quyết không chút để ý lên tiếng, lấy di động quơ quơ, tiếng cười càng thêm uy hiếp: “Cô không xin tôi, không sợ tôi tống cô vào tù sao? Thế nhưng, con người của tôi thật ra rất thiện lương, cô van xin tôi, nói không chừng tôi sẽ mềm lòng.”

“Tôi khinh!”

Hạ Noãn Tâm khinh bỉ trừng mắt nhìn anh, tức giận quát: “Anh đừng tưởng tôi không biết trong đầu anh đang có suy nghĩ biến thái gì?”

Nghe vậy , Tiêu Quyết khó có thể không bật cười, hỏi lại: “Tôi suy nghĩ gì?”

“Chắc chắn anh đang hi vọng tôi cầu xin anh, sau đó lại ép tôi phải báo đáp sự rắm chó này của anh, bức bách tôi làm chuyện gì đó! Hừ! Anh nằm mơ đi! Anh muốn tố cáo tôi thì tố cáo đi, tôi mới không sợ anh đâu!”

Nói xong, Hạ Noãn Tâm xoay người muốn đi.

Đằng sau truyền đến tiếng nói của Tiêu Quyết: “Lần này, muốn làm một giao dịch công bằng với cô?”

“Nói nghe một chút?”

Dừng bước, Hạ Noãn Tâm ra vẻ lạnh lùng, trong lòng lại bất ổn chờ mong.

Trong khoảnh khắc Tiêu Quyết trầm ngâm, lười biếng nói từng chữ: “Tôi có thể không tố cáo cô, đổi lại, cô làm trợ lý của tôi, một tháng, thế nào?”

“Trợ lý?”

Nghe vậy, Hạ Noãn Tâm quay người lại, im lặng ba giây, hỏi một vấn đề rất nghiêm túc: “Có tiền lương không?”

“...”

Tiêu Quyết híp mắt, một giây sau, anh cầm lấy một chồng đô la trong tủ sắt, trực tiếp ném về phía cô.

“Cho cô, tiền lương!”

“Tôi ...!”

Trong tâm hồn tham tiền của cô, đô la này không phải là giả, trong đầu thì đang tự hỏi, mình đáp ứng nhu cầu biến thái của anh ta, giao dịch này sao lại tốt như vậy? Thứ nhất, không cần ngồi tù, thứ hai, còn có cơ hội trộm tinh phiến của anh.

“Thế nào, đồng ý chứ?”

Giờ phút này, Tiêu Quyết bất động dụ dỗ cô, không hề suy nghĩ đến sự nguy hiểm của người phụ nữ này.

Hạ Noãn Tâm trải qua ba giây suy nghĩ nghiêm túc, liền cho ra một câu trả lời đúng đắn: “Nhưng anh phải đảm bảo, sẽ không làm gì tôi, tôi mới đồng ý!”

“Gì kia?”

Vì thế, Tiêu Quyết nghiêng đầu, vẻ mặt thuần lương!

Hạ Noãn Tâm trợn trắng mắt, nội tâm lại khinh bỉ, ngoài mặt thì bình tĩnh gật đầu: “Ừhm, ví dụ như chuyện cầm thú tối hôm qua anh làm với tôi ở trong xe, thế nhưng cái gì quá chừng mực đều không được! Anh phải biết rằng, tội cưỡng gian cũng bị xử tù rất nhiều năm!”

“A, thành giao!”

Tiêu Quyết xoay người về sau, cầm lấy một hợp đồng ở trên bàn, chuyển bút ký: “Ký tên lên, cô có thể trở thành trợ lý chính thức của tôi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.