Hào Môn: Làm Con Dâu Cả Thật Là Khó!

Quyển 2 - Chương 19-4: Toàn diện bộc phát (4)



Editor: Puck - 

Tòa nhà Cố thị.

Thời gian buổi chiều.

Cố Tử Hàn đi nước anh, mang theo Diệp Mị, đi rất vội vàng.

Ngụy Dũng đi tới phòng làm việc của Kiều Tịch Hoàn, hai người đối mặt mà ngồi, gặp mặt nói chuyện.

“Xem tin tức mới nhất xế chiều này, hình như quan hệ của em và mẹ kế em không được tốt lắm.” Ngụy Dũng nói.

“Ừ, từ nhỏ bà ấy đã lấn lướt cuộc sống của em, có thể khỏe mạnh lớn lên như vậy thật sự không dễ dàng.” Kiều Tịch Hoàn hơi tự giễu.

Khóe miệng Ngụy Dũng cười cười, “Vẫn có thể ưu tú như vậy, quả nhiên không dễ dàng.”

“Ha ha.” Kiều Tịch Hoàn cười cười, không nói nhiều.

Kiều Tịch Hoàn trước kia bị xã hội thượng lưu châm chọc thế nào làm nhục thế nào cười nhạo thế nào?

Thôi, những thứ kia đều là chuyện cũ!

Cô bây giờ, vốn không phải là Kiều Tịch Hoàn, “Em định để anh viết tự truyện về phương diện nào của bản thân mình?” Ngụy Dũng kéo về chủ đề.

“Cuộc sống và công việc.” Kiều Tịch Hoàn nói, “Từ cảnh ngộ lúc nhỏ, đến bây giờ em thật vất vả lập nên thành tích. Anh, bởi vì thời gian cấp bách, em liền sơ qua chút trọng điểm nói với anh. Anh viết tin tức, xử lý câu từ trau chuốt như thế nào còn hơn em, toàn bộ em đều nghe theo anh.”

“Được.” Ngụy Dũng gật đầu.

Kiều Tịch Hoàn uống một ngụm nước lọc, giọng nhàn nhạt, nói liên tục tất cả những chuyện cô trải qua.

Những thứ kia đều là quá khứ đã trải qua của ‘Kiều Tịch Hoàn’.

Cô có thể nói rất lạnh nhạt, nói nhẹ nhàng như vậy, cũng quả thật vốn chính là chuyện xưa của người khác. di1enda4nle3qu21ydo0n

Nhưng mà Ngụy Dũng nghe tới, lại cảm thấy người phụ nữ trước mặt này, biểu hiện ra kiên cường và nghị lực kinh người. Nhìn vào trong ánh mắt của cô, hơi đồng tình, càng nhiều thêm là khâm phục.

Đối thoại gần một giờ, Kiều Tịch Hoàn trình bày xong quá khứ của mình, chuyện xưa lúc này.

Ngụy Dũng vừa tự tay ghi chép, vừa dùng máy ghi âm, một đoạn thời gian rất dài, không đặc biệt viết tự truyện vì một người, nghiêm túc hao phí tinh thần như vậy.

Kiều Tịch Hoàn nói với Ngụy Dũng, “Anh Ngụy, em biết rõ tin tức luôn cần lăng xê mới hiệu quả, cho nên mong rằng anh Ngụy có thể kịp tuần san của tuần này.”

“Yên tâm đi, chuyện của em cũng là chuyện của anh. Hôm nay viết bản thảo, sáng ngày mai ra bản tin tức sớm.”

“Vô cùng cám ơn.”

“Không cần khách khí như vậy. Ngụy Dũng anh cũng không phải người không coi nghĩa khí là gì, ban đầu em có khả năng cân nhắc chu toàn cho anh như vậy, anh đã coi em là bạn bè có thể tin cậy. Ở trong xã hội vật chất này, có thể tìm được một người bạn cũng không dễ dàng.” Ngụy Dũng nói từng câu từng chữ. Dieễn ddàn lee quiy đôn

Khóe miệng Kiều Tịch Hoàn nhếch lên cười một tiếng, “Nếu anh Ngụy đã nói thế, vậy em cũng không cần nhiều lời, em chỉ nhiều hơn một câu dài dòng, về sau anh Ngụy có chỗ nào cần em gái giúp cứ nói một tiếng bất cứ lúc nào, em gái có thể làm, tuyệt đối là vượt lửa qua sông cũng không chối từ.”

“Được.” Hình như Ngụy Dũng vô cùng thưởng thức khí phách của Kiều Tịch Hoàn, một mực chắc chắn.

Kiều Tịch Hoàn cười, tiễn Ngụy Dũng đi.

Sắc trời Thượng Hải hôm nay vẫn âm u.

Phóng viên trước cửa tòa nhà Cố thị cũng sớm tốp năm tốp ba rời đi.

Cô nhìn bầu trời vô cùng âm trầm, sau khi xử lý xong chuyện trước mắt tương đối chặt chẽ, một khắc cũng không thả lỏng, không biết là do những chuyện mà Kiều Tịch Hoàn đã từng trải qua lại một lần nữa rõ mồn một trước mắt như vậy khiến cho cô thật sự hơi khó chịu, nhất định là do thân thể này vô cùng nhạy cảm nhớ lại từng đau đớn quá khứ, cho nên cô tự nhiên sẽ giống như người từng bị vậy. Hay là nói, vẫn còn đang nhớ tới chuyện kiếp trước của mình.

Kiếp trước không biết nhìn người, bị người thân nhất của mình hại mình nhà tan cửa nát! Bằng không một đời này, sao cô có thể đi trải nghiệm tất cả khổ sở của người khác mà không phải thuộc về mình?! Sao cô cần phải chịu đựng khổ sở của người khác mà không phải của mình?!

Cô cười lạnh.

Tề Lăng Phong.

Tề Lăng Phong.

Lần này, lại để cho anh diễu võ giương oai một lần.

Nhưng anh nhớ, anh có thể có khả năng lấy được đều do tôi bố thí, chỉ có điều, tôi tạm thời bố thí cho anh mà thôi! die nd da nl e q uu ydo n

Điện thoại đột nhiên vang lên.

Tròng mắt cô khẽ chuyển, hít thở sâu một hơi, nhận điện thoại.

“Bối Địch.” Giọng nói thật bình tĩnh.

“Kiều Tịch Hoàn, cô làm sao vậy?” Hình như Diêu Bối Địch đang quan tâm cô.

“Có lòng rảnh rỗi quan tâm tôi như vậy, còn không bằng quan tâm bản thân mình một chút, lúc nào ly hôn với Tiêu Dạ.” Kiều Tịch Hoàn trở lại ghế làm việc, nói không hề để ý.

Cô không thích tuyệt hảo gì đó, rất lâu cũng không quá bằng lòng chuyện để người khác tiếp xúc sâu trong nội tâm của cô, nhìn qua người dũng cảm như thế, cũng sẽ có lúc yếu ớt, không có cảm giác an toàn.

“Cô người này sao không biết tốt xấu như vậy, thật sự không biết vì sao tôi lại gọi điện thoại cho cô, tôi điên rồi.” Diêu Bối Địch hơi không thoải mái nói.

Kiều Tịch Hoàn nhếch miệng cười ra tiếng.

Cô không cần nghĩ cũng biết dán vẻ cực kỳ tức giận lúc này của Diêu Bối Địch.

Thật ra thì Diêu Bối Địch rất đáng yêu, rất nhiều vẻ mặt, ví dụ như cười, ví dụ như ngẩn người, ví dụ như làm nũng, ví dụ như tức giận...

Thật tiếc nuối thay Tiêu Dạ, anh ta lại không nhìn thấy tất cả cảm xúc của Diêu Bối Địch.

Khóe miệng cô nhếch lên, nói một câu từ trong đáy lòng, “Ly hôn sớm một chút đi, Tiêu Dạ không phải là chồng của cô.”

“Không lâu.” Diêu Bối Địch đột nhiên nói, “Đã đề cập tới, bất cứ lúc nào cũng sẽ kết thúc đoạn hôn nhân này.” di3nd@nl3qu.yd0n

“Tôi không cảm thấy.” Kiều Tịch Hoàn gằn từng chữ.

Diêu Bối Địch cau mày.

“Tôi không cảm thấy ‘bất cứ lúc nào’.” Kiều Tịch Hoàn lặp lại lần nữa, “Tiêu Dạ sẽ không ly hôn với cô.”

Chân mày Diêu Bối Địch nhíu chặt hơn, “Cô hiểu rất rõ Tiêu Dạ sao?”

“Không biết.”

“Vậy sao cô biết, anh ta sẽ không ly hôn với tôi?” Diêu Bối Địch hỏi, khống chế nhịp tim nhanh khó hiểu của mình.

“Bởi vì tôi đủ thông minh. Nếu như Tiêu Dạ muốn ly hôn, sẽ không cho cô sáu năm.”

“Đó là bởi vì Lôi Lôi chưa trở về.”

“Lôi Lôi có thể trở lại bất cứ lúc nào, tại sao bây giờ mới chịu về?” Kiều Tịch Hoàn hỏi ngược lại.

Diêu Bối Địch im lặng.

Được rồi, cô không biết.

“Thật ra thì tôi cũng không biết.” Kiều Tịch Hoàn giống như rất biết nghiền ngẫm tâm tư, đón lấy lời nói, “Nhưng mà tôi sẽ thông qua suy  nghĩ của người bình thường mà suy đoán, Tiêu Dạ không dễ dàng ly hôn với cô như vậy. Cho nên nói, nếu như muốn ly hôn, mình chủ động chút, nếu không luôn ở trong thế giới của anh ta, vẫn bị động như vậy tiếp.”

Diêu Bối Địch trầm mặc không nói.

Chủ động.

Cô ở trước mặt anh, hình như bắt đầu từ lần đầu tiên quen biết, cô đã đánh mất quyền chủ động. di@en*dyan(lee^qu.donnn)

“Suy nghĩ thật kỹ, tôi cúp.”

“Ừ.” Diêu Bối Địch đột nhiên gọi cô lại, “Tôi rất muốn hỏi cô, sao cô gặp phải mọi chuyện đều có thể thản nhiên như vậy? Mà tôi, luôn không làm được.”

Khóe miệng Kiều Tịch Hoàn cười cười, “Bởi vì không tim không phổi.”

Diêu Bối Địch tức cười.

Trong đầu lại nhớ tới người phụ nữ kia cũng từng nói như vậy với cô, bởi vì không tim không phổi.

Bởi vì không tim không phổi, cho nên có thể không chút kiêng kỵ, cho nên có thể không cần thiết chút nào, cho nên có thể diễu võ giương oai...

“Chỉ là trùng hợp sao? Trùng hợp đến, khiến cho tôi thật sự bắt đầu hoài nghi, trên thế giới này thật sự có thể có, cải tử hồi sinh.” Diêu Bối Địch nặng nề cảm thán.

Kiều Tịch Hoàn trầm mặc nửa giây, nói, “Chỉ tin tưởng một lần thôi.”

Chỉ tin tưởng một lần thôi.

Kiều Tịch Hoàn cúp điện thoại.

Diêu Bối Địch nhìn hiển thị “Kết thúc trò chuyện”.

Lời vừa rồi, lượng tin tức rất lớn.

Chỉ tin tưởng một lần, tin tưởng một lần, trên thế giới này thật sự có cải tử hồi sinh?!

Như vậy Kiều Tịch Hoàn chính là, Hoắc Tiểu Khê?!

Nghĩ tới đây, Diêu Bối Địch cũng bị suy đoán của mình làm sợ hết hòn.

Làm sao có thể tin tưởng.

Cô nhìn tận mắt thi thể của Hoắc Tiểu Khê, thê thảm không nỡ nhìn. Cô tận mắt nhìn thi thể Hoắc Tiểu Khê hỏa táng, chôn cất!

Chẳng lẽ thật sự có một trùng hợp, linh hồn Hoắc Tiểu Khê, sống lại?!

Cả người chợt khựng lại, một cơn ớn lạnh dâng lên từ sau lưng, lạnh đến cả người cô nổi da gà. die ennd kdan/le eequhyd onnn

Không nhịn được, cô vội vã cầm điện thoại gọi cho Cố Nguyên, bây giờ cô thật sự không biết nên tìm ai mà nói chuyện ly kỳ như vậy, cảm giác, cảm giác những chuyện này không phải do khoa học mà cô tôn trọng có thể giải thích được rõ ràng.

Bên kia nhận điện thoại, “Bối Địch, tìm tôi có chuyện gì vậy?”

“Cố Nguyên, tôi thật sự cảm thấy Kiều Tịch Hoàn chính là Hoắc Tiểu Khê.” Diêu Bối Địch nói từng câu từng chữ, vừa nhanh vừa vội.

“Xảy ra chuyện gì? Khiến cho cậu nghĩ như vậy.” Cố Nguyên có vẻ bình tĩnh hơn nhiều, nhưng trong lòng dù ít dù nhiều cũng có cảm xúc không giống như vậy.

Nhất định, người có ảo giác như vậy, không chỉ Diêu Bối Địch, anh cũng không phải không nghi ngờ thật sâu như thế.

“Không phải hôm nay Kiều Tịch Hoàn xảy ra một số chuyện sao? Tôi gọi điện thoại hỏi tình huống một chút, tôi cũng không biết mình như thế nào, dù sao cũng không giải thích được muốn đi quan tâm cô ấy, rõ ràng người phụ nữ này không hề có chút quan hệ nào với tôi, hơn nữa tôi cũng thật sự không muốn kết bạn lần nữa. Nhưng kết quả chính là, nhịn một ngày vẫn gọi điện thoại cho cô ấy.” Diêu Bối Địch dừng lại một chút, hình như đang sắp xếp lại câu từ, hồi lâu lại nói, “Trong quá trình gọi điện thoại, cách nói chuyện của cô ấy, chuyện cô ấy biết, thậm chí lời nói giống lời Hoắc Tiểu Khê đã từng nói như đúc, cũng từ trong miệng cô ấy nói ra. Lúc đó tôi không nhịn được hỏi cô ấy, tôi nói trên thế giới này có cải tử hồi sinh không? Câu trả lời của cô ấy lại là, có thể tin tưởng một lần.”

Diêu Bối Địch nói rất kích động, sau khi trình bày xong, thở không đều hổn hển hỏi, “Nói cho tôi biết Cổ Nguyên, không phải chỉ có tôi mới có ảo giác này, không phải chỉ có tôi mới có tư tưởng thiên phương dạ đàm * này, bằng không, tôi thật sự sẽ hoài nghi tôi xuất hiện rối loạn thần kinh, đã tẩu hỏa nhập ma bệnh nguy kịch rồi!” dfienddn lieqiudoon

(*) thiên phương dạ đàm: là thành ngữ, ý chỉ chuyện không có khả năng.

Cố Nguyên bên kia trầm mặc thật lâu.

Lâu đến mức, Diêu Bối Địch cho rằng Cố Nguyên cảm thấy cô đang nói hươu nói vượn, cúp điện thoại rồi.

“Kiều Tịch Hoàn là Hoắc Tiểu Khê.” Cố Nguyên đột nhiên mở miệng.

“Cậu cũng cảm thấy như vậy đúng không?” Diêu Bối Địch rất kích động.

Cô thật sự không tin những chuyện này, một khắc cũng không tin.

Nhưng mà nếu như có một người giống như cô, cô nghĩ cô không thể không tin tưởng.

“Kiều Tịch Hoàn là Hoắc Tiểu Khê.” Cổ Nguyên lặp lại lần nữa, khẳng định, “Từ trước kia rất lâu, tôi đã hoài nghi tới, chỉ có điều tôi cũng giống cậu, cho tới bây giờ đều không tin chuyện quỷ quái, cho nên tạm thời bỏ qua sự thật Kiều Tịch Hoàn chính là Hoắc Tiểu Khê, nhưng mà giờ khắc này, tôi đột nhiên hơi tin tưởng tồn tại của sự thật này, mà những sự thật này, có khả năng khoa học còn chưa phát triển đến mức có thể giải thích được.”

“Vậy hiện giờ chúng ta làm như thế nào? Gọi Kiều Tịch Hoàn ra, đối chất sao?” Diêu Bối Địch hơi luống cuống, lại hơi không nhịn được kích động, “Tôi cảm thấy bây giờ trái tim không có cách nào tải được tốc độ nhịp đập rồi. Tôi thật sự không biết, nếu như đây là sự thật, tôi sẽ làm như thế nào...”

“Vậy trước tiên không nên hoảng hốt.” Cổ Nguyên nói, “Nếu như Kiều Tịch Hoàn là Hoắc Tiểu Khê, nếu như cô ấy bằng lòng thừa nhận, như vậy cô ấy nhất định sẽ chủ động đến tìm chúng ta, nếu như cô ấy không muốn thừa nhận, nhất định có nỗi niềm khó nói của cô ấy, tôi tin tưởng Hoắc Tiểu Khê không phải là người ích kỷ như vậy, cô ấy biết chúng ta mong đợi cô ấy, cũng sẽ không để cho chúng ta đợi quá lâu.”

Rõ ràng, Cổ Nguyên cũng mong đợi giống như cô, trong một khắc kia, lý trí hơn cô nhiều lắm.

Diêu Bối Địch cố gắng để cho mình từ từ bình tĩnh lại, “Vẫn là cậu hiểu rõ Hoắc Tiểu Khê nhất. Cổ Nguyên, tôi đều nghe lời cậu.”

“Cho nên đừng suy nghĩ bậy bạ, tôi còn có chút việc, cúp đây.”

“Được, bye bye.”

Cúp điện thoại, Diêu Bối Địch cũng dần dần điều chỉnh tâm tình của mình.

Chỉ có điều.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.