Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Dâu Nhà Giàu

Chương 26: Ai là người thứ ba



”Đánh phụ nữ không phải chuyện vẻ vang gì.” Thượng Quan Trạch buông cánh tay của Đường Hạo Thiên ra, tất cả khách trong quán cà phê đều nhìn lại.

Có người đang xì xào bàn tán nghị luận.

Lần này đến lượt Giang Mỹ Kỳ với Đường Hạo Thiên khó chụi.

Đường Hạo Thiên tức giận trách móc Giang Dĩ Mạch: “Giang Dĩ Mạch, trên thế giới này có người chị nào giống như cô cướp đoạt người trong lòng của em gái mình như vậy, lại còn mắng em gái mình là kỹ nữ? Tôi đã nói với cô rồi, tôi với Kỳ Kỳ mới là thật lòng yêu nhau, tôi chưa từng yêu cô, cô đừng làm khó Kỳ Kỳ nữa, mặc kệ cô làm cái gì, tôi cũng không thể yêu cô!”

Bỗng nhiên không khí trong quán cà phê liền thay đổi, những người khách khác đều nhìn về phía Giang Dĩ Mạch, có kỳ thị, có khinh thường.

Còn có người bất mãn lớn tiếng nghị luận: “Thì ra trên thế giới còn có người chị nhẫn tâm như vậy!”

Giang Mỹ Kỳ kéo Đường Hạo Thiên, tiếp theo khóc lóc kể lể: “Chị, em không trách chị là người thứ ba, em biết em không nên chấp nhận tình yêu của Hạo Thiên làm tổn thương chị, nhưng Hạo Thiên yêu em như vậy, em cũng yêu anh ấy, em thật sự không có biện pháp cự tuyệt anh ấy. Chị, em xin chị đừng ép em nữa được không?”

Khách trong quán nhao nhao chỉ trích Giang Dĩ Mạch.

“Ai là người thứ ba? Cô nói cho rõ ràng!” Giang Dĩ Mạch cũng thẳng tính, không biết giả bộ ở trước mặt nhiều người như vậy.

“Chị, lúc trước em với Hạo Thiên thiệt lòng yêu nhau, chuyện chị cố ý để cho cha mẹ hai bên ra mặt ép Hạo Thiên đính hôn với chị, em không trách chị, ở trước mặt tình yêu không có đúng sai.” Giang Mỹ Kỳ cố ý bày ra dáng vẻ ủy khuất khóc lóc kể lể.

Giang Dĩ Mạch tức giận đến nổi trận lôi đình, bàn về tài ăn nói, cô dường như thật sự không phải là đối thủ của em gái Bạch Liên hoa này.

Từ nhỏ đã như thế này, mỗi lần đều phải chịu thiệt, cuối cùng mọi người còn nói cô không đúng.

Giang Mỹ Kỳ không có ý định buông tha cho cô như vậy, tiếp tục khóc lóc kể lể: “Chị, em biết anh rể là người đần độn, không thể giao hợp, chị vụng trộm hẹn hò với người đàn ông khác, em sẽ không nói cho bất kỳ ai.”

Thượng Quan Trạch nhíu mày, thì ra mình trở thành tình nhân rồi!?

“Ai vụng trộm hẹn hò với người đàn ông khác hả? Tôi quang minh chính đại...”

“Chị, chị đừng tức giận, coi như hôm nay em với Hạo Thiên chưa đến đây, chúng em cái gì cũng không nhìn thấy, bây giờ liền đi, chị đừng tức giận.” Giang Mỹ Kỳ bày ra dáng vẻ rất sợ hãi, Giang Dĩ Mạch tức giận đến muốn giết người.

“Cô đứng lại đó cho tôi! Nói cho rõ ràng!” Giang Dĩ Mạch hô to.

Giang Mỹ Kỳ đã kéo Đường Hạo Thiên rời đi.

Giang Dĩ Mạch tức giận đến mức cảm thấy đầu mình cũng nhanh bóc khói.

“Em gái cô rất biết cách làm người.” Thượng Quan Trạch nhẹ cười.

Giang Dĩ Mạch trừng mắt nhìn Thượng Quan Trạch một cái: “Có cái gì buồn cười?”

“Tôi thế nhưng là tình nhân của cô, cô nói chuyện với tình nhân như vậy?” Thượng Quan Trạch nổi lên nói giỡn.

“Ngay cả anh cũng giống bọn họ cố ý đến làm tôi tức giận?” Giang Dĩ Mạch rất nhanh bị tức đến bùng nổ.

Khách trong quán đều chỉ trích Giang Dĩ Mạch, cà phê này cũng uống không trôi.

Thượng Quan Trạch lái xe đưa Giang Dĩ Mạch trở về.

“Anh còn ngại người khác không đủ hiểu lầm sao?” Giang Dĩ Mạch bất mãn nói.

“Cô sợ?” Thượng Quan Trạch hỏi lại: “Chẳng lẽ cô thật sự có ý với tôi?”

Giang Dĩ Mạch ngẩn ra, đột nhiên tỉnh táo lại.

Bản thân mình trong sạch, tức giận cái gì?

Như vậy chỉ làm thỏa mãn tâm ý của đôi cẩu nam nữ kia.

Xe ổn định chạy trên đường, Giang Dĩ Mạch nói: “Thượng Quan, giúp tôi một việc!”

“Tìm người tên Trương Đại Tề kia sao?” Thượng Quan Trạch lái xe, sâu xa hỏi.

Giang Dĩ Mạch gật đầu: “Tôi nhất định phải biết chân tướng việc qua đời về mẹ tôi năm đó, tuyệt đối không thể để cho mẹ con tiện nhân kia vẫn ung dung như vậy! Bọn họ thiếu mẹ tôi một cái mạng, tôi tuyệt sẽ không quên như vậy!”

Thượng Quan Trạch từ trong kính chiếu hậu nhìn thấy hận ý trong mắt Giang Dĩ Mạch: “Nếu tôi khuyên cô quên đi thù hận, cách làm này của tôi rất ngốc đúng không?”

Giang Dĩ Mạch với anh ta là bạn chơi từ nhỏ, coi như rất hiểu đối phương.

Cô biết anh ta muốn để cho cô quên đi thù hận, anh ta cũng biết cô sẽ không bỏ qua.

Xe dừng lại ở ngoài cửa lớn nhà họ Mộ, Thượng Quan Trạch nói: “Nếu có tin tức tôi sẽ gọi điện thoại cho cô, coi như cô thiếu tôi một nhân tình!”

Giang Dĩ Mạch làm ra dấu tay OK.

Đưa mắt nhìn Thượng Quan Trạch lái xe rời đi, vào cửa lớn nhà họ Mộ, thấy Mộ Tử Duệ đứng đó.

Từ một tháng trước khi cô gả vào đến bây giờ mỗi lần nhìn anh ta đều cảm thấy anh ta thật đáng ghét, Giang Dĩ Mạch cũng không cách nào giải thích giữa bọn họ làm sao có thể trở thành như vậy.

Phụ nữ bên ngoài nhiều như vậy, mình lại là vợ của anh trai anh ta, tại sao anh ta chỉ để mắt đến mỗi cô?

Trước khi mình gả vào nhà họ Mộ, căn bản không biết anh ta.

Mới một tháng, gặp mặt vài lần như thế, khiến cho anh ta yêu mình không thể cứu vãn sao?

Hoàn toàn không hợp với logic.

Giang Dĩ Mạch muốn vượt qua Mộ Tử Duệ đi vào, bị Mộ Tử Duệ ngăn lại.

“Người đàn ông dưa em trở về kia là ai?” Mộ Tử Duệ hỏi: “Hôm nay em ra ngoài liền đi gặp hắn?”

“Đây là chuyện của tôi, không có liên quan gì với anh.”

“Em là người nhà họ Mộ anh, làm sao không có liên quan gì?”

“Tôi cũng không phải là người của anh!” Giang Dĩ Mạch cảm thấy Mộ Tử Duệ rất kỳ lạ, anh ta có tư cách tức giận sao?

Mộ Tử Duệ bắt lấy Giang Dĩ Mạch, “Lần đầu tiên quý giá nhất của em cho anh, sao không phải là người của anh?”

Sắc mặt Giang Dĩ Mạch nháy mắt trắng xanh: “Chuyện quá khứ tôi cũng không nhớ rõ, bây giờ tôi là vợ của anh trai anh!”

“Em có thể hẹn hò vụng trộm với người đàn ông khác, vì sao không thể chấp nhận anh?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.