Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Dâu Nhà Giàu

Chương 36: Xào bài lần nữa



Edit Thanh Thanh Mạn

Đường Hân hoảng hốt, vì tự vệ, cũng tức giận như Mộ Đình, trách cứ quản gia: “Ông Lý à, ông cũng quá hồ đồ rồi, mặc dù tôi hi vọng sớm được ôm cháu trai, cũng không muốn dùng cách không quang minh này.”

Sau đó lại khuyên Mộ Đình: “Mộ Đình, chuyện này vừa xảy ra tôi cũng đã nghiêm khắc nói trách mắng quản gia rồi, bây giờ chuyện này cũng đã qua, chúng ta coi như xong, không nên nhắc lại nữa…”

“Qua? Qua thế nào? Bà đã cho Dĩ Mạch một công đạo chưa?” Mộ Đình giận dữ hỏi, nhìn quản gia: “Tôi thấy quản gia này cũng không cần giữ lại nữa rồi, tự mình thu dọn đồ đạc rồi đi đi!”

Đường Hân nóng nảy: “Mộ Đình, quản gia đã làm trâu làm ngựa ở nhà họ Mộ chúng ta hơn hai mươi năm, sao có thể nói đuổi liền đuổi ông ấy đi?”

“Tôi không báo cảnh sát đã là tốt với ông ta lắm rồi!”

Đường Hân vừa nghe tới báo cảnh sát, khí thế lập tức giảm xuống không ít.

Trong đầu nhanh chóng xoay chuyển, nghĩ biện pháp giữ quản gia lại.

“Mộ Đình, quản gia đã làm ở nhà chúng ta mấy chục năm rồi, rất hiểu rõ nhà họ Mộ chúng ta, nếu ông đột nhiên sa thải ông ấy, trong lúc nhất thời không ai có thể đảm nhận vị trí này, hay là để quản gia ở đây một thời gian nữa, chờ quản gia mới nhận chức rồi để ông ta đi cũng không muộn mà.”

“Ý của bà là để tôi tiếp tục dung túng ông ta ở lại nhà họ Mộ ư?” Mộ Đình tức giận hỏi: “Để loại người này ở lại nhà họ Mộ, không biết sau này sẽ có chuyện gì xảy ra nữa đây.”

“Mộ Đình, quản gia vừa đi, ai sẽ tiếp nhận vị trí quản gia đây? Nhà họ Mộ chúng ta lớn như vậy, không thể thiếu quản gia được…”

Bên ngoài đột nhiên vang lên một tiếng “phanh”.

Có một người giúp việc chạy vào nói: “Lão gia, phu nhân, Triệu Tín làm rơi vỡ hoa lan của thiếu phu nhân.” Vội vàng thay mình giải vây: “Ông ấy một mực muốn đưa hoa lan cho thiếu phu nhân, tôi nói không thể vào ông ta còn một mực đi vào, kết quả không cẩn thận ngã làm rơi chậu hoa.”

“Để ông ấy vào!” Mộ Đình lập tức lên tiếng.

Triệu Tín đang cầm ảnh hoa lan đi vào: “Thiếu phu nhân, xin lỗi, chậu hoa tôi không cẩn thận làm vỡ, lát nữa trước khi đi, tôi nhất định tìm cho ngài một chậu hoa khác.”

Vừa nhìn về phía Mộ Đình và Đường Hân: “Lão gia, phu nhân, xin hai người cho tôi ở đây thêm một lát, để tôi tìm lại cho thiếu phu nhân chậu hoa lan khác.”

Triệu Tín là quản gia của nhà họ Mộ hơn hai mươi năm trước, sau lại rời khỏi vị trí quản gia, làm vài việc vặt, rất ít khi lộ diện.

Hai mươi mấy năm qua Mộ Đình chưa hề gặp lại ông.

“Triệu quản gia, chúng ta đã hơn hai mươi năm chưa gặp nhau rồi.” Giọng nói Mộ Đình tràn ngập hoài niệm.

“Lão gia, năm đó tôi từ vị trí quản gia đến phụ trách hậu viện làm việc vặt, không có cơ hội gặp lại lão gia.” Triệu Tín nói: “Nếu không phải là lát nữa phải đi, đưa hoa lan tới cho thiếu phu nhân, có lẽ đời này không có cơ hội gặp.”

“Ông đi đâu vậy?” Mộ Đình hỏi.

Triệu Tín xuất hiện làm Mộ Đình nhớ lại nhiều chuyện lúc còn trẻ, cũng cảm khái thời gian trôi qua mau.

“Tôi tuổi đã lớn, nhà họ Mộ lại không thiếu người làm việc vặt, phu nhân để tôi về quê dưỡng lão.” Bây giờ Triệu Tín hơn năm mươi tuổi, nhưng nhìn giống như hơn bốn mươi tuổi, hoàn toàn không có vẻ già.

Mộ Đình nhìn Đường Hân một cái, nói với Triệu Tín: “Ông đừng đi, bây giờ ông làm quản gia giúp nhà họ Mộ chúng ta, giúp ta và phu nhân quản lý nhà họ Mộ.”

Lúc này Đường Hân một chữ cũng không dám nhiều lời.

*

Nhà họ Mộ lần nữa xào bài, Triệu Tín thành quản gia.

Đường Hân lấy lòng nói: “Triệu quản gia, sau này nhà này phải nhờ ông giúp ta xử lý rồi.”

“Phu nhân quá khách khí, tôi nhất định sẽ tận tâm tân lực xử lý tất cả việc của nhà họ Mộ, phu nhân cứ yên tâm.” Triệu Tín cũng khách khí đáp lại.

Đối với chuyện bỏ thuốc, Mộ Đình tự mình lên tiếng, sau này không cho phép người nào nhắc lại.

Đối với Giang Dĩ Mạch và con trai Mộ Thiên Thần, tự nhiên càng thêm áy náy, sang tên một ngôi nhà và 5% cổ phần cho bọn họ, coi như là bồi thường cho bọn họ.

Đường Hân đau lòng như bị người khác cắt một miếng thịt, cũng không dán nhiều lời.

Tất cả việc của nhà họ Mộ đều giao cho bà quản lý, bà có thể tùy tiện làm chủ, nhưng chuyện công ty bà không thể xen vào được.

Lúc còn trẻ bà kết hôn với Mộ Đình liền ăn ý như vậy.

Nam chủ ngoại, nữ chủ nội, không phải vạn bất đắc dĩ thì không nhúng tay vào chuyện của đối phương.

Huống chi lần này mình sai quá nhiều, không thể tiếp tục nhiều chuyện, nếu không làm cho chồng càng bất mãn với bà.

Đường Hân một bụng tức không thể nói, bí mật trách mắng con thứ Mộ Tử Duệ. 

Mắng nó không có tiền đồ.

Lần này ấn tượng xấu trước mặt cha nó không nói, còn làm cho mình bị đuổi ra nước ngoài, vĩnh viễn không cho phép trở lại.

Tâm tình Mộ Tử Duệ cực kì không tốt, hất đồ bỏ đi.

“Con đứng lại đó cho mẹ!” Đường Hân tức giận gọi anh lại: “Mẹ cũng không phải vì tốt cho con sao, sao con lại không biết điều như vậy?”

Đường Hân vẫn không hiểu, hai đứa con trai một đứa lại một đứa không nghe lời.

Mọi người cũng hủy đi uy phong của bà.

Con lớn nhất ngu ngốc căn bản không thể kế thừa gia nghiệp, bây giờ cũng chỉ có thể dựa vào con trai nhỏ.

“Anh con giống như một đứa bé, nếu để cho ba con giao gia nghiệp nhà họ Mộ cho nó, không phải tiện nghi cho Giang Dĩ Mạch rồi sao?” Đường Hân nhỏ giọng nói.

Mộ Tử Duệ không chịu được lời nói của mẹ mình: “Nên con khiến cho Mạch Mạch mang thai con của con không phải giải quyết tất cả rồi sao?”

Đường Hân nghe xong lời này, giận đến mức nổi trận lôi đình: “Tên tiểu tử thối này, lại nói hưu nói vượn gì đó? Mẹ chỉ là vì con thôi!”

Lúc hai mẹ con đang bí mật tranh cãi ầm ĩ, Giang Dĩ Mạch đã mang theo hành lý trốn Mộ ngốc nghếch lén rời khỏi nhà họ Mộ, chạy thẳng đến sân bay đi nước ngoài nhận thưởng.

Sau khi lên máy bay, Giang Dĩ Mạch nhắm mắt lại muốn nghỉ ngơi một lát, không cẩn thận ngủ gật.

Mở mắt đã thấy gương mặt tuấn tú của Mộ ngốc nghếch cười khúc khích với cô: “Bà xã.” 

Giang Dĩ Mạch giật mình, vẻ mặt cũng thay đổi: “Sao anh lại ở trong đây?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.