Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Dâu Nhà Giàu

Chương 9: Không được đánh bà xã tôi



“Năm đó trước khi qua đời mẹ tôi có để lại di chúc, trên di chúc viết rành mạch điều gì – ”Giang Dĩ Mạch nhìn về phía Thiệu Thiến, “Hẳn các người rõ ràng hơn tôi nhiều.”

Mặt Thiệu Thiến bỗng chốc trắng bợt, bà ta nhớ rõ phần di chúc này bị bà ta hủy đi.

Giống như biết được suy nghĩ trong lòng Thiệu Thiến, Giang Dĩ Mạch nói: “Phần di chúc này bây giờ đang ở trong tay tôi.”

Thiệu Thiến muốn nói không thể nào, di chúc bị bà ta hủy đi, nhưng nếu bà ta mở miệng nói ra điều này thì chẳng khác nào chưa đánh đã khai.

“Có muốn bây giờ tôi bảo người đi lấy phần di chúc này ra không?” Giang Dĩ Mạch nhìn Thiệu Thiến hỏi.

Thiếu Thiến đảo tròng mắt, nếu thật sự lấy di chúc ra, bà ta đúng là phải rời đi.

“Được, tôi đi! Cô nói nhiều như vậy không phải là muốn đuổi tôi đi sao? Tôi biết cô vẫn luôn hiểu lầm tôi, cho là tôi đoạt tất cả của mẹ cô, chiếm lấy tài sản nhà họ Giang, ở chung với ba cô vì tiền, bây giờ tôi đi, tất cả của nhà họ Giang tôi cũng không cần, tôi muốn cho cô với tất cả mọi người biết Thiệu Thiến tôi không phải vì tiền mới ở cùng một chỗ với ba cô, mà là trước khi mẹ cô qua đời đã phó thác ba cô và cô cho tôi.”

“Ngớ ngẩn mới có thể tin lời nói dối của bà!” Giang Dĩ Mạch lạnh lùng nói, “Lúc mẹ tôi qua đời tôi mười bốn tuổi, khi đó con gái bà đã mười ba tuổi, mẹ tôi sẽ phó thác tôi cho người phụ nữ đã cướp đi chồng mình sao?”

Thiệu Thiến bị nói á khẩu không trả lời lại được, không thể làm gì khác hơn là tủi thân khóc lóc nói: “Được, tôi đi! Kỳ Kỳ, Gia Kiệt, cùng mẹ rời khỏi nơi này.”

Giang Dĩ Mạch lạnh lùng nhìn, đi nhanh đi!

Đường Hạo Thiên thấy chướng mắt: “Dì, bên con còn chỗ ở, dì và Kỳ Kỳ còn cả Gia Kiệt qua đó đi.”

Anh ta lạnh lùng nhìn thoáng qua Giang Dĩ Mạch, trong mắt tràn đầy chán ghét.

Hốc mắt Giang Dĩ Mạch đỏ lên, trái tim như bị người ta hung hăng bóp một cái, nhưng vẫn bướng bỉnh không chịu thua như trước.

Cô và Thiệu Thiến buồn bực đấu đá giằng co đã hơn mười năm, từ khoảnh khắc Thiệu Thiến giẫm xuống hài cốt mẹ mình bắt đầu bước vào cửa chính nhà họ Giang này, thì đã định trước bọn cô không có khả năng sẽ sống hòa thuận dưới một mái nhà.

Cũng đấu đá nhiều năm như vậy, mỗi một lần đều là Giang Dĩ Mạch cô thua trận, lần này vẫn y như trước.

Thật ra cô không muốn bảo bọn họ đi, nhưng chỉ là vì quá tức giận.

“Đủ rồi!” Cuối cùng Giang Triển Bằng không nhịn nổi nữa, nhìn vợ và con gái đang muốn đi dọn đồ đạc, “Hôm nay là ngày Mạch Mạch lại mặt (vợ chồng về nhà bố mẹ vợ sau ngày cưới), các người ầm ĩ như vậy, có muốn nhà họ Giang còn chút mặt mũi nữa không hả?”

Thiệu Thiến tủi thân khóc, “Ông xã, sáng sớm em đã bảo người chuẩn bị đồ ăn tiếp đãi Mạch Mạch lại mặt, là Mạch Mạch không vừa mắt em người mẹ kế này, nhất định phải khiến em lúng túng trước mặt con rể, còn đuổi em đi….”

“Được rồi, đừng nói nữa.” Giang Triển Bằng liếc nhìn vợ một cái, “Thời gian cũng không còn sớm, đi vào chuẩn bị đồ ăn nhanh lên, con rể chắc cũng đói bụng rồi, chuẩn bị xong thì dọn cơm ăn đi.”

Trong lòng Thiệu Thiến tất nhiên không vừa lòng cách này của chồng, bản thân mình bị con gái bà ấy khiến cho bối rối trước mặt người nhà họ Mộ, còn nói bà ta cướp đoạt tài sản gì đó của mẹ cô, bây giờ cũng không dám bảo con gái ông xin lỗi mình.

Trước kia mỗi lần thế ông đều bảo con gái xin lỗi bản thân mình.

Giang Gia Kiệt đau lòng nhìn mẹ mình, dù sao cũng còn rất trẻ, đầu óc dễ nổi nóng, lập tức chắn ngang bậc thềm mà ba cậu ta thật vất vả mới đặt xuống được (Ý câu này gần giống như kiểu cho một lý do để ngừng chuyện này lại), không vừa lòng nói: “Cô ta bắt nạt mẹ con còn cả chị con, không thể cứ như vậy mà bỏ qua được.”

“Con còn muốn ầm ĩ gì nữa?” Giang Triển Bằng bất mãn nhìn con trai của mình.

Thiệu Thiến biết dừng lại đúng lúc, không nên đè ép quá, ngộ nhỡ biến khéo thành vụng thì không được rồi.

Bà ta lôi kéo con trai mình, “Gia Kiệt, đừng nói chuyện với ba con như thế, chỉ cần Dĩ Mạch nói xin lỗi thì chúng ta quên đi, dù sao tất cả mọi người đều là người một nhà, năm đó mẹ cũng đã đồng ý mẹ nó sẽ chăm sóc tốt cho nó.”

“Đừng ở đây diễn trò!” Giang Dĩ Mạch phản bác, “Mẹ tôi chết như thế nào trong lòng bà rõ ràng hơn ai hết!”

Mắt thấy Thiệu Thiến sắp khóc, Giang Triển Bằng không thể nhịn được nữa, thể diện đều đã mất hết, ông ta cũng không cần chút mặt mũi này, nâng tay đánh Giang Dĩ Mạch một bạt tai, “Bữa cơm này rốt cuộc các người có muốn ăn nữa không?”

Cũng không ai nghe được tiếng của cái tát, tất cả mọi người kinh ngạc nhìn tay Mộ ngốc nghếch đang giữ chặt tay Giang Triển Bằng.

“Cho dù bà ta là vợ ba, cũng không thể đánh vợ con. Tử Duệ nói ông xã thì phải bảo vệ bà xã, không thể để bà xã bị bắt nạt.” Mộc ngốc nghếch có phần anh hùng khí phách, thật khiến người ta hơi động lòng.

Giang Triển Bằng không nghĩ tới người con rể thoạt nhìn rất ngốc nghếch này lại quan tâm con gái mình như vậy, phản ứng cũng nhanh nhẹn làm người ta ngạc nhiên.

Lúc này lái xe nhà họ Mộ mang theo quà tặng đứng phía sau, “Thiếu gia, phu nhân những quà tặng này để ở đâu?”

Mắt thấy không khí có phần căng thẳng, lái xe nhà họ Mộ xen vào một câu đúng lúc cũng khiến người nhà họ Giang có bậc thềm để xuống.

“Thật sự xin lỗi, mau vào đi, thím Trương, mau tới giúp một tay.” Thiệu Thiến lôi kéo con trai, rồi nghiễm nhiên làm ra vẻ bộ dạng nữ chủ nhân chào hỏi.

Giang Triển Bằng xấu hổ thu tay mình về, biết bản thân vừa rồi kích động, cảm thấy có lỗi với con gái mình, nhưng có đôi khi cô nói chuyện cũng thật sự rất hùng hổ dọa người.

Thiệu Thiến nhìn thấy bộ dáng này của chồng mình, trong lòng bất mãn hừ lạnh một tiếng, kéo con trai bảo bối đi vào.

“Mạch Mạch, không phải ba cố ý….” Giang Triển Bằng xin lỗi.

Giang Dĩ Mạch vênh mặt lên, lôi kéo Mộ ngốc nghếch đi vào trong, đối với người làm ba này đã sớm thất vọng đến cực độ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.