Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Vợ Ngang Ngược Của Tổng Giám Đốc Thần Bí

Chương 106: Nắm chặt cơ hội, rung động toàn trường (6)



“Tôi biết Trương tổng đã chuẩn bị tất cả, nếu thiếu tôi, sẽ rất khó coi, nhưng Trương tổng anh xem tôi đang bị bệnh, nếu quá gắng gượng, sợ làm mọi người mất hứng, cho nên tôi đặc biệt sắp xếp xong toàn bộ

“Tôi có một cô em gái, mặc dù không nổi danh, nhưng giọng hát cũng là hạng nhất, ngày đó, tiết mục của tôi hãy để cô ấy thay, tôi đảm bảo cô ấy sẽ không để cho anh thất vọng.”

“Nếu là Uyển Như đề cử, tôi chắc chắn sẽ tin.”

Trần Uyển Như cười khẽ, liếc mắt nhìn Lăng Mạt Mạt, tiếp tục nói: “Trương tổng, đây là em gái của tôi anh cũng không thể bạc đãi, ngày đó nên chiếu cố cô ấy thật tốt.”

“Uyển Như, cô cứ thoải mái đi, em gái của cô, chính là em gái của tôi, tôi khẳng định sẽ an bài thật kỹ.”

“Vậy thì tốt, Trương tổng, tôi cảm ơn anh trước, chờ thân thể tôi tốt lên rồi, tôi liền tới cửa nói lời cảm ơn với anh.” Trần Uyển Như cắn chữ ái muội, ý vị sâu xa, chọc cho Trương tổng đối diện bộc phát vui mừng, sảng khoái đồng ý, hai người tiếp xúc, vừa nói chuyện sai lệch một hồi, Trần Uyển Như mới cau mày, mang theo vẻ mặt ghét bỏ cúp điện thoại, ném điện thoại di động qua một bên, liếc mắt nhìn Lăng Mạt Mạt, cười cười, thật đơn giản nói: “Tối mai lên, Trương tổng Tập Đoàn Phong Hoa tổ chức một bữa tiệc tư nhân, người được mời đều là phú hào phú thương, mời một vài minh tinh có mặt mũi lên biểu diễn, đêm đó tôi đó sắp xếp, hiện tại tôi để cơ hội cho cô.”

Trần Uyển Như vừa nói, vừa đứng lên, rót một chén nước, chậm rãi uống, giống như là nói một chuyện không liên quan đến mình: “Loại chuyện khuyên giải thần thoại cần kỹ thuật cao, tôi không thể làm được, đều tôi có thể giúp cô chỉ là những thứ này, cô phải có năng lực, nếu đêm hôm đó không thể làm rung động toàn trường, sẽ có phú thương nhìn trúng cô, nếu được sẽ có người tìm cô làm hình tượng phát ngôn viên, đêm hôm đó người không giàu thì cũng quý, quảng cáo đều là đà truyền hình hoàng kim phát ra, nếu cô có thể thành công, tất nhiên lực ảnh hưởng cũng không ít.”

“Cho dù buổi tối hôm đó cô không lấy được hình tượng phát ngôn viên, nhưng một số người của công ty ES cũng sẽ tham dự , chỉ cần cô biểu hiện tốt một chút, hát tốt, một cách tự nhiên cũng sẽ đem về mặt mũi của Lý Tình Thâm.”

Lời nói Trần Uyển Như, một chút cũng không để ý.

Thậm chí giọng điệu lãnh nhạt lạnh đạm .

Vậy mà, Lăng Mạt Mạt trong những chữ đó , đánh hơi được một chút ám hiệu.

Lăng Mạt Mạt càng thụ sủng nhược kinh, phải biết lấy thân phận hiện tại của cô, làm sao có tư cách biểu diễn tại bữa tiệc tư nhân đó?

Chẳng qua là cô chỉ chăm sóc Trần Uyển Như khi cô say rượu, cô ấy lại cho cô một chỗ tốt như vậy, sẽ hay không có phần…

Trần Uyển Như tựa hồ như nhìn ra đáy lòng Lăng Mạt Mạt nghĩ cái gì, ngược lại không nhanh không chậm cười nói: “Cô không cần cảm thấy ngại khi nhận sự giúp đỡ của tôi, đây là cái cô nên có, hơn nữa đối với Trần Uyển Như tôi mà nói, cái đó cũng không tính là cái gì.”

Sau khi Trần Uyển Như nói qua, liền duỗi lưng một cái, từ từ xoa trán, “Còn có chút không tỉnh rượu, tôi đi nghỉ trước đây.”

Cô bỗng nhiên dừng lại, giống như là nhớ tới thứ gì vậy, còn nói: “A, đúng rồi, cô viết cách làm món cháo này lại, đặt ở trên bàn trong phòng khách. Lúc đi, nhớ giúp tôi khóa cửa.” ——

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.