Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Vợ Ngang Ngược Của Tổng Giám Đốc Thần Bí

Chương 126: Cô rẻ mạt như vậy sao? (6)



Thân thể Lăng Mạt Mạt hơi run rẩy, vốn bị Lý Tình Thâm đánh một cái tát, trong lòng xấu hổ không thôi, bây giờ lại bị người khác nhìn thấy, càng cảm thấy mất mặt, cô làm thế nào cũng đứng ở chỗ này được, xoay người, liền chạy đi.

Trong tích tắc Lăng Mạt Mạt xoay người chạy đi, nước mắt liền rơi xuống.

Nước mắt vừa rơi xuống, thì làm thế nào cũng không thể ngừng được.

Cô không hề thấy rõ đường đi trước mặt, bóng dáng chạy nghiêng ngả lảo đảo, rất không ổn định.

Lý Tình Thâm nhìn bóng lưng cô, mím môi hết sức chặt, tay nắm thành quyền, nhưng từ đầu đến cuối vẫn đứng tại chỗ không có đuổi theo.

Tô Thần thấy Lý Tình Thâm không đuổi theo, mình cũng không tốt tiến lên đuổi theo, chỉ có thể đứng ở một bên, buồn tẻ nhìn bóng dáng Lăng Mạt Mạt dần biến thất không thấy.

Lý Tình Thâm không nói gì, vẫn đứng ở đó, không nhúc nhích, giống như tượng điêu khắc.

Tô Thần nhún vai, hai tay đút vào túi, chậm rãi nghiêng đầu, nhìn Lý Tình Thâm, nghĩ nghĩ, nói: “Cô ấy đi rồi.”

Ánh mắt Lý Tình Thâm, vẫn nhìn chằm chằm về phía bóng dáng Lăng Mạt Mạt biến mất, không dời, chỉ là khi anh nghe thầy lời củaTô Thần nói, cánh môi rõ ràng run rẩy một cái, cuối cùng vẫn bình tĩnh trở lại.

Tô Thầnnhìn dáng vẻ Lý Tình Thâm ra vẻ bình tĩnh, thì hai tay đút vào túi nhìn chung quanh một chút, giả bộ không chút để ý, mở miệng nói: “Được rồi, tôi biết cậu bây giờ rất tức giận, đổi lại là tôi, nhìn thấy cô gái mình thích theo người ta ôm ôm ấp ấp như vậy, tôi cũng sẽ tức giận.”

Lý Tình Thâm hơi nghiêng người, liếc mắt về phía Tô Thần.

Tô Thầnnhún vai, không sợ hãi nói: “Cậu trừng tôi cũng vô dụng, tôi nói sự thật, anh nhất định đã thích cô ấy, nếu không thích, cậu sẽ không nhận cô ấy làm học trò, nếu không thích, buổi tối người chạy đến đây làm cái gì?”

Lý Tình Thâm bỗng nhiên ngắt lời Tô Thần nói, trong giọng nói một chút cảm xúc cũng không có: “Tốt nhất ngậm miệng kín chút, nếu dám nói ra thử xem!”

“Tôi nói cậu này, Tình Thâm, cậu thích cô ấy, hễ là người biết rõ cậu, liếc mắt một cái có thể nhìn ra, cũng chỉ có cô gái ngốc kia nhìn không ra thôi, nhưng cũng khó trách cô ấy nhìn không ra, cậu xem cậu cả ngày nghiêm mặt với cô ấy, ai sẽ tin cậu thích người ta? Huống chi, tối hôm nay cậu cho người ta một cái tát, gương mặt kia tôiở cách rất xa, cũng nhìn thấy vừa sưng lại vừa hồng, không biết mấy ngày có thể tiêu sưng, cô gái này có tính tìnhrất tốt, bị cậu dạy dỗ không dám lên tiếng, nếu đổi thành vị tiểu tổ tong Tịch Giản Cận kia, không phải tôi nói, nếu dám cho vật cưng nhỏ Tịch Giản Cận kia một cái tát, hừ, cậu thử một chút, vật cưng nhỏ kia không ầm ĩ tất cả thành phố X cho long trời lở đất, thế nào cũng không cho hai nhà họ Tịch và nhà họ Bạc yên bình, giống như hỏa tinh đụng địa cầu. “

Theo một chàng dài của Tô Thần nói, Lý Tình Thâm hơi nhíu mày một cái, sau đó liền giơ tay lên, ngơ ngác nhìn bàn tay của mình.

Tô Thần nhìn Lý Tình Thâm như vậy, đột nhiên ngừng nói.

Người đàn ông trước mặt, cúi đầu nhắm mắt, lông mi dài nhỏ run nhè nhẹ, cả người tàn bạo biến mất không còn một mảnh, khuôn mặt mang theo đau thương, sinh động, bi thương như vậy.

Tô Thần nhìn Lý Tình Thâm thương tâm như vậy, nói cũng không nói ra được.

Trong nháy mắt, trong vườn hoa có chút yên tĩnh.

Cũng không biết đến cùng qua bao lâu, đột nhiên có gió thổi tới, cuốn bụi đất, Tô Thần ngẩng đầu, lại phát hiện sao trên trời đã không thấy nữa, mùa hè thành phố X, nhiều mưa, ngày đêm bất định, thay đổi bất thường, bão táp nói đến là đến.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.