Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Vợ Ngang Ngược Của Tổng Giám Đốc Thần Bí

Chương 129: Cô rẻ mạt như vậy sao? (9)



Cô mang giày cao gót, chạy mất một chiếc, một chiếc khác thì đã cởi xuống, đi chân trần.

Vừa đi, vừa uất ức rơi nước mắt, ai ngờ, không bao lâu, mưa to rơi xuống.

Chân của cô vốn vì cởi giày đi bộ, cho nên bị mài rách da, lúc này trời mưa, hơi dính nước, liền đau đến muốn chết.

Vì bị thương, Lăng Mạt Mạt liền đứng ở bên ven đường, trong lúc bất chợt khóc.

Từ nhỏ đến lớn, mặc dù cha mẹ của cô chết sớm, đi theo ông cố lớn lên, điều kiện gia đình cũng không được khá lắm, nhất là lúc bà ngoại Lý Tình Thâm chưa có gả cho ông cố, có thể nói, cô và ông cố trôi qua rất nghèo khó, sau này, khi cô tám tuổi, bà cố gả tới đây, nhà họ Lý cho rất nhiều tiền, bọn họ mới có ngày tốt hơn nhiều.

Mặc dù trước nghèo khó, nhưng cả đời cô, cũng không có ai đánh cô!

Huống chi mặt của cô!

Cũng không có ai mắng cô như vậy, cho dù ban đầu, ở trong trường học, cô bị người ta chỉ chỏ mà nói là gái đi ra ngoài bán, cũng không có mấy lời kia của Lý Tình Thâm, tới đả thương người!

Khi đó, cô thật sự cảm thấy, toàn thế giới, cô có hai bàn tay trắng!

Sau đó, Enson lại gọi điện thoại, để cho cô gặp ở chỗ cũ, cô lại có chút lòng hoang vu, tuy nhiên lại không thể nào cự tuyệt.

Cô mờ mịt đi tới hoàng cung, vốn tưởng rằng vào nhà, giống như trước đây, đi thẳng vào vấn đề, tuy nhiên cô không nghĩ tới, Enson lại có thể dịu dàng đối sử với cô như vậy.

Cô đứng ở nơi đó, mặc cho Enson lau nước ở trên người mình không còn một mống, lại mặc cho Enson bế cô ra khỏi phòng tắm, nhẹ nhàng đặt cô ở giường.

Lý Tình Thâm cầm chăn, trùm lên trên người của Lăng Mạt Mạt, sau đó xoay người tránh ra, ngay sau đó Lăng Mạt Mạt lại nghe thấy trong phòng tắm truyền tiếng nước chảy, sau đó tiếng nước chảy dừng lại, ước chừng nửa phút, cửa phòng tắm mở ra, Lý Tình Thâm đi ra.

Lăng Mạt Mạt không nhịn được nín thở, cô mơ hồ có thể dự cảm sau đó Enson saphải làm những gì.

Cô nắm thật chặc ga giường, khi Enson vén chăn lên, lúc nằm lên trên giường, cơ thể hơi xê dịch vào bên trong.

Hình như Enson không có nhận thấy được những động tác nhỏ này của cô, ngược lại vươn tay, lập tức ôm cô vào trong ngực, Lăng Mạt Mạt vươn tay khẽ đẩy Enson một cái theo bản năng.

Enson bất động, lúc này Lăng Mạt Mạt mới nhỏ giọng lẩm bẩm: “Thôm nay tôi không muốn cái đó”

Lăng Mạt Mạt nói lắp bắp.

Sau khi nói xong, liền cắn cắn môi dưới.

Vậy mà, Enson lại cười khe khẽ, “Ừ”một tiếng, vươn tay sờ sờ mái tóc dài của cô, ôm cô ngồi ngay ngắn lại một lần nữa, sau đó lấy một cốc thủy tinh bên cạnh, đưa cho Lăng Mạt Mạt.

“Uống nước gừng đi, nếu không ngày mai sẽ cảm.”

Đáy lòng Lăng Mạt Mạt khẽ run lên, thì ra là Enson ôm mình ngồi dậy, là vì cho mình nước gừng!!.

Trong nháy mắt đó, lòng của Lăng Mạt Mạt khẽ run lên.

Hay tay Lăng Mạt Mạt cầm nước gừng, uống từng ngụm từng ngụm, trong dạ dày nhanh chóng ấm áp, ngay sau đó lòng của cô cũng ấm áp theo.

Nước gừng rất nhiều, một cốc lớn, Lăng Mạt Mạt ôm bình, dùng ống hút uống một hồi, liền lắc đầu, đưa cốc cho Enson.

Lý Tình Thâm nhận lấy, đặt cốc sang một bên, ôm Lăng Mạt Mạt nằm xuống.

Má trái Lăng Mạt Mạt sưng vô cùng, lại bị Lý Tình Thâm ôm nghiêng người nằm xuống, có chút đau, cô không nhịn được hít vào một hơi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.