Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Vợ Ngang Ngược Của Tổng Giám Đốc Thần Bí

Chương 13: Chỗ cũ, tôi muốn gặp cô (3)



Người trợ lý nhìn ra Lăng Mạt Mạt không cho là đúng, tiếp tục bổ sung: "Ca khúc chủ đề lần này không giống những lần trước, ca khúc chủ đềlần này do thần thoại sáng tác, cho nên các thiên vương thiên hậu lớn đều trở về! Phải biết rằng, bài hát do thần thoại sáng tác, người nào hát cũng đều trở thành kiệt tác trong giới âm nhạc, nhìn ca sĩ thế kỷ Trần Uyển Như, và ca sĩ thần tượng La Nguyên, cá khúc kiệt tác của họ đều tạo ra bởi bàn tay của thần thoại, thần thoại đã ba năm không ra bài hát rồi, hiện tại cũng không dễ dàng đồng ý viết một bài hát, đây là cơ hội ngàn năm có một, khẳng định mọi người đều mơ tưởng có được!"

Thần thoại muốn viết một ca khúc mới sao?

Khó trách các ca sĩ chủ chốt của SE đều hội tụ về đây.

Xem ra, tất cả mọi người muốn mượn bài hát của thần thoại, để trở thành vị thần lâu dài trong giới ca hát.

Lăng Mạt Mạt tựa trên vách tường, chậm rãi nhìn về phía người trợ lý đang nói, sau đó mới ý thức được, thật ra thì, điều này cũng là cơ hội cho cô.

Mặc dù cô ký hợp đồng với SE, nhưng mà, khoảng cách bỗng nhiên nổi tiếng, còn làlộ trình rất xa, nếu như cô có thể lấy được ca khúc của thần thoại, có lẽ cô có thể đứng lêntừ đó, cùng chống lại Giản Thần Hi!

Nhưng thiên vương và thiên hậu đã chờ để giành bài hát này, sợ là cô không thể giành qua bọn họ.

Nhưng mà, trong cái vòng người này, cũng không biết thần thoại là Lý Tình Thâm của tập đoàn Bạc Đế, cũng không biết cái người trở thành thiên tài MIT với hai bằng tiến sĩ chính là thần thoại sáng tạo ra những ca khúc kinh điển của giới âm nhạc, hiện tại ca sĩ trong SE, chỉ có một mình cô biết, nếu như, cô có thể nghĩ biện pháp, khiến Lý Tình Thâm, cũng chính là thần thoại tự mình đưa lời bài hát này cho cô hát, sợ là sẽ không ai phản đối.

Lăng Mạt Mạt nghĩ tới đây, đôi mắt hơi cong, nghiêng đầu nghĩ, rốt cuộc phải như thế nào thì mới có thể khiến cho thần thoại tự mình đưa bài hát cho cô đây?

Lăng Mạt Mạt nhìn đồng hồ, nghĩ tới hôm nay là thứ tư, buổi chiều phải đi tới chỗ của Lý Tình Thâm, liền mím môi suy nghĩ một chút, định trước hết rời khỏi công ty giải trí âm nhạc SE, nhanh chóng về nhà, đổi một bộ đồ bình thường, cầm bút và vở, liền chay tới nhà Lý Tình Thâm.

Lý Tình Thâm cũng không ở nhà họ Lý, mà tự mua một ngôi biệt thự, ở giữa lưng trừng núi trong thành phố X.

Nơi đó có rất nhiều biệt thự, duy chỉ có nhà của Lý Tình Thâm là được xây dựng ở chỗ cao nhất, tất nhiên cũng đắt tiền nhất.

Dĩ nhiên, tầm mắt tốt nhất.

Phía sau biệt thự, đẩy cửa sổ ra là vách đá, sương mù lượn lờ, cây cối rậm rạm.

Phía trước biệt thự, từ xa nhìn lại, có thể thấy hồ xanh trong vắt, có có những tảng đá nhỏ xếp xung quanh.

Phong cảnh rất đẹp, không khí trong lành, khu vực tốt, cũng rất yên tĩnh, có thể nói là thiên đường của nhân gian.

Lúc Lăng Mạt Mạt chạy đến biệt thự, đã là ba giờ chiều rồi.

Cửa biệt thự không khóa, hoa nở cả vườn, có bươm bướm bay lượn, bên trong biệt thự cũng được trang hoàng đơn giản, sàn nhà bằng gỗ, vật dụng trong nhà màu trắng, vách tường trắng như tuyết, không có bất kỳ đồ trang trí nào, mà đa số đều là cửa sổ sát đất, rộng rãi sáng ngời, bên ngoài cửa sổ là phong cảnh thiên nhiên.

Lăng Mạt Mạt đi thẳng tới phòng âm nhạc tầng ba, cô nhẹ nhàng gõ cửa, bên trong nhà truyền tới trọng nói dễ nghe: "Mời vào."

Lăng Mạt Mạt nhẹ nhàng đẩy cửa, thấy Lý Tình Thâm đứng yên ở trước cửa sổ sát đất, trên khay trà cách đó không xa có để một bình trà nhỏ tinh sảo, bên cạnh có một ly trà đang bốc khí nóng, còn có mùi hương của trà thoang thoảng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.