Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Vợ Ngang Ngược Của Tổng Giám Đốc Thần Bí

Chương 213: Phản bội không có lấy cớ (3)



Lăng Mạt Mạt mặt mỉm cười khoác lên cánh tay Du Dật, đi vào trong "Hoàng cung".

Công ty Du thị nhiều năm như vậy, ở X thị được cho một công ty lớn, hiển nhiên sẽ có rất nhiều nhân vật nổi tiếng tới, cảnh tượng thật là hùng vĩ.

Du Dật mang theo Lăng Mạt Mạt trực tiếp đi tới trước sân khấu, có người đưa tới  sâm banh, hắn lấy trước một ly đưa cho Lăng Mạt Mạt, sau đó lại lấy cho mình một ly, đứng ở trước micro, khẽ mỉm cười, mở miệng: "Thật vui mừng khi mọi người có thể tới tham gia Lễ Chúc Mừng của công ty Du thị, cũng rất vui mừng Thúy Hồ U Lâm đạt được thành tích tốt như vậy, dĩ nhiên phải rất cảm ơn vị tiểu thư đứng ở bên cạnh tôi, cũng chính là đại sứ hình tượng cho quảng cáo của Thúy Hồ U Lâm, tiểu thư Lăng Mạt Mạt !"

Du Dật nói tới chỗ này, liền nghiêng đầu, liếc mắt nhìn Lăng Mạt Mạt, rồi sau đó lại tiếp tục nói: "Quảng cáo của cô, đã truyền linh hồn cho Thúy Hồ U Lâm!"

Du Dật giơ ly rượu lên, tiếp tục: "Cho nên, ở chỗ này, tôi mời Lăng tiểu thư một ly, bày tỏ sự cảm ơn chân thành của tôi, cũng ăn mừng sự hợp tác tốt đẹp mỹ mãn của chúng ta!"

Mà Lăng Mạt Mạt dĩ nhiên hảo phóng cười nhạt một tiếng với Du Dật, cũng giơ ly rượu lên, nhẹ dieenddanleequyddoon nhàng đụng Du Dật một cái, liền cạn ly, uống một hơi cạn sạch.

Dưới đài vang lên một tràng vỗ tay nhiệt liệt.

"Dĩ nhiên, tôi cũng vậy chúc mọi người, tối nay vui vẻ!"

Kèm theo những lời này của Du Dật, bữa tiệc chính thức bắt đầu.

Lăng Mạt Mạt nâng váy, lúc từ trên sân khấu đi xuống, bởi vì Du Dật cần chào hỏi vài người, cho nên đã tách ra với Lăng Mạt Mạt.

Trong bữa tiệc này, Lăng Mạt Mạt cũng không có người quen, mà cô bây giờ và cô của trước kia không giống nhau, bất kể cô đi tới chỗ nào, đều có người đến chào hỏi, nâng chén mời rượu cô.

Lăng Mạt Mạt nhìn toàn trường đèn đuốc sáng trưng, quần áo thơm ngát tóc tai đẹp đẽ, hơi có chút hoảng hốt, không lâu lúc trước cô cũng ảo tưởng sẽ có một ngày mình trở thành tiêu điểm của một buồi tiệc, tuy nhiên không nghĩ tới, vậy mà nó lại trở thành sự thật.

Lăng Mạt Mạt không thích uống rượu, nhưng mà bất cứ người nào ở nơi này, trong tương lai cũng có thể trở thành đồng bạn hợp tác, không thể tuy tiện đắc tội, chỉ có thể uống hết từng ly rượu.

Những người đó đi vào quan sát Lăng Mạt Mạt, mặt tất cả mọi người cũng tràn đầy kinh ngạc, khen cô xinh đẹp.

Lăng Mạt Mạt nghe đến mấy lời  tán thưởng này, vẫn luôn treo nụ cười tưoi tắn, không ngại người khác làm phiền nói cám ơn.

Lăng Mạt Mạt cũng không biết rốt cuộc mình uống bao nhiêu ly, cô thật có chút chống đỡ không nổi nữa, cô muốn né tránrời khỏi đấy, nhưng ai ngờ mới đi được hai bước, lại có người giơ ly rượu lên, chào hỏi cô.

"Lăng tiểu thư, ngươi cô rất đẹp."

"Cám ơn." Lăng Mạt Mạt cười gật đầu một cái, nhìn người đưa tới ly rượu, khẽ nhíu mày một cái, tuy nhiên mới vừa đưa tay ra, đi đón ly rượu.

Vậy mà, tay của cô, lúc còn không kịp chạm tay đến  ly rượu, đã có người nhanh hơn cô một bước  bưng ly rượu rồi đi.

Lăng Mạt Mạt theo bản năng ngẩng đầu, thấy Lý Tình Thâm cả ngưoi áo quần giày da, anh rất ít mặc quần áo chính trực như vậy, nhìn như vậy, nghiêm chỉnh giống như một hoàng tử, thản nhiên nâng ly rựou lên, nhìn về phía cô yêu mến nói: "Tửu lượng Mạt Mạt không tốt, cho nên ly rượu này tôi thay cô ấy uống."

Ngay sau đó, liền uống một hơi cạn sạch.

Người nọ thấy người tới là Lý Tình Thâm, cực kỳ hưng phấn, cũng vội vàng đi theo uống rượu, "Lý tiên sinh, ngưỡng mộ đại danh đã lâu."

Lý Tình Thâm nhàn nhạt gật đầu một cái, ngay sau đó lập tức xoay người, vươn tay, ôm hông củaLăng Mạt Mạt, đi tới ghế salon trong góc ngồi xuống.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.