Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Vợ Ngang Ngược Của Tổng Giám Đốc Thần Bí

Chương 32: Cơ hội, cho em một lần (2)



Cô, lại một lần nữa thắng Lăng Mạt Mạt.

Không chính xác mà nói, Lăng Mạt Mạt ở trước mặt cô, luôn chiến luôn bại!

Hai giờ 59 phút.

Lăng Mạt Mạt vẫn như cũ không có xuất hiện, hiện trường mọi người đã đến đông đủ, ngay cả người chủ trì cũng đã làm xong công tác chuẩn bị rồi.

Giản Thần Hi mỉm cười, cô từng bước lướt qua mọi người ở đây, như một nữ vương cao ngạo, giống như thấy được thành công rực rỡ.

Hai giờ 59 phút 50 giây.

Gần đến ba giờ.

Tuyển chọn ít đi một người, nhưng mà, thời gian trận tài đã đến.

Giản Thần Hi ngồi ở chỗ kia, hơi nhắm hai mắt lại, khi dưới đáy lòng yên lặng đếm ngược.

Mười, chín, tám, bảy, sáu, năm, bốn, ba, hai, một.

"Xin chào mọi người, bây giờ tôi tuyên bố cuộc thi tranh tài ca khúc mới của thần thoại chính thức bắt đầu - - - - "

Giọng người chủ trì vang lên, Giản Thần Hi hơi mở mắt, nghiêng đầu, thấy cửa hiện trường, chậm rãi khép lại.

Đáy lòng Giản Thần Hi, yên lặng phun ra hai chữ - - - - hoàn mỹ!

Cô nghĩ, bây giờ cô, đủ để cho Lăng Mạt Mạt nhìn thấy sự chênh lệch giữa cô với cô ta!

Cô nghĩ, bây giờ cô, đủ để cho Lăng Mạt Mạt hoàn toàn biết khó mà lui rồi!

Lăng Mạt Mạt, cô thua!

**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**

Hai giờ 59 phút.

Bên ngoài trời mưa to.

Một chiếc xe Bugatti nhanh chóng dừng lại.

Lăng Mạt Mạt nhanh chóng đẩy mở cửa xe, chạy vội vào trong công ty SE.

Còn một phút đồng hồ.

Cô muốn trong một phút đồng hồ vượt qua.

Lăng Mạt Mạt liều mạng chạy đến thang máy.

Nhưng mà, thang máy lại ngừng ở tầng chót, Lăng Mạt Mạt lòng nóng như lửa đốt, nhìn con số thang máy, từ 59 vẫn nhảy đến 1.

Cửa thang máy mở ra, Lăng Mạt Mạt còn chưa kịp bước vào, thì nghe được tiếng hát truyền đến.

Tranh tài đã bắt đầu.

Mà cô đã không còn kịp rồi!

Cả người Lăng Mạt Mạt ướt đẫm đứng ở đó, nghe tiếng hát, quên bước vào thang máy.

Cả người cô run rẩy không ngừng, mất công liên tục chạy một giờ, cộng thêm bỏ lỡ cơ hội, đã làm cho cô hoàn toàn mất hết sức lực.

Rất không dễ dàng có được cơ hội, cứ như vậy bị cô bỏ lỡ.

Trong khoảng thời gian ngắn Lăng Mạt Mạt , thậm chí có một cảm giác luống cuống mờ mịt.

Phía sau, có tiếng bước chân vang lên.

Lăng Mạt Mạt hơi quay đầu, thấy gương mặt Lý Tình Thâm tuấn tuấn đến không chân thực.

Con ngươi người đàn ông rất thâm thúy, xinh đẹp, mang theo một chút lạnh lùng như tuyết.

Người đàn ông hơi cúi đầu, gần sát mặt Lăng Mạt Mạt, cánh môi giống như đóa hoa mềm mại, hơi nhếch lên, trầm thấp mà lạnh nhạt nói ra một hàng chữ: "Lăng Mạt Mạt chịu thua đi, trận đấu lần này, em không tham gia được."

Chịu thua đi.

Lăng Mạt Mạt.

Không phải anh không giúp em, mà là, chính em bỏ lỡ.

Một đường đua xe, vượt đèn đỏ, trong cơn mưa to, vô số nguy hiểm, anh đều đã làm cho em.

Nhưng, vẫn bỏ lỡ.

Không trách được người khác.

Nếu như thời gian em xuất hiện sớm hơn một phút, chỉ cần một phút, là em có thể vượt qua.

Sớm đã biết, tâm tính em bây giờ không thích hợp những thứ này, em cần quên đi, cần phải lớn dần, nhưng em lại cố ý như vậy, kết quả cuối cùng, chỉ để cho mình càng lúc càng tổn thương nhiều hơn!

Có phải hay không, người đàn ông kia đối với em thật sự quan trọng như vậy?

Quan trọng đến mức biết rõ người kia sẽ không đến, biết rõ mình còn có việc trong người, nhưng lại cố chấp với một phút đồng hồ kia?

Ánh mắt Lý Tình Thâm, dần dần trở nên âm u thêm.

Có chua xót ghen tuông, dưới đáy lòng quằn quại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.