Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Vợ Ngang Ngược Của Tổng Giám Đốc Thần Bí

Chương 327: Đầu bạc răng long, cá quay về nước (7)



Nhất là ngũ quan cô gái, vô cùng xinh đẹp, đối với nhân viên bán hàng thì vẫn luôn giữ nụ cười, vẻ mặt bình tĩnh, cái cằm khéo léo hoàn mỹ hơi hướng xuống đất.

Dáng vẻ như vậy, cực kỳ cao ngạo, khiến Lăng Mạt Mạt liên tưởng đến bộ dạng Lý Tình Thâm.

Không biết vì sao, cô cảm giác, cô gái kia và Lý Tình Thâm có chút tương tự

Cô gái kia đứng ở trước gương quay một vòng, cực kỳ thoả mãn mà gật đầu, sau đó đi giày cao gót tới bên giá treo, cô gái hất càm, thậm chí cũng không có đưa tay ra sờ quần áo một cái, bước đi vẫn luôn duy trì vững vàng, đi lướt qua từng bộ đồ, liền giơ tay lên, liên tục chỉ mấy cái, giọng nói trong trẻo ngạo mạn, cũng không chọc người ghét: “Mấy cái này, còn có cái trên người tôi, tất cả đều đóng lại.”

Một màn như vậy, nghiễm nhiên giống như giống như là một thiên kim tiểu thư nhà giàu trong phim.

Lúc này Lăng Mạt Mạt mới bất chợt nghĩ đến, cô gái này và Lý Tình Thâm có chỗ tương tự, giống nhau ưu nhã, giống nhau cao quý.

Nhân viên bán hàng nhanh chóng cầm quần áo cho cô gái kia, cẩn thận xếp lại, cất vào trong túi.

Lúc này người đàn ông mặc sơ mi đỏ mới đứng dậy, lười biếng móc ví tiền từ trong túi ra, tùy ý cầm một tấm thẻ, đưa cho nhân viên phục vụ.

“Tiểu thư, xin hỏi cô có cần gì không?”

Ngay lúc Lăng Mạt Mạt nhìn người khác đến ngẩn người, có một nhân viên bán hàng đi tới bên cạnh cô, khách khí hỏi thăm.

Lăng Mạt Mạt quay về phía nhân viên bán hàng, chỉ chỉ bộ đồ mà mình nhìn trúng, nói mình muốn mặc thử.

Nhân viên bán hàng liếc mắt nhìn quần áo trên người Lăng Mạt Mạt đang mặc, là có thể kết luận Lăng Mạt Mạt có tiền hay không, cộng thêm Lăng Mạt Mạt ra cửa, mang theo kính, che hơn nửa gương mặt, nhân viên bán hàng cũng không có nhận ra cô chính là người gần đây đang xôn xao, Lăng Mạt Mạt, có hơi mấy phần khinh miệt nói: “Thật xin lỗi, tiểu thư, đây là bộ đồ bản số lượng có hạn, không thể mặc thử.”

Không thể mặc thử?

Cửa hàng lớn như vậy tại sao có thể không để cho người ta mặc thử quần áo chứ?

Lăng Mạt Mạt từ lời của nhân viên bán hàng có thể nghe được ra sự khinh bỉ đối với mình, nhất thời hơi bực mình, “Vị tiểu thư kia cũng có thể mặc thử.”

Nhân viên bán hàng liếc mắt nhìn liếc mắt nhìn Lăng Mạt Mạt, càng hừ mũi coi thường: “Cô cũng thật không biết tự lượng sức mình rồi, biết đó là ai không? Là tiểu thư vô cùng danh giá, cô có thể so với người ta sao?”

Lăng Mạt Mạt mím môi một cái, cô chụp ảnh cho quảng cáo cho công ty Du Thị kiếm không ít tiền, cũng không phải là không mua nổi bộ quần áo, nhất thời, nói: “Làm phiền, cô gọi người quản lý của cô ra đây!”

Ngay lúc này, người đàn ông mặc áo sơ mi đỏ đang trả tiền ở bên nghiêng đầu, trong nháy mắt thấy Lăng Mạt Mạt, hơi nhíu mày, nhất quên mất điền mật mã để thanh toán.

“Thiếu gia Tần Thánh, làm phiền ngài nhấn mật mã.”Cô gái thu ngân nhỏ giọng lên tiếng nhắc nhở Tần Thánh, Tần Thánh vẫn nghiêng đầu nhìn như cũ.

Bạc Sủng Nhi đứng ở một bên nghiêm mặt vươn tay, hung hăng bấm hông Tần Thánh một cái, khiến Tần Thánh bị bấy nhe răng trợn mắt quay đầu lại, vội vàng nhập mật mã.

Ấn xong mật mã, Tần Thánh tiếp tục nhìn Lăng Mạt Mạt, Bạc Sủng Nhi nhìn theo ánh mắt của anh ta sang, sau đó mở miệng nói: “Bộ dạng cô gái kia cũng không tệ, rất xinh đẹp.”

Bạc Sủng Nhi giống như là nhà phê bình nói: “Phong cách cũng rất được, ừ, rất thanh nhã, chỉ là, A Thánh, không thích hợp với anh.” --

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.