Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Vợ Ngang Ngược Của Tổng Giám Đốc Thần Bí

Chương 334: Tỏ tình cũng có thể là vĩnh biệt (4)



Nhưng mà, không có một người nào người phụ nữ nguyện ý thua trận ở trước mặt của tình địch, nhất là Giản Thần Hi, cho nên, cô liền phản kích lại: “Lăng Mạt Mạt, cô cũng đừng đắc ý sớm!”

Từ nhỏ đến lớn Lăng Mạt Mạt và Giản Thần Hi đều không phân thắng bại.

Hai bên đối với nhau cũng hiểu rất rõ.

Lúc này Giản Thần Hi xem ra gọn gàng xinh đẹp, nhưng mà Lăng Mạt Mạt vẫn có thể chuẩn xác bắt được nhược điểm của cô ta, từng chữ một xé rách ngụy trang của cô ta: “Ta không có đắc ý gì cả, tôi là đang đồng tình.”

Lăng Mạt Mạt nhìn chằm chằm vào mắt của Giản Thần Hi, cô so với Giản Thần Hi, an tĩnh rất nhiều, thậm chí còn cố ý thở dài một cái, trong mắt lộ một tia đồng tình, dịu dàng nói: “Tôi đồng tình cô mất nhiều tâm kế như vậy, cuối cùng cũng không thể lấy được thứ gì, người thứ ba quả thật vẫn phân đẳng cấp, người thứ ba lợi hại thật sự có thể từng bước tiến dần thay thế vợ chính thứ, người thứ ba trở thành người hạ tiện, cuối cùng nhưng mà cũng chỉ là bị người ta ngủ rồi lại ngủ, ngủ xong rồi, cũng không chút nào lưu tình nào mà bỏ rơi!”

“Hạ tiện?” Giản Thần Hi giống như là nghe được chuyện cười, trong mắt nhất thời trở nên tức giận, nhìn chằm chằm vào Lăng Mạt Mạt, từng chữ từng chữ nói: “Lăng Mạt Mạt, cô nói tôi buồn cười sao, thật ra thì làm sao cô lại không buồn cười? Luận vè hạ tiện, cô so với tôi cũng không khá hơn chút nào đâu!”

“Đầu tiên là vứt cho tôi cái tát, nói cái gì cao ngạo sảng khoái, người đàn ông tôi từng ngủ qua thì cô không cần, cô ngại bẩn! Nhưng kết quả thế nào? Ở trong vườn hoa nhỏ của hoàng cung, còn cố ý làm bộ như bị trật chân để quyến rũ người đàn ông mà cô ngại bẩn đó! Chẳng lẽ cô vậy mà không hạ tiện sao? Thậm chí, cô còn cố ý ngồi ở trên đường cái, cố ý để cho Lục Niệm Ca nhìn thấy dáng vẻ điềm đạm đáng yêu của cô, sau đó khiến cho Lục Niệm Ca áy náy, khiến lục đọc ca nói chia tay với tôi! Nói thật, Lăng Mạt Mạt, tôi thật sự không nghĩ tới, cô vậy mà cũng có tâm kế, cũng sẽ giở thủ đoạn!”

Lăng Mạt Mạt nhăn cái trán, muốn gán tội cho người khác thì sợ gì không có lý do?

Khi nào thì cô ngồi ở trên đường cái, để đổi lấy đồng tình của Lục Niệm Ca?

“Bây giờ, cô hài lòng chưa, Lục Niệm Ca đã nói chia tay với tôi, các người muốn ở với nhau, có phải hay không? Cô đừng có mơ!”

“Cho dù Lục Niệm Ca không có yêu tôi, tôi cũng sẽ nghĩ hết biện pháp để trói anh ấy vào bên cạnh tôi, hung hăng trói lấy, trói thật chặt, tuyệt đối sẽ không tặng cho cô!”

Lăng Mạt Mạt cảm thấy Giản Thần Hi quả thực chính là đang cố tình gây sự, không thể nói lý, cô không nhịn được cười lạnh, cố ý phản bác: “Ngồi ở đường cái để đổi lấy thương yêu của anh ta? Cái đó tính là gì, Giản Thần Hi, cô không biết đó thôi, Lục Niệm Ca anh ta còn đứng ở ngoài cửa biệt thự của Lý Tình Thâm đợi ta ba ngày ba đêm đấy!”

Giản Thần Hi trợn to hai mắt, ba ngày ba đêm?

Thì ra là vậy, ba ngày đó, Lục Niệm Ca là chờ Lăng Mạt Mạt.

“Lăng Mạt Mạt, quả thật là do cô quyến rũ Lục Niệm Ca! Ngươi là người phụ nữ rẻ tiền! Không biết xấu hổ!” Cảm xúc của Giản Thần Hi cực kỳ kích động.

“Đủ rồi!” Lăng Mạt Mạt cực kỳ ghét Giản Thần Hi mắng cô là người phụ nữ rẻ tiền, đó là lời mà cô muốn nói vớicô ta: “Giản Thần Hi, cô là ngốc thật, hay là giả ngốc vậy!”

“Trong lòng của cô, so với người khác đều hiểu rõ ràng, rốt cuộc tôi có quyến rũ Lục Niệm Ca hay không!”

“Cô so với người khác đều hiểu, người thật sự dây dưa không rõ chính là người đàn ông của cô, Lục Niệm Ca!”

Lăng Mạt Mạt nói ra, lời nói cực kỳ có sức lực.

Trong nháy mắt Giản Thần Hi liền trở nên trầm mặc.

Lăng Mạt Mạt nhìn chằm chằm vào mắt của Giản Thần Hi, từng chữ một nói: “Đêm đó, ở vườn hoa nhỏ của hoàng cung, tôi đã kể rõ ràng rồi!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.