Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Vợ Ngang Ngược Của Tổng Giám Đốc Thần Bí

Chương 355: Cắn tay đính ước (5)



Lên khoang hạng nhất của máy bay, Lý Tình Thâm ngồi ở bên cạnh Lăng Mạt Mạt, bay khoảng hai giờ, Lăng Mạt Mạt tương đối nhàm chán, Lý Tình Thâm ngồi ở một bên lật xem một xấp văn kiện, cô không dám quấy rầy, cũng chỉ có thể ngủ.

Lý Tình Thâm nhìn thời gian dài, cảm thấy mắt có chút đau, muốn giơ tay lên xoa trán, lại phát hiện bả vai mình có chút nặng, theo bản năng nghiêng đầu, thì thấy đầu Lăng Mạt Mạt tựa vào trên bờ vai anh, đang ngủ say sưa.

Làn da cô trắng nõn nhìn qua giống như trong suốt, cánh môi càng lúc càng hồng nhuận mềm mại hơn, lông mi trên mắt nhắm chặt dài mà cong, yên tĩnh buông xuống, luôn nhẹ nhàng run rẩy một cái.

Lý Tình Thâm nhìn chăm chú đến xuất thần, thì không nhịn được nở nụ cười, dáng vẻ cô như vậy rất giống một đứa bé.

“Tiên sinh” Dáng vẻ Lý Tình Thâm rất đẹp trai, mỗi lần ngồi máy bay, luôn có cùng tiếp viên hàng không tiến lên bắt truyện, hỏi có cần gì không, Lý Tình Thâm nghe tiếng, ánh mắt lạnh lẽo bắn tới, lườm cô ta một cái, làm một động tác đừng lên tiếng, tiếp viên hàng không nhất thời sửng sốt, Lý Tình Thâm xua tay, ý bảo cô ta mau tránh ra, rút một thảm mỏng ở một bên, nhẹ tay nhẹ bước che ở trên người Lăng Mạt Mạt.

Động tác Lý Tình Thâm rất nhẹ, giống như sợ không cẩn thận có thể làm cô gái đang ngủ say giật mình.

Nếu tỉnh lại như vậy, vậy rất xấu hổ, vì thế Lăng Mạt Mạt nghĩ nên giả vờ ngủ, đợi lát nữa tìm thời cơ, làm bộ như lơ đãng di chuyển đầu mình.

Ai ngờ, một giây sau, cô cảm giác có một cái thảm mỏng che ở trên người mình, động tác nhẹ nhàng.

Lăng Mạt Mạt không nhịn được liền ngừng hít thở lại.

Đêm qua cô vốn nghi ngờ Lý Tình Thâm quan tâm đến cô là thậy hay giả, ở một giây này, đột nhiên rõ ràng, Lăng Mạt Mạt rất khẳng định Lý Tình Thâm quan tâm cô thật.

Mặc dù cho đến nay, Lý Tình Thâm âm tình bất định với cô, lạnh lùng thất thường, thậm chí một câu quan tâm cũng không nói với cô, nhưng bây giờ cô thật sự có thể cảm thấy rõ anh quan tâm cô!

Lăng Mạt Mạt ý thức được những thứ này, trái tim bỗng nhiên sóng to gió lớn.

Vì thế, Lăng Mạt Mạt càng lúc càng không ngủ được, thậm chí đã quên chuyển đầu từ trên vai Lý Tình Thâm đi, cứ dựa vào anh như vậy, miên man suy nghĩ.

Mãi đến khi máy bay hạ cánh, Lý Tình Thâm nghiêng người, nhẹ nhàng gọi: “Lăng Mạt Mạt?”

Lúc này Lăng Mạt Mạt mới giả vờ như bị anh gọi tỉnh lại, mơ mơ màng màng mở mắt, đáy mắt mê mang nhìn chung quanh, vô tội nói: “Đến nơi rồi?”

Lý Tình Thâm gật đầu, đứng lên, hoạt động cánh tay bị cô dựa vào có chút cứng ngắc, Lăng Mạt Mạt nhìn động tác của anh, khuôn mặt nhỏ nhắn không nhịn được liền đỏ lên, dư quang khóe mắt Lý Tình Thâm thấy trên khuông mặt trắng nõn của cô hiện lên phấn hồng, im hơi lặng tiếng cong mỗi lên, dẫn đầu xoay người, lúc này mới bật cười.

Lúc này đúng là mùa hè, Hải Nam đúng lúc đang nóng, Lăng Mạt Mạt xuống xe, có chút hoa mắt chóng mặt, may mà đã có xe tại chờ, trực tiếp chờ đến chỗ ở.

Cái gọi là chỗ ở, thật ra là một làng du lịch, Lý Tình Thâm sắp xếp, Lăng Mạt Mạt nghe nhân viên công tác xì xào bàn tán mới biết được, thì ra đây là tài sản tư nhân của tập đoàn Bạc Đế.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.