Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Vợ Ngang Ngược Của Tổng Giám Đốc Thần Bí

Chương 44: Cô ta không có tư cách để tôi để ý tới (4)



Editor : Huyền Tô (Tô Huyền Ann)

Beta: Mèo Hoang

Nhưng mà, thần thoại cao ngạo lại lạnh tanh với Giản Thần Hi đang lấy lòng, ngoảnh mặt làm ngơ, thậm chí nhìn cũng không liếc mắt nhìn Giản Thần Hi. Không coi ai ra gì, mặt lạnh liếc qua Lăng Mạt Mạt, thản nhiên nói: "Đi thôi, Dịch Thiển còn chờ ở trên lầu."

Ngụ ý, anh vốn không phải là tới tham gia bữa tiệc của Giản Thần Hi!

Mà mang theo học sinh của mình đến gặp Dịch Thiển, người kế thừa tập đoàn Bạc Đế!

Lý Tình Thâm nói xong, đi thẳng về phía thang máy, để Giản Thần Hi cứng ngắc đưa tay ra, tiến cũng không được, lùi cũng chẳng xong, không khỏi xấu hổ.

Mà Lăng Mạt Mạt vẫn ngây ngốc đứng đó.

Cô mở to hai mắt, có chút khó tin khi Lý Tình Thâm vừa nói như vậy.

Trong lòng cảm thấy khác thường, quay cuồng.

Bình thường cô rất chán ghét bộ dáng Lý Tình Thâm khắc nghiệt ngạo mạn không coi ai ra gì. Nhưng bây giờ, cô nhìn bóng Lý Tình Thâm cứ đi không có coi ai ra gì như vậy, lại nhìn sắc mặt của Giản Thần Hi vô cùng khó coi, trong lòng cảm thấy cực kỳ vui sướng!

Cô thật sự không nghĩ đến, Giản Thần Hi cũng có một ngày như vậy, bị người khác quăng hết tất cả mặt mũi!

Hơn nữa một màn như vậy, diễn ra tại nơi có mặt tất cả truyền thông, tại buổi tiệc tuyên bố phát hành album mới của bản thân mà lại bị thần thoại của giới âm nhạc coi thường!

Truyền thông là một thứ rất tốt.

Có thể làm vẻ vang một người, cũng có thể hủy diệt một người.

Rất nhiều thứ, là thật hay giả, vốn không quan trọng. Chỉ cần dám dùng giọng điệu khẳng định để kể..., sẽ làm tất cả mọi người cho rằng việc đó là thật.

Dư luận đáng sợ.

Cái này, Lăng Mạt Mạt đã từng chịu đựng qua.

Năm đó, cô từ Thiên Đường rơi xuống Địa Ngục, cũng chính vì bốn chữ "Dư luận đáng sợ", đau khổ tột cùng, không thể giãi bày nỗi oan.

Lăng Mạt Mạt muốn, cũng □□ thiên (câu này không có đủ chữ nên ta không dịch), tất cả truyền thông có mặt đều viết tin tức, ngoại trừ tin Lý Tình Thâm là Thần Thoại nổ mạnh bên ngoài, e rằng còn có tin Giản Thần Hi bị Lý Tình Thâm coi thường!

Nhưng, đây mới chỉ là mới bắt đầu.

So với Giản Thần Hi tàn nhẫn tổn thương Lăng Mạt Mạt, cái này chưa tính là gì.

Lăng Mạt Mạt nhìn gương mặt đẹp đẽ mê hoặc lòng người của Giản Thần Hi, đáy lòng dần rét lạnh thêm.

Lý Tình Thâm đi vài bước, thấy Lăng Mạt Mạt chưa tới, ngừng chân, nhíu mày: "Đến đây!"

Lăng Mạt Mạt hoàn hồn, lập tức khuôn mặt nhỏ nhắn hiện đầy nét tươi cười khéo léo, ấm áp, nghe lời chạy bước theo sau, vểnh môi, liên tiếp oán trách nói: "Thầy, sao anh có thể không lịch sự như vậy? Thần Hi là bạn học của em, từ nhỏ đã ở chung một chỗ với em rồi. Hiện tại Thần Hi là tiểu thiên hậu tại SE, đã chào hỏi anh, sao anh lại không để ý tới?"

Bước chân Lý Tình Thâm ổn định, không nói gì.

Giọng nói Lăng Mạt Mạt rất mềm mại nhỏ nhẹ, thế nhưng đi ngang qua nhiều người, nhiều truyền thông như vậy, vẫn rơi vào trong tai người khác.

Sắc mặt Giản Thần Hi càng trở nên khó coi.

Lăng Mạt Mạt nghĩ, chẳng qua là tôi học cô mà thôi, chẳng phải lúc trước cô giả bộ không biết gì đẩy tôi xuống địa ngục đó sao?

Lăng Mạt Mạt lập tức nhíu mày, giống như cực kỳ không vui, bĩu môi, "Thầy, anh như vậy là không tôn trọng người ta rồi!"

Lý Tình Thâm nghiêng đầu, nhìn Lăng Mạt Mạt một lúc, phát hiện trong mắt cô lóe ra vòng hào quang, như có gì đó lén lút nhỏ mọn.

Trong lòng cô hiện lên ý nghĩ nhỏ mọn, không phải là anh không hiểu. Thật ra anh vẫn đang tức giận, thế nhưng nhìn vào đôi mắt đen nhánh của cô, bởi vì tính toán tâm tư, đặc biệt xinh đẹp, không nhịn được có chút say mê.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.