Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Vợ Ngang Ngược Của Tổng Giám Đốc Thần Bí

Chương 53: Tôi bảo đảm tôi không có bệnh (3)



Nhưng là bây giờ, thường xuyên chung đụng, cô chưa từng thấy qua người đàn ông như vậy, thanh cao không ai bì nổi, cho nên, cô ở ngoài trừ mặt dày mày dạn, căn bản không tìm được phương thức chung đụng khác tốt hơn.

Có lúc, cô cảm thấy, anh là ghét cô đi

Nhưng là, có lúc, cô lại cảm thấy, nếu như anh thật sự ghét cô, thì tại sao để cho cô nhận anh làm thầy, tại sao phải giúp cô tranh thủ cơ hội?

Lăng Mạt Mạt nghĩ, cho tới bây giờ mình vẫn không hiểu Lý Tình Thâm.

Hoặc là nói, cho tới bây giờ là Lý Tình Thâm không cho bất kỳ ai có cơ hội hiểu anh.

Lăng Mạt Mạt thở dài một cái, không nhịn được ôm lấy thân thể của mình, tiếp tục chờ xe taxi.

**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**

Cửa sổ xe có bóng dáng đơn bạc của một cô gái.

Tốc độ xe của Lý Tình Thâm càng lúc càng nhanh.

Vẫn lái đến khi bóng dáng của cô hoàn toàn biến mất, mặt anh mới từ từ giản ra.

Chỉ là vẻ mặt vẫn như cũ rất khó coi, cau mày, cằm được buộc thật chặt.

Là ghen tỵ, là đau lòng, là không nhịn được muốn đem cô gái đang đau lòng vì người khác mà ôm trong ngực.

Tuy nhiên không có cách nào làm.

Có một số thứ, biết rõ mình chưa đủ tự chủ, cho nên không nên chạm vào.

Bởi vì một khi chạm, sẽ không cách nào khống chế.

Cho nên anh không để cho cô chạm vào anh, cũng không phải anh ghét cô, mà là sợ sau khi chạm vào, anh sẽ không thể rời bỏ.

Cho nên anh không để cho cô tự tiện đi vào phòng của anh, sợ cô biết được bí mật của anh.

Cho nên thời điểm anh ghen tỵ đau lòng, cách duy nhất có thể sử dụng là vô tình lạnh lùng đẩy cô ra.

Anh không tìm được phương pháp chung đụng với cô, anh rõ ràng yêu, lại chỉ có thể sử dụng một loại cảm xúc khác để che giấu tình cảm chân chính của mình.

Giống như là hiện tại, ở trước mặt cô, biểu hiện hung thần ác sát, nhưng ở sau lưng, lại chậm rãi lấy điện thoại di động ra, bấm số công ty xe taxi, kêu một chiếc xe đưa cô trở về khu thành phố.

Anh chỉ có thể im lặng đối tốt với cô mà không cách nào có thể quan minh chính đại!

**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**

Lăng Mạt Mạt bị Lý Tình Thâm ném ra xe, vốn cho là mình xui xẻo, tuy nhiên không nghĩ tới, trời cao còn rất sủng ái cô!

Cư nhiên sau khi đợi được nữa giờ, có một xe taxitroosng đi từ đằng xa tới.

Lăng Mạt Mạt vui mừng khác thường lên xe, báo địa chỉ nhà mình, nhưng nghĩ lại, đồ dùng trong nhà mấy ngày nay dùng hết rồi, vì vậy liền đổi thành Siêu thị gần Liễu Gia.

Lăng Mạt Mạt đi dạo siêu thị, tốc độ rất nhanh, nhìn những nhàn hiệu thường dùng, thấy liền lấy.

Xếp hàng, tính tiền.

Trước cô là một đôi tình nhân nhỏ.

Khi đi ngang qua quầy hàng tự do, cô gái bất chợt nắm lấy áo chàng trai, hơi ngượng ngùng chỉ chỉ dụng cụ tránh thai phong phú bên cạnh, nhẹ giọng nói: "Nhà chúng ta sử dụng hết rồi!"

Chàng trai bừng tỉnh hiểu ra, đi đến gần lựa chọn.

Cô gái hiển nhiên có chút ngượng ngùng, vặn cánh tay chàng trai thúc giục anh nhanh lên một chút, chàng trai ngược lại cười lên: "Anh xem một chút cái nào mỏng nhất, thật ra thì anh không thích dùng bao ! Tuyệt không thoải mái!"

Mặt của cô gái lập tức đỏ lên , cô vươn tay vờ đánh chàng trai một cái: "Anh còn nói, tối qua anh không dùng bao! Chúng ta cũng không có thuốc tránh thai, không biết em có mang thai hay không!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.