Hào Môn Thừa Hoan: Mộ Thiếu, Xin Anh Hãy Tự Trọng!

Chương 267-2: Không còn liên quan (2)



Tô Nhiễm Tâm nói xong cả người phát run lên, nắm thật chặt lấy áo khoác. Trong nháy mắt, làn gió lạnh âm u đã làm dòng nước mắt nóng bỏng của bà thành lạnh ngắt.

"Em không biết nên làm gì bây giờ, nhưng em lại không đành lòng nhìn kết cục của hai đứa trẻ, sợ chúng nó quá bi thảm... em cũng sợ em ở lại chỗ này có thể sẽ thành lý do để cho Mộ Minh Thăng thêm chán ghét mà vứt bỏ chị, em chỉ còn cách rời đi... Chị không cần phải lo lắng cho Lan Khê, thật sự nó may mắn hơn chị nhiều. Nó có một người đàn ông dám liều mình vì nó, người đàn ông kia yêu nó sâu nặng hơn bất cứ ai khác... Em chỉ sợ cuối cùng bọn chúng không được chung sống một chỗ với nhau, sợ rằng sẽ làm huyên náo gây sụp đổ cả gia đình, điểm này nhất định sẽ không thay đổi!"

Sắc trời đã hoàn toàn tối sập xuống.

Tô Nhiễm Tâm cảm thấy mình đã nói quá nhiều, đã nói đến mức như móc tim móc phổi ra, nước mắt chảy đầy mặt.

"Chị, em đi đây. Chị hãy bảo trọng!" Bà nói giọng khàn khàn.

Nói xong Tô Nhiễm Tâm liền bước nhanh đi ra khỏi nghĩa trang. Trên đỉnh núi đã không còn chút ánh sáng nào, bà đi không được ổn định lắm, vừa phải giữ thân thể lảo đảo được ổn định, lại vừa đi rất nhanh giống như đang bỏ chạy thục mạng vậy.

Mãi lâu sau, một bóng người ẩn núp từ phía sau mộ bia đi ra.

Sắc mặt Mạc Như Khanh tái nhợt không còn giọt máu, vừa rồi bà sợ mình đã nghe lầm, cũng sợ tin tức kia là giả. Bà bước nhanh tới nơi mà vừa rồi Tô Nhiễm Tâm đã từng đứng ngây ngốc ở đó, quả nhiên bà thấy thổi tung cánh hoa cúc vàng tươi, bà...không hề nghe lầm!

Bàn tay bà run rẩy buông lỏng ra, bông cúc đã bị làn gió lạnh lẽo thổi bay tứ tán. Mạc Như Khanh cảm thấy nơi đỉnh đầu mình như có một cánh cửa sổ được mở ra, tất cả ánh sáng đều chiếu rọi vào đó.

... Lan Khê không phải là con gái của nhà họ Mộ.

... Tô Nhiễm Nguyệt ngoại tình... Cô ta ngoại tình với một người đàn ông nào đó ở Luân Đôn sinh ra Lan Khê.

A. . .

Ha ha ha. . .

Mạc Như Khanh đứng ở giữa luồng gió lạnh cười đầy châm biếm. Bà cảm thấy chuyện đời thật khó mà liệu trước được, đang lúc bà cảm thấy sự tuyệt vọng đang tràn trong ngập đầu, vậy mà tất cả đều đã xoay chuyển, người phụ nữ mà lúc nào trong miệng, trong lòng, trong trí nhớ của Mộ Minh Thăng cũng luôn ôn nhu hiền dịu, đức hạnh kia, hóa ra cũng chỉ là một con đàn bà vô sỉ “ hồng hạnh vượt tường” (ngoại tình) mà thôi! !

Tô Nhiễm Nguyệt, lần này cô còn gì để nói nữa đây?

Cô còn có tư cách gì mà dám đối chọi với tôi đây? ! !

Minh Thăng, ông hãy nhìn kỹ lại một chút đi, trên thế giới này ai mới thật sự là người trung trinh có một không hai với ông trong cuộc đời này? Tại sao ông lại có thể đối xử với tôi như vậy chứ? !

Nhưng khi nỗi vui mừng như điên qua đi, Mạc Như Khanh lại trở nên hoảng hốt. Một đám mây đen lại lạnh lùng phủ kín trái tim bà một lần nữa. Hiện giờ cuối cùng bà đã hiểu vì sao bốn năm sau Yến Thần trở về nhà, lại thực sự không chút mảy may e dè đối với chuyện loạn luân kia, thì ra nó đã sớm biết nó và Lan Khê không cùng máu mủ.

Không trách được nó không hề sợ hãi.

Với một Tô Nhiễm Nguyệt ngoài mặt đơn thuần lương thiện nhưng trong lòng lại là một phụ nữ phóng đãng như thế, liệu con gái của cô ta có chỗ nào tốt hơn chứ? Bà thấy ghét Lan Khê, giờ phút này biết khi mẹ của cô như thế, sự thù ghét này lại càng sâu thêm một tầng, thấm vào đến tận trong xương, hoàn toàn biến thành hận thù!!

***

Một bệnh viện ở Luân Đôn.

Lưỡi kiếm xuyên qua thân thể, mấy chỗ mạch máu bị tổn hại chảy rất nhiều máu, chỉ còn cách nửa cm nữa là phổi cũng sẽ bị đâm thủng.

May mắn là chỗ quan trọng nhất ở khí quản lại không bị tổn thương.

William dáng người cao ngất lạnh lùng đứng nghe bác sĩ giải thích. Đến lúc nghe thấy câu nói cuối cùng, cả người đang đầy sát khí tràn ngập căng thẳng lúc này mới thả lỏng ra một chút, lên tiếng hỏi: "Hiện tại cần phải làm cái gì?"

Bác sĩ lại đeo khẩu trang lên lần nữa: "Cần nghỉ ngơi, không nên cử động, trước khi miệng vết thương khép lại cần chú ý khi rửa vết thương, không nên để vết thương bị nhiễm trùng, nếu không thì rất phiền toái."

William gật đầu một cái.

Anh đi tới định mở cửa phòng, bác sĩ cau mày ngăn lại: "Ngài phải để cho bệnh nhân nghỉ ngơi đã."

"Tôi đi vào nói với ngài ấy hai câu rồi đi ngay: " William cũng không thèm nhìn bác sĩ, đôi mắt lạnh lùng, lên tiếng: "Nếu tôi không làm như vậy thì mới là không để cho ngài ấy nghỉ ngơi, làm cho chính ngài ấy cũng sẽ không chịu nghỉ ngơi cho khỏe."

Lúc này bác sĩ mới bán tín bán nghi, buông cánh tay đang ngăn cản ra.

Sau khi tiến vào William liếc mắt nhìn qua, quả nhiên giống hệt như cảnh mà anh đã tưởng tượng.

"Tổng giám đốc Mộ ..." William lạnh lùng khạc ra mấy chữ, đi tới đè bờ vai của Yến Thần xuống, ngăn cản anh có hành động đứng dậy quá mức: "Ngài có chuyện gì cứ nói với tôi, bác sĩ vừa mới nói rồi, ngài không nên cử động, bị nhiễm trùng thì rất phiền toái."

Động tác của Mộ Yến Thần ngừng lại một chút, đắn đo chốc lát rồi tựa lại vào trên đệm, gương mặt tuấn tú tái nhợt, phía bả vai cánh tay cũng mất hết cảm giác.

Thuốc tê mới vừa tan hết, sự đau nhức gần như tê liệt lúc này mới bắt đầu đau dội lên một chút.

"Lan Khê gọi điện thoại tới phải không?" Anh khàn giọng hỏi.

"Vâng."

"Cậu nói như thế nào?"

"Tôi đã nói dối cô ấy, không lộ ra chút sơ hở nào, Mộ tiểu thư sẽ phải tin, nếu như cô ấy có gọi lại thì cũng phải sau mấy tiếng nữa."

Mộ Yến Thần gật đầu một cái, nhắm mắt nhớ về cô, nhớ về sinh mạng nhỏ nhoi của anh và cô còn đang ở trong bụng cô. Đây là sự lo lắng duy nhất của anh... cô mà không để ý lo lắng cho sức khỏe của mình sẽ gây bất lợi đối với con.

"Người của gia tộc Laurie đâu?" Anh nhắm mắt lại, ngón tay thon dài day nhẹ lên mi tâm đầy mệt mỏi.

"Ngoài Phó Ngôn Bác thường đứng một mình ở ngoài cửa, còn những người khác không ai đến. Nếu như tôi đoán không sai, rất có thể còn có cấm quân mặc thường phục cũng đang mai phục quanh bệnh viện để trông chừng, phòng khi ngài có đưa ra hành động trả thù linh tinh gì đó để gắn cho tội danh “gây bạo loạn”, sau đó sẽ tới để xử lý." William chậm rãi nói.

A... Thật là châm chọc, anh vừa mới nói với Lan Khê trong điện thoại rằng có bọn côn đồ làm loạn, vậy mà thật nhanh chóng, lại đổi phiên thành mình mang tội danh này rồi.

Hai tay chống ở trên giường, William lạnh lùng nói: "Bất ngờ xảy ra việc ngoài ý muốn, hiện tại Phó Minh Lãng đã chạy trốn, cụ thể trốn ở đâu tôi cũng chưa rõ lắm. Nhưng theo như tính tình của mẹ hắn nhất định sẽ để cho hắn ra ngoài để tránh đầu sóng ngọn gió đã. Tổng giám đốc Mộ, ngài có muốn tôi phái người tìm hắn hay không?"

Bây giờ anh vẫn không hiểu Mộ Yến Thần tìm cả nhà Phó Ngôn Bác để làm gì. Nhưng hôm nay xảy ra chuyện thế này, William chỉ muốn dùng thế lực ngầm tận diệt gia tộc này, để cho bọn họ chết cũng không biết là mình đã chết thế nào.

... Dám xuống tay với Mộ Yến Thần, bọn họ chán sống rồi chăng!

Bắt Phó Minh Lãng về ư?

Sắc mặt của Mộ Yến Thần càng tái nhợt hơn, cặp mắt như nhắm chặt hơn chút nữa... Trong lòng anh hiểu rất rõ, Phó Minh Lãng được coi là anh cùng cha khác mẹ của Lan Khê, nếu bắt hắn về, để anh bắt hắn nợ máu phải trả bằng máu sao, nếu vậy Lan Khê liệu có vui vẻ hay không?

Vẻ âm u thoáng hiện ra ở trên mặt, anh mở mắt: "Anh ra nói với người đang chờ bên ngoài, nói cho ông ta biết, ba ngày sau tôi sẽ trở về nước... Nếu như ông ta vẫn kiên trì cách nói như trước, tôi sẽ không làm khó nữa... Về thân thế của Lan Khê, đến lúc đó ở nhà họ Mộ tôi sẽ nói rõ ràng, cho dù trời sập xuống tôi cũng chịu trách nhiệm. Nói cho ông ta biết để ông ta yên tâm sống cuộc sống vô ưu bên vợ con của ông ta. Từ nay về sau, Lan Khê cũng sẽ không còn liên quan gì với ông ta nữa."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.