Hào Môn Thừa Hoan: Mộ Thiếu, Xin Anh Hãy Tự Trọng!

Chương 269-2: Muốn đưa bà ấy trở lại (2)



"Đau khổ nhất là già không người bầu bạn."

"Ba!" Lan Khê kêu lần nữa, đôi mắt trong veo mang theo một tia nước mắt, ánh mắt êm ái mà kiên định, "Ba đón dì ấy trở lại đi, cuối tuần này, bảo chú Lưu lái xe chở ba đi . . . Có chuyện gì chờ dì ấy về nhà rồi chúng ta lại nói."

Thân hình Mộ Minh Thăng hơi run rẩy khòm xuống

Cả người cứng đờ tại chỗ.

Ông không thể tin nhìn con gái, gật đầu một cái, trong ánh mắt lộ ra tia mừng rỡ cùng an ủi không lời nào có thể diễn tả được.

Lan Khê thu hồi ánh mắt trong suốt, bưng chén cháo vào rồi đóng cửa lại.

. . . Cô đáp ứng, nguyên nhân phần lớn không đơn thuần vì Mộ Minh Thăng.

Cũng bởi vì Mạc Như Khanh là mẹ ruột Mộ Yến Thần, ơn mẹ ruột còn lớn hơn trời, oán hận không phải là biện pháp giải quyết, nếu cô đã quyết định vĩnh viễn cùng một chỗ với Mộ Yến Thần, thì phải giải quyết những vấn đề này, mà không phải trốn tránh mãi mãi.

***

Cách mấy vạn cây số, ở nơi khác của trái đất, khi Tô Nhiễm Tâm xuống máy bay cũng cảm giác mặt đất "Ầm" một tiếng chấn động! !

Bà thoáng hoảng hốt, tưởng rằng mình bị ảo giác.

Manchester.

Thoáng một cái mười ngày, đã lâu không về đây.

Một đường ngồi taxi quay về chổ ở, xoa mi tâm nghe điện thoại, xử lý một chút chuyện tồn đọng trong công ty, Tô Nhiễm Tâm thật bực mình. Khép chặt mắt lại nhưng khuôn mặt của Lan Khê không ngừng thoáng qua đầu.

. . .Cháu gái bên nhà ngoại mang thai, tình cảnh khó khăn vô cùng, bà làm sao yên tâm được?

Sau khi Tô Nhiễm Tâm đi chào hỏi các quan chức chính quyền xong trở về nhà, bà mệt mõi ngã người trên ghế sofa, một hồi lâu mới đi tắm rửa thay bộ quần áo khác màu rượu đỏ, thuận tay bật TV lên. Vốn bà không có tâm tư để xem, chỉ là bật lên cho có tiếng động để trong phòng bớt vắng vẻ, đột nhiên nghe tin tức trên TV nói nổ tung cái gì đó, thoáng chốc tâm trí bà cũng sụp đổ theo .

Tô Nhiễm Tâm lạnh lùng quay đầu lại, bước nhanh tới trước sofa, cầm hộp điều khiển TV mở âm lượng to lên. . .

". . . . . . Phía nam Los Angeles nhà xưởng xảy ra sự cố nổ nghiêm trọng ***, trước mắt xác định có mười bảy người tử vong, hai mươi ba người mất tích, hiện trường hỗn loạn vô cùng, nhóm hỗ trợ y tế khẩn cấp và nhân viên cứu hỏa đã tới hiện trường, theo điều tra, tên nhà xưởng là DiglandY¬ork, một hãng sản xuất điện tử lớn, vốn không có nguy cơ nổ, sự cố xảy ra có thể do bên ngoài tác động, cần tiến thêm một bước điều tra. . . . . ."

DiglandY¬ork, cái tên này quen thuộc vô cùng, nặng nề rơi đập ở Tô Nhiễm Tâm Tâm lên! !

Đó không phải là công ty của Mộ Yến Thần sao?

Phá hủy. . . . . .

Muốn phá hủy.

Trong lòng Tô Nhiễm Tâm thì thầm một tiếng, hộp điều khiển ti vi từ trong tay rớt xuống sàn nhà nát bấy, nhìn hình ảnh đầm đìa máu tươi đáng sợ trên màn ảnh níu chặt trái tim, không nghĩ ra tại sao trong lúc mấu chốt này, công ty của Mộ Yến Thần lại xảy ra chuyện?

Hiện tại anh ta không có mặt ở Los Angeles, mà ở Luân Đôn thì phải.

Tô Nhiễm Tâm ngồi không yên, không để ý mình mới vừa xuống máy bay rất mệt mỏi, bà chạy vội tới trước máy điện thoại bàn ấn một dãy số. Bà không nhớ rõ số điện thoại của Mộ Yến Thần, nhưng lại nhớ số điện thoại của người trợ lý anh ta, không nghĩ rằng đường dây điện thoại lại bận.

Đường dây bận, đường dây bận, vẫn đường dây bận.

Tô Nhiễm Tâm gọi mãi đến lần thứ mới kết nối được, hỏi dồn dập phía đầu dây bên kia: "Mộ Yến Thần đâu? Bây giờ anh ta có ở Luân Đôn không? Công ty của anh ta xảy ra chuyện, anh ta biết chưa? Anh ta. . . . . ."

"Tô tiểu thư?" Giọng nói William căng thẳng khắc nghiệt, hỏi lại.

"Phải, là tôi." Tô Nhiễm Tâm kinh ngạc.

"Tổng giám đốc Mộ bây giờ đang ở bên cạnh tôi xử lý sự vụ, ngài ấy rất bận, mấy ngày trước ở Luân Đôn trong dinh thự gia tộc Laurie ngài ấy mới vừa bị đâm bị thương, vết thương chưa kết vảy đã xuất viện, hiện tại chúng tôi đang ở sân bay chuẩn bị bay đến Los Angeles, ba phút sau sẽ cất cánh, xin Tô tiểu thư nắm chặt thời gian nói chuyện, tôi bây giờ xử lý công việc muốn bể đầu sứt trán."

Gặp chuyện, bị thương? !

Tô Nhiễm Tâm sợ tới mức mất hết hồn vía, bà nói rất nhanh vào ống nghe: "Thế còn Lan Khê đâu? Chuyện này Lan Khê biết không? Anh ta đi Los Angeles, còn Lan Khê làm thế nào đây? Chuyện ở Luân Đôn vẫn chưa giải quyết được gì hả?"

William dừng một chút: "Tổng giám đốc Mộ đích thực đã thông báo không cần làm phiền đến Mộ tiểu thư, sau khi trở về nước ngài ấy tự mình xử lý. Mộ tiểu thư đến bây giờ vẫn chưa biết tin Tổng giám đốc Mộ bị thương. Tô tiểu thư cũng kính xin ngài giữ bí mật cho, Tổng giám đốc Mộ không có sao. Còn có chính là . . . sự cố nổ lần này rất có thể là có người cố ý làm, Tổng giám đốc Mộ cho dù có biết rõ cũng không thể phân thân quan tâm hết tất thảy, cho nên Tô tiểu thư, Mộ tiểu thư bên kia rất có thể sẽ xảy ra chuyện, nếu như ngài không ngại phiền toái phiền ngài giúp một tay chăm sóc . . . Ở đây hiện giờ có hơn hai mươi người bị chết, ngài ấy không thể nào bỏ lơ được."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.