Hào Môn Thừa Hoan: Mộ Thiếu, Xin Anh Hãy Tự Trọng!

Chương 281-2: Anh có muốn nhận em không? (2)



Một tiếng chuông gió thanh thúy vang lên, cửa phòng lại đột nhiên bị người đẩy ra, "Ầm!" Âm thanh rất là kinh người!

Một bóng dáng cao quý váy bằng tơ lụa rườm rà bước vào, kèm theo tiếng gót giày cao gót ưu nhã nhẹ vang lên, mặt của Isha được bao phủ bởi một tầng lạnh như băng đi tới, ánh mắt lạnh lùng quét qua tất cả bên trong phòng.

Phó Ngôn Bác lại chấn động! Không nghĩ tới Isha đột nhiên chạy đến nơi đây.

Từ trên cao nhìn lướt qua Lan Khê, đôi môi đỏ thắm của bà lạnh lùng khẽ mở: "Người nào làm cho Kerr bị thương? Mấy người ở chỗ này đang nghiên cứu thảo luận vấn đề gì?"

Không chờ bọn họ trả lời, mặt của Phó Ngôn Bác liền sa sầm, trầm giọng nói: "Isha bà đừng nhiều lời, nếu trước đó bà từng phái cấm quân trợ giúp nó ở Los Angeles thì hẳn bà nên lường trước hậu quả, là Kerr không đúng trước, nếu quả như thật bàn về luật pháp, nó không thể tránh khỏi cái chết!"

"Cấm quân tôi phái đi qua vừa mới đến đã bị người ta đồng loạt chém tay chân gởi trả lại tôi rồi ! !" Isha giận dữ, hô một tiếng, mắt đẹp trợn tròn, nhìn về phía Mộ Yến Thần, "là cậu làm phải không? Cậu cảm thấy hôm nay tôi sẽ để cậu còn sống mà ra khỏi nơi này sao?"

Mộ Yến Thần kéo Lan Khê qua che chở thật chặt vào trong ngực, con mắt lạnh lùng nâng lên quét về phía Isha, mở miệng trầm thấp nói: "Người không thể hoàn hảo, không tổn hao gì ra khỏi nơi này, chính là bà."

Sắc mặt công chúa Isha nhất thời thay đổi lớn.

"Hiện tại một nhóm truyền thông vây ở trong bệnh viện chờ phỏng vấn người bị con trai của bà làm bị thương vừa tỉnh lại, một nhóm khác đang ở lầu dưới, chẳng lẽ khi bà đi lên đây không nhìn thấy sao?"

Sắc mặt Isha tái mét, nhấc váy tới đi tới bên cửa sổ đẩy ra, lập tức bị tiếng đèn flash "Rắc rắc" chớp lóa liên tục bên ngoài dọa lùi đóng lại cửa sổ.

Lồng ngực bà phập phồng, giống như là đè nén chuyện gì cực độ, sau đó khi xoay người lại con mắt đầy hận ý, gắt gao nhìn chằm chằm bọn họ.

"Được, chuyện của Kerr tôi không so đo," bà nhíu mày nhìn Phó Ngôn Bác, "Vậy ông ở đây làm gì? Laurie Tư, ông đừng nghĩ muốn dối gạt tôi, tùy tùng bảo vệ ông có người của tôi trong đó, ông làm cái gì đều ở dưới mi mắt tôi!"

Mắt đẹp chuyển một cái nhìn về phía Lan Khê: "Đây là con gái riêng của ông? Thế nào, đầu tiên là trêu chọc Kerr, bây giờ tới trêu chọc chồng ta?"

Ống tay áo đảo qua, Isha ngồi xuống bàn bên cạnh, mở cây quạt cầm tay phe phẩy trên mặt, dịu dàng nói: "Cô dự tính làm cái gì đấy? Tất cả những gì Laurie Tư có đều là của ta cho, nếu như không phải ta kiên trì, cô cho rằng ông ấy có thể ở trong gia đình hoàng thất ngây ngốc lâu như vậy, còn cùng ta sinh con đẻ cháu ư? Cô cũng chỉ là một đứa con gái người Trung quốc bình thường, cô đi tới nơi này xét nghiệm máu xác nhận cha con thì cho rằng chồng ta sẽ nhận lại cô sao?"

Khép lại cây quạt, Isha ngẩng đầu nhìn qua Phó Ngôn Bác, dịu dàng hỏi: "Ông à, đây là con gái của ông phải không?"

Toàn thân Phó Ngôn Bác như đóng băng tại chỗ, hai cánh tay tuy nắm chặt nhưng vẫn đang run rẩy.

Khi đối mặt với vợ mình, lúc nào ông cũng phong độ dịu dàng, luôn luôn ưu nhã quý khí, ẩn dưới thân phận quý tộc của vợ ông, thường ngày hai người chung đụng cũng che giấu mối quan hệ tế nhị này, đây là lần đầu tiên Isha không chút lưu tình xé toạc mặt mũi chồng mình buộc ông nói ra đáp án của vấn đề này.

Sắc mặt Lan Khê cũng trắng bệch, nằm trong ngực Mộ Yến Thần, hơi thở cũng bắt đầu không yên.

Trầm mặc.

Trầm mặc khiến người ta hít thở không thông.

Công chúa Isha có ý tốt chờ, một đôi mắt đẹp rất là vô tội nhìn chằm chằm chồng mình, rốt cuộc Phó Ngôn Bác ngước khuôn mặt xám xịt như tro tàn, lúng túng mở miệng nói: "Cô ấy không phải. . . . . ."

Một tiếng sấm rền nổ vang trong lòng, chấn động màng nhĩ ông ông tác hưởng, trong tâm thật nguội lạnh . . .

Lan Khê khép lông mi thật dài, khẽ chống vào lồng ngực của anh, khàn giọng nhẹ nhàng nói: ". . . . . . Em mệt quá. Chúng ta đi thôi. . . . . . Chúng ta không nghe nữa."

Bàn tay Mộ Yến Thần ôm cô vào trong ngực, anh hôn lên má cô, ôm lấy eo cô, hai mắt lạnh lẽo lúc này mới mang theo khí lạnh khắc nghiệt liếc mắt nhìn Isha và Phó Ngôn Bác, không đếm xỉa đến hai người họ anh dắt cô đi ra ngoài.

Los Angeles, mưa lại nổi lên.

Mưa lạnh cũng không ảnh hưởng đến các phóng viên đang chờ ở lầu dưới, bọn họ vẫn điên cuồng ngồi chờ, canh phía trên lầu để chụp ảnh. Không ai chú ý tới phía sau tầng lầu mở ra cánh cửa nhỏ, một người đàn ông cực kỳ anh tuấn ôm một người phụ nữ đi ra ngoài, lên một chiếc xe hơi màu đen.

Hơi ấm lan tỏa trong xe, người phía trước tự động chỉnh lại kính chiếu hậu, không nhìn tới người ngồi ghế sau đang làm gì.

Lan Khê vùi thật chặt vào ngực Mộ Yến Thần, sau một hồi lâu cánh tay nắm chặt bên hông của anh mới chậm rãi buông ra, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch của cô từ cổ anh dời xuống, đột nhiên cô nghĩ tới vết thương của anh.

Cô đưa tay qua sờ, quả nhiên trên lưng lại là một khoảng ươn ướt ấm áp.

Trên bả vai cũng có vết thương, xuyên qua băng gạc thấp thoáng nhìn thấy màu hồng của máu.

Cô bình tĩnh nhìn chằm chằm Mộ Yến Thần, trong mắt dâng lên một tầng hơi nước ươn ướt.

"Thế nào? Em lạnh à?" Mộ Yến Thần ôm cô ngồi lên trên đùi, anh nhắm mắt cúi đầu chống vào trán cô dịu dàng hỏi.

Ôn hòa như vậy khiến Lan Khê cảm động, cô cố nén nước mắt tràn mi, gật đầu một cái, lại lắc đầu, tiếp tục mở miệng hỏi: "Mộ Yến Thần, bọn họ không chịu nhận em. . . . . . Anh có muốn nhận em không?"

"Muốn."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.