Hảo Một Ngài Quốc Cữu Gia

Chương 10



Thiên triều an khang năm thứ tám, mùa thu, sau khi Lí đại nhân ra đi ba ngày, trong khi học sĩ ở phiên thư phòng đều đang văn dịch, có thái giám giúp đỡ Chu Văn tiến vào.

“Chu đại nhân làm sao vậy? Không phải vào triều sao?” Có đồng nghiệp tiếp nhận Chu Văn, vừa thấy sau mông đều là vết máu, không khỏi hoảng sợ. “Hoàng Thượng ban bản tử?”

Thái giám kia gật đầu, nói:

“Hỉ công công cũng rất tức giận, Chu đại nhân không phải ở phiên thư phòng văn dịch sao? Như thế nào ngay cả một lời cũng không hiểu được?”

Bàng Hà ngáp dài, từ sau bình phong hiện thân, nàng vẻ mặt khốn ý, nhìn xem Chu Văn đã muốn đau đến ngất xỉu, nàng không nhớ rõ Chu Văn cũng có làm thông dịch viên.

Có đồng nghiệp thấp giọng nói:

“Năm rồi đặc phái viên các quốc gia tới chơi, đều là Lí đại nhân đi phiên dịch, cơ hội này cũng là không nhiều lắm, bình thường đều tiểu quốc khác học ngôn ngữ Thiên triều, người Thiên triều học ngôn ngữ của tiểu quốc là thực mất mặt…… Đặc phái viên này chẳng lẽ một câu Thiên triều cũng không nói được?”

Thái giám nhìn bảy, tám học sĩ trẻ tuổi trong phiên thư phòng, cuối cùng tập trung vào cái mũi của mình, cứng nhắc nói:

“Hoàng Thượng có chỉ, lập phái phiên thư phòng đại nhân vào triều.”

Những lời này làm cho phiên thư phòng đang im lặng lập tức nổ tung.

“Vào triều làm gì?” Có người thất thanh kêu lên. Không cần hỏi cũng biết, vào triều để cùng đặc phái viên kia nói chuyện, lúc trước là Hỉ công công nghĩa phụ của Chu Văn xem đây là cơ hội xuất đầu ở trước mặt hoàng thượng, lập tức góp lời nói Chu Văn tinh thông ngôn ngữ quốc gia nọ, Chu Văn kiên trì lên sân khấu, lại rớt mông thịt trở về, ai còn dám đi a?

Ai sẽ phiên dịch a?

Có người lẩm bẩm nói:

“Đặc phái viên kia cũng sẽ không nói ngôn ngữ Thiên triều, vậy đến đây làm gì?”

Thái giám tiếp tục nhìn cái mũi, nói:

“Lúc nô tài giúp đỡ Chu đại nhân trở về, Hỉ công công muốn nô tài chuyển cáo các vị đại nhân, đặc phái viên kia rõ ràng là có ý chê cười, Thiên triều rông lớn như thế mà ngay cả một nhân tài cũng không có, Hoàng Thượng rất tức giận, vô luận như thế nào, phiên thư phòng phải giải quyết việc này.”

Nhóm học sĩ hai mặt nhìn nhau, chỉ hận Lí đại nhân sớm đã chết ba ngày. Trước kia, Lí đại nhân cho dù không thành thạo ngôn ngữ nọ lắm, hiểu một nửa cùng với huơ tay múa chân cũng có thể đoán được, Chu Văn nói vậy muốn dùng phương pháp này lại thất bại, ai còn dám không muốn sống đi huơ tay múa chân a? Này sợ là sẽ đứt tay đứt chân trở về đi!

“Hoàng Thượng hạ lệnh tìm vị đại nhân nào a?” Bàng Hà hỏi.

Đồng nghiệp người người lảng tránh thái giám.

Thái giám kia nhìn Bàng Hà, lại nhanh chóng thu hồi ánh mắt, nhìn cái mũi nói:

“Hoàng Thượng không nói, chỉ cần phái một đại nhân đi qua.”

Bởi vì Hoàng Thượng căn bản không biết nhân tài trong phiên thư phòng đi, Bàng Hà lại thuận miệng hỏi:

“Người quốc gia nào a?”

“Là Đông Dương quốc.”

“Đông Dương quốc?” Có người khẽ gọi: “Là tiểu quốc cách xa vạn dặm xa đâu…… Ta chỉ biết tiểu sở quốc a……”

Bàng Hà đang ngáp dài, đột nhiên một chút, tinh thần đến đây. Nàng đi đến trước mặt thái giám, lại hỏi:

“Trừ bỏ Hoàng Thượng, còn có ai ở đó?”

Tiểu thái giám cảm thấy cái mũi chính mình xem tốt lắm, tiếp tục nhìn đáp:

“Còn có Cung thân vương cùng nhiếp chính thân vương đều ở đó, các đại thần cũng đều ở.”

Sư phụ đã có mặt, sư phụ biết ngôn ngữ Đông Dương quốc cũng không hé răng…… Nàng dụi dụi mắt phượng, nhấc tay.

Nhóm đồng nghiệp nghẹn họng nhìn trân trối, nhìn Bàng Hà giơ tay lên cao.

Tiểu thái giám lại tiếp tục quan sát cái mũi độ cong rất đẹp của mình nói:

“Hoàng Thượng lặng lẽ cùng Hỉ công công phân phó, Bàng quốc cữu cũng không cần đến.”

Cây quạt lập tức đánh về phía cái ót của tiểu thái giám, nhưng thấy tiểu thái giám này ý chí kiên định, tuyệt không khuất phục trước bạo lực, Bàng Hà lại đúng lúc dừng tay. Nàng tròng mắt chuyển động, kê kê cười quái dị nói:

“Đến ngày mai, bổn quốc cữu muốn Hỉ công công bái ta làm nghĩa phụ.”

Tiểu thái giám ngẩn ngơ, rốt cục đem ánh mắt từ trên cái mũi dời đi, dừng trên lệ dung vừa tỉnh ngủ nhưng thật dễ dàng mê hoặc ý người của Bàng Hà.

Bàng Hà lại mỉm cười nói:

“Ngươi nói đến lúc đó, ta muốn hắn làm cái gì hắn có làm hay không a?” Ngụ ý chính là, đến lúc đó muốn Hỉ công công chỉnh chết tiểu thái giám này, Hỉ công công cũng tuyệt đối sẽ chỉnh được.

Thanh danh Bàng quốc cữu, tiểu thái giám vừa mới tiến cung cũng đã nhất thanh nhị sở*, hắn lập tức gió chiều nào theo chiều ấy đáp: (nhất thanh nhị sở: cực kỳ rõ ràng)

“Hoàng Thượng có chỉ, tuyên Bàng đại nhân vào triều.”

Tiểu hoàng đế trợn mắt há hốc mồm.

Cả triều đại thần cũng trợn mắt há hốc mồm.

Đông dương đặc phái viên lại trợn mắt há hốc mồm.

Cung thân vương ngồi bên trái tiểu Hoàng đế cúi mặt, khóe miệng mơ hồ cười, hắn cũng không có trợn mắt há hốc mồm.

Nhiếp chính thân vương ngồi bên phải tiểu Hoàng đế cũng không có trợn mắt há hốc mồm.

Thời gian trở lại một nén nhang trước, khi tiểu hoàng đế nhìn thấy người vào triều là Bàng Hà, hắn trực giác muốn hỗn đản này lui ra.

Bàng Hà phá! Hắn có thể che giấu Bàng Hà cả đời, điều kiện tiên quyết là, lén (lút). Bàng Hà trước mặt mọi người quăng mặt mũi của hắn đi, hắn có tâm muốn bảo (vệ) cũng bảo không được a!

Hắn dùng ánh mắt chống lại Bàng Hà đang tiến vào điện:

Hỗn đản, ngươi thấy kết cục của Chu Văn đi!

Bàng Hà mắt phương cong cong, ánh mắt nói:

Thấy!

Thấy ngươi còn làm? Phiên thư phòng là không có ai, hay là ngươi oán mẫu hậu của trẫm, cho nên muốn để trẫm thật mất mặt?

Này ánh mắt khẳng định rất phức tạp, Bàng Hà thế nhưng xem không hiểu, còn toàn thân tràn đầy ý cười, tiến lên nói:

“Hoàng Thượng vạn tuế, thần, phiên thư phòng Bàng Hà.”

Tiểu hoàng đế vừa tức vừa giận, hung hăng trừng mắt nhìn Bàng Hà, lại nhìn về phía Đông Dương đặc phái viên làm người ta phát khùng kia.

Đông Dương đặc phái viên kia đã sớm há hốc mồm, hiển nhiên chưa bao giờ xem qua tuyệt sắc thiên hạ như thế, đáng tiếc, Thiên triều văn võ đại thần biết rõ Bàng Hà chi ác, đã sớm đối sắc đẹp của Bàng Hà miễn dịch.

Tiểu hoàng đế đảo mắt qua các đại thần, rõ ràng phát hiện các đại thần đều mắt lộ ra dị sắc nhìn thẳng Bàng Hà.

Hắn nội tâm khinh nhạ, lại cẩn thận nhìn Bàng Hà, tiểu tử này, không, cậu này mặt mày hớn hở, giống mùa xuân nở hoa, xuân sắc mãn cảnh, hắn trong lòng nhảy dựng, bình thường Bàng Hà là như vậy, khó trách cácđại thần đều trợn tròn mắt…… Hắn nhìn thần sắc tự nhiên của Cung thân vương, lại nhìn hướng Bàng Hà.

Cậu này thật sự là nữ nhân sao? Thế nhưng nháy mắt với hắn! Sắc mặt hắn ửng đỏ, khụ một tiếng, ánh mắt nheo lại.

Một khi đã như vậy, cậu ngươi không được làm ta thất vọng.

Bàng Hà đôi mắt mở to. Mau tới mau tới, ta chờ tiếp chiêu đây!

Tiểu hoàng đế thầm mắng một tiếng, lúc này liền xem hiểu ánh mắt của hắn!

Hắn thở sâu, trầm giọng nói:

“Đông Dương đặc phái viên, Bàng Hà chính là dịch quan trẫm nể trọng nhất……” Hắn nghĩ một đằng nói một nẻo xong, sắc mặt vẫn là duy trì ổn trọng, làm Hoàng Thượng thường xuyên phải nghĩ một đằng nói một nẻo, hắn sớm có kinh nghiệm.

Bàng Hà là cậu hắn xem trọng nhất, nhưng cũng không phải nhân tài tối nể trọng, tối nay hắn sẽ mất mặt……

Đông Dương quốc rõ ràng thấy hắn tuổi nhỏ, cố ý khi hắn. Tối nay, hắn nên bảo trụ mông của Bàng Hà như thế nào đây?

Tối nay…… Hắn vẫn duy trì biểu tình trợn mắt há hốc mồm đến bây giờ.

Bởi vì, hắn cũng không biết người cậu thường xuyên sinh sự từ việc không đâu này thế nhưng biết ngôn ngữ Đông Dương quốc, nghe qua thực lưu loát…… Tuy rằng hắn không hiểu lắm, nhưng tựa hồ so với Lí đại nhân nói tốt hơn, thậm chí Bàng Hà còn thực phục phịch khoanh tay, cự tuyệt đi huơ chân múa tay.

Cuối cùng, Bàng Hà dùng ngôn ngữ Đông Dương quốc cùng Thiên triều nói một lần:

“Thiên triều nhân tài cỡ Bàng Hà, là rất nhiều. Vốn lấy uy danh Thiên triều, là không cần học ngon ngữ của tiểu quốc các ngươi, nhưng ngô hoàng hướng đến tôn trọng văn hóa các quốc gia, đặc biệt muốn triều thanh niên học sinh Thiên nhiều học chút ngôn ngữ dị quốc, để thuận tiện trao đổi…… Lấy Bàng Hà làm ví dụ, bất quá mới hai mươi, đã học……” Nàng đếm đếm mười ngón tay, trong khoảng thời gian ngắn không đếm được rốt cuộc học bao nhiêu ngôn ngữ.

Rất xả, cậu. Tiểu Hoàng Thượng che miệng khụ một tiếng.

Bàng Hà có điểm tiếc nuối, thu liễm nói:

“Chờ ta tính rõ ràng, ta sẽ đến quý phủ Đông Dương đặc phái viên trao đổi , nhân tiện thỉnh giáo văn hóa quý quốc, để ngày sau Bàng Hà có thể rời bến, sẽ đến Đông Duong quốc, nơi nữ nhân cũng cao lớn, cường tráng giống nam nhân!”

Đông Dương đặc phái viên mừng rỡ, không dự đoán được Thiên triều lại có người chú ý đặc tính tiểu quốc phương xa.

Tiểu hoàng đế sau khi dùng thiện, lập tức tiễn bước đặc phái viên. Hắn sợ nếu không thu thập, thật sự sẽ bị lộ.

Bàng Hà cười meo meo.

Tiểu Hoàng Thượng trầm mặc nhìn nàng.

Bàng Hà vẫn là cười meo meo, sau đó nói một câu:

“Hoàng Thượng, thần không có nhục mệnh a!” Ban thưởng, ban thưởng!

“……” Tiểu hoàng đế rốt cục nở nụ cười, khó được cười ha ha. Hắn nhìn Cung thân vương, cố ý hỏi: “Hoàng thúc, ngươi nói nên thưởng cái gì cho Bàng Hà đây?”

Cung thân vương trầm ngâm nửa ngày, ôn thanh trả lời:

“Hôm nay Bàng quốc cữu xem như thay Thiên triều giải vây, tự nhiên nên thưởng cái gì nàng thật sự muốn mới đúng.”

Tiểu hoàng đế hít một tiếng: “Đúng vậy a.” Hắn không hỏi ý kiến nhiếp chính thân vương, trực tiếp nói với Bàng Hà: “Trẫm luôn luôn tự cho là chuyện thiên hạ nào có thể làm khó trẫm, nào biết, một Đông Dương đặc phái viên nho nhỏ lại làm cho trẫm nói không ra lời, trẫm ngay cả chuyện nữ nhân của quốc gia hắn cao lớn giống nam nhân cũng không biết, Bàng Hà, ngươi nói, ngươi làm sao học được ngôn ngữ quốc gia đó?”

Bàng Hà cười nói:

“Thần thuở nhỏ nhiều bệnh trên giường, khi nhàm chán thường cùng phụ thân hình dung phong tục dân tình các quốc gia trong sách, cũng có dân chúng tiểu quốc định cư ở Thiên triều, ngưỡng mộ thanh danh phụ thân mà đến, cũng dạy thần vài câu, bởi vậy làm cho thần hứng thú……” Còn về sau là vì sư phụ cố gắng học ngôn ngữ các quốc gia tất nhiên sẽ không nói ra.

“Trẫm cũng không biết, ngươi nhưng lại hiểu ngôn ngữ Đông Dương……” Hắn có điểm phiền não.

“Bởi vì, thần hướng đến chủ trương giấu tài thôi.” Nàng đương nhiên nói.

Trên đời bất luận kẻ nào đều biết giấu tài, chỉ có Bàng Hà là không biết! Tiểu hoàng đế muốn cười mắng nàng lại không thể phát tác, đành phải nghẹn cười sửa miệng:

“Tốt lắm, lĩnh thưởng đi.”

Bàng Hà vội vàng vén y bào lên, quỳ xuống đất. “Tạ Hoàng Thượng!”

“Ngươi…… Nghĩ muốn cái gì đây?”

“Lí đại nhân sinh tiền có Mạch Phượng quốc văn dịch chưa hoàn thành, thần nghĩ muốn tiếp tục công tác của Lí đại nhân, trước khi Hoàng Thượng đại hôn hoàn thành việc này, thân đem bảy quyển này giao cho Hoàng Thượng.”

Tiểu hoàng đế sửng sốt. “Ngươi cũng biết văn tự Mạch Phượng quốc? Ngươi còn hiểu được ngôn ngữ nào?”

Bàng Hà đếm đếm, lại đếm đếm……

“Tốt lắm tốt lắm! Tối nay hỏi lại ngươi việc này.” Tiểu hoàng đế trừng mắt nàng.

Nàng cười đến híp mắt.

Nghĩ trẫm không biết sao? Ngươi căn bản là đang lấy lùi làm tiến. Tiểu hoàng đế đảo qua cả triều văn võ đang biểu tình khó tin, hắn cũng không thể tin a! Bàng Hà, được thưởng lại không đòi đồ tốt này nọ, lại muốn làm tận trung cương vị công tác, có khả năng tin sao? Hắn lại nhìn nhìn Cung thân vương bên người.

Cung thân vương tuy là cúi đầu, nhưng tiểu hoàng đế có thể tinh tường thấy khóe môi hoàng thúc của hắn cong lên. Bàng Hà, ngươi thật có thể làm cho hoàng thúc cười đến thoải mái như thế sao?

Tiểu hoàng đế bĩu môi, cất cao giọng nói:

“Bàng Hà, tâm ý của ngươi ngươi đối với trẫm, với Thiên triều, trẫm thật sự là cảm động…… Một khi đã như vậy, trẫm, nguyện cho ngươi một nguyện vọng.”

Nàng cười đến thiếu chút nữa làm cả triều xuân hoa phi vũ*.

(Xuân hoa phi vũ: hoa xuân bay lượn)

“Hoàng Thượng anh minh a, thần thuở nhỏ nghe phụ thân nói chuyện xưa các quốc gia, trong lòng tổng nghĩ có thể đến các quốc gia tìm hiểu, đương nhiên, chính yếu vẫn là muốn tuyên dương uy danh Thiên triều, cho dù là tiểu quốc ở chân trời cũng muốn để bọn họ biết đến Thiên triều, biết đến Hoàng Thượng của chúng ta……”

“Đủ đủ đủ, ngươi muốn ra biển?” Tiểu hoàng đế trực tiếp làm rõ, không để nàng tiếp tục dài dòng. Nàng lại tiếp tục cười, mọi người đều chân mềm ra, hắn cũng không muốn chân nhũn ra ngồi xuống. Hắn tức giận trừng mắt các đại thần chân thật sự nhũn ra, không có một người chịu nổi tươi cười của Bàng Hà sao?

Hắn lại trộm ngắm Hỉ công công bên người, Hỉ công công đứng thẳng tắp, quả nhiên là thái giám, đã muốn vô động cho ai…… Hắn mặt mày nâng lên, nhìn Hỉ công công không chớp mắt, không dám ngẩng đầu nhìn hướng Bàng Hà.

Tiểu hoàng đế thở dài.

Nàng nhếch miệng cười:

“Hoàng Thượng thánh minh, thần quả thật muốn ra biển!”

“Biển, đã có hơn mười năm không có người quản lí, ta nghĩ cũng nên để nó trở về tay người thích hợp.” Tiểu hoàng đế khóe miệng hiện lên tươi cười ôn thuận, thậm chí ngay cả ngữ khí cũng có điểm nhu hòa : “Trẫm chuẩn tâm nguyện nhiều năm của ngươi……”

“Thái Hậu giá lâm!”

Tiểu hoàng đế ngẩn ra, cũng thấy Cung thân vương Trưởng Tôn Lệ rốt cục ngẩng đầu.

Bàng Hà đấm một cái vào đầu gối. Sớm biết như thế, vừa rồi ham công làm chi a, tốc chiến tốc thắng, gạo nấu thành cơm, Thái Hậu đến đây cũng là uổng phí công phu!

Hỉ công công bám vào bên tai tiểu Hoàng Thượng nói nhỏ cái gì, tiểu Hoàng Thượng gật đầu, mặt không chút thay đổi nói:

“Quay đầu lại, ngươi giải quyết đi, trẫm bên người không cần người mật báo.”

Hỉ công công thấp giọng nói: “Vâng.”

Hậu phi Thiên triều không thể lên Kim điện, sẽ ngồi trong bức rèm phía sau long ỷ của Hoàng Thượng, không lâu sau, có người ở sau rèm ngồi xuống.

Tiểu hoàng đế đứng dậy đối với sau rèm nói:

“Không biết chuyện gì, mẫu hậu sao đến trên điện đâu?”

“Hôm nay nghe nói Bàng gia quốc cữu vì Thiên triều lập công lao, vừa vặn, ai gia có di chiếu bí mật tiên hoàng lưu lại, cùng Bàng gia quốc cữu có liên quan, thừa dịp này tuyên chiếu đi.”

Tiểu hoàng đế không cho là đúng nói:

“Phụ hoàng có di chiếu, nhi thần tại sao lại không biết đây?”

“Việc này tất nhiên là cực cơ mật, vốn sẽ công bố sau khi Hoàng Thượng đại hôn, nhưng nếu là để Bàng gia quốc cữu đi xa hải ngoại, vậy không còn kịp rồi. Hỉ công công, còn không mau đến tuyên chiếu.”

Bàng Hà vẻ mặt nghi hoặc nhìn về phía Trưởng Tôn Lệ, Trưởng Tôn Lệ như trước ngồi ở ghế, nhiếp chính thân vương đã ở vị thượng, giống nhau Thái Hậu nói chính là việc nhà mà thôi, không có chuyện gì trọng yếu. Không nên di chiếu?

Tiểu hoàng đế đạm thanh nói:

“Chiếu thư lấy đến, trẫm nhìn xem.”

Người sau rèm chần chờ một chút, rồi Thái Hậu nói:

“Giao cho Hoàng Thượng.”

Hỉ công công vội vàng tiếp nhận, cúi đầu đi vào trước mặt tiều Hoàng Thượng mở ra.

Tiểu Hoàng Thượng nhìn chiếu thư, thần sắc tự nhiên, cũng không có gì kinh ngạc, chỉ nói:

“Phụ hoàng trước khi lâm chung thật sự là thần trí không rõ, thế nhưng viết xuống chiếu thư như thế.”

“Hoàng Thượng tuyên chiếu thư đi.”

“Nếu đã thần trí không rõ, cần gì phải đi công bố ra đâu? Hỉ công công, thu hồi đến.”

“Hoàng Thượng! Đây là di chiếu của tiên đế, ngươi thân là nhi thần, há có thể không theo?”

“Mẫu hậu!” Tiểu Hoàng Thượng cũng tăng thêm ngữ khí: “Hiện tại là trẫm! Là trẫm ở trên long ỷ, chẳng lẽ mẫu hậu muốn can thiệp trẫm? Hay là mẫu hậu từng can thiệp khi phụ hoàng viết xuống di chiếu này?”

Các đại thần âm thầm theo dõi, người người không hiểu ra sao, cuối cùng quần thần cùng nhau quỳ xuống.

“Thỉnh Hoàng Thượng bớt giận.” Quần thần cùng kêu lên nói. Tức giận cái gì cũng không rõ ràng, chỉ biết di chiếu kia có vấn đề, sự tình liên quan đến Bàng quốc cữu. Còn có vấn đề gì? Khi tiền đế còn tại thế, Bàng quốc cữu ngay tại kinh sư quậy phá, tiên đế nể amtwj lão Thái Phó cũng Cung thân vương, thủy chung không nói gì. Hiện tại muốn lôi ra hết ra sao? Nhưng lôi ra cũng tuyệt đối không đáng tội chết a!

“Hoàng Thượng, ngươi ủng hộ Bàng Hà chứ không phải mẫu hậu, chẳng lẽ ngươi cũng bị Bàng Hà mê hoặc sao?”

“Trẫm luôn luôn kính trọng mẫu hậu. Mặc kệ trong lòng mẫu hậu nghĩ gì, mặc kệ mẫu hậu từng làm nhi thần thất vọng vài lần, mẫu hậu đều là mẫu hậu nhi thần kính trọng nhất.” Dừng một chút, tiểu hoàng đế ngữ khí dần ấm áp: “Hiện tại, đã muốn là trẫm chưởng thiên hạ, cùng tiên đế không quan hệ. Trẫm có quyền quyết định di chiếu này có công bố hay không. Hỉ công công, đem di chiếu đi niêm phong, vĩnh viễn không mở ra.”

“Nô tài tuân mệnh.”

“Hoàng Thượng, Bàng quốc cữu điên loạn triều cương……”

“Mẫu hậu từng nhìn lén di chiếu, hiểu được di chiếu đề cập đến điều gì? Di chiếu chưamở, mẫu hậu có thể nào xem? Ngươi thật sự nhìn sao?”

Sau rèm trầm mặc.

Tiểu hoàng đế thầm thở dài, cất cao giọng nói:

“Hậu cung luôn luôn không thể tham gia vào chính sự, Thái Hậu, ngươi trở về đi.”

“Hoàng Thượng khi chưa đại hôn, do nhiếp chính vương phụ chính.” Sau rèm, thanh âm lạnh lùng vang lên.

Tiểu hoàng đế nhắm mắt lại, rồi sau đó mở ra, nhìn về phía các quan văn võ, lại nhìn hướng Bàng Hà. Bàng Hà mặc dù không biết trên di chiếu đề cập điều gì, nhưng mơ hồ biết tất nhiên là phương pháp hủy diệt nàng rất đáng sợ, nàng há mồm muốn nói, tiểu hoàng đế mỉm cười lấy ánh mắt ám chỉ nàng đừng mở miệng, tươi cười kia đúng là trưởng thành không ít.

Hắn lại nghiêng đầu nhìn Trưởng Tôn Lệ, Trưởng Tôn Lệ nhìn lại hắn, Lệ hoàng thúc luôn luôn như thế, nếu có chút quyết sách quan trọng, luôn luôn sẽ không can thiệp hắn, để cho hắn rèn luyện, hắn lại quay đầu nhìn về phía nhiếp chính thân vương.

Chuyện của Bàng Hà, hắn vốn là tránh nhiếp chính hoàng thúc, nhiếp chính hoàng thúc chung quy cũng là cùng một phe với mẫu hậu……

“Trẫm, muốn thưởng Bàng Hà.” Hắn nói từng chữ.

Nhiếp chính thân vương mặt mày cùng tiểu Hoàng Thượng có chút giống nhìn hắn, đáp:

“Như vậy, Hoàng Thượng liền thưởng đi.”

Tiểu hoàng đế ngẩn ngơ, Thái Hậu sau rèm hít vào một hơi.

“Ngươi……” Thái Hậu trong khoảng thời gian ngắn muốn nói điều gì, nhưng không cách nào ở trước mặt cả triều nói chuyện với nhiếp chính vương.

Tiểu hoàng đế lại quay đầu nhìn về phía Trưởng Tôn Lệ.

Hòang thúc cũng đồng dạng có chút tương tự với hắn kia, trong mắt lại có vài phần ý cười.

Lệ hoàng thúc vẫn không can thiệp, là vì biết tâm của nhiếp chính hoàng thúc là hướng về hắn mà không phải là phụ hoàng sao?

Phụ hoàng, huynh đệ của ngài đều…… rời bỏ ngài, nhưng vẫn thay nhi thần ổn định giang sơn này a……

Tiểu hoàng đế chậm rãi ngồi trở lại long ỷ, cũng không quay đầu lại nói:

“Thỉnh Thái Hậu hồi cung đi.”

“Hoàng Thượng……”

“Phụ hoàng đã từ thế nhiều năm, mẫu hậu đã ở trong cung dưỡng lão, trẫm tất nhiên sẽ đem tổ tông truyền xuống tới một thế hệ lại một thế hệ ở giang sơn, mẫu hậu, ngươi trở về đi, về sau, không có trẫm cho phép, không được lại lên kim điện.”

Tấm rèm bị kéo xuống, di chiếu được niêm phong cẩn thận, tuy rằng tiểu hoàng đế biết người sau rất có khả năng theo ngày tháng đạm nhạt qua đi mà sẽ bị hủy hoại hoàn toàn, nhưng vẫn là nên làm vậy.

Hắn lại nhìn về phía Bàng Hà, cũng không muốn cho nàng đứng dậy, cười nói:

“Bàng Hà, ngươi đoán, mới vừa rồi di chiếu của tiên đế nói cái gì?”

“Tất nhiên là sợ Bàng Hà cẩn thận bại hoại triều cương, chọc giận Hoàng Thượng, muốn thỉnh Hoàng Thượng ban thưởng kim bài miễn tử cho thần……” Nàng đáp có thứ tự.

Tiểu hoàng đế nhịn, lại nhịn không được, cười khẽ.

Cậu này như thế nào vẫn nghĩ đến kim bài miễn tử? Nàng cũng biết chuyện xấu mình làm nhiều lắm, sợ có một ngày hoàng thúc cùng hắn đều bảo hộ không được nàng sao?

“Tốt lắm tốt lắm, vừa rồi nói đến đâu rồi, trẫm ban thưởng ngươi vùng biển.”

“Tạ Hoàng Thượng ân điển a!” Nàng rất nhanh đáp. Đem ‘tốc chiến tốc thắng’ trở thành một trong những nguyên tắc làm người.

Tiểu hoàng đế trừng nàng một cái. “Không cần tạ nhanh như vậy, trẫm còn chưa nói hoàn đâu.” Thấy nàng sắc mặt suy sụp, trong lòng hắn liền cao hứng. “Trẫm phong ngươi làm Thiên triều đặc phái viên, muốn ngươi nhân chuyến đi này, rời bến tuyên dương uy danh Thiên triều thiên, duy hộ thanh danh Thiên triều, đến mỗi quốc gia, liền đem những phong tục tốt đẹp về lại Thiên triều, biết chưa?”

“Vâng, thần biết……”

Xem bộ dáng có chút không tình nguyện kia, nghĩ cũng biết nàng là thiên hướng làm hải tặc dã man. Tiểu hoàng đế lại nhẹ giọng nói:

“Sang năm sau khi trẫm đại hôn lại đi đi.”

“Cẩn tuân thánh mệnh.”

Tiểu hoàng đế dừng một chút, mỉm cười:

“Bàng Hà.”

“Có thần.”

“Trẫm tuy rằng không thể ban cho ngươi kim bài miễn tử, nhưng, trẫm còn có thể chuẩn ngươi một nguyện vọng.”

Nàng ngẩng đầu.

“Một nguyện vọng cuối cùng. Khi ngươi rời bến, có thể mang đi, một người trong triều đình, đương nhiên, trừ bỏ trẫm.” Hắn chậm rãi nói xong.

Quần thần kinh ngạc kinh ngạc, đồng thời nhìn về phía tiểu Hoàng Thượng cùng Bàng Hà, lại nhanh chóng cúi đầu, chỉ sợ Bàng Hà nhất hời đùa dai liền chỉ bọn họ.

Rời bến sao? Vừa ra biển chính là không có tương lai. Tuy là đặc phái viên, nhưng đến lúc đó sẽ có bao nhiêu tổn hại cũng không biết, lịch sử Thiên triều có một năm chính là có quan viên rời bến, sáu năm sau khi trở về bất mãn ba mươi người…… (chỗ này k hiểu lắm)

Bàng Hà vừa cười loan mắt.

Tiểu hoàng đế cũng cười.

Bàng Hà thật sự nhịn không được, che lại miệng, phát ra tiếng cười cổ quái.

Tiểu hoàng đế tươi cười cứng đờ. Tiếng cười này, thật sự không dễ nghe.

Hắn lại chuyển hướng Cung thân vương Trưởng Tôn Lệ, thấy hoàng thúc đã tươi cười.

Tươi cười ôn nhu sủng nịch như vậy, chỉ có Bàng Hà có thể có được đi.

“Hoàng Thượng, quân vô hí ngôn?” Bàng Hà xác nhận lại.

“Vô nghĩa! Quân vô hí ngôn!” Tiểu hoàng đế vừa giận vừa cười.

“Kia Hoàng Thượng, thần……” Bàng Hà vươn tay, chỉ vào Trưởng Tôn Lệ bên trái tiểu hoàng đế, cười đến thập phần sáng lạn. “Thần chỉ tên Cung thân vương Trưởng Tôn Lệ.”

Ngày đó, thấy Bàng Hà tươi cười thần tử đều hoảng thần.

Tiểu hoàng đế cũng không có hoảng thần, nhưng mãi cho đến rất nhiều năm sau, hắn vẫn là nhớ rõ nụ cười có lúm đồng tiền như xuân của Bàng Hà hôm đó.

Hắn biết rõ vừa ra biển, có lẽ vài năm đầu hoàng thúc sẽ liên lạc, nhưng lâu ngày, nhất định đoạn tuyệt liên lạc, để phòng ngừa thân phận nữ nhi của Bàng Hà bị vạch trần, nhưng là, hắn cũng không có hối hận quyết định này.

Mãi cho đến già đi, cũng chưa từng hối hận

Này một thế hệ minh quân, chuyện nhân nghĩa nhất của hắn là, trước khi hắn thoái vị làm thái thượng hoàng, ban hạ chỉ lệnh, bắt đầu từ hắn, Thiên triều từ nay về sau không lấy mạng người tuẫn táng, hoàng đế băng hà, phi tần toàn bộ di tới từ thọ cung dưỡng lão.

Hậu cung của hắn cũng không tràn đầy như của phụ hoàng, tuyển phi thì lấy đức làm chủ, mỹ mạo cũng không trọng yếu…… Từng có thái giám thân cận bật thốt lên hỏi nguyên nhân, lúc ấy Hoàng Thượng nói:

“Trẫm từng gặp qua nữ tử đẹp nhất trên đời, lại nhìn những người khác, sẽ thấy cũng không có cảm giác gì.”

“Hoàng Thượng lấy hiền đức làm trọng, là phúc của hậu cung a.”

Hoàng Thượng cười to hai tiếng. “Đó là bởi vì, trên đời đã muốn tìm không thấy người hoành hành ngang ngược lại hợp ý trẫm như vậy, không bằng đi thân cận phi tử hiền đức đi.” Thần sắc trong lúc đó rất có hoài niệm.

Đồng thời, cung nữ ở hậu cung Hoàng Thượng cho biết, quần áo xu hướng bảo thủ đoan trang. Thái giám đã qua hai đời vua cảm giác sâu sắc phụ tử bất đồng, tiên đế sắc mặt vui mừng, có khi thấy thân thể mê người của cung nữ liền triệu tẩm, đương kim hoàng thượng lại khác nhau rất lớn, từng có thái giám muốn hỏi, cuối cùng lại không hỏi ra, hắn nghĩ, đến lúc đó Hoàng Thượng tất sẽ nói:

“Trong trí nhớ của trẫm, đã muốn có người thích hợp với quần áo cung nữ kia nhất, vậy là đủ. Trẫm cùng tiên đế bất đồng, cũng không cần những sắc đẹp này đến kích thích trẫm, trẫm lúc còn nhỏ có hai vị hoàng thúc phụ chính, mới có căn cơ tốt, trẫm há có thể cô phụ bọn họ?”

Tuy rằng hắn ban chỉ không cho phép tuẫn táng, nhưng khi hắn chết, vẫn có phi tử chủ động tuẫn táng, chính là nhân sổ cũng không nhiều, thẳng đến mấy (triều) đại sau, mới hoàn toàn ngăn chặn tổ chế như vậy.

Hắn cũng là Hoàng đế đầu tiên, trích dẫn phong tục tiểu quốc, lấy búp bê vì chôn cùng Thiên triều hoàng đế.

Bởi vì hắn sống được lâu lắm, cho nên trưởng bối đã sớm rời đi thế gian, trước khi hắn lâm chung, tuy có trăm ngàn búp bê chôn cùng, vẫn là có riêng vài hình nhân ở trên có ngày sinh tháng đẻ, đem chúng nó làm ra cùng người thật có chút tương tự, nói những người này sau đó đều có thể ngàn dặm trở về xem hắn.

“Mẫu hậu…… Nhiếp chính hoàng thúc…… Lệ hoàng thúc…… Bàng Hà…… Các ngươi đều xuất hiện đi, ta rất nhớ các ngươi……” Hắn thì thào : “Bàng Hà, chỉ mong tập tục ngươi sao về là thật……” Có thể ở sau khi hắn chết, tưởng niệm của hắn đối với mọi người có thể dựa vào búp bê, trở về tìm hắn nhìn hắn, cho dù là liếc mắt một cái cũng tốt……

Hắn cả đời, đều tốt lắm, đều không có hối hận qua, chính là thường xuyên nhớ lại, thời gian trẻ con trước khi đại hôn.

Khi đó, hắn còn có thể có tính trẻ con, còn có thể cùng Bàng Hà hồ nháo, còn có Lệ hoàng thúc thân giáo. Chỉ sợ năm đó mẫu hậu như thế nào cũng vô pháp lý giải, rõ ràng là đứa nhỏ của phụ hoàng, như thế nào lại hướng về Lệ hoàng thúc cùng Bàng Hà?

Hắn tuy là đứa nhỏ của phụ hoàng, nhưng cùng hai vị hoàng thúc quan hệ lại càng chặt chẽ, lúc nào cũng khắc khắc lời dạy của hai người bọn họ, bọn họ đạt thành nguyện vọng của phụ hoàng lúc lâm chung — phụ chính hắn cho tới khi hắn lớn, bọn họ quả thật làm được. Hắn hoàn toàn trở thành một minh quân chân chính, phụ hoàng nên cảm thấy cao hứng mới đúng.

Thậm chí, trong lòng hắn có lời không dám nói ra. May mắn phụ hoàng sớm đi, nếu không, hôm nay hắn chính là một phụ hoàng thứ hai, hại chết Bàng Hà hắn thích nhất, hại chết hai vị hoàng thúc hắn kính trọng……

Hắn nhẹ nhàng mơn trớn búp bê nhìn quen mắt, nhắm mắt làm cho suy nghĩ trở lại lúc trước khi mười hai tuổi, từng giọt từng giọt chậm rãi quay về……

Sẽ có một ngày, có thể gặp lại đi!

HẾT

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.