Hảo Thụ Thừa Song

Chương 21: Trăn trở của tế tự



Kỳ Thiên Hữu nhìn nhi tử lúc ra khỏi cửa thì ngọc thụ lâm phong đến khi trở về đã biến thành hai đầu heo cả người máu me đầm đìa, bị dọa tới mức ngốc ra, không nhịn được liền chạy tới hỏi thăm đã xảy ra chuyện gì. Hai huynh đệ cũng không còn khí lực để ý đến hắn, sau khi xử lý miệng vết thương xong liền đi nghỉ ngơi, tộc trưởng đại nhân đau lòng vì nhi tử nhưng lại chẳng biết nên làm như thế nào cho phải, chỉ có thể không tiếp tục ép hỏi bọn họ. Nhìn qua liền biết chính là vết thương do hai đứa nó tự đánh nhau mà ra, đến tột cùng thì thân huynh đệ lại có thâm cừu đại hận gì đến mức phải đánh thành như vậy chứ? Nhưng hiện tại nhìn đến sắc mặt của bọn nhỏ, lại không giống như là rất căm hận đối phương.

Bởi vì lo lắng cho vết thương của nhi tử, nên Kỳ Thiên Hữu thừa dịp nhi tử đã ngủ say, mặc kệ đang là buổi tối liền chạy đến gõ cửa nhà Liễu Mộ Ngôn.

“Trễ thế này rồi, có chuyện gì?” Liễu Mộ Ngôn đã đi ngủ, vội vã choàng áo khoác ra mở của, do bị đánh thức nên sắc mặt cực kém, vừa nhìn thấy là Kỳ Thiên Hữu, lại càng thêm tức điên lên: “Sao vậy, nhi tử của ngươi đang chờ ta đến cứu mạng?”

Kỳ Thiên Hữu nhìn thấy hắn quần áo xốc xếch dựa vào khung cửa, khuôn mặt xinh đẹp mang theo sắc mặt lạnh lùng, da thịt trắng nõn đứng dưới ánh trăng giống như là đang phát sáng, trong thoáng chốc không thể dời tầm mắt sang hướng khác, nhi tử gì gì đó đều bị quăng ra sau đầu, chỉ có thể không ngừng chảy nước miếng.

“Nói! Hơn nửa đêm đi đánh thức người khác đến tột cùng là muốn làm cái gì!” Mày kiếm của Liễu Mộ Ngôn nhướng lên, giơ chân lên đạp một cước vào cái tên già mà không nên nết này.

“Á đau… Đừng đạp, ta ta, ta tới là muốn hỏi xin ngươi thuốc trị ngoại thương.” Sau khi bị đạp cho một cái Kỳ Thiên Hữu mới khôi phục bình thường mà vừa ôm chân vừa rên đau nói, thế nhưng không đúng a, sao Mộ Ngôn lại biết chuyện hai tiểu tử thúi kia đánh nhau? Hắn vội vàng hỏi: “Ngươi biết chuyện bọn nó đánh nhau sao?”

“Hừ.” Liễu Mộ Ngôn hừ lạnh một tiếng, như là hắn không đáng để mình trả lời, trở vào nhà lấy ít thuốc ném vào trong ngực Kỳ Thiên Hữu rồi nói: “Bọn nó không sao cả, còn trẻ nên cơ thể tốt lắm, thoa chút dược cao để qua ít ngày nữa liền khỏi thôi. Ngươi cút đi.”

Liễu Mộ Ngôn đóng cửa lại không chút lưu tình, Kỳ Thiên sờ sờ cái mũi bị đập vào, cực kỳ buồn bực. Tại sao không ai thèm để cái người tộc trưởng như hắn đây vào mắt vậy kìa, nói không để ý tới liền không để ý, nói đánh đuổi liền đánh đuổi, nhi tử cũng vậy, Mộ Ngôn cũng vậy, chỉ có Tiểu Liễu Nhi vừa tri kỷ lại nhu thuận, nhất định hắn phải sớm ngày đi hỏi cưới Tiểu Liễu Nhi về nhà làm con dâu để mỗi ngày có thể chữa trị trái tim kỳ lân đã bị thương tổn sâu sắc của hắn mới được!

Liễu Mộ Ngôn đứng bên trong bị phụ tử Kỳ gia khiến cho tâm phiền không ngớt, đã hoàn toàn không còn buồn ngủ nữa. Hai huynh đệ coi trọng cùng một người, loại chuyện này cho dù là ở nhân gian cũng là một chuyện không xong đến cỡ nào, hiện tại phát sinh trên người Tiểu Liễu Nhi, thật là khiến cho y đau đầu a.

Gả Liễu Nghi Sinh cho Kỳ Thạc, nói không chừng từ nay về sau cảm tình của hai huynh đệ sẽ trở nên phai nhạt, dường như Liễu Mộ Ngôn đã có thể tưởng tượng ra được kết cục hai huynh đệ cãi cọ mỗi ngày với nhau, đây cũng là tình cảnh y thập phần không muốn nhìn thấy nhất.

Mặc dù đa số thôn dân trong Kỳ Lân Thôn đều là hậu duệ của Kỳ Lân, thế nhưng giống của Kỳ Thiên Hữu, chính là huyết thống Kỳ Lân thuần túy nhất, có năng lực cường hãn nhất. Băng Kỳ Lân Kỳ Thạc cùng Hỏa Kỳ Lân Kỳ Canh có thiên phú vô cùng tốt, qua một thời gian, nhất định sẽ trở thành người nổi bật, trong đó còn có một người có thể lên làm tộc trưởng, bảo vệ cuộc sống an bình của tộc nhân.

Thế mà, hiện tại lại xảy ra chuyện như vậy, tính tình Kỳ Canh rắn rỏi như vậy, mắt thấy Kỳ Thạc thành thân với Liễu Nghi Sinh, nếu như nó có thể lạnh nhạt tiếp thu, vẫn ở chung cùng hai người bọn chúng như từ trước tới nay, vậy thì nó đã không còn là Kỳ Canh nữa rồi.

Liễu Mộ Ngôn lo lắng Kỳ Canh sẽ rời khỏi Kỳ Lân Thôn, đây là chuyện Liễu Mộ Ngôn sợ hãi nhất, nó rời đi, chính mình sẽ không còn biện pháp nào có thể để nó sinh ra đời sau của Hỏa Kỳ Lân, thực sự Hỏa Kỳ Lân sẽ hoàn toàn tuyệt chủng ở trong tộc, khi đó, mình chính là tội nhân thiên cổ, căn bản không hề có tư cách làm đại tế tự của tộc nữa rồi.

Đột nhiên nội tâm Liễu Mộ Ngôn chấn động, nếu như Liễu Nghi Sinh có thể sinh con cho Kỳ Thạc, vì sao nó lại không thể sinh con cho Kỳ Canh luôn? Hai huynh đệ đều điên cuồng mê luyến nó, cho dù trước đây chưa từng có chuyện như vậy xảy ra, nhưng để duy trì sự sinh sôi nảy nở của chủng tộc vốn là mục đích chủ yếu Liễu Mộ Ngôn thu dưỡng Liễu Nghi Sinh còn gì.

Nếu như ba người bọn nó có thể ở cùng một chỗ, như vậy vấn đề hậu đại của Băng Kỳ Lân và Hỏa Kỳ Lân đã có cách để giải quyết rồi, trong đầu của y đã vạch ra được hơn phân nửa kế hoạch.

Liễu Mộ Ngôn càng nghĩ càng thấy chuyện này rất khả thi, từ nhỏ ba đứa chúng nó đã cùng nhau lớn lên, như vậy khẳng định chuyện tình cảm sẽ không thành vấn đề. Hiện tại chỉ thiếu một thời cơ thích hợp, để ba đứa thiết lập quan hệ, tốt nhất chính là cho bọn chúng gạo nấu thành cơm đi, đều đã như vậy, cho dù bọn nó không muốn chấp nhận cũng phải chấp nhận. Đối với hắn mà nói, không còn kết quả nào tốt hơn chuyện này nữa.

***

Đã nói ngày kế tiếp sẽ đến hỏi cưới lại bị trì hoãn, Liễu Nghi Sinh nghĩ thầm không phải là Kỳ Thạc muốn hối hôn chứ? Trong lòng liền không vui, chạy đến Kỳ gia tìm hắn hỏi nguyên nhân, ai ngờ lại bị Kỳ Thiên Hữu ngăn cản không cho y gặp Kỳ Thạc.

“Tiểu Liễu Nhi, bá bá đã nói Kỳ Thạc đang có việc gấp rồi mà.” Kỳ Thiên Hữu chảy mồ hôi lạnh ròng ròng. Nhi tử đã dặn dò, trước khi cái đầu heo của nó biến mất, nhất định không thể để cho Tiểu Liễu Nhi thấy được, đáng thương hắn chỉ có thể trở thành thần giữ cửa, bị con dâu không ngừng trừng mắt. Thật muốn chết quá đi, khí thế của Tiểu Liễu Nhi càng ngày càng giống với Mộ Ngôn, khi trừng mắt nhìn liền khiến cho đầu người khác tê dại, đầu gối cũng mềm nhũn ra.

“Gạt người! Con vừa mới đến trường học, Mã tiên sinh có nói đã mấy ngày rồi hắn không có tới đó. Nếu như hắn không muốn ở cùng một chỗ với con nữa, liền nói một tiếng là được rồi, hiện tại đang tính toán làm cái gì đây?” Quả nhiên Liễu Nghi Sinh đã tức giận đến đỏ bừng mặt, Kỳ bá bá bị làm sao vậy, cần gì phải nói mấy lời nhạt nhẽo thế này chứ, nếu như Kỳ Thạc thật sự không muốn gặp y nữa thì cứ nói thẳng ra đi, đã thân thiết nhiều năm như vậy, còn chuyện gì mà không thể mở miệng nói ra được chứ?

Kỳ thực trong mấy ngày nay, y đã suy nghĩ lung tung rất nhiều chuyện. Nếu như hai người chỉ là bằng hữu thân mật, vị bằng hữu kia có công việc bận rộn, bỏ quên mình thì đó là một chuyện thập phần bình thường, căn bản y cũng sẽ không đi suy đoán xem rốt cuộc đối phương đã xảy ra chuyện gì. Nhưng hiện tại bọn họ đã không còn là bằng hữu nữa, bọn họ đã hứa hẹn với nhau rằng về sau sẽ sống cùng một chỗ, hôn môi qua vô số lần, thậm chí, thậm chí còn thiếu chút nữa đã làm luôn cái chuyện đó rồi.

Cho dù đã bàn xong chuyện hỏi cưới, nhưng lại không thấy người đâu, cho dù là một người tự tin như Liễu Nghi Sinh cũng sẽ lo được lo mất, thầm đoán xem có phải Kỳ Thạc đã không còn muốn ở cùng một chỗ với mình nữa hay không, có phải là vì vậy nên hắn mới để Kỳ bá bá tìm cớ lừa mình như vậy?

Vừa nghĩ như thế, tâm tình tức giận bấy lâu đều chuyển thành có chút ủy khuất, ánh mắt đang trừng người khác đã có chút ướt át, như là cố nén nước mắt không để cho nó rơi xuống.

“Ấy Tiểu Liễu Nhi bị cái gì vậy nha, Kỳ bá bá… Đành nói thật với con vậy!” Bộ dáng thiếu niên lã chã chực khóc đâm thẳng vào tim Kỳ Thiên Hữu khiến nó đau tan nát, lập tức không còn cái gì gọi là nguyên tắc, nhanh chóng giơ bốn chân lên đầu hàng.

“Không phải là Kỳ Thạc cố tình không đi tìm con, đợt trước, bởi vì một chút chuyện ngoài ý muốn, nên nó bị chút ngoại thương, đây không phải là sợ con sẽ lo lắng cho nên mới không nói cho con biết đấy thôi!”

“Cái gì? Bị thương? Con và phụ thân đều là đại phu sao lại không đưa hắn đến chuẩn bệnh? Không được con muốn đi nhìn hắn.” Liễu Nghi Sinh nghe thấy Kỳ Thạc bị thương, không ngừng hốt hoảng, không thèm để ý đến sự ngăn cản của Kỳ Thiên Hữu liền xông vào phòng của Kỳ Thạc.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.