Hát Tình Ca Cho Em

Chương 11




Đoàn Diệc Phong nhờ Diệp Phàm quan tâm, chăm sóc đến Đoàn Dự.

Mấy hôm trước, chồng của dì Tôn vú nuôi giúp đỡ trong nhà họ không may gặp tai nạn xe cộ phải nằm viện. Bởi vì thương tích của chú ấy tương đối nghiêm trọng, mà cả nhà dì Tôn không phải là người địa phương. Để tiện cho việc chăm sóc chú ấy, dì Tôn xin Đoàn Diệc Phong cho nghỉ, muốn buổi chiều có thể vào bệnh viện chăm sóc chồng.

Ban đầu, chuyện này cũng không có gì cả. Thế nhưng, thứ Tư tuần này đến tuần sau Đoàn Diệc Phong đều phải đi công tác ở ngoài, hơn nữa tạm thời không thể trở về. Mà bây giờ tìm ngay một vú nuôi có thể yên tâm và có trách nhiệm thật sự rất khó khăn. Vì vậy, Đoàn Dự ở đâu trở thành vấn đề lớn.

Ý của Đoàn Diệc Phong là, hi vọng Diệp Phàm có thể giúp một chút. Buổi chiều, vú nuôi sẽ dẫn Đoàn Dự đến thư viện đọc sách, đợi đến khi Diệp Phàm tan ca, dì Tôn sẽ đến đón cậu bé đi. Như vậy Đoàn Dự có chỗ chơi, còn anh ở bên ngoài làm việc cũng tương đối yên tâm hơn.

Thành thật mà nói, yêu cầu của Đoàn Diệc Phong cũng không phải là quá đáng. Vì trẻ em đến thư viện của họ đọc sách, làm nhân viên quản lý thư viện vốn có trách nhiệm phải chăm sóc tốt những đứa trẻ. Cho nên lúc này Diệp Phàm rất vô tư nhận lời đề nghị của anh.

Hai người trao đổi số điện thoại, nhờ vậy mà Diệp Phàm lần đầu tiên thấy danh thiếp của Đoàn Diệc Phong. Tấm danh thiếp làm bằng chất liệu cao cấp, khá đẹp, nhưng nội dung đơn giản đến nỗi khiến người ta líu lưỡi không nói nên lời. Ngoại trừ tên, số điện thoại và địa chỉ email, không còn có thứ gì khác lưu trên đó. Diệp Phàm có lẽ là lần đầu tiên nhìn thấy một danh thiếp kỳ lạ như thế, ngay cả một chức danh cũng không có.

Đoàn Diệc Phong dường như nhìn thấu thắc mắc của cô. Anh cười cười giải thích: “Thật ra thì danh thiếp căn bản không thể đại diện cái gì. Muốn biết một người, phương pháp tốt nhất là tiếp xúc với nhau. Còn hơn là chức vụ in trên giấy trắng mực đen, tôi rất tin tưởng vào mắt của mình.”

Anh nói một hồi, khiến Diệp Phàm cảm thấy rất có lý. Giống như khi cô mới quen biết Mã Ly, lúc đó có đồng nghiệp len lén nói với cô. Người đó kể với cô hành vi của Mã Ly không đứng đắn ra sao, tính cách thế nào, khó sống chung ra làm sao. Thế nhưng khi thật sự tiếp xúc, cô mới phát hiện cô ấy là một người khá thẳng thắn, đặc biệt chân thành với người khác. Ngược lại, người đồng nghiệp đã lời ong tiếng ve về Mã Ly trước mặt cô khi đó, vô cùng không tốt, mọi người thấy cô ta đều tránh xa.

Người sống trên đời này, nếu chỉ vì vài câu, vài từ của người khác, đã định đoạt cách nhìn của bản thân đối với sự vật sự việc, thì quả thực là một việc quá bi kịch.

Diệp Phàm gật đầu biểu hiện đã hiểu, mặt khác bỏ danh thiếp của Đoàn Diệc Phong vào trong túi.

Sau đó mấy ngày, cuộc sống trôi qua như thường lệ, mãi cho đến thứ Tư.

Buổi trưa thứ Tư, dì Tôn đúng hẹn đưa cậu bé đến cho Diệp Phàm. Cậu nhóc này nhìn qua yên tĩnh hơn rất nhiều so với lúc ở bên cạnh ba. Cậu bé không nói gì chỉ đi theo sau dì Tôn, đôi mắt to long lanh nước chớp chớp.

“Cô Diệp, tôi đại khái phải qua năm giờ mới có thể đến đón cháu, buổi chiều phải làm phiền đến cô rồi.”

“Không sao ạ, cô cứ yên tâm đến bệnh viện ạ. Tiểu Dự có cháu chăm sóc, không có việc gì đâu ạ.”

“Cảm ơn cô à, Cô Diệp. Cô thực sự là một người tốt.” Dì Tôn cảm ơn Diệp Phàm, lại cúi đầu dặn dò đôi ba câu với cậu nhóc. Một lát sau dì ấy rời khỏi, bỏ lại một mình cậu bé tiếp tục không nói một tiếng đứng tại chỗ.

Trong phòng Diệp Phàm có chút kỳ lạ. Sao hôm nay cậu bé này lại trầm mặc như thế? So với trước đây, không giống tí nào à. Cô ngồi xổm xuống, lên tiếng hỏi: “Tiểu Dự, con làm sao vậy?”

Cậu bé lại rất thành thật, mở miệng nói: “Cô ơi, con nhớ ba.”

Diệp Phàm nở nụ cười, cậu bé mới xa ba chưa được bao lâu, đã nhớ ba rồi, không uổng công Đoàn Diệc Phong đã yêu thương con trai như vậy.

“Tiểu Dự ngoan, ba vài ngày nữa sẽ về. Cô dẫn con đi xem sách được không? Con muốn xem sách gì nào?”

Ngón tay cậu bé chỉ chỉ, Diệp Phàm đổ mồ hôi hột. Ông cụ non này quả thật không giống với những đứa trẻ khác mà! Lần trước mượn Tam quốc diễn nghĩa, bây giờ lại muốn đọc Thủy hử[1]. Chẳng nhẽ là muốn đọc hết một lần tứ đại kiệt tác khi còn đang học tiểu học sao?

[1] Thủy hử: tác giả thường ghi là Thi Nại Am, là một trong bốn tác phẩm lớn của văn học cổ đại Trung Hoa.

Chẳng biết phải làm thế nào, Diệp Phàm dường như mơ hồ nhìn thấy trước tương lai, cậu bé này mười năm sau sẽ có dáng dấp ông lão tinh thông mọi thứ.

Không có Đoàn Diệc Phong ở đây, Đoàn Dự cũng yên lặng hơn bao giờ hết. Một quyển sách đặt trước mặt, cậu căn bản không cần ai quan tâm, ngồi ngay ngắn ở đàng kia, cái mông cũng không nhúc nhích một xíu.

Diệp Phàm lúc đầu còn ở một bên quan sát, sau đó thấy ông cụ non này thật sự đã say đắm vào thế giới riêng. Cô mới bớt chút thời gian đi đến chỗ làm việc nhập số liệu. Nhưng chỉ một thời gian ngắn, lại xảy ra chuyện.

“Không hay rồi, không hay rồi. Hai đứa trẻ đánh lộn!”

Nghe thấy có người đang la hét ở bên ngoài, Diệp Phàm vội vàng chạy đến phòng đọc sách. Từ xa cô đã thấy một cậu bé tương đối cao lớn đang không ngừng đẩy Đoàn Dự. Tiểu Dự vẫn như lúc đầu, vẫn không lên tiếng, nhưng đôi mắt quật cường trợn trừng. Sau đó cậu bé cao to kia dùng sức mạnh hơn, thoáng cái đã đẩy tiểu Dự ngã dài trên mặt đất.

“Cẩn thận!” Diệp Phàm vô cùng lo lắng, đang định tiến lên. Cô mới đến gần hơn, sự việc bất ngờ xảy ra chuyển biến.

Chỉ thấy cậu bé vừa rồi vẫn còn giữ im lặng, mặc cho người ta ức hiếp, lại bỗng nhiên từ mặt đất đứng dậy. Cậu nhào vào bé trai kia mà đẩy mạnh, vậy mà cậu có thể khiến cậu bé cao to gấp đôi mình liên tục lui về sau.

Diệp Phàm vui vẻ, thì ra ông cụ non này là con cọp con không ra oai, thì ngươi ta xem là con mèo bệnh sao?

Vì vậy, cô cố ý đi chậm hơn. Đợi đến khi cậu bé đi bắt nạt người khác bị đẩy ngã trên đất, lúc này cô mới đến ngăn tiểu Dự lại.

Được Diệp Phàm che chắn sau lưng, Đoàn Dự không khóc không nháo, càng không tố cáo. Mà là cậu thoáng cái đã lui vào trong lòng Diệp Phàm, đôi mắt vẫn trợn trừng với cậu bé kia, rất có khí thế uy hiếp.

Cậu bé béo tròn té trên mặt đất kia bị tiểu Dự nhìn long sòng sọc, dĩ nhiên ngây ngẩn cả người, một lát sau là bắt đầu gào khóc.

Phải biết rằng, một cậu bé mập có vòng hai còn lớn hơn vòng một ngồi trên mặt đất phòng đọc sách khóc nháo lên là một chuyện chấn động lòng người xiết bao. Rất nhanh thôi, phụ huynh của cậu bé đó đã hùng hổ lao đến truy hỏi.

“Mấy người quản lý sao vậy hả? Con tôi bị người ta ăn hiếp, ai phụ trách hả? Sao tên nhóc này không được giáo dục như thế? Con ai? Cha mẹ đâu?” Đối phương vừa nhìn đã biết là một người hung dữ, nhìn chằm chằm cậu bé được Diệp Phàm ôm vào lòng, không ngừng chửi rủa.

Cậu bé mặc dù co lại trong vòng tay Diệp Phàm, thế nhưng cặp mắt kia cũng không hề chịu thua. Bị một người lớn chỉ thẳng vào mặt, ấy vậy mà cậu không có tỏ ra yếu kém. So với cậu bé đang ngồi bệt dưới đất thút thít kia, thật sự hoàn toàn khác biệt.

“Vị phụ huynh này, xin đừng kích động như vậy. Đứa trẻ còn nhỏ, không hiểu chuyện, chỉ là đùa giỡn mà thôi.”

“Cái gì đùa giỡn hả? Con tôi khóc kìa! Cô xem đi, bàn tay cũng đỏ au! Các cô quản lý thế nào vậy hả? Gọi người phụ trách ra đây? Còn thằng oắt con thỏ đế này, cha mẹ đâu? Có phải không được dạy dỗ không hả?” Đối phương hùng hổ, hung hăng gây sự.

“Xin lỗi chị, về phần sơ suất của chúng tôi, tôi rất xin lỗi. Thế nhưng, xin chị trước khi yêu cầu trẻ con có giáo dục, thì hãy chú ý hình tượng bản thân một chút trước đã. Bọn trẻ đều đang nhìn đấy! Làm người lớn, hẳn là phải tạo thành một tấm gương tốt cho bọn chúng, mà không phải một mực chỉ trích như thế.”

Những lời của Diệp Phàm đã chọc giận vị phụ huynh kia: “Cô nói gì hả? Tôi không có văn hóa? Cô… Cô là nhân viên quản lý thế nào vậy hả? Tôi muốn tìm người phụ trách, tôi muốn tìm người phụ trách!” Người nọ kêu gào ầm ĩ, mau chóng kéo đến những đồng nghiệp khác.

“Trước hết hãy làm rõ mọi chuyện rồi mới đi tìm chủ nhiệm sau!” Mã Ly bỗng nhiên hấp tấp vọt ra. Cô ưỡn ngực chống nạnh đứng sừng sững, khí thế ngút trời, đã đè bẹp sự hùng hổ của vị kia.

Không đợi vị kia phản pháo lại, Mã Ly đã nã pháo liên thanh, không ngừng đưa ra những lời chất vấn: “Muốn phân rõ phải trái, chúng ta trước tiên hãy nói rõ chân tướng sự việc cái đã. Chỗ này có rất nhiều trẻ con, còn có đồng nghiệp của tôi, đều thấy con của bà ra tay cướp sách của con nhà người ta, cướp không được lại ra tay đánh người, còn đẩy ngã người ta. Bà xem đi, da của đứa bé này bị xây xát, con của bà có bị sứt mẻ không? Con của bà có bị thương không? Đừng xem con của mình là người, còn con của người ta là đồ ranh con. Đều là được mẹ sinh ra cha muôi dưỡng, dựa vào cái gì con của bà quý báu hơn con của người ta? Tôi thấy là bà không có tư cách đó!”

Sự xuất hiện của Mã Ly, khiến tình thế căn bản đã xảy ra thay đổi lớn. Không khí mạnh mẽ thoáng cái đã bao phủ quanh người bọn họ.

Diệp Phàm ôm cậu bé rất chặt, lại nói: “Chị này, chúng tôi cũng không phải trách cứ gì chị. Không cẩn thận để hai đứa trẻ đánh nhau, chúng tôi thật sự phải chịu trách nhiệm. Thế nhưng, con của chị đúng là đã ức hiếp người ta trước, nên xin chị không nên khi chưa biết rõ mọi chuyện đã làm loạn lên, đổ oan cho người khác. Nếu đổi lại, người bị oan uổng là con của chị, chị cảm thấy thế nào?”

Bị một phen chất vấn, lại còn bị hỏi ngược lại khiến vị phụ huynh kia nghẹn họng. Đối phương tự biết đuối lý, khó có thể đáp trả. Sau đó bà ta quyết định tiếp tục kêu gào muốn gặp lãnh đạo.

“Tôi chính là người phụ trách ở đây.” Bỗng nhiên chủ nhiệm Hoàng xụ mặt đi ra.

Xong rồi! Trái tim Diệp Phàm đánh thịch một cái. Chủ nhiệm Hoàng không phải là người chủ dễ trêu chọc như vậy. Đắc tội với chị ấy, cô và Mã Ly phỏng chừng không được ăn trái cây luôn. Cô vẫn đang hồi hộp lo lắng, chủ nhiệm Hoàng bỗng nhiên đến trước mặt họ. Ánh mắt hùng hổ nhìn vị phụ huynh kia, lại đánh mắt nhìn Mã Ly, sau cùng tầm mắt dừng lại trên người Diệp Phàm.

Đôi mắt dưới lớp kính bắn ra những tia sáng sắc bén, khiến Diệp Phàm vô ý thức ôm chặt cậu bé hơn.

Mặc kệ thế nào, nếu hôm nay bọn họ không phân định phải trái, thì cho dù không làm công việc này nữa, cô cũng quyết không để tiểu Dự vô cớ bị đổ oan được. Chưa kể đến cô được người nhà nhờ vả chăm nom cậu bé, ngay cả khi nó là một đứa bé xa lạ, cô cũng không để nó bị người như thế chửi bới lung tung, cố tình sinh sự!

Nghĩ như vậy, Diệp Phàm cố gắng vực thẳng sống lưng, nhìn thẳng vào mắt chủ nhiệm Hoàng.

Ánh mắt hai người còn chưa chạm vào nhau, chủ nhiệm Hoàng chợt quay đầu sang chỗ khác, biểu cảm vô tình nói với vị phụ huynh kia: “Tôi chính là người phụ trách ở đây, chị có chuyện gì cứ nói với tôi là được.”

Đối phương vừa thấy lãnh đạo tới, thoáng chốc lấy lại tinh thần. Bà ta lớn giọng kể lại, thêm mắm dặm muối vào câu chuyện, mắng Diệp Phàm và Mã Ly xối xả không ngừng nghỉ, còn chỉ trích Đoàn Dự vô giáo dục, làm bị thương con trai của mình.

“Bà không nên ngậm máu phun người!” Mã Ly ở một bên không nhịn được nữa.

“Mã Ly!” Chủ nhiệm Hoàng bỗng quát lớn, cản Mã Ly lại. Sau đó, ánh mắt sắc bén lại quay đến chỗ Diệp Phàm.

“Diệp Phàm.” Giọng nói thanh lạnh, nghiêm túc vang lên, làm sự kiên cường nhỏ bé của Diệp Phàm trỗi dậy. ĐM[2] nếu chị không phân định đúng sai, hôm nay tôi quyết đấu với chị đến cùng, xem ai sợ ai?

[2] ĐM: từ chửi bậy.

Sau khi cô lên dây cót tinh thần, sẵn sàng nghe la mắng và chuẩn bị tranh cãi lại, thì chủ nhiệm Hoàng chợt nói lớn: “Còn không mau mang đứa bé này đến phòng y tế chữa thương? Ai đó đến lấy băng ghi hình của phòng giám sát đến đây đi, xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Còn cô kia!” Chủ nhiệm Hoàng chỉ Mã Ly nói, “Có tư cách hay không là do cô định đoạt được sao? Cô cho là mọi người đều đui mù hết rồi à?”

Mã Ly sửng sốt, đang nhìn vị phụ huynh ban nãy vẫn còn hùng hổ kia, bây giờ mặt đã tái xanh.

Mã Ly gật đầu liên tục biểu thị đồng ý, trên thực tế trong lòng cô đã sớm hô vang: Chủ nhiệm oai phong quá à!

Bên này, chủ nhiệm Hoàng còn đang giải quyết tranh chấp. Bên kia, Diệp Phàm đã đem cậu bé đến phòng y tế.

“Tiểu Dự ngoan, cô bôi thuốc cho con, con ráng chịu đau một chút nha.” Cô lấy thuốc nước ra, thoa lên vết rách trên bàn tay cậu bé. Mặt khác, cô cúi gần, thổi nhẹ lên vết thương: “Còn đau không con? Có đau thì nói với cô nhé…”

Kỳ lạ là, cậu bé này tay bị trầy xước như thế cũng không kêu đau một tiếng sao? Bị xô ngã cũng không la đau? Diệp Phàm ngồi chồm hổm trên mặt đất, ngẩng đầu nhìn cậu xem thế nào. Vừa ngước lên đã bị đôi mắt long lanh nước mắt của cậu bé làm cho giật mình.

Cô thấy vừa rồi bị người ta bắt nạt, vẻ mặt cậu bé vẫn rất quật cường, không chịu thua cậu bé kia chút nào. Bây giờ lại cắn môi, nước mắt ngập bên viền mắt. Những giọt nước mắt trong veo dường như có thể chạy ào ra bất cứ lúc nào.

Bộ dạng này, cô nhìn mà đau lòng!

Diệp Phàm nôn nóng, vội hỏi: “Con sao vậy? Rất đau sao? Để cô xem nào!”

“Con không đau…” Cậu bé lắc đầu, lúc Diệp Phàm vẫn còn đang nghi hoặc, thì cậu đã nói ra một câu long trời lở đất, “Cô ơi, cô làm mẹ của con đi!”

Hết chương 11