Hậu Cung Chân Hoàn Truyện

Quyển 1 - Chương 5: Kế tránh địch



Trở lại Oánh Tâm đường đã là màn đêm buông xuống , nhóm Cận Tịch không thấy tôi trở về , trong lòng nóng như lửa đốt , sợ tôi gặp phải chuyện gì. Thấy tôi về mới thở dài nhẹ nhõm , nói là Hoàng hậu truyền ý chỉ , bắt đầu từ đêm mai các tấn cung tần bắt đầu thị tẩm , dặn riêng tôi phải chuẩn bị kĩ. Tôi nghe xong buồn bực . Bữa tối chán ngẩm không muốn ăn gì , chỉ uống vài ngụm canh rồi tới tiền định viện giải sầu.

Chậu hoa quế trong đình viện rất xanh tươi , mùi hương ngào ngạt. Tôi không còn tâm trạng nào ngắm hoa , nhìn mái đình ngoài cửa cung nối liền nhau , tâm sự nặng nề.

Thái độ Hoa phi đối với tôi và Mi Trang có phần hơi mờ ám , hình như muốn chúng tôi làm chân tay cho ả , cho nên ở trước mặt mọi người ở Chiêu Dương điện cố tình chèn ép chúng tôi , ở Lâm Uyển Trung nghiêm trị Hạ tài nhân cho tôi hả giận. Cô ta thật gian xảo , rõ ràng Hạ tài nhân nói là răn dạy Lăng Dung mới ra tay , Hoa phi lại đem trách phạt của cô ấy là lý do nói thàn Hạ tài nhân đắc tội tôi. Nhưng điều duy nhất tôi biết được , tôi đã gây thù hằn không ít người. Từ thái độ Hạ tài nhân nhìn ra mọi người ghen tị và bất mãn tôi. Chỉ là Hạ tài nhân tự cao nên mới hành động lỗ mãng như vậy. Nếu ngày mai một người được thị tẩm , Hoàng thượng sủng ái đến nỗi liên tiếp có người ở sau lưng hãm hại , đúng là khó phòng bị , chỉ sợ kết cục của tôi so với Hạ thị còn thê thảm hơn !

Vừa nghĩ tới đây , lòng tôi sợ hãi. Tuy Hoa phi hơi mập mờ , nhưng trước mắt tạm thời xem thế nào , xem cô ta đối với tôi kiểu gì. Ngộ nhỡ tôi là cái gai trong mắt ả thì phải làm sao? Trong hậu cung này có 2 phe phái . Cha mẹ muốn tôi giữ lấy thân , nếu tôi bị tội , ngay cả Chân thị cũng bị chịu liên luỵ !

Tôi nhìn cánh quế rơi rụng đầy đất , trong lòng có chút tính toán !

Ban đêm gió thổi trên người không khỏi lạnh , chợt thấy trong người ấm áp . Hoán Bích ở phía sau tôi quan tâm : “ Hôm nay gió lớn , tiểu thư cẩn thận cảm lạnh.” Tôi cười mệt mỏi : “ Ta thấy mình có chút khó chịu , bảo Tiểu Quẫn tử mời thái y đến. Nhớ kỹ , chỉ cần Ôn Thực Sơ đại nhân.” Hoán Bích cuống quít kêu Lưu Chu ra dìu tôi vào , lại dặn Tiểu Duẫn Tử lậo tức đi mời Ôn đại nhân tới.

Ôn đại nhân đến rất nhanh . Bên cạnh tôi chỉ có Lưu Chu và Hoán Bích ở lại , còn những người khác ra ngoài canh cửa. Ôn Thực Sơ bắt mạch , lại nhìn nhìn sắc mặt tôi , trong mắt hiện lên tia nghi hoặc : “ Không biết bệnh tiểu chủ nguyên nhân do đâu?”

Tôi thản nhiên mà nói: ” Ngày trước muội bị chút kinh hách, buổi chiều lại nhiễm lạnh.”Tôi liếc hắn một cái, hắn lập tức rũ xuống mí mắt không dám nhìn tôi. Tôi từ từ mà nói: “Ngày đó tại đại sảnh Tuyết Hiên , đại nhân từng nói qua cả đời sẽ đối tốt với Chân Huyên , không biết nay còn giữ lời không ?”

Cơ mặt Ôn Thực Sơ co giật , hiển nhiên không nghĩ tôi lại hỏi câu như vậy , lập tức quỳ xuống nói : “ Vi thần không hiểu ý tiểu chủ. Người cũng biết từ trước tới nay thần luôn giữ lời hứa , huống hồ …” Giọng nói của hắn trầm xuống , vô cùng thành khẩn : “ Bất luận tiểu chủ ở chỗ nào , tâm ý vi thần quyết không thay đổi.”

Lòng tôi nhất thời khoan khoái , Ôn Thực Sơ quả nhiên là người có lập trường , tôi không nhìn nhầm. Đưa tay ý bảo hắn đứng lên : : Trong cung không có người nào tốt , huynh còn giữ lời hứa với muội là tốt rồi.” Giọng tôi ôn hoà hơn : “ Hiện giờ muội có chuyện muốn nhờ , không biết huynh có vui lòng giúp được không?”

Hắn nói : “ Tiểu chủ cứ sai bảo.”

Mặt tôi không chút thay đổi nhìn ngọn đèn dầu đang sáng , thấp giọng nói : “ Muội không muốn thị tẩm.”

Hắn cả kinh giây lát , thần sắc khôi phục lại bình thường , nói : “ Tiểu chủ cứ nghỉ ngơi , thần sẽ kê đơn thuốc dặn người nấu thuốc ngay.”

Tôi dặn Lưu Chu : “ Đưa đại nhân.” Rồi bảo Hoán Bích lấy ra 1 thỏi vàng đưa cho Ôn Thực Sơ , hắn từ chối , tôi nhỏ giọng nói : “ Đây là chút tâm ý của muội , hơn nữa tay không đi ra ngoài cũng nhục nhã.” Lúc này hắn mới nhận.

Hoán Bích giúp tôi nằm xuống nghỉ ngơi. Ôn Thực Sơ bốc thuốc cho tôi khá nhanh , Tiểu Ấn Tử nấu thuốc an thần để tôi ngủ ngon. Ngày hôm sau bệnh bắt đầu tái phát . Ôn Thực Sơn bẩm báo lên trên:Hoàn quý phi tim đập nhanh ,bị chứng phong hàn ,cần tĩnh dưỡng. Hoàng hậu phái người đến hỏi thăm, than tiếc tôi bị bệnh không đúng lúc.Tôi cật lực ngồi dậy tạ ơn ,cũng lực bất tòng tâm, cô cung nữ đó thấy vậy đỡ tôi dậy.

Hoàng hậu lệnh Ôn Thực Sơ chữa bệnh cho tôi, đồng thời bảo Thuần thường tại cùng Sử mỹ nhân rời khỏi Đường Lê cung để tôi dưỡng bệnh cho thật tốt . Tôi phái Cận Tịch tự mình đi cảm tạ, bắt đầu cuộc sống một mình ở Đường Lê cung.

Tin tôi bị bệnh được loan truyền ra ngoài , mọi người trong cung cười tôi sau lưng , nói tôi xinh đẹp mà nhát như chuột .

Bắt đầu một ngày mới , phi tần dưới chức Hoa Phi còn tự mình đến hỏi thăm , Hoa phi cũng sai cung nữ đến , rất là náo nhiệt . Một tháng sau bệnh tôi vẫn không chuyển biến , y thuật Ôn Thực Sơ luôn được các cung tần phi khen ngợi , hắn cũng điều trị rất cẩn thận nhưng bệnh tôi vẫn thế , ngược lại càng thêm xấu. Ôn Thực Sơ đành phải báo bên trên là do thể chất tôi suy nhược , không dám lạm dụng thuốc , cần từ từ điều trị. Mà lần điều trị này , không có kì hạn. Tin tức đó được loan ra , người tới thăm cũng ít dần , ngoài Thuần thường tại ra , người thường xuyên tới chỉ có Mi Trang tỷ , Lăng Dung và Ôn Thực Sơ , đình viện thật vắng vẻ , trước cửa có thể giăng lưới bắt chim. Ai cũng biết , một phi tần bệnh lâu không khỏi , cho dù có xinh đẹp như tiên không thể nhìn thấy thánh nhan cũng không được ân sủng. Cũng may , tôi sớm dự tính trước kết quả này , cả ngày ngồi ở trong cung đọc sách thêu thùa , thật không có gì sướng bằng !

Mặc dù tôi sống một mình trong thâm cung , chuyện bên ngoài vẫn không thể gạt được tôi . Thông qua Mi Trang tỷ và Lăng Dung mà biết. Các nàng ấy sợ tôi đang bị bệnh nên cũng chỉ nói dăm ba câu. Tôi cũng hiểu được đại khái. Sau sự kiện Hạ tài nhân khiến tôi hoảng sợ mà mắc bệnh , Hoa phi càng ra oai , trong nhóm cung tần mới vào , chỉ có Mi Trang tỷ là được sủng ái , thị tẩm nửa tháng được phong làm Tần , ban thưởng hào “ Huệ”. Người tiếp theo là Lương Viện , Điềm quý nhân , Đỗ Bội Quân nhưng chưa được sắc phong thêm. Các phi tần cũ như : Hân quý nhân , Lệ quý tần và Tần Phương Nghi cũng còn được sủng ái. Mi Trang mới vào cung được một tháng , không đủ thế lực chống lại Hoa phi , cho nên nhường nhịn mọi chuyện là tốt nhất. Trong lúc đó , các phi tần tranh giành đấu đá nhau không ngừng , mọi người cũng dần quên một quý nhân bị bệnh như tôi.

Nhàn nhã được hơn tháng , tôi lại thấy có chút khác thường. Khang Lộc Hải cùng đồ đệ là Tiểu Ấn Tử ngày càng không an phận , dần dần không đem tôi để vào mắt . Khi tôi sai khiến bọn hắn làm những thứ gì cũng chỉ là trong miệng đáp lời còn chân vẫn bất động . Khang Lộc Hải và Tiểu Ấn Tử ngày càng ngang tàn , có vài cung nữ cũng không chịu yên , ỷ thấy tôi bị bệnh không quản giáo được , chung quy chỉ vài việc nhỏ cũng gây gổ với Lưu Chu – Hoán Bích.

Mặt trời đã lên cao , tôi đang ngồi ở buồng lò sưởi gần cửa sổ ăn chè đậu phụng do Cận Tịch làm . Khang Lộc Hải và Tiểu Ấn Tử tiến vào thỉnh an , “ Bộp” quỳ gối xuống , khóc lên tiếng ; “ Nô tài không thể hầu hạ tiểu chủ nữa rồi !~”

Tôi cả kinh , lập tức mệnh bọn họ đứng lên mà nói. Khang Lộc Hải và Tiểu Ấn Tử đứng trước mặt tôi , kêu Lệ Quý tần chỉ đích danh bọn họ hầu hạ. Tôi liếc mắt hắn một cái , hắn lập tức cúi đầu lấy tay áo lau khoé mắt. Tôi quắp mắt , để ý thấy sừng tay áo hắn không có giọt nước mắt nào , thấy hắn làm bộ , cũng không tiện vạch trần hắn , chỉ thản nhiên nói : “ Biết rồi . Đó là nơi tốt , cũng là tạo hoá của ngươi . Thu dọn đồ đạc xong thì đi luôn đi . Hầu hạ Lệ tần cho thật tốt.” Tôi ghét hắn , nói xong không thèm nhìn bọn họ , chỉ từ từ thưởng thức chè ngon. Ăn xong , tôi nghĩ , đem tất cả hạ nhân cùng tiến vào , đồng loạt ngồi xuống.

Tôi nhẹ nhàng nói : “ Ta bị bệnh cũng đã hơn 2 tháng. Mấy ngày nay tâm trạng không tốt , sợ là bệnh càng trầm trọng. Nô tài trong cung nhiều như này , ta không cần nhiều người hầu hạ. Nói thật , nhiều người ở trước mặt ta cứ đi tới đi lui cũng ngại. Cho nên hôm nay ta tìm các ngươi đến , hỏi các ngươi : ai muốn đi thì hãy đi , hầu hạ các chủ tử khác , cũng đừng ở chỗ này của ta. Các người có ai muốn ra ngoài , tới chỗ của ta lĩnh một thỏi bạc rồi có thể đi.”

Trên mặt vài tiểu cung nữ nóng lòng muốn thử , nhưng không ai dám động đậy , chỉ người nhìn ta ta nhìn người.

Tôi còn nói : “ Hôm nay Lệ quý tần đã chỉ đích danh Khang công công và Ấn công công đi hầu hạ , dọn đồ đạc và đi đi. Các người còn không chúc mừng 2 người bọn họ.”

Mọi người nói vài câu “chúc mừng’ , Lưu Chu không chịu nổi , cắn răng nói : “ Khang công công , thường ngày tiểu chủ đối đãi ngươi không tệ , có cái gì cũng ban cho ngươi 1 phần. Sao giờ lên chức cao lại nói đi là đi?”

Tiểu Ấn Tử thấy khí thế nó ào ạt , sớm không tự giác lui 2 bước về phía sau , Khang Lộc Hải thần sắc không đổi , nói : “ Lưu Chu cô nương hiểu lầm rồi , nô tài cũng là thân bất do kỷ ( bất đắc dĩ ). Nô tài một lòng muốn hầu hạ Hoàn quý nhân , ai ngờ Lệ chủ tử chỉ danh , nô tài cũng không còn cách nào khác.”

Lưu Chu cười lạnh một tiếng : “ Khen cho câu thân bất do kỷ. Nhưng tôi không biết trên đời này lại có đạo lý trâu không uống nước mà cố đè đầu xuống ! Nếu ngươi một lòng muốn hầu hạ chủ tử , vậy thì không thể phụ tấm lòng ngươi được rồi , ngươi đi từ chối Lệ chủ tử , nói Lệ tần biết ngươi là kẻ trung thành không hầu 2 chủ. Lệ chủ tử tự nhiên không trách ngươi , còn khen ngợi ngươi đấy!” Khang Lộc Hải và Tiểu Ấn Tử trên mặt lúc đỏ lúc tái , bị Lưu Chu trách móc khó xử vô cùng.

Tôi làm bộ giận dữ nói : “ Lưu Chu , ta biết Khang công công trung thành , lấy bạc cho hắn đi !”

Hoán Bích bước chậm lên phía trước , đem bạc vứt vào tay Khang Lộc Hải , mỉm cười nói : “ Khang công công cầm cho chắc . Nhớ kĩ bạc này là Hoàn quý nhân thưởng cho ngươi . Giấu cho thật tốt , không thì Lệ tần mà biết , lại bảo ông mưu cầu chuộc lợi thờ 2 chủ.” Lại cho Tiểu Ấn Tử : “ Ấn công công , ngươi cũng lấy đi. Về sau phải học hỏi trung thành của sư phụ ngươi , tiền đồ còn ở phía sau.” Khang Lộc Hải hiển nhiên xấu hổ , lại không dám tức giận trước mặt tôi , mặt xám xịt kéo Tiểu Ấn Tử ra khỏi Đường Lê Cung.

Tôi quay đầu nhìn những người con lại , giọng điệu lạnh băng : “ Hôm nay ai muốn đi thì đi luôn , ta còn có chút bạc chia cho các ngươi. Sau này còn muốn đi , chỉ có cách kéo đi Thận Hình Tư phạt làm khổ dịch , các ngươi hiểu chứ.”

Ánh nắng ở đằng đông đã rời đi , chói lọi chiếu trên mặt đất , lưu lại dấu tuyết trắng , không gian Tây phòng khá im lặng và buồn tẻ. Rốt cuộc có giọng nữ nho nhỏ nói: “ Nô tỳ ngu dốt , sợ hầu hạ tiểu chủ không tốt.” Tôi cũng không thèm nhìn tới nàng ta , chỉ liếc mắt ra dấu Hoán Bích , nó ném bạc xuống đất . Âm thanh “ Cạch” vang lên , nhanh như chớp lăn thật xa , người nọ cuối cùng cẩn thận nhặt lên , lại có hai người được bạc đi ra ngoài.

Ban ngày yên tĩnh không tiếng động , trên mặt đất chỉ có Phẩm Nhi , Bội Nhi , Tinh Thanh và công công Tiểu Duẫn Tử , Tiểu Liên Tử quỳ xuống. Tôi từng bước từng bước nhìn phía trước , thấy bọn họ cung kính quỳ trên mặt đất , ngay cả thở cũng không dám thở mạnh , mới trầm giọng nói : “ Các ngươi …. Không muốn đi sao?”

Cận Tịch nói lưu loát một câu : “ Nô tỳ thề sống chết trung thành với Hoàn quý nhân !”

Phẩm Nhi , Bội Nhi và Tinh Thanh cùng lớn tiếng nói : “ Nhóm nô tỳ thề sống chết trung thành tiểu chủ , quyết không hai lòng.”

Tiểu Duẫn Tử quỳ xê dịch trước mặt tôi , kéo lấy góc áo tôi khóc : “ Nô tài chịu đại ân quý nhân , quyết không phản bội quý nhân.”

Tôi gật đầu : “ Ngươi biết ?”

Tiểu Duẫn Tử gật đầu nói : “ Tháng trước ca ca nô tài bị bệnh ở ngự phòng bếp vài ngày không ai để ý tới , Tiểu chủ mang bệnh vẫn nhớ đến , còn đặc biệt mời Ôn đại nhân đến chữa bệnh cho huynh ấy , nô tài nhận đại ơn này của tiểu chủ , kiếp này báo không hết , chỉ có thể tận tâm tận lực phụng dưỡng tiểu chủ . Nếu sau này chết , nguyện làm con vật thồ cõng tiểu chủ thành Phật.”

Tôi cười khúc khích : “ Thật là mồm mép lém lỉnh !”

Tiểu Duẫn Tử “ Cộc cộc” đầu xuống đất vài cái nói : “ Đây là lời thực lòng của nô tài , quyết không dám lừa tiểu chủ !”

Tôi ý bảo hắn đứng lên : “ Đừng dập đầu nữa , không lại phải kêu Ôn đại nhân đến xem bệnh nữa đó.” Mọi người cùng nở nụ cười.

Tôi hỏi lại Tiểu Liên Tử : “ Còn ngươi thì sao?” Tiểu Liên Tử nghiêm mặt nói : “ Tiểu Chủ đối xử tốt với bọn nô tài , nô tài đều ghi tạc trong lòng , nô tài không phải là người không có lương tâm.”

Trong lòng tôi xuất hiện trận lo lắng , trong cung cũng không phải người nào cũng bạc tình bạc nghĩa ! Tôi nói : “ Bây giờ ban đêm lạnh , Tiểu Duẫn Tử và Tiểu Liên Tử ở hàng lang cả đêm , ban cho 2 người họ cái chăn thật dày , canh giữ ở trong điện , đừng ở hành lang nữa.” Hai người họ vội vàng cảm ơn. Tôi đứng lên đỡ họ dậy , dịu dàng nói : “ Các ngươi đi theo ta cả ngày cũng không được hưởng phúc nào. Ta chỉ là một người bệnh lâu ngày , các ngươi đối đãi như vậy , ta cũng không thể không đối xử tốt với các ngươi. Có ta ở đây một ngày , tuyệt không để các ngươi chịu bạc đãi trong cung.” Mọi người nghiêm mặt cảm tạ. Tôi nói với Hoán Bích : “ Các ngươi mau chuẩn bị một bàn rượu và thức ăn , đêm nay Đường Lê Cung không phân biệt tôn ti , cùng nhau ngồi xuống ăn bữa cơm!” Vừa dứt lời , mọi người bật khóc , tôi cũng không khỏi cảm động.

Đường Lê Cung là nơi lạnh lẽo , thời tiết dần dần rét lạnh , đêm gió lạnh dài , Thuần thường tại , Mi Trang tỷ và Lăng Dung cũng rất ít đến chơi vào buổi tối. Hôm qua gài cửa cung để tránh người khác đến.

Một đêm vui vẻ , ăn uống no nê. Chỉ sợ trong cung từ trước tới nay , đây là lần đầu tiên chủ tớ không phân biệt mà say thành cả nhóm. Bệnh tình tôi tái phát , Cận Tịch không cho tôi uống nhiều , uống vài chén đã ngủ li bì rồi.

Ngày hôm sau tỉnh lại , mặt trời đã lên cao , đầu có chút mơ màng , cận Tịch lấy hai hình thuốc tròn tròn dán vào huyệt thái dương tôi. Cận Tịch hầu hạ tôi rửa mặt xúc miệng , nghe thấy ngoài cửa tiếng gió thổi mạnh liền nằm bẹp trên giường lười đứng lên.

Cách đó thật xa chợt nghe thấy có người cười : “ Trời lạnh thế này ! Quý nhân ngủ ngon ghê!” Cận Tịch lấy cái gối đầu đỡ tôi ngồi dậy , Tinh Thanh dẫn hai người mặc áo choàng lông chim màu đỏ thẫm đi vào , cởi mũ trùm ra mới thấy , là Mi Trang tỷ và Lăng Dung . Mi Trang tỷ tiến lên sờ mặt tôi : “ Thấy thế nào rồi?”

Tôi mỉm cười : “ Như cũ thôi.” Lăng Dung cởi áo choàng ra , nói : “ Tỷ tỷ dán thuốc vào trông rất xinh đẹp , sắc mặt cũng hồng nhuận hơn .”

Mi Trang tỷ cười rộ lên : “ Xinh đẹp cái gì chứ? Không có ai trông nom ngày càng giống mụ điên !Muội đừng khen , kẻo Hoàn nhi đắc ý đó !”

Tôi nhìn cách ăn mặc của Mi Trang tỷ , mỉm cười : “ Hoàng Thượng ban thưởng vài quý và trang sức sao?” Mặt tỷ ấy hơi đỏ , chỉ cười một tiếng cho xong chuyện . Tôi hé miệng cười đánh giá tỷ , trên đầu cài chiếc châm ngọc xanh biếc , nói : “ Chiếc trâm này tinh xảo thật , màu xanh ngọc cũng đẹp.”

Lăng Dung cười nói : “ Vừa rồi muội cũng nói vậy. Mi tỷ tỷ hiện giờ rất được sủng ái.”

Mặt Mi Trang tỷ càng hồng nhuận , nhân tiện nói : “ Mới vừa tặng muội một ít than bạc , cung muội hẻo lánh như vậy , cây cối lại nhiều , chỉ sợ mấy ngày nữa lại lạnh hơn , không tốt cho bệnh tình.”

Tôi cười cười : “ Không cần đâu! Có than rồi.”

Lăng Dung nói : “ Ngoài hành lang dùng than đen , nhiều khói thế , trong phòng không dùng được. Mi tỷ tỷ nên bẩm báo với Hoàng hậu một tiếng , bọn nô tài thế nào lại sơ suất như vậy !”

Tôi vội vàng ngăn lại : “ Nô tài đều thế mà. Vả lại tỷ đang được sủng ái , bọn họ cũng không dám thờ ơ với muội . Thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện , 2 người không phải đưa cho muối ao? Đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi , tình cảm này thật đáng quý , 100 cân thân bạc cũng không đáng.”

Mi Trang ngạc nhiên nói : “ Vừa rồi lúc đi vào thấy người hầu ít đi , ra cửa đều Tiểu Duẫn Tử đón , Khang Lộc Hải và Tiểu Ấn Tử đâu?”

Lăng Dung xen vào : “ Còn 2 cung nữ vẩy nước quét nhà đâu?”

Tôi ảm đạm cười : “ Khang Lộc Hải và Tiểu Ấn Tử bị Lệ quý tần chỉ tên phải đi . Nhưng người khác muội đuổi đi rồi.”

Mi Trang tỷ kinh ngạc : “ Khang Lộc Hải và Yiểu Ấn Tử là người của muội , Lệ quý tần sao có thể nói đi là đi được ? 2 tên súc sinh đó cũng chịu đi?” Lại hỏi : “ Tại sao lại đuổi 2 cung nữ đó ?”

“Tâm không ở trong này , muốn giương cánh bay cao . Giữ người như vậy sớm muộn cũng là mối hoạ . Không bằng để họ đi sớm.”

Mi Trang trầm ngầm : “ Ý của muội là …”

Tôi nói : “ Không cần nhiều người hầu .Chỉ cần người trung thành là được rồi , nếu đám nô tài nào bị người khác mua chuộc. Chúng ta cũng khó lòng phòng bị.”

Mi Trang gật đầu : “ Cũng là muội cẩn thận ! Tỷ chưa đề phòng chuyện này , xem ra trở về phải lưu tâm với đám người hầu vậy , Lăng Dung thế nhé.”

Lăng Dung thấp giọng nói “ Vâng” cẩn thận nhìn tôi , thở dài một tiếng :” Tỷ tỷ bị bệnh còn quan tâm chuyện này , khó trách bệnh lâu ngày không khỏi .”

MI Trang cũng có chút ưu sầu : “ Theo lẽ thường , y thuật Ôn thái y giỏi lắm , sao bệnh của muội không có tiến triển gì?”

Tôi ản ủi tỷ ấy : “ Bệnh tới bất ngờ , gần đây thời tiết lạnh hơn càng lâu khỏi. Nhưng mà tốt hơn vài ngày trước nhiều rồi.”

Tôi lại hỏi : “ Hoa phi đối xử với 2 ng thế nào?”

Mi Trang nhìn Lăng Dung một cái : “ Vẫn thế , không có trở ngại gì.”

Tôi nhẹ nhàng nói : “ Muội biết tỷ luôn cẩn thận , Lăng Dung trầm tính. Chuyện nào nên nhịn hãy nhịn .”

Mi Trang hiểu ý , lại hỏi tôi : “ Lần trước đưa nhân sâm tới , muội ăn thấy khá hơn chưa?”

Tôi cười : “ Làm phiền tỷ quá , muội đỡ hơn rồi.”

Ngồi một lát , nhìn sắc trời cũng tối , Mi Trang đứng dậy cáo từ : “ Nói nửa ngày rồi , muội cũng mệt. Không làm phiền muội nghỉ ngơi nữa , chúng ta đi trước.”

Tôi mỉm cười lệnh Lưu Chu tiễn 2 người đi ra ngoài . Hoán Bích bưng thuốc vào , thoáng chần chờ : “ Tiểu thư , thuốc này còn uống sao?|

Tôi nói : “ Uống chứ. Vì cái gì mà không uống?|”

Trên mặt nó lộ vẻ khó khăn : “ Thuốc này uống nhiều sẽ không hại thân thể chứ?”

Tôi mỉm cười : “ Không sao. Thuốc của huynh ấy chỉ khiến thân thể mệt mỏi thôi. Hơn nữa ta cũng cách thời gian mới uống một lần , không có trở ngại gì.” Tôi nhìn nó một cái: “ Trừ muội và Lưu Chu ra , không ai phát hiện chứ ?”

Hoán Bích gật đầu , nói : “ Ôn đại nhân cao minh , không ai phát hiện . Nhưng sao ngay cả Huệ tần và An tuyển thị cũng lừa gạt?”

Tôi thấp giọng nói : “ Bởi vì ta và 2 người đó là tỷ muội nên mới giấu. Bất cứ chuyện gì đều có ngộ nhỡ , đến khi bị lộ cũng không liên luỵ đến hai người. Càng ít người biết càng tốt , chuyện này không có lợi cho mọi người .”

Trong bát thuốc có nước đen đặc , toả ra mùi ngọt ngào. Tôi ngửa đầu lên uống.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.