Hậu Cung Chân Hoàn Truyện

Quyển 1 - Chương 7: Diệu âm nương tử



Tôi chợt tỉnh giấc , trong lòng lo sợ bất an , mặc kệ là ban đêm , lập tức sai Tinh Thanh đến Ỷ Mai Viên xem hình giấy giống tôi còn ở đó hay không . Tinh Thanh thấy tôi gấp gáp , cũng không dám hỏi nguyên nhân , lập tức mặc thêm áo khoác đi ra ngoài .

Một lúc sau , Tinh Thanh cũng trở về , bảo rằng hình giấy của tôi đã không còn nữa , chắc là bị gió thổi. Tôi như bị dội nước lạnh vào đầu , kinh ngạc nửa ngày không lên tiếng. Cận Tịch và mọi người thấy tôi không vui vì bị mất hình giấy, cho rằng đó là điềm xấu vội an ỷu khuyên giải , cùng trêu chọc tôi. Tôi tự an ủi mình vài câu , chắc là bị gió thổi đi rồi hoặc có cung nữ nào đó thấy đẹp nên lấy luôn. Miệng thì nói thế nhưng vẫn thấy buồn. Cũng may mấy ngày này vẫn sống yên bình , không có bất cứ chuyện gì xảy ra cả. Tôi vẫn tĩnh dưỡng trong cung như trước .

Một ngày nọ , đang dùng ngọ thiện ở buồng lò sưởi , Mi Trang vén rèm cửa đi vào , tựa tiếu phi tiếu nói : “ Có chuyện lạ tỷ nói cho muội nghe này.”

Tôi đứng dậy cười : “ Trong cung lại có chuyện gì mới lạ à?”

Mi Trang cười nhạt : “ Không biết sao Hoàng Thượng lại thích cung nữ Ỷ Mai viên , người đó họ Dư , hôm kia được phong làm Liễu Canh y. Tuy là chức bát phẩm , nhưng nếu so với cung nữ , còn tốt hơn rồi.”

Tôi hơ tay vào lò sưởi , nói : “ Hoàng Thượng thích cung nữ phong phi tần , các triệu đại khác thường có mà. Không phải Thuận Trần thái phi là …” Mi Trang tỷ liếc tôi một cái , tôi cười : “ Tỷ cẩn thận quá , bây giờ chỗ muội là chỗ có thể nói chuyện.”

Mi Trang tỷ cúi đầu vân vê quần áo mình, chậm rãi nói : “ Hiện giờ Hoàng Thượng sủng ái cô ta lắm.”

“ Cô ta rất đẹp sao?”

“ Cũng được , được cái có giọng hát rất hay.”

Tôi mỉm cười , tay nhỏ bé chỉ miếng ngọc bội , nhẹ nhàng vuốt nó. Sau một lúc lâu mới nói : “ Hoàng Thượng cũng nhất thời thích mới lạ thôi. Hơn nữa , dù cưng chiều thế nào , tổ tiên có quy định , phi tần cung nữ chỉ có thể phong cấp từng bậc , làm sao vượt qua tỷ được.”

Mi Trang tỷ cười một cái nói : “ Cái này tỷ biết …chỉ là trong lòng Lăng Dung không vui.”

Tôi hơi kinh ngạc : “ Lăng Dung không được sủng ái sao?”

Mi Trang hơi gật đầu nói : “ Vào cung lâu rồi , Hoàng Thượng vẫn chưa thị tẩm qua muội í.” Dứt lời , thở dài : “ Người khác được sủng ái thì thôi , ai ngờ là một cung nữ – xuất thân thấp kém hơn cô ấy gấp 10 lần , trong lòng cô ấy tất nhiên khổ sở rồi.”

Tôi ấm ức thay cho Lăng Dung , nhớ tới trước ngày nhập cung 1 hôm , Lăng Dung có tình ý với huynh trưởng. Chẳng lẽ , cô ấy giống tôi , đều không muốn sủng ái? Tôi chần chờ nói : “ Chớ không phải là Lăng Dung không muốn được sủng ái sao?”

Mi Trang nghi hoặc nhìn tôi : “ Không đâu ! Tuy trên mặt cô ấy thản nhiên , nhưg cũng muốn được sủng ái. Nếu không với gia thế của cô ấy , làm sao sống yên trong cung được?”

Tôi chần chờ nói : “ Tỷ có biết cô ấy có người nào đó không? ”

Mi Trang bị lời của ta hù doạ , nhảy dựng lên : “ Không được nói bậy. Chúng ta đều là phi tần thiên tử , thân mình và tâm đều thuộc về Hoàng thượng , làm sao có ý trung nhân được?”

Tôi khó xử , đỏ mặt nói : “ Muội thuận miệng hỏi thôi . Tỷ nôn nóng làm gì?”

Mi Trang cẩn thận nghĩ , lắc đầu nói : “ Tỷ không biết cô ấy có ý trung nhân hay không. Nhìn cô buồn như vậy , chắc là không co.” Vứt dứt lời , hàn huyên một lúc cũng thôi.

Mi Trang cất bước , thấy Bội Nhi bưng chậu than đi vào , làm bộ như thuận miệng hỏi : “ Nghe nói cung nữ Ỷ Mai Viện được phong Liễu Canh y ?”

Bội Nhi nói : “ Dạ. Đều do vận khí cô ta tốt , nghe nói đêm 30 cùng Hoàng Thượng nói 2 câu , sáng ngày hôm sau Lý công công bên người Hoàng Thượng đến tìm người , cô ta trả lời được 2 câu liền bị mang đi. Ai ngờ vừa đi lại không có trở về , té ra là Hoàng Thượng ban chỉ , phong cô ta làm Liễu Canh y.”

Tôi mỉm cười , quả nhiên là cung nữ lanh lợi , khá lắm ! Thay tôi vụ này. Xem ra trong cung chưa bao giờ thiếu cá chép muốn biến rồng nhỉ? Đang nói chuyện , Cận Tịch đi tới , quỳ xuống sạp giường đấm chân cho tôi , Bội Nhi đi ra ngoài , buồng lò sưởi chỉ còn lại tôi và cô cô , mới dám hỏi : “ Ngày đó tiểu chủ đi Ỷ Mai viên , có gặp người khác không?”

Tôi lấy mứt quả cho vào miệng , nói : “ Gặp và không gặp , quan trọng sao?”

Cận Tịch trầm ngâm, cười nói : “ Cũng do nô tỳ tò mò. Trong cung nhiều râu ông nọ cắm cằm bà kia , nhiều chuyện lẫn lộn , nô tỳ sợ người này hưởng lợi người khác.”

Tôi phun hột mứt trong ống nhổ gần bên người , mở miệng : “ Người bên ngoài được hưởng lợi , có đôi khi mình cũng được.”

Hơn tháng sau , Lăng Dung vẫn không được sủng ái , Dư Canh y thông minh lanh lợi , am hiểu ca xướng , rất được Hoàng thượng sủng ái , được phong thất phẩm Diệu Âm nương tử , ban thưởng Hồng Nghê các. Tự dưng nổi như diều gặp gió , ngay cả Hoa phi cũng tự mình thưởng lễ vật cho nàng ta. Dư nương tử cũng thích nịnh hót Hoa phi , hai người cực kì thân cận. Dư thị cần kiêu căng , ngay cả Mi Trang , Lưu Lương Viện , Điền quý nhân cũng không để vào mắt . Cho dù Mi Trang là người biết kiềm kế , cũng có chút phiền não.

Tuy vận may đã đến 2 tháng , thời tiết không thấy ấm , quang cảnh âm u nặng nề , rất có thể sắp có trận bão tuyết. Quả nhiên đến buổi tối , bông tuyết rơi xuống mặt đất , là một ngày một đêm đại tuyết. Rồi tới tối ngày hôm sau , tuyết nhỏ dần , Tiểu Doãn Tử cùng Tiểu Liên Tử quét đống tuyết ở đình viện cũng bị thấm ướt cả người , trời lạnh mà run run , miệng than thở : “ Thời tiết khỉ gió này” , rồi vội đi thay y phục sưới ấm.

Tôi bỏ khăn tay xuống , nói : “ Năm nay khí trời không tốt , đã mùng 2 tháng 2 rồi mà tuyết vẫn rơi. Chỉ sợ cây cối nơi đây đều bị đông cứng hết.”

Lưu Chu cười nói : “ Tiểu thư yêu hoa cỏ như vậy , hay là bảo mọi người lấy rơm rạ bọc gốc cây lại , làm ấm cho nó.”

Tôi mỉm cười , lại cúi đầu nhìn hình thêu chim vàng oanh trên khăn tay. Xa xa nghe thấy tiếng xe lộc cộc đang đến , cảm thấy nghi hoặc , đường Lê cung hẻo lánh , rất ít có xe ngựa lui tới , muộn như vậy rồi còn có tiếng xe. Ngẩng đầu thấy Cận Tịch khoanh tay nghiêm nghị đứng , nhẹ giọng nói : “ Khởi bẩm tiểu chủ , đây là âm thanh xe phượng loan xuân ân .” Tôi im lặng không nói , xe Phượng Loan xuân ân là các phi tần thị thẩm khi vào tẩm cung hoàng thượng.

Tập trung suy nghĩ nghe xong chốc lát , tiếng xe kia càng ngày càng gần , tuyết đêm tĩnh mịch có thể nghe được tiếng trang sức leng keng trên xe. Hình như còn có nữ tử ca xướng , tiếng ca thật là uyển chuyển du dương , hát bài “ Lô nhiệt hương đàn thú thán si , chân châu liêm ngoại tuyết hoa phi. Lục cung tiến tửu nghiêu mi thọ , vũ phượng bàn long mãn ngự y.” Tôi nghiêng tai nghe một chút , nói : “ Hát không tồi , khó trách Hoàng thượng ban thưởng danh hiệu Diệu Âm cho cô ta.

Tiểu Duẫn Tử cúi đầu nhỏ giọng nói : “ Nửa đêm hát vang tận ra đây cũng không hợp quy củ trong cung cho lắm.”

Tôi cũng không ngẩng đầu lên , nói : “ Lúc này mới thấy Hoàng thượng sủng ái cô ta !” Không còn ai lên tiếng nữa , không khí trong phòng im lặng , chỉ nghe thấy tiếng nổ nhỏ trong chậu than , gió bắc ngoài cửa sổ gào thét lạnh thấy xương , ở xa xa có tiếng cười truyền đến. Tiếng cười của cô ta kiêu ngạo như vậy , ca vào ban đêm yên tĩnh , còn vang đến tận đây .

Đây là lần đầu tiên tôi được nghe âm thanh xa Phượng Loan Xuân ân , nghe rất hay. Tôi không biết xe này đã lôi kéo bao nhiều nữ nhân trong cung , nhưng những nữ nhân trên chiếc ghế nho nhỏ trong xe cũng chờ đợi nhiều , mất mác , nước mắt và cười vui . Cứ trời xẩm tối , rất nhiều người đứng lẳng lặng trong đình viện , vì chính là chờ có xe phượng loan xuân ân có thể đứng ở cửa cung để đưa mình đến tẩm cung Hoàng thượng. Hồi bé nhìn trộm ca ca đang học bài , nghe phu tử đọc Đỗ Mục ( a Bàng cung phú ) , có vài câu đến giờ phút này lại nghĩ đến “ Lôi đình sạ kinh , cung xa quá đã , lộc lộc viễn thính , yểu bất tri kỳ sở chi dã. Nhất cơ nhất dung , tẫn thái cực nghiên , man lập viễn thị , nhi vọng hạnh yên , hữu bất đắc kiến giả , tam thập lục niên”

Chú thích đoạn thơ trên : sấm động kinh hồn: tiếng xe chạy qua; nào biết đi đâu, ầm ầm ở xa. Da thịt dong mạo, làm đỏm làm duyên, đứng chờ xa xa, mong được vua nhìn. Có kẻ trông ngóng ba mươi sáu năm liền.

Ba mươi sáu năm , lúc đó còn bao nhiêu người sống? Nữ tử trong cung người nào không xinh đẹp như tiên cũng là mỹ miều . Mỗi ngày không có ngày nào không được nhìn mỹ nhân , hồng nhan cũ chưa già , hồng nhan mới đã xuất hiện , tuổi trẻ , đôi môi đỏ mọng , sóng mắt đưa tình , vòng eo mảnh khảnh ….. Mà cả đời các nàng chỉ làm một chuyên “Man lập viễn thị , mà vọng hạnh yên” thôi. Trong hậu cung , nữ nhân nào không được Hoàng thượng sủng ái cũng giống như không có sinh mạng , ngay cả gió mùa thu ngẫu nhiên đi qua họ , họ cũng bị ngã. Mà được hoàng thượng sủng hạnh là có thể vô tư sao? Chỉ sợ họ được cưng chiều quá đâm ra lo lắng . Bọn họ sợ bị thất sủng , càng sợ già , càng sợ có nữ tử khác xuất hiện. Nếu như không có tình yêu , Hoàng thượng không sủng hạnh dài lâu. Mà tình yêu , chỉ sợ là hậu cung to như vậy cũng quá thừa . Trong cung , nữ tử sẽ vì địa vị, vinh hoa , ân sủng để gần Hoàng thượng , nhưng vì tình yêu , chưa thấy ai nói qua …

Tôi cảm thấy căng thẳng , buông châm tuyến ( đồ thêu thùa) đưa cho Hoán Bích nói : “ Mùi than này không thơm , đổi trầm hương đi.”

Hoán Bích chần chờ , nói : “ Tiểu thư , tháng này không có trầm hương , đợi vài ngày nữa , nếu không nô tỳ sai người đi hỏi một chút.”

Nhất định là nội vụ phủ thấy tôi không được sủng ái nên cắt xét phần chi tiêu của tôi đây mà ! “ Tuyết rơi nhiều ngày như vậy rồi , nội vụ phủ lười biếng trì hoãn mấy ngày là phải. Thôi , lấy hương gì đốt cũng được.”

Hoán Bích vội vàng gật đầu đi ra ngoài , mới đi tới cửa “A” một tiếng : “ Thuần thường tại , sao cô lại đứng một mình ở chỗ gió thế này , không sợ bị ốm à ? Vào đây đi.”

Tôi nghe thấy , vội đứng dậy đi ra ngoài. Quả nhiên Thuần thường tại đứng ở dưới cửa cung , cái mũi lạnh đỏ bừng , hai gò má trắng bệch , chỉ ngơ ngác không nói lời nào. Tôi vội vàng hỏi : “ Thuần nhi , sao lại chỉ có mình muội?”

Thuần thường tại nghe vậy , chậm rãi xoay người lại , nước mắt ròng ròng : “ Hoàn tỷ tỷ , muội sợ !”

Tôi thấy có gì đó không đúng , vội kéo muội ấy vào buồng lò cưởi , bảo Tinh Thanh lấy cái sưởi ấm cho vào trong ngực muội ấy , dặn Phẩm Nhi bưng canh nóng uống cho ấm người , mới từ từ hỏi ngọn ngành. Hoá ra buổi tối hôm nay , Sử mỹ nhân ở tại chỗ Thuần thường tại dùng bữa tối , ăn xong đang muốn hồi cung . Thuần thường tại tiễn cô ấy đoạn đường. Bầu trời đen nghịt , ánh sáng đèn lồng chiếu rọi đoạn đường , ai ngờ lồng đèn trong tay cung nữ Sử mỹ nhân bị gió thổi tắt , vừa vặn Diệu Âm nương tử ngồi xe Phượng Loan Xuân Ân đang đến , ngựa bị sợ hãi , may mà ngự mã được huấn luyện thuần phục , xa phu lại phát hiện sớm , nên không bị sao cả , chỉ chấn động một chút thôi. Vốn không có chuyện gì lớn , nhưng Diệu Âm nương tử muốn làm to chuyện , Sử mỹ nhân ỷ mình là người cũ , phân vị cao thấp với Diệu Âm nương tử , gần đây Diệu Âm được sủng ái , vốn trong lòng không có gì vui vẻ , giọng điệu liền không kính cẩn. Diệu Âm nương tử trong lúc tức giận ra lệnh đám người bắt Sử mỹ nhân vào vào “Bạo thất”. Tôi nghe vậy không khỏi cả kinh , “ Bạo thất” là nơi dành cho các phi tần phế truất và cung nữ công công phạm tội. Sử mỹ nhân chưa bị phế truất , không phải cung nữ phạm sai lầm , sao lại có thể bị giam ở đó được?

Tôi vội hỏi : “ Có đi tìm ý chỉ Hoàng thượng hoặc Hoàng hậu không ? Chẳng lẽ hai người đó không nói gì sao?”

Thuần Thường mờ mịt lắc đầu , lau nước mắt : “ Cô ta …. Nói việc nhỏ không cần Hoàng thượng và Hoàng thượng phiền lòng , quấy nhiễu Hoàng Thượng và Hoàng hậu sẽ bị bắt vào dịnh đình lệnh.”

Tôi càng kinh ngạc , Diệu Âm nương tử không có Đế hậu thủ lệnh , thé nhưng một mình hạ lệnh bắt phi tần giam vào Bạo Thất , ngang ngược kiêu ngạo như thế , thật sự là mới nghe thấy lần đầu.

Khoé môi của tôi chậm rãi cười , giây lát lại khôi phục bình thường. Ỷ mình được cưng chiều mà kiêu , lời nói và việc làm không cẩn thận , chỉ sợ vận số cũng muốn hết.”

Tôi an ủi Thuần thường , lệnh Tiểu Doãn Tử cùng Phẩm Nhi đưa cô ấy trở về. Thật sự là làm khó cô ấy , tuổi còn nhỏ đã ở trong cung chịu sợ hãi này.

Sáng sớm hôm sau , Mi Trang và Lăng Dung tới đây. Tôi đang dùng đồ ăn sáng , thấy 2 người cười nói : “ Mũi tinh thế ! Biết Cận Tịch nấu canh cháo xương ngon là đến đây ăn sáng.”

Mi Trang nói : “ Toàn bộ trong cung cũng chỉ có muội tự tại. Bên ngoài đang nháo ngất trời kia kìa.”

Tôi nhấp một ngụm canh mỉm cười : “ Là sao? Ngay cả tỷ cũng thiếu kiên nhẫn à ?”

Lăng Dung nói : “ Tỷ tỷ có nghe thấy tiếng ca tối hôm qua không?”

Tôi lại cười hỏi : “ Có nghe thấy. “diệu âm’ nương tử quả danh bất hư truyền , tiếng ca thật êm tai.”

Mi Trang im lặng không nói , một lúc lâu mới nói : “ Ỷ mình được sủng ái mà kiêu , nửa đêm hát vang! Cô ta còn hạ lệnh bắt Sử mỹ nhân nhốt vào Bạo Thất.

Tôi mỉm cười : “ Đó là chuyện tốt mà.”

“ Chuyện tốt?” Mi Trang hơi nhíu mày , Lăng Dung có vẻ mặt nghi hoặc.

“ Cô ta được cưng chiều đã khiến mọi người trong hậu cung bất mãn , không biết kiểm điểm lại còn kiêu căng , không phải tự đi tìm cái chết sao?” Tôi tiếp tục nói : “ Tư chất không biết tự hạn chế , có thể thấy được ngu xuẩn , người như vậy tuyệt không uy hiếp được địa vị của tỷ.” Tôi nâng chén cười nói : “ Việc vui như vậy , còn không đáng tỷ uống cạn ly này sao?”

Mi Trang nói : “ Tuy nói thế , Hoàng thượng còn chưa có lên tiếng trừng trị cô ta? Huống chi cô ta còn có giao hảo với Hoa phi.”

Tôi lạnh nhạt nói : “ Đó là chuyện sớm muộn. Hôm qua mặt mũi Hoàng hậu bị mất , tôn ti hậu cung rối loạn , cho dù Hoa phi muốn giúp cũng không giúp được. Huống chi Hoa phi thông minh như vậy , sẽ không dại gì đi vào sa lầy.”

Lăng Dung tiếp lời nói : “ Chỉ sợ cô ta được sủng ái như thế , Hoa phi dù trên mặt hoà khí trong lòng cũng không được tự nhiên , sẽ giúp cô ta sao?” Dứt lời , giơ chén lên : “ Lăng Dung lấy trà thay rượu .”

Mi Trang mặt giãn ra cười nói : “ Vậy thì , tỷ đây không thể chối từ được rồi.”

Quả nhiên , tới sau giờ ngọ , Hoàng Thượng hạ ý chỉ , thả Sử thị ra khỏi Bạo Thất , đặc biệt còn an ủi , đồng thời giam Dư Thị ở cung hối lỗi , tước “Diệu Âm” , mặc dù vẫn là chính thất phẩm nương tử , nhưng so với ngày trước đã kém đi nhiều.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.