Hậu Cung Chân Hoàn Truyện

Quyển 1 - Chương 9: Hoa kí



Thời gian quay về cung vẫn còn sớm , thấy công công và cung nữ đang chăm sóc cho hoa. Tôi không khỏi cười nói : “ Hoa lê mới chớm nụ mà , các ngươi đã vội vã thúc giục nó nở hoa rồi.”

Vẻ mặt Hoán Bích tươi cười đi tới nói : “ Tiểu thư , hôm nay có tin tui đây ! Hai cây hải đường ở trước đại sảnh đã có vài nụ hoa.”

Tôi vui mừng nói : “ Thế à? Vừa nãy ta chỉ lo đi về mà không nhìn kĩ , nên giờ muốn đi nhìn một lát.” Người trong cung đều trẻ tuổi , tôi cũng vậy , ai mà không thích sự náo nhiệt , cùng nhau dắt tôi đi đến đó. Quả nhiên , dưới cành lá xanh biếc điểm vài nụ hoa đỏ tươi giống như xử nữ yểu điệu thướt tha trông mong. Hoa chưa nở đã có mùi thơm xông vào mũi. Tôi cười nói : “ Người xưa có ghi lại : Hải Đường cấp tứ phẩm. Tức Tây phủ hải đường , thuỳ ti hải đường , mộc qua hải đường và thiếp ngạnh hải đường. Tuy rằng Hoa hải đường kiều diễm động lòng người nhưng lại không có mùi , chỉ có Tây phủ hải đường mới có hương thơm , là cây hải đường thượng phẩm.

Tiểu Duẫn Tử lập tức tiếp lời : “ Tiểu chủ học rộng tài cao , bọn nô tài nghe xong mở rộng tầm mắt , rồi khoe trước mặt các nô tài khác , giữ thể diện.”

Tôi cười , búng trán hắn một cái khiến mọi người đều cười , Lưu Chu cười nói : “ Kể ra Tiểu Duẫn Tử nhanh lợi thật , có thể trêu tiểu thư vui , xem ra miệng lưỡi bọn ta còn vụng về rồi.”

Tiểu Duẫn Tử ngửa đầu nhìn nàng , nói : “ Nếu Lưu tỷ tỷ vụng ăn vụng nói , sao đệ dám vượt mặt chứ.”

Lưu Chu được khen , đắc ý : “ Đừng nghĩ có thể khiến ta vui vẻ rồi làm đôi hài đệm tặng ngươi.”

Tiểu Duẫn Tử vừa khom người vừa nói : “ Đa tạ tỷ tỷ , tỷ tỷ làm hài , làm sao tôi dám mặc , nhất định mỗi ngày để đầu giường nhìn nó coi như nhìn tỷ tỷ.”

Lưu Chu không nhịn được cười : “ Vái lạy cũng đã làm rồi , ta đây sao dám không có thành ý , sẽ làm cho ngươi một đôi.”

Tôi nói : “ Nếu làm thì tặng luôn Tiểu Liên Tử thành một cặp đôi đi.”

Hai người đồng loạt cảm tạ , mãi một lúc sau mọi người mới dần tản đi.

Chớp mắt đã nửa đêm , dùng bữa xong liền ngồi xuống ghế lật xem Kinh Thi. Ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu sáng , hương gió lạnh , là một buổi tối thật yên tĩnh.Kinh Thi trên trang giấy trắng mực đen , ngày xưa đọc rất say mê , hôm nay không biết sao tâm tư luôn hốt hoảng. Ánh trăng chiếu nhẹ , cây cạnh cửa sổ bị gió thổi qua , hơi lắc lư bóng hình ảnh phản chiếu trong giấy cửa sổ , giống như thân ảnh cao to người nào đó. Tâm tư nhớ lại chuyện ban ngày . Ánh sáng nến phản chiếu trên áo gấm lụa , mới nhớ ra mình đã ở trong Oánh Tâm Đường , dần dần định thần lại. Chỉ không biết mình bị làm sao vậy , trên tay tôi còn một tờ giấy , là Trù Mâu* :

Củi kia bó đã thong dong,

Trên trời sao sáng ba ông lập lòe.

Đêm nay là cái đêm gì?

Gặp người, ta chuốc ta vì bấy nay.

May thay, may thật là may,

Phượng loan hòa hợp, nước mây trùng phùng.

Củi kia bó đã thong dong,

Trên trời sao sáng ba ông lập lòe.

Đêm nay là cái đêm gì?

Gặp người, ta chuốc ta vì bấy nay.

May thay, may thật là may,

Phượng loan hòa hợp, nước mây trùng phùng.

Gai kia bó đã thong dong,

Trước thềm sao sáng ba ông lập lòe.

Đêm nay là cái đêm gì?

Gặp người xinh đẹp chuốc vì bấy nay.

May thay, may thật là may,

Phượng loan hòa hợp, nước mây trùng phùng.





Trong lòng vừa thẹn vừa lúng túng , giống như bị người khác bóc trần tâm sự trong lòng mình , bối rối đóng sách lại , bắt đầu nổi giận. Thân phận tôi và hắn khác nhau , tại sao lại : “lương nhân” , càng tại sao lại “ ba ông sao”? Đang lúc không hiểu chợt nhớ lại lời Ôn Thực Sơ nói : “ Vừa vảo cửa cung thâm sâu như hiển” ,liền bộp ném sách trên sạp giường. Cận Tịch bị tiếng động hù doạ ,vội bưng chén mật anh đào đến : “ Xem ra tiểu chủ mệt mỏi , uống mật rồi đi nghỉ một lát đi.”

Tôi uống một hơi cạn sạch ,vẫn thấp thỏm , chán đến chết. Tôi liếc mắt một cái thoáng nhìn nước sơn hồng trên bàn loang lổ bong ra từng mảng , thuận miệng hỏi : “ Nước sơn trên bàn bị tróc ra , sao người ở nội vụ phủ còn chưa tới sửa.”

Trên mặt Cận Tịch lộ vẻ hơi ngượng nghịu : “ Tiểu Duẫn Tử đã đi rồi , vài ngày nữa mới tới.”

Tôi gật đầu : “ Trong cung nhiều chuyện rườm rà , chắc bọn họ bận quá nên chậm mất mấy ngày thôi.”

Tôi ồ một tiếng , lẳng lặng ngồi. Vừa vặn Bội Nhi ở ngoài cùng Tiểu Duẫn Tử nói nhỏ với nhau : “ Sao Tiểu Liên Tử đi cả buổi chiều , sắc mặt u ám vậy ?”

Sắc mặt Cận Tịch biến đổi , muốn lên tiếng ngăn cản , tôi lập tức nghiêng đầu nhìn lại cô cô , cô cô im lặng không nói.

Tiểu Duẫn Tử hừ một tiếng , nói : “ Đi nội vụ phủ khi không nghe một đống lạnh nhạt trở về đây.”

Bội Nhi ngạc nhiên nói : “ Chẳng phải chỉ lấy chút sơn bàn thôi , chạy đến mấy lần mà vẫn không được sao?

“ Cô hiểu được cái gì chứ?” Giọng nói Tiểu Duẫn Tử ép tới thấp hơn , giận dữ nói : “ Mấy kẻ mắt chó nhìn người ta kia , nói Tiểu Liên Tử vài câu thì thôi , ngay cả tiểu chủ cũng bị nói xấu , nói nhiều lời dơ bẩn lắm !”

Sắc mặt Cận Tịch khó coi cực , cau mày muốn đi ra ngoài. Thấy sắc mặt tôi bình tĩnh như thường , cũng chỉ ráng chịu đựng.

Nghe thấy Bội Nhi hung dữ nói : “ Đám khốn kiếp Nội vụ phủ dám không đem tiểu chủ để vào mắt à? Mùa đông thì cắt xén phần than của tiểu chủ , nếu không phải Huệ tần tiểu chủ tặng một chút than thì cả cung chúng ta ngạt chết vì khói than rồi.Bây giờ càng vô pháp vô thiên , ngay cả cái bàn cũng muốn chèn ép người !”

Tiểu Duẫn Tử vội la lên : “ Nhỏ giọng chút , tiểu chủ ở bên trong , nghe xong lại đau lòng.”

Bội Nhi vội cưỡng chế âm thanh xuống , lo lắng : “ Vậy sao được chứ? Cuộc sống sau này còn dài , chúng ta thân là nô tỳ chịu thiệt cũng không sao , nhưng tiểu chủ …. Còn đang bệnh , sao chịu được chứ. Tên Hoàng Quy Toàn ỷ mình là họ hàng xa Hoa Phi ngông cuồng ngang ngược không biết trời cao đất rộng là gì !”

Tiểu Duẫn Tử nói : ‘ Bà cô ơi , cô chịu đựng chút đi ! Để tiểu chủ biết trong lòng không thoải mái. Ngay cả Tiểu Liên Tử ở trước mặt người hầu hạ cũng giả bộ không có việc gì. “

Hai người nói nhau một hồi rồi rời đi. Lòng tôi hơi bị kích động , vừa cảm động vừa khó chịu , trên mặt cũng làm bộ như chưa nghe thấy , chỉ thản nhiên nói : “ Nếu Nội phụ vủ bận thì cứ để vậy mà dùng đi , Chuyện cũng chẳng có gì.”

Cận Tịch thấp giọng đáp : “ Dạ.”

Tôi ngẩng đầu nhìn cô cô nói : “ Lời này , coi như ta chưa từng nghe , cô cô cũng đừng để ý , tẹo nữa ra ngoài không được mắng bọn họ lời nào.” Cận Tịch đáp lại . Tôi thở dài một hơi nói : “ Đi theo tiểu chủ như ta , các người chịu thiệt thòi không ít rồi.”

Cận Tịch cuống quít quỳ xuống , vội vàng xúc động nói : “ Tiểu chủ nói như vậy thà giết nô tỳ đi. Nô tỳ theo tiểu chủ , sẽ không chịu thiệt thòi đâu.”

Tôi đỡ cô cô lên , thở dài : “ Người trong hậu cung luôn nịnh nọt kẻ quyền thế là chuyện thường , bọn họ cần gì phải đem người bệnh tật không được sủng ái như ta để vào mắt. Chúng ta an phận sống qua ngày cũng thôi đi.”

Cận Tịch im lặng một lúc , trong mắt có giọt lệ , nói : “ Nếu tiểu chủ không bị bệnh , với nhan sắc và tài năng của người , chắc chắn sẽ ở dưới Hoa phi.” Vừa dứt lời thần sắc cả kinh , biết mình đã lỡ mồm.

Tôi bình tĩnh nói : “ Số phận mỗi người đều được an bài , cưỡng cầu có ích lợi gì.”

Cận Tịch thấy tôi như thế , vội lảng sang đề tài khác : “ Tiểu chủ đọc sách mệt mỏi , thêu được không ?”

“ Cứ nhìn đường may , mắt lại cay.”

“ Vậy nô tỳ hầu tiểu chủ đánh đàn.”

“ Buồn chết được , ta không muốn đánh đàn.”

Cận Tịch quan sát sắc mặt , nói : “ Tiểu chủ ngại đêm dài buồn bã hay là đến thăm Huệ tần , an tiểu chủ , thuần tiểu chủ.”

Ngẫm lại cũng thấy ý kiến hay , nói : “ Cô cô chuẩn bị chút điểm tâm ,mời các tiểu chủ đến đây chơi.”

Nửa canh giờ sau , nghe thấy tiếng bước chân đi vào , Thuần Thường khanh khách cười : “ Hoàn tỷ tỷ yêu dấu có nhiều món ngon như này , không biết muội xử lý thế nào đây.”

Tôi cười nói : “ Muội không ăn được thì thôi , suốt ngày núp trong phòng ngủ , thành mèo rồi đó.”

Thuần Thường kéo tay tôi : “ Tỷ tỷ trêu muội , muội không đồng ý đâu.”

Mi Trang được Thải Nguyệt dìu đi vào : “ Từ xa đã thấy Thuần Nhi nhõng nhẽo rồi.”

Lại hỏi : “ Lăng Dung đâu?”

Tôi cười nhìn tỷ ấy : “ Mời tỷ không dễ dàng gì , cung nữ của muội còn phải xem xét tránh kinh động thánh giá.”

Mi Trang cười mắng : “ Cái miệng này ngày càng điêu” chìa tay ra nhéo mặt tôi. Tôi vừa cười vừa trốn , liên tục xin tha.

Đang náo loạn , Lăng Dung và Cúc Thanh chậm rãi đi vào . Trong tay Cúc Thanh cầm bó hoa đỗ quyên , Lăng Dung chỉ vào bó hoa nói : “ Hoa đỗ quyên trong cung muội nở không ít , muội thấy đẹp , sai người hái một ít tặng Hoàn tỷ tỷ.”

Tôi vội vàng mời hai người đi vào , bảo Tinh Thanh mang bình hoa đến để cắm hoa đỗ quyên. Tình cảm Tinh Thanh và Cúc Thanh xưa nay vốn tốt , khi cắm hoa xong , hai nàng liền lôi kéo tay nhau đi ra chỗ khác nói chuyện. Tôi mỉm cười nhìn Lăng Dung nói : “ Làm phiền muội quá. Đêm giao thừa muội mang thuỷ tiên đến đẹp lắm , giảm bới mùi thuốc trong phòng , nếu không mùi thuốc tha hồ ám trên người.”

Mi Trang tỷ nói : “ Còn nói nữa? Tỷ cảm thấy vị thuốc đó rất dễ ngửi , còn thơm hơn túi thơm của tỷ nhiều.”

Vào trong buồng lò sưởi , Cận Tịch mặc bày một bàn thức ăn : Mật đậu phụng , quả hạnh đào , mật táo , thuý ngọc đậu cao , hạt dẻ bơ , song sắc đậu cao.

Thuần Thường tại nói : “ Thiện phòng đem đồ ăn đến chẳng có chút vị gì cả.”

Mi Trang tỷ nói : “ Chỗ bọn họ chuẩn bị lễ ăn mừng nên chỉ có thể thôi . Chúng ta ráng chịu đựng đi.”

Tôi nhìn Thuần Thường nói : “ Chín người mười ý. Không phải muội đang ở đây nếm thức ăn ngon sao?”

Thuần Thường sớm đút miếng đậu phụng vào miệng , trong tay cầm lấy quả táo mật , ánh mắt nhìn chằm chằm món mật đậu phụng kia lập lờ nói : “ Nếu không chỗ Hoàn tỷ tỷ có nhiều món ăn ngon như vầy , chắc muội sớm chết đói mất.”

Mi Trang trìu mến lấy hộ nàng ấy một tách trà , tôi nhẹ nhàng xoa ngực nàng ấy : “ Ăn từ từ thôi , nghẹn giờ.”

Lưu Chu bưng ống thẻ bằng gỗ Dương Mộc đến , bên trong còn có khác thanh trúc khác , đong đưa , đặt ở giữa . Mi Trang tỷ nói : “ Mà tỷ nói trước. Đây là trò giải trí , không phải thật đâu.” ( trò rút thăm coi bói đó )

Mọi người ồn ào nói : “ Ai tưởng thật? Chỉ nói chơi thôi mà , tỷ nôn nóng cái gì?”

Mi Trang tỷ mặt hơi đỏ lên : “ Nhưng tỷ chỉ muốn dặn dò một câu thôi.”

So với tuổi mọi người , Mi Trang lớn tuổi nhất , kế tiếp là tôi , sau đó là Lăng Dung và Thuần Nhi. Mi Trang vừa phe phẩy ống trẻ lấy một cây Hoa kí vừa nói : “ Tỷ tới trước , vận may bị phá hỏng như vậy , có điềm mất tiền rồi.” Rút cây thăm nhìn một hồi , lại cười nói : “ Quả thật chỉ chơi vui thôi.” Thuận tay đưa cho chúng tôi xem , bức tranh trên cây thăm là cây hoa cúc vàng óng ánh , phía dưới còn có một câu thơ đường nét nhỏ : “Đào lệnh ly biên sắc , la hàm trạch trong hương”*

Lăng Dung cười nói : “ Tỷ yêu hoa cúc , chỗ ở kêu Tồn Cúc đường , hiện giờ được thánh ân , cũng không phải là La Hàm Trạch Trong Hương ? Quả đúng thật.”

Mi Trang phỉ phui nói : “ Đấy , nhìn Lăng Dung kìa , tỷ mới nói 1 câu mà muội ấy đã nói 10 câu rồi.”

Thuần Thường nói : “ Hoá ra Huệ tỷ tỷ thích hoa cúc.”

Lăng Dung che miệng cười : “ Thấy tỷ nói có sai không? Thuần muội muội còn nghĩ như vậy nữa là.”

Mi Trang ngắt lời nói : “ Được rồi , tới lượt Huyên nhi.” Nói xong đem ống thẻ đổ lên bàn trước mặt tôi.

Tôi cười nói : “ Tới lượt muội.” Cũng không thèm nhìn kĩ , rút bừa một cây thăm , nhìn kĩ , cũng là một bức tranh hạnh hoa đạm nhạt , viết bốn chữ : “ Hạo Đãng Phong Quang ( Phong cảnh đẹp ) .” Cũng có một câu thơ Đường : “ Nữ lang chiết đắc ân cầu khán , đạo thị xuân phong cập đệ hoa.”* Tôi vừa thấy bức tranh Hạnh hoa , xúc động , ngay cả mặt cũng đỏ lên.”

Thuần Thường tại ngạc nhiên nói : “ Hoàn tỷ tỷ không uống rượu cũng say được sao?”

Lăng Dung cướp thẻ , nhìn kĩ , cười nói : “ Chúc mừng tỷ tỷ ! Hạnh hoa chính là được nhận sự cưng chiều.”

Mi Trang cũng mừng thay : “ Thật không? Hạnh nhân dùng để chữa bệnh , xem ra bệnh của muội sắp khỏi rồi. Nằm bẹp trên giường lâu như vậy , thời tiết ấm hơn , cũng khá lên nhiều.”

Thuần Thường nắm hạt dẻ bơ nói : “ Câu trên không phải Xuân Phong cập đệ sao , chắc tỷ tỷ phải thi đỗ nữ Trạng Nguyên , tỷ tỷ cần phải làm Trạng Nguyên để ăn bánh.”

Lăng Dung không nhịn được cười , kéo tay muội ấy nói : “ Suốt ngày nghĩ ăn uống , “Xuân Phong cập đệ” ý nói mùa xuân của Hoàn tỷ tỷ đã đến.”

Tôi nhấc tay che miệng Lăng Dung : “ Đừng nói lố lắng nữa , dạy Thuần Nhi noi gương xấu.” Rồi hướng Mi Trang nói : “ Lần này không tính , muội làm lại , xem vậy may thế nào.”

“ Vô liêm sỉ , tỷ chưa thấy ai vô liêm sỉ như muội.” Mi Trang tỷ cười : “ Ai kêu muội là chủ nhá chứ , tha cho muội một lần đấy.”

Tôi nói đa tạ , đem ống thẻ đong đưa một hồi , một cây thăm được rơi ra : “ Bây giờ mới tốt.” Tôi nâng mắt nhìn , là một cây hải đường , có viết 4 chữ “ Hải Đường Giải Ngữ.” Lại có một câu thơ : “ Đông phong niểu niểu phiếm sùng quang.”* . Tôi há miệng cười : “ Không tồi. Ta ở Đường Lê cung , buổi sáng hôm nay thấy hai cây hải đường đã chớm nở.”

Mi Trang cười : “ Cũng đúng , Hải đường mệnh danh Giải ngữ hoa , muội không phải là một gốc cây động lòng giải ngữ hoa sao?”

Lăng Dung đã nâng cốc đưa cho tôi : “ Nào , tỷ uống chén này chúc mừng đi.”

Tôi nâng chén ngửa đầu uống một hơi cạn sạch , nhất thời nổi lên hưng trí , gọi Lưu Chu và Hoán Bích vào , cười nói : “ Có câu : Chích Khủng dạ thâm hoa thuỵ khứ , cố thiêu cao chúc chiếu hồng trang”* . Các ngươi đốt 2 cái lồng đèn đỏ , thay ta đến trước cây hải đường , kêu nó đừng ngủ.” Hai người đồng thanh gật đầu đi ngay.

Mi Trang vỗ về má tôi nói : “ Nha đầu này bị điên rồi.”

Lại vỗ má Lăng Dung : “ Muội cũng rút một thăm đi.”

Lăng Dung cười đáp “ Dạ”. Lấy một cây thăm xem , chợt tay buông lỏng rơi thăm xuống đất , hai gò má đỏ ửng như say rượu : “ Chơi này không vui , đây là trò chơi giải trí , cũng không đúng lắm đâu.”

Mọi người khó hiểu , Thuần Nhi vội nhặt lên , cây thăm có vẽ một cây đào , ở dưới có ghi “ Nhược Điều Kham Chiết , Nhu tình dục tố , kỉ trọng đạm ảnh hi sơ , hảo phong như mộc.” Mi Trang lấy tay che miệng cười tủm tỉm : “ Nhu tình dục tố thì tỷ hiểu được , nhưng không phải Lăng Dung muội muội muốn nhu tình này với ai.”

Tôi bỗng nhiên nhớ lại ngày trước , đêm hôm đó Lăng Dung cất tiếng khóc giống như vang vẳng bên tai , trong lòng rùng mình , trên mặt vẫn cười , làm bộ như vô tình nói với Mi Trang : “ Nhu tình này tất nhiên là với Hoàng Thượng , còn có thể là người khác sao? Chúng ta là phi tần của thiên tử , ngoài Hoàng Thượng ra , làm gì còn nam tử khác nữa.”

Tuy tôi đối mặt với Mi Trang , khoé mắt để ý phản ứng Lăng Dung , muội ấy nghe thấy lời này , thất thần trong nháy mắt. Ánh mắt của muội ấu nhanh chóng đảo qua thần sắc tôi , thay đổi sắc mặt , cười rạng rỡ với chúng tôi : “ Lăng Dung còn nhỏ tuổi , không hiểu được loại nhu tình theo lời tỷ tỷ nói.” Tôi mỉm cười .

Mi Trang nói : “ Lăng Dung vô cớ rớt cây thăm , nên phạt muội ấy. Hay là phạt ba chén.”

Lăng Dung vội vàng xin tha : “ Lăng Dung tửu lượng kém , uống một chén là đau đầu rồi , không chịu nổi ba chén , không nên không nên.”

Tôi thấy trên bàn có ánh nến đỏ hơi tối , rút cây trâm trên đầu đi tỉa lại nến , không nghĩ ngọn lửa bừng sáng nổ “bộp” như đoá hoa đèn. Mi Trang nói : “ Hôm nay là ngày mấy , đây là điềm lành trong cung nhỉ?”

Lăng Dung cũng vui sướng : “ Xem ra thân thể tỷ tỷ khoẻ hơn nhiều. Hay là vậy đi , muội muội hát chúc tỷ tỷ một khúc.”

“ Ý kiến hay , ta còn chưa được nghe Dung muội hát lần nào đâu. Làm phiền muội hát cho chúng ta nghe một bài.”

Lăng Dung gom xiêm y lại , hát bài Hảo Sự Cận.( Chuyện vui gần đây )

……….$##^%%&%^*($ ( lời bài hát …)

Không khí im ắng không tiếng động , Lăng Dung hát rất hay , Thuần Nhi si ngốc nói : “ An tỷ tỷ à , tỷ hát hay thế , ngay cả muội đang ăn hạnh đào cũng chẳng muốn ăn nữa.”

Tôi kinh hỉ nói : “ Hay lắm Lăng Dung ! Quả nhiên là giấu nghề , tỷ cũng không biết muội hát hay như vậy.”

Mi Trang cũng mê mẩn nói : “ Nếu sớm biết muội hát hay thế này , Diệu Âm nương tử là cái thá gì chứ? Hai chữ Diệu Âm nên là của muội mới đúng.”

Lăng Dung đỏ mặt nói : “ Chút tài mọn thôi , các tỷ tỷ đừng chê cười.”

“ Làm sao mà chê cười được , muội nghe xong ba tháng không thèm ăn thịt luôn.”

Trêu nhau một lúc , mọi người giục Thuần Thường rút cây thăm , muội ấy đưa cho tôi : “ Hoàn tỷ tỷ nhìn hộ muội , muội không biết xem.” Tôi xem thay muội ấy , là bức tranh cây hoa nhài nho nhỏ , bên cạnh có ghi “ Tuy vô diễm thái kinh quần mục , hạnh hữu thanh hương áp cửu thu” , còn có chữ “ Thiên công chức nữ trâm hoa.”

Lòng tôi phát lạnh , đây là điềm xấu , ngay lập tức mỉm cười với nàng ấy : “ Đây là lời khen.” Lại khuyên nàng ấy : “ Ăn gì nữa đi , muội thích cái gì để ta gọi cung nữ mang cho muội mang về.” Muội ấy nghe xong , vui mừng chạy vào phòng bếp.

Mi Trang thân thiết nói : “ Thế nào? Quả không tốt à?”

Tôi cười : “ Cũng không có gì , chỉ là không tốt bằng chúng ta.” Nghĩ nghĩ còn nói : “ Tốt nhưng câu thơ khiến người khác nghĩ ngợi.”

Lăng Dung hỏi : “ Câu thế nào?”

“ Thiên công chức nữ trâm hoa. “

Sắc mặt Lăng Dung khẽ biến , Mi Trang cười nói : “ Chỉ là trò chơi thôi , các muội đừng tưởng thật.”

Đang nói , cung nữ Thải Nguyệt tiến vào nói : “ Bẩm tiểu chu , hôm nay Hoàng Thượng ngủ ở Hồng Nghê các.”

Mi Trang thản nhiên nói : “ Được rồi. Ngươi lui xuống trước đi.”

Thấy nàng đi ra ngoài , mới ngân nga nói : “ Khá lắm Dư nương tử , nhanh như vậy đã trở mình rồi!”

Lăng Dung nghi hoặc : “ Không phải ả mới được thả lệnh đóng cửa ăn năn hối lỗi sao?”

Mi Trang gắp món đậu phụng lên , cũng không ăn , dùng ngón tay bóp nát đậu từ từ rơi xuống bàn. Mi Trang vỗ tay nói : “ Đấy là chuyện của người ta. Hôm nay đã là ngày thứ 3 , thả được vài ngày đã được thị tẩm 3 lần rồi …” Mi Trang nghiến răng nghiến lợi , cũng không nói tiếp.

“ Sao trở mình nhanh như vậy?” Tôi hỏi.

“ Nghe nói , ả quỳ gối dưới tẩm cung Hoàng Thượng hát cả đêm , cổ họng khàn khàn mới khiến Hoàng Thượng cảm động.”

Lăng Dung thầm buồn sầu , khăn tay xoắn đầu ngón tay nói : “ Từ trước này ả với Huệ tỷ tỷ có thành kiến. Tuy phân vị thấp nhưng rất kiêu ngạo. Xem ra bây giờ chỉ sợ Hoàng Thượng lại muốn thăng vị phân cho ả.” Vừa nói chuyện vừa nhìn trộm thần sắc Mi Trang.

Tôi đứng dậy , đưa tay phủ vụn đậu phụng rơi xuống y phục Mi Trang tỷ nói : “ Nếu ngay cả tỷ cũng kiêng kị cô ta , người khác sẽ thế nào nhỉ? Tính cách vốn kiêu ngạo sẽ khó thay đổi , chỉ sợ tỷ chưa hao tâm tốn sức đã có người ra tay trước rồi.”

Mi Trang hiểu ý : “ Chưa đến bước đường cùng , tỷ tuyệt không dễ dàng ra tay.”

Tôi thản nhiên cười : “ Đồ dơ bẩn thế , chúng ta không cần hao tổn tâm trí.”

Mọi người không nói gì , nghe tiếng đồng hồ nước tí tách giọt . Mi Trang mới nói : “ Trời không còn sớm , chúng ta cáo từ trước.”

Tôi đưa các nàng ra cửa cung , mới quay về hậu đường ngủ. Đêm khuy mơ hồ nghe thấy tiếng trống canh từng đợt , cảm thấy có ông lão dáng vẻ hớn hở chói lọi chiếu rọi trước mặt tôi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.