Hậu Cung Chân Hoàn Truyện

Quyển 3 - Chương 19: Nửa đêm dạ người sinh oán hận



Chiêu Dương điện sâu thẳm mà rộng lớn, tôi đứng bên trong đã được nửa tuần hương nhưng vẫn chẳng thấy Huyền Lăng và Hoàng hậu ra ngoài, cũng chẳng có chút động tĩnh nào.

Đương lúc nghi hoặc, Tiễn Thu cười tủm tỉm đi ra, cung kính khom người hành lễ với tôi. “Làm phiềm Chiêu nghi nương nương phải đợi lâu, vừa rồi bệnh đau đầu của Hoàng hậu nương nương tái phát, hết sức khó chịu, lúc này Hoàng thượng đang ở trong bón thuốc cho nương nương, đợi lát nữa là có thể ra ngoài, xin Chiêu nghi hãy chịu khó đợi thêm chút nữa.”

Tôi tươi cười, hòa nhã nói: “Đã làm phiền cô nương chuyển lời rồi, không biết bây giờ Hoàng hậu nương nương đã đỡ hơn chưa?”

Tiễn Thu cười, đáp: “Đó là bệnh cũ của Hoàng hậu nương nương, uống chút thuốc vào là khỏi thôi.”

Tôi vội nói: “Vậy thì tốt quá, chỉ mong nương nương phượng thể an khang.”

Tiễn Thu vốn cũng là người khéo ăn khéo nói, lập tức tươi cười. “Nô tỳ đã nói rồi mà, chắc chắn Chiêu nghi nương nương rất quan tâm đến Hoàng hậu nương nương.”

Trong điện vô cùng tịch mịch, ngoài các cung nữ, thái giám đang chờ bên ngoài, chỉ còn có mình tôi.

Đó là một thứ cảm giác rất bối rối, Chiêu Dương điện vốn chỉ thuộc về Hoàng hậu, vậy mà lúc này tôi lại đứng một mình ở đây, trong sự tịch mịch đến lạ thường.

Ngoài cửa sổ ngợp đầy tuyết trắng, dưới một mảng màu thuần khiết như vậy, Tử Áo Thành càng có vẻ rộng rãi và tịch mịch lạ thường. Cung của Hoàng hậu xưa nay vốn không đốt hương, hôm nay cũng dùng trầm thủy hương chỉ có trong dịp đại lễ, mùi thơm vừa đắng vừa ngọt lan tỏa khắp điện, khiến người ta cảm nhận được sự tĩnh lặng và trang trọng tột cùng.

Dường như có tiếng bước chân vang lên, rồi một người thất thanh gọi tôi: “Hoàn Hoàn.” Tôi ngoảnh lại, thấy là Huyền Lăng. Trong điện đa phần treo những bức rèm màu xanh và đỏ, do đó chiếc áo màu vàng tươi trên người y lại càng bắt mắt hơn.

“Hoàng thượng…” Tôi khẽ cất tiếng gọi y.

Ánh sáng trong điện mờ ảo, từng làn khói trắng nghi ngút tỏa ra từ chiếc lò đốt trầm thủy hương, thêm vào đó lại đang ở xa nhau nên tôi không thể nhìn rõ thần sắc của y lúc này. Chỉ nghe y mơ hồ cất tiếng: “Sao nàng không gọi ta là Tứ lang nữa?”

Tứ lang? Tôi có chút thẹn thùng, còn cảm thấy ngạc nhiên, trong cung của Hoàng hậu tuy không có người nào nhưng gọi như thế hình như không được hay lắm. Thế nhưng y lại truy hỏi tiếp, hơn nữa trong lời truy hỏi còn một mực tự xưng mình là “ta”.

Đây là lần thứ hai tôi nghe thấy y tự xưng bản thân như vậy.

Rồi tôi khẽ trả lời: “Tứ lang, thần thiếp ở đây.”

Y khẽ “ồ” một tiếng, bước lên phía trước một bước, hơi do dự: “Hoàn Hoàn?”

Trái tim tôi đột nhiên đập thình thịch dữ dội, miệng vẫn dịu dàng đáp lại y một tiếng: “Là thiếp.”

Y chạy về phía tôi, trong tiếng bước chân dồn dập toát ra một nỗi mừng vui khó tả hết bằng lời. Tám cây trâm ngọc dùng trong lễ sắc phong chiêu nghi cài đầy trên đầu tôi, những dải tua rủ xuống khiến khuôn mặt tôi bị che đi quá nửa, còn hết sức nặng nề. Y ôm chặt tôi vào lòng, dường như vừa tìm lại được một vật gì vô cùng quý báu sau nhiều năm đánh mất, khẽ gọi: “Hoàn Hoàn, nàng rốt cuộc đã trở về rồi…”

Giọng nói của y khàn khàn và chứa chan tình cảm nhưng trái tim tôi đột nhiên trầm hẳn xuống, một luồng khí lạnh xộc thẳng lên từ nơi gót chân, người mà y đang ôm liệu có phải là tôi? Hoàn Hoàn? Cái tên này lẽ nào thuộc về một người khác?

Tôi không thể động đậy. Y ôm rất chặt, chặt đến mức khiến tôi cơ hồ không thể thở được, nơi xương sườn truyền đến cảm giác nhói đau. Đồng thời, sự nghi hoặc kia khiến tôi cảm thấy hết sức bất an, thế là bèn nín thở, nói rành rọt từng từ: “Thần thiếp Chân Hoàn, tham kiến Hoàng thượng.”

Y dường như còn chưa nghe rõ, rồi thân thể bỗng trở nên cứng đờ, vòng tay dần buông lỏng. Y chăm chú nhìn tôi, ánh mắt có chút cổ quái, sau đó liền cất giọng hờ hững: “Là nàng à?”

Tôi kinh hãi đến nỗi thiếu chút nữa cắn phải lưỡi. Vẻ mặt của y lúc này khiến tôi rùng mình, như thể bị một chậu nước lạnh giội xuống từ trên đỉnh đầu, ngay đến xương tủy cũng ngợp trong cảm giác giá lạnh. Tôi cố hết sức giữ bình tĩnh, quỳ xuống, khẽ nói: “Thần thiếp tham kiến Hoàng thượng.”

Y liếc mắt nhìn về phía xa rồi rất nhanh đã trở lại trên người tôi, quan sát bộ xiêm y tôi đang mặc một hồi. Đột nhiên, y đưa tay kéo tôi dậy, trong mắt bừng lên một tia la giận, giọng nói mang theo ý chất vấn: “Chiếc áo này là từ đâu ra?”

Tôi thầm sợ hãi, đang định giải thích thì bàn tay đang nắm lấy cánh tay tôi của y càng lúc càng dùng sức hơn, khiến tôi đau đến nỗi mồ hôi lạnh tuôn ra đầm đìa, không nói được thành lời. Tôi cố gắng nín thở rồi mới thốt ra được một câu: “Thần thiếp…” Còn chưa nói xong, y đã đẩy tay tôi ra, khiến tôi ngã nhào xuống đất, lại “hừ” lạnh một tiếng.

Phía bên trong, Hoàng hậu nghe thấy động tĩnh liền vội bám tay Tiễn Thu ra ngoài, nhìn thấy tình cảnh này thì không kìm được “úi chao” một tiếng, ngã về phía Tiễn Thu.

Huyền Lăng cả kinh, không để ý đến tôi nữa, vội chạy tới đỡ Hoàng hậu ngồi xuống. “Hoàng hậu sao vậy?”

Hoàng hậu còn chưa ngất đi, chỉ đưa tay day trán, gắng gượng nói: “Thần thiếp hơi đau đầu.”

Tiễn Thu vội rót một chén trà, nhưng Hoàng hậu lại không uống, chỉ có nghiêng bốn phía tìm kiếm ai đó, hỏi: “Hội Xuân đâu?”

Tiễn Thu hiểu ý, vội gọi Hội Xuân vào. Vừa nhìn thấy Hội Xuân, sắc mặt Hoàng hậu đã tái nhợt, một tay chỉ vào tôi, một tay vỗ mạnh xuống tay vịn của chiếc ghế, quát hỏi: “Ngươi mau nhìn xem, chuyện này là thế nào?”

Hội Xuân đưa mắt nhìn về phía tôi, lập tức sợ đến tái mặt, vội quỳ xuống, khóc lóc nói: “Mấy ngày trước, nương nương kiểm tra đồ đạc cũ của Thuần Nguyên Hoàng hậu, phát hiện chiếc áo Nghê thường này bị rơi mất hai chiếc cúc, chỉ cũng hơi sờn, liền sai nô tỳ mang đến phủ Nội vụ bảo bọn họ sửa lại. Nô tỳ vốn định tìm lúc nào rảnh sẽ tới đó lấy về, ai ng hai ngày nay nhiều việc quá nên quên mất, không biết vì sao lại xuất hiện trên người Chiêu nghi nương nương.” Nàng ta sợ đến quên cả khóc, ra sức đập đầu, nói: “Xin Hoàng thượng, Hoàng hậu thứ tội!”

Đầu óc tôi như nổ uỳnh một tiếng, trở nên trắng bệch. Mặc nhầm áo cũ của Thuần Nguyên Hoàng hậu, phải làm sao đây?

Hoàng hậu nghe thế thì bừng bừng nổi giận, thở hồng hộc nói: “Hồ đồ! Bản cung đã dặn đi dặn lại các ngươi phải chú ý bảo quản đồ đạc của tiên Hoàng hậu cho tốt, các ngươi lẽ nào lại coi những lời đó như gió thoảng bên tai? Những thứ khác thì thôi, nhưng…”

Ánh mắt Huyền Lăng toát lên vẻ đờ đẫn. “Đây là chiếc áo mà nàng ấy mặc trong lần đầu tiên gặp trẫm.”

Trong mắt Hoàng hậu như có một ngọn lửa bùng lên, nhìn Huyền Lăng chăm chú. “Hoàng thượng chắc vẫn còn nhớ, khi đó, tỷ tỷ vào cung thăm thần thiếp.”

Huyền Lăng khẽ “ừm” một tiếng, nói: “Tất nhiên ta không thể nào quên.”

Bọn họ thản nhiên nói chuyện với nhau, bỏ mặc tôi ở một bên, tựa như đã hoàn toàn bị quên lãng, chỉ biết lẳng lặng nhìn bọn họ trong cô độc. Hoàn Hoàn? Tôi thầm cười lạnh, cảm thấy rất đỗi bi ai, Hoàn Hoàn, thì ra là một người khác!

Y rất nhanh đã lại nhìn qua phía tôi, nói với giọng lạnh lùng mà xa lạ: “Cởi ra!”

Tôi nhất thời có chút lúng túng, nếu cởi áo ngoài ra, trên người tôi chỉ còn lại chiếc áo lót, tuyệt đối không hợp với lễ nghi. Thế nhưng tôi vẫn cởi ra rồi quỳ xuống, dâng lên bằng hai tay, cung kính đưa: “Thần thiếp sơ ý, mặc nhầm áo cũ của Thuần Nguyên Hoàng hậu.”

Hoàng hậu đưa mắt liếc nhìn Huyền Lăng, dè dặt nói: “Chiêu nghi xưa nay luôn cẩn thận, ắt không cố ý làm như thế, e là bên trong có duyên cớ gì chăng?” Rồi quay sang nói với tôi: “Ngươi tự mình nói đi.”

Tôi bình tĩnh lắc đầu, đáp: “Lúc tới cung của Hoàng hậu, thần thiếp phát hiện lễ phục bị rách, bất đắc dĩ mới phải mượn tạm chiếc áo này nhưng không hề biết lai lịch của nó.” Khóe môi dần xuất hiện một nét cười thê lương, lồng ngực tôi phập phồng lên xuống. “Nếu không phải như vậy…” Tôi chăm chú nhìn Huyền Lăng nhưng lại không nói tiếp, mà quay sang nói với Hoàng hậu: “Đây là lỗi của thần thiếp, thần thiếp tình nguyện nhận phạt.”

Tự nơi đáy lòng, tôi sao có thể chờ mong trở thành một con người khác trong mắt y? Thôi vậy, thôi vậy!

Huyền Lăng nhìn tôi bằng ánh mắt phức tạp mà xa xăm. Tôi ngoảnh đầu đi, cố kìm nén không để mình rơi nước mắt.

Sau một thoáng tĩnh lặng đầy băng giá, Hoàng hậu do dự nói: “Chiêu nghi…”

Huyền Lăng mặt mày hờ hững, cất tiếng: “Chiêu nghi? Tuy đã tiến hành lễ sắc phong nhưng còn chưa nghe nàng dạy dỗ, nghi lễ coi như vẫn chưa kết thúc.”

Lòng tôi vốn đã nguội lạnh, nghe thấy thế lại càng chấn động, không kìm được nở một nụ cười chua xót. Thôi vậy, thì ra trong lòng y, tôi vốn chẳng xứng làm chiêu nghi, con người mà y hằng thương nhớ cũng chẳng phải là tôi.

Y đưa mắt nhìn tôi, cất giọng cao cao tại thượng: “Đường Lê cung đã được sửa chữa xong xuôi, ngươi hãy về đó mà suy nghĩ lỗi lầm đi.”

Sự thất sủng của tôi diễn ra chỉ trong một đêm như thế, tất cả mọi thứ đều thay đổi hoàn toàn. Đường Lê cung vừa được xây mới, tinh tế và tao nhã vô cùng, tượng trưng cho sự cao quý và ân sủng, vậy mà chỉ sau một đêm đã biến thành một nhà lao băng giá.

Đêm hôm trở về Đường Lê cung, nước mắt tôi không ngừng chảy dài không ngớt. Cái lạnh của mùa xuân vẫn bao phủ màn đêm, chăn đệm đều bị nước mắt thấm ướt. Ánh trăng lẳng lặng chiếu vào từ bên ngoài cửa sổ, nhìn như một mảng nước nhợt nhạt mà chết chóc. Tôi vô cùng tỉnh táo, từ lúc bầu trời còn ngợp bóng đêm vô tận đến khi màu bụng cá hiện lên phía đằng đông, tôi đều không cảm thấy buồn ngủ.

Trái tim tôi từ sự đau đớn và nóng bỏng dữ dội lúc ban đầu dần trở nên nguội lạnh theo sự lụi tàn của chậu than sưởi ấm trong phòng. Sự nhục nhã và đau đớn tột cùng kia khiến trái tim vốn đã không hoàn chỉnh của tôi như bị bóp nát thành từng mảnh.

Tôi dần tỉnh ngộ, hiểu ra rằng tất cả chẳng qua chỉ là một cạm bẫy và nó được bắt đầu từ bộ lễ phục bị rách kia. Và sau sự tỉnh ngộ ấy, tôi thấy đau buồn, nhục nhã tột cùng… Tất cả tình ý và sự ân sủng mà y trao cho tôi, chẳng qua chỉ là vì tôi giống với một người khác.

Hoàn Hoàn. Trong lòng y, tôi chẳng qua chỉ là sự thay thế của Thuần Nguyên Hoàng hậu mà thôi.

Sau một thời gian dài mở mắt và khóc nức nở, đôi mắt tôi trở nên khô khốc và nhói đau. Sự tĩnh lặng qua đi, rốt cuộc đã có người đẩy cửa đi vào, là Cận Tịch. Nàng ta khẽ cất tiếng gọi: “Nương nương.”

Tôi vẫn ngẩn ngơ ngồi đó. Người trong Đường Lê cung đều đã bị giam cầm cùng tôi, sự sợ hãi lan tràn khắp nơi, căn bản không có ai dám tới làm phiền tôi. Cận Tịch khom người hành lễ, chậm rãi nói: “Nương nương nhất định phải chú ý giữ gìn, đừng thương tâm quá mà ảnh hưởng tới thân thể.”

Tôi đã chẳng còn nước mắt, trong điện vô cùng tối tăm, nàng ta lại đứng ở nơi ngược sáng, vậy mà khuôn mặt vẫn toát lên vẻ lo lắng vô cùng. Tôi ngẩng lên, lần đầu tiên nhìn Cận Tịch một cách chăm chú. Từ nơi cổ họng truyền tới cảm giác khàn khàn đau đớn, tôi đột nhiên cười lạnh. “Cận Tịch, trước đây ta từng hỏi ngươi vì sao lại vô cớ trung thành với ta như thế, ngươi chỉ nói là do duyên phận, bây giờ, có thể nói cho ta biết chưa?”

Nàng ta cắn chặt môi, lặng im quỳ một chỗ, không nói một lời. Khóe môi tôi dần nhếch lên, khi trái tim đang ngợp đầy nỗi bi thương và oán hận, nụ cười của tôi ắt hẳn vô cùng đáng sợ. “Là vì trông ta giống Thuần Nguyên Hoàng hậu có phải không?”

Nàng ta chậm rãi gật đầu rồi lại lắc đầu, nói: “Nương nương và Thuần Nguyên Hoàng hậu kỳ thực không giống nhau lắm.”

Tôi khẽ cười nghi hoặc, hoàn toàn không tin, nói: “Vậy sao?” Rồi lại lẩm bẩm một mình: “Đến tận bây giờ ta mới biết đấy!” Vẻ mặt của Đoan Phi khi lần đầu gặp tôi bỗng lại hiện ra trước mắt, tại sao mới gặp tôi mà nàng ta đã tỏ ra kinh ngạc như thế, rồi còn nói ra những lời như vậy? Nàng ta là phi tử nhập cung sớm nhất, tất nhiên từng nhìn thấy dung mạo của Thuần Nguyên Hoàng hậu.

Cận Tịch khẽ nói: “Ba phần dung mạo, năm phần tính tình, vậy là đã đủ để Hoàng thượng rung động rồi!”

Tôi khẽ cười đau đớn, cất giọng tự giễu: “Ba phần dung mạo? Năm phần tính tình? Cũng đủ để khiến ngươi trung thành với ta rồi sao? Mà không, ngươi chỉ thực sự trung thành với Thuần Nguyên Hoàng hậu thôi.”

Cận Tịch vẫn cung kính quỳ ở đó, khẩn thiết nói: “Nô tỳ không hề có phúc được hầu hạ tiên Hoàng hậu, chỉ vì cơ duyên xảo hợp nên mới từng được tiên Hoàng hậu giúp đỡ một lần.” Cận Tịch bình tĩnh nhìn tôi, cặp mắt trong veo như nước. “Giống nhất là khi nương nương mặc chiếc áo cũ đó của tiên Hoàng hậu. Tiên Hoàng hậu tâm địa quá lương thiện, còn nương nương tuy hay mềm lòng nhưng cũng có lúc quyết đoán. Cận Tịch trung thành với nương nương một phần là vì sự nhân từ của tiên Hoàng hậu nhưng chủ yếu vẫn là vì bản thân nương nương.”

Tôi đưa mắt nhìn nàng ta, khó kìm nén nổi sự tò mò và không cam tâm nơi đáy lòng. “Thuần Nguyên Hoàng hậu, đó rốt cuộc là người thế nào?”

Cận Tịch khẽ nở nụ cười, vành mắt đã lại đỏ hoe. “Thuần Nguyên Hoàng hậu không nên tồn tại ở chốn nhân gian, trên đời này không có ai lương thiện hơn người được.” Thấy tôi có vẻ ngạc nhiên, nàng ta cũng chỉ nói thêm: “Tiên Hoàng hậu tựa như một vị thần tiên giữa phàm trần, những thứ khói bụi thế gian sẽ chỉ làm vấy bẩn người mà thôi!”

Tôi ngạc nhiên khôn cùng, hồi nhỏ nghe người ta kể về Thuần Nguyên Hoàng hậu, tôi chỉ nghĩ đó là một nữ tử xinh đẹp và hiền lương thục đức, giỏi múa điệu Kinh hồng, rất được Huyền Lăng yêu quý, trong cung không ai không phục. Sau khi vào cung, tôi cũng chỉ biết thêm được một chút về nàng ta, rằng tài gảy tỳ bà của Đoan Phi kỳ thực là do nàng ta truyền dạy, tài năng như thế tôi quả không thể sánh bằng.

Tôi thầm cảm thấy buồn bã. “Nàng ta… nhất định là một người rất tốt.”

Cận Tịch khẽ nói: “Nếu nương nương là một bông tường vi có gai, vậy thì Thuần Nguyên Hoàng hậu là một bông bách hợp trong nước, chỉ tiếc rằng trong cung đầy ắp bùn lầy, bách hợp không thể nở hoa thật đẹp.”

Cận Tịch nói rất chân thành, thẳng thắn, tôi nghe mà xúc động vô cùng. Tôi nghiêng đầu nhìn nàng ta, đau đớn nói: “Tường vi có gai? Cho dù có gai cũng chẳng thể địch lại vô số minh thương ám tiễn chốn hậu cung, bị trúng phải cạm bẫy mà khó lòng biện bạch. Hiện giờ ta đã thất sủng, mà lần này khác với lúc xưa, e là chẳng còn cơ hội chuyển mình được nữa, ngươi có trung thành với ta cũng chẳng ích gì.”

Cận Tịch trịnh trọng khấu đầu, thưa: “Việc lần này cũng là do nô tỳ sơ suất, nô tỳ cảm thấy chiếc áo đó quen mắt, nhưng nhất thời lại không nhớ ra đó là áo cũ của tiên Hoàng hậu, hơn nữa trước đây, Khương công công chưa từng hầu hạ tiên Hoàng hậu, quả thực chúng ta đã bị trúng kế của kẻ khác rồi.” Thoáng dừng lại, nàng ta nói tiếp: “Hôm qua, sau khi nương nương được đưa về, nghe nói Hoàng thượng đã sai người dùng gậy đánh chết Khương công công.”

Tôi nghe thấy thế thì thầm chấn động, lại càng cảm thấy khó chịu. “Y kỳ thực đã bị ta làm liên lụy, đồng thời cũng là một con cờ trong tay kẻ khác.” Tôi nắm lấy bàn tay Cận Tịch, áy náy nói: “Ta không nên nghi ngờ sự trung thành của ngươi, dù có một phần nguyên nhân là vì tiên Hoàng hậu nhưng ít nhất ngươi cũng tốt với ta. Nhưng còn Hoàng thượng…” Tôi không nói tiếp, chỉ khẽ cười lạnh. “Lần này Hoàng hậu quả đã tốn nhiều tâm tư thật!”

Cận Tịch giật mình đánh thót,au một thoáng trầm tư mới hỏi: “Sao nương nương lại nghĩ vậy?”

“Nếu không phải nàng ta cố ý thì ai có thể động vào đồ cũ của Thuần Nguyên Hoàng hậu được đây, với cả sao có thể trùng hợp như thế?” Trái tim bất giác thầm run rẩy, thủ đoạn của Hoàng hậu, tôi không phải không biết, trong việc liên thủ dọa nạt Lệ Quý tần, tiêu diệt Hoa Phi, chúng tôi hợp tác với nhau ăn ý vô cùng, nàng ta cũng chẳng phải người đoan trang, hiền thục gì cho cam! Sau tiếng cười lạnh, tôi lại cảm thấy hơi run sợ, tôi nào từng nghĩ đến việc bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ rình phía sau. Người ta vẫn nói: “Thỏ chết rồi, chó săn cũng vào nồi” quả không sai chút nào!

Còn chẳng phải thế sao?

Cận Tịch cúi đầu, khẽ cắn môi, nói: “Nương nương không hề có lòng lật đổ Hoàng hậu, chỉ là nương nương được thăng tiến không ngừng, lại được Hoàng thượng ân sủng, Hoàng hậu chắc hẳn kiêng dè điều này.”

Tôi đứng dậy, ngẩn ngơ nhìn quanh bốn phía. “Ta đã làm mất lòng Hoàng thượng, không được lòng Hoàng hậu, lỗi lầm phạm phải lại liên quan tới tiên Hoàng hậu, đó chính là chỗ thương tâm của cả Hoàng thượng, Hoàng hậu và Thái hậu.”

Cận Tịch cau mày nói: “Việc này quả đúng là đã không thể vãn hồi được nữa, nương nương chỉ có thể lẳng lặng chờ thời cơ thôi.”

“Thời cơ?” Tôi ngó quanh bốn phía, nhìn Đường Lê cung vừa được tu sửa, trang hoàng, lúc này nó có khác gì một tòa lãnh cung thực sự? Ngày đó, vì bảo vệ tôi nên Huyền Lăng mới đưa tôi đến Vô Lương điện, nhằm tránh khỏi những tranh đấu chốn hậu cung, tình nghĩa đương nhiên sâu nặng. Nhưng sự giam cầm lúc này thì đâu giống với dạo xưa chút nào. Thôi vy, thôi vậy!

10

Ngày tháng trôi đi trong lặng lẽ, tất cả mọi sự ưu đãi dành cho Đường Lê cung trước đây đều bị triệt bỏ hoàn toàn. Người bên ngoài không rõ còn chê cười tôi đến mức nào, bị phế truất ngay trong ngày được sắc phong, chắc tôi có thể tính là người đầu tiên. Huyền Lăng yêu cầu phủ Nội vụ chỉ cho tôi đãi ngộ của một quý nhân, mà sau cái chết của Khương Trung Mẫn, người của phủ Nội vụ bắt đầu hà khắc vô cùng, toàn đưa tới đồ thứ phẩm. Một số cung nữ, thái giám trong Đường Lê cung lúc này đã bắt đầu cất lời oán than không ngớt, may mà mấy người Cận Tịch và Tiểu Doãn Tử còn kìm nén được, mọi người đều cố sức nhẫn nhịn.

Lòng tôi dù đang đau đớn khôn cùng nhưng cũng không muốn rửa mặt bằng nước mắt nữa. Chỉ là dù có kiềm chế đến mấy, sự đau xót và oán hận kia vẫn cứ đè nặng trong lòng, tựa như một tảng đá lớn, dần khiến tôi chẳng thiết ăn uống gì nữa.

Trong dịp đầu xuân rét lạnh, tuyết lớn chưa từng ngừng rơi, Đường Lê cung ở nơi vắng vẻ, lại có nhiều khí âm hàn ẩm ướt, vậy mà lúc này than sưởi ấm còn bị phủ Nội vụ ngừng cung cấp, chẳng còn thứ gì để sưởi ấm, chăn nệm trong cung gần như đều ẩm ướt đến nỗi có thể vắt được ra nước. Tuy đã mặc thêm mấy lớp quần áo nhưng chỉ sau mấy ngày, đôi tay, đôi chân vốn trắng mịn, nõn nà của tôi đã đầy những vết nứt nẻ, chỗ nào cũng tím tái, thỉnh thoảng còn rỉ máu. Hoán Bích và Lưu Chu nôn nóng không thôi, cũng chẳng kiêng kỵ gì nữa, đêm đêm đều ngủ chung với tôi, cùng giúp nhau sưởi ấm. Tới lúc này, tôi mới phát hiện tay chân bọn họ cũng đều nứt nẻ rồi.

Tôi không sao kìm nén được, trong cơn xót xa, cả ba người cùng ôm nhau khóc. Tôi rơm rớm nước mắt, nói: “Khi xưa còn làm nô tỳ trong phủ, bọn muội cũng chưa từng phải chịu khổ thế này, không ngờ bây giờ lại…”

Hoán Bích dùng đùi giữ ấm bàn chân tôi, thương cảm nói: “Nương nương cũng nào phải chịu khổ thế này, Hoàng thượng thực quá…”

Lưu Chu đưa tay lau nước mắt, căm phẫn nói: “Nô tỳ ra sức van cầu, chỉ mong phủ Nội vụ có thể linh động một chút, đưa tới ít thuốc cao chữa nứt nẻ, hoặc là cho mang tới một ít than đá cũng tốt! Ai ngờ bọn họ chẳng thèm để ý, còn không cho nô tỳ ra ngoài, chỉ đứng ngoài cửa mà không ngừng giễu cợt. Khi trước đám người đó đã hết lòng nịnh nọt, bợ đỡ chúng ta thế nào chứ?”

Hoán Bích thở dài một tiếng, trừng mắt nhìn Lưu Chu. “Ngươi hãy dừng lại đi thôi, còn lo chưa đủ phiền muộn hay sao?”

Lưu Chu hậm hực nói: “Rồi sẽ có ngày ta cho bọn họ biết sự lợi hại của bà cô Lưu Chu này!” Nói rồi liền ủ bàn tay tôi vào trước ngực mình. Bàn tay Lưu Chu cũng lạnh băng, chỉ duy có nơi trước ngực là còn một chút hơi ấm, nhưng lại trao hết cho tôi. Tôi ôm chặt lấy bọn họ, trong lòng càng cảm thấy khó chịu hơn. “Vốn ta định tìm cho bọn muội một nơi chốn tốt nhưng sợ là không thể nữa rồi, bây giờ ta đến thân mình còn khó giữ, không những thế còn làm liên lụy đến bọn muội.”

Hoán Bích khẽ lắc đầu, chỉ lặng im rơi nước mắt. Lưu Chu khẳng khái nói: “Lẽ nào nô tỳ đi theo nương nương chỉ là để hưởng phúc thôi sao? Nô tỳ từ nhỏ đã đi theo nương nương, cũng đã được hưởng sự an nhàn, vui vẻ rồi, bây giờ tất nhiên phải cùng nương nương gánh vác khổ nạn. Cả con người nô tỳ đều là của nương nương.”

Nước mắt tôi tuôn rơi lã chã. “Ta nào đã từng coi bọn muội như kẻ nô tỳ.”

Trong mắt Hoán Bích lấp lánh ánh lệ. “Lưu Chu nói không sai, có khổ nạn bọn nô tỳ tất phải cùng nương nương gánh vác, chỉ cần chúng ta đồng sức đồng lòng, lẽ nào còn lo có khó khăn nào không vượt qua được?”

Ánh trăng hôm nay mờ mờ ảo ảo, rải xuống mặt đất những bóng xám hững hờ, gian điện giữa màn đêm càng thêm lạnh lẽo. Lòng tôi chứa chan nỗi xót xa, lại sợ trở mình sẽ khiến Lưu Chu và Hoán Bích thức giấc, liền nằm im ở đó. Ánh trăng lạnh lẽo chiếu xuống màn, hôm nay lại là ngày cuối tháng, vầng trăng cong như lưỡi liềm, không ngừng cứa vào trái tim tôi. Trăng có khi tròn khi khuyết, ngày ngày đều biến ảo không ngừng, nhưng nếu nói tới sự biến hóa đa đoan của lòng người, vầng trăng chỉ có tỏ mờ tròn khuyết há lại so bì được?

Tôi nằm trong màn, thầm thở dài một tiếng.

Có lẽ vì nhiều ngày liền ăn uống không điều độ, thân thể tôi dường như đã mất hết sức lực, tinh thần cũng rất kém. Chắc bởi nguyên nhân này nên kỳ kinh vốn chẳng mấy chuẩn xác của tôi đến muộn hơn so với tháng trước vài ba ngày, cả thân thể và tinh thần tôi đều có cảm giác tê mỏi đến khó tả. Cận Tịch vô cùng lo lắng, đã mấy lần vì tôi mà tới nói chuyện với đám thị vệ xin cho mời thái y tới, nhưng đám thị vệ bên ngoài Đường Lê cung đều hết sức hung dữ, thái độ cũng tồi tệ, khi nôn nóng quá thì chỉ nói: “Hoàng thượng đã hạ chỉ rồi, không cho bất cứ người nào trong cung này ra ngoài. Những việc khác bọn ta không quản được.” Thế là mấy người Cận Tịch chỉ có thể trơ mắt nhìn tôi ngày một tiều tụy hơn.

Rốt cuộc đến một ngày, khi ngủ dậy thay quần áo, tôi không cầm cự nổi nữa, trượt chân ngã xuống đất bất tỉnh.

Khi tỉnh dậy, tôi thấy Ôn Thực Sơ đang ở ngay cạnh mình, trong điện đã có chậu than, vừa ấm áp vừa sáng sủa. Siêu thuốc bạc đang sôi sùng sục trên bếp, mùi thuốc tỏa ra hơi lợm giọng. Chăn đệm của tôi cũng đã được thay bằng loại mềm mại, khô ráo, nơi bàn chân được sưởi ấm bằng một bình nước nóng làm bằng đồng.

Tôi đưa bàn tay lên, thấy tay mình được quấn một lớp vải mềm, không kìm được có chút kinh ngạc. Cận Tịch đứng bên cạnh cười tủm tỉm, nói: “Nương nương đừng động đậy kẻo lại làm bẩn quần áo, tay người vừa được bôi dầu chồn trị chứng nứt nẻ.” Nàng ta bưng tới một bát canh tổ yến, khẽ thổi mấy hơi, sau đó dùng thìa bạc bón cho tôi từng chút. Tôi vẫn còn khá mệt, đầu óc lại choáng váng, chỉ biết nhìn quanh bốn phía mà thầm cảm thấy nghi hoặc, trong lúc bị giam cầm, sự đãi ngộ này từ đâu ra? Nhưng bình nước nóng dưới chân lại sờ sờ ra đó, khiến tôi nhận thức được rõ ràng đây không phải là mơ.

Tôi đưa mắt nhìn Ôn Thực Sơ, được gặp lại cố nhân, đôi mắt tôi bất giác nhòe lệ. “Ôn đại nhân.”

Hắn đáp lại một tiếng, trong mắt thoáng qua nét dịu dàng và xót xa, nhưng lại cố hết sức kìm nén, hành lễ nói: “Vi thần chúc mừng nương nương!”

Ý thức của tôi có chút mơ hồ, bất giác đưa tay sờ bụng, vừa nghi hoặc vừa bất ngờ đưa mắt nhìn hắn. “Vậy sao?”

Cận Tịch rơi nước mắt, khẽ ngoảnh đầu lau đi, sau đó liền dẫn một đám cung nữ, thái giám vào nhất tề quỳ xuống chúc mừng: “Chúc mừng nương nương!” Nàng ta nói: “Thái y nói nương nương đã có thai được một tháng rồi!”

Lòng tôi thầm ngơ ngẩn, có chút mừng rỡ nhưng trong sự mừng rỡ lại chứa chan nỗi bi thương. Tôi đã từng hết sức mong ngóng có một đứa con mà chẳng được, khi rơi vào tình cảnh tồi tệ này thì lại có thai, thực không biết sau này là tôi nương tựa vào nó hay là làm liên lụy đến nó nữa. Tôi vuốt ve bụng mình, cơ hồ muốn rơi lệ.

Sau đó, mọi người đều lui đi, chỉ còn lại Ôn Thực Sơ và Cận Tịch ở bên cạnh tôi. Cận Tịch đi trông siêu thuốc, Ôn Thực Sơ thì thăm mạch cho tôi. “Nương nương tâm tư xao động quá nhiều, thai khí không ổn định, từ nay về sau nhớ đừng tức giận và thương tâm nữa.”

Tôi ngoảnh đầu qua một bên, cố kìm nén cảm giác cay sè nơi sống mũi, hỏi: “Đại nhân cho rằng bản cung bây giờ nên làm thế nào?”

Hắn buông tiếng thở dài. “Đây là cơ hội duy nhất để nương nương trở mình.” Sau đó lại an ủi tôi: “Hoàng thượng đã hạ chỉ cho vi thần phụ trách việc chăm sóc nương nương, tuy chưa khôi phục lại đãi ngộ của một quý tần nhưng đã cho phép hưởng đãi ngộ của bậc tần rồi. Hoàng hậu cũng đã sai người đặc biệt để ý tới việc ăn uống, ngủ nghỉ của nương nương, nương nương hoàn toàn có thể yên tâm.”

Tôi nở nụ cười thê thảm. “Vậy sao? Đại nhân cho rằng đây là cơ hội trở mình của bản cung sao? Nếu đúng là vậy, vừa rồi đại nhân nói nhiều như thế, sao không có lời nào để cập tới việc xóa bỏ lệnh cấm túc với bản cung, mà Hoàng thượng cũng chẳng có một lời an ủi. Huống chi cái gọi là hưởng đãi ngộ bậc tần này chẳng qua là vì đứa bé trong bụng bản cung, không phải là vì bản cung.”

Hắn im lặng, trên mặt lộ rõ nét buồn rầ. Cận Tịch ở bên cạnh cũng ngẩn ngơ ngừng quạt bếp lò, cúi đầu ngẫm nghĩ. Trong điện nhất thời tịch mịch lạ thường, chỉ còn lại tiếng sủi ùng ục phát ra từ chiếc siêu bạc, từng làn hơi trắng không ngừng bốc lên.

Ôn Thực Sơ tha thiết gọi: “Nương nương…” Giọng nói nghe đã có chút nghẹn ngào.

Tôi ôm chiếc bình nước nóng vào lòng để sưởi ấm, khẽ nở nụ cười. “Đại nhân thương tâm làm gì chứ? Bản cung còn chưa thương tâm, ngài đã thương tâm thay bản cung rồi.” Bình nước nóng thực nóng biết mấy, áp sát vào lồng ngực lạnh băng của tôi qua lớp áo. Tôi cúi đầu, nói với giọng kiên định: “Dù thế nào đi nữa, bản cung cũng tuyệt đối không coi rẻ bản thân, khiến đứa bé này phải chịu ấm ức. Còn chưa vào lãnh cung, mà cho dù vào lãnh cung rồi thì bản cung cũng nhất định phải nuôi nấng đứa bé này cẩn thận cho tới lúc nó trưởng thành.”

Ôn Thực Sơ thở phào một hơi, giọng nói nghe có vẻ thoải mái hơn nhiều: “Vậy thì tốt. Vi thần chỉ lo nương nương sẽ coi rẻ bản thân.” Thoáng dừng một chút, hắn lại tiếp: “Có câu nói này của nương nương, vi thần nhất định sẽ dốc sức chăm sóc cho nương nương thật tốt.”

Tôi nở một nụ cười buồn, nơi đáy lòng trào dâng sự ấm áp và cảm kích. Tình ý của Ôn Thực Sơ với tôi kiếp này tôi không thể đáp lại được rồi, nhưng dù là vậy, trong chốn thâm cung lạnh lẽo này, hắn vẫn giống như một người thân luôn ở kề bên và hết lòng quan tâm đến tôi.

Tôi cười trong nước mắt, chậm rãi nói: “Ôn đại nhân và bản cung quen biết nhau từ nhỏ, hẳn biết rõ bản cung sẽ không bao giờ tự coi rẻ mình.”

Hắn nở một nụ cười thư thái. “Nương nươngà vi thần biết chưa bao giờ khiến vi thần phải thất vọng.”

Tôi nói: “Vậy bản cung và thai nhi trong bụng này xin được giao phó cho đại nhân.”

Sau khi Ôn Thực Sơ rời đi, chỉ còn lại Cận Tịch ở bên cạnh chăm sóc cho tôi. Nàng ta cẩn thận cài lại mép chăn, vui vẻ nói: “May mà có Ôn đại nhân tới chăm sóc cho nương nương, có điều bây giờ mọi chuyện vẫn cần phải cẩn thận.” Rồi nàng ta lại an ủi tôi: “Lúc này có đứa con cũng tốt, ít nhất Hoàng thượng cũng sẽ không tuyệt tình quá!”

Tôi khẽ nở nụ cười thê lương, hỏi: “Ngươi cũng cảm thấy Hoàng thượng quá tuyệt tình sao?”

Trong cung có biết bao đứa bé không thể ra đời, mỗi bước đi đều ẩn chứa đầy nguy hiểm. Bây giờ Huyền Lăng bạc tình, tôi chỉ có thể dựa vào bản thân mà thôi.

Tôi cố gắng khoác áo đứng dậy, sai Cận Tịch đi lấy văn phòng tứ bảo tới. Cận Tịch vâng lời làm theo, nhưng vẫn khuyên nhủ: “Bây giờ nương nương hãy còn yếu, đợi thân thể khỏe hơn chút hãy viết.”

Tôi lắc đầu, cầm bút viết lách một hồi rồi giao bức thư cho Cận Tịch: “Ta đang có thai, Hoàng thượng nhất định sẽ xem thư của ta. Hãy nghĩ cách đưa bức thư này cho Hoàng thượng.”

Cận Tịch hỏi: “Nương nương viết những gì vậy?”

Tôi tập trung tinh thần quá mức, lại càng cảm thấy mệt mỏi, ngồi tựa vào thành giường, nói: “Ta xin Hoàng thượng hạ chỉ, để Hoàng hậu đích thân phụ trách việc sinh nở của ta.”

Cận Tịch cả kinh. “Nương nương vốn đã nghi ngờ việc ngày hôm đó là cạm bẫy của Hoàng hậu, tại sao còn xin để Hoàng hậu chăm sóc cho mình?”

Tôi cười gượng, nói: “Đúng là như thế nhưng trong cung bây giờ Hoàng hậu nắm mọi quyền hành, ta muốn giữ đứa bé này, chỉ dựa vào bản thân thì chưa đủ. Hoàng hậu bày kế hãm hại ta như thế, nhất định là vô cùng căm ghét ta, chắc hẳn cũng căm ghét đứa bé trong bụng ta. Bây giờ điều quan trọng nhất là phải lựa sức mà làm, ta không thể lấy cứng chọi cứng với Hoàng hậu được. Bây giờ ta xin Hoàng thượng để nàng ta phụ trách việc sinh nở của ta, nếu xảy ra vấn đề gì, nàng ta cũng không thể thoát khỏi can hệ. Vì bản thân mình, nàng ta nhất định sẽ không hại tới đứa bé trong bụng ta, cũng không để người khác bày trò.”

Cận Tịch buồn bực ra mặt nhưng cũng tán đồng suy nghĩ của tôi: “Muốn mọi sự bình an, cũng chỉ có cách này thôi. Nương nương nếu muốn đắc sủng trở lại, tất cả hy vọng đều phải trông vào đứa bé này.”

Tôi buồn bã lắc đầu, Huyền Lăng đã như vậy rồi, lẽ nào tôi còn bằng lòng đi tranh sủng để làm thế thân cho một người khác? Nếu nhất định phải thế, thà giết tôi đi còn hơn, giờ đây tôi chỉ mong đứa bé này có thể bình an trưởng thành thôi.

Tôi chỉ nói: “Ngươi mau đi đi!” Trước mặt người khác, Hoàng hậu luôn tỏ ra nhân từ, hiền hậu, một khi Huyền Lăng ban xuống ý chỉ này, nàng ta nhất định sẽ không cự tuyệt.

Tôi cúi đầu vuốt ve phần bụng vẫn còn phẳng lì của mình, thầm hạ quyết tâm: Con ơi, dù phụ hoàng của con không thương yêu con, không thương yêu mẹ, mẹ cũng sẽ dốc hết sức mình bảo vệ cho con được bình an.

Cận Tịch cất bức thư đi, mỉm cười, nói: “Canh tổ yến nguội rồi, nô tỳ đi mang một ít sữa bò nóng về cho nương nương.”

Tôi tiện miệng nói: “Đợi chút đã, miệng ta bây giờ nhạt thếch, chẳng có chút cảm giác thèm ăn nào, bảo Lưu Chu dặn nhà bếp làm một bát cháo tôm nõn mang tới đây đi!”

Sắc mặt Cận Tịch có chút cổ quái, khẽ vâng một tiếng, vội vàng rời đi. Một lát sau đã có người bưng cháo vào nhưng lại là Hoán Bích. Hoán Bích ngồi xuống nơi đầu giường, cầm bát cháo, tươi cười nói: “Nương nương bây giờ đang có thai, một người ăn hai người bổ, nhất định phải ăn nhiều một chút mới được.”

Tôi vốn chẳng thèm ăn lắm, chẳng qua chỉ nhất thời nghĩ đến mà thôi, đợi khi cháo thực sự được bưng tới trước mặt rồi thì lại cảm thấy mất hứng. Nhưng thấy Hoán Bích rất mực ân cần, tôi cố gắng ăn lấy vài miếng, sau đó hỏi: “Sao không phải là Lưu Chu? Vừa rồi khi bọn muội vào chúc mừng, ta cũng không thấy muội ấy đâu.”

Hoán Bích cười tủm tỉm, nói: “Nương nương chê nô tỳ hầu hạ không tốt sao, chỉ nghĩ tới Lưu Chu thôi!”

Tôi thấy Hoán Bích ngoài miệng tuy cười nhưng khóe mắt lại đỏ hoe, không kìm được thầm nghi hoặc. “Lưu Chu sao rồi?”

Hoán Bích vội nói: “Đâu có sao, chỉ là mấy ngày vừa rồi Lưu Chu ngủ không được ngon, bị nhiễm phong hàn, bây giờ còn đang ngủ.”

Tôi khẽ “ừm” một tiếng, chuẩn bị đi ngủ. Nhưng có lẽ vì thời gian vừa qua phong ba không ngớt, tâm trạng tôi chẳng được yên ổn, liền vén chăn ngồi dậy, nói: “Ta đi thăm muội ấy một chút.”

Hoán Bích vội đứng dậy ngăn tôi, tôi lại càng cảm thấy nghi ngờ. Hoán Bích thấy đã không thể ngăn được nữa, bèn quỳ rạp xuống đất, cắn chặt môi khóc nức nở, nói: “Nương nương không cần đi nữa, Lưu Chu đã chết rồi.”

Tôi cả kinh, vội hỏi: “Muội nói cái gì?”

Hoán Bích nghẹn ngào khóc lóc không thôi: “Nương nương cho rằng thái y làm thế nào mà vào được đây? Thị vệ bên ngoài không hề để ý tới sự cầu xin của bọn nô tỳ, là Lưu Chu đã liều chết lao vào đao của bọn họ, người bên ngoài sợ gây ra án mạng nên mới đi gọi thái y tới, nhưng cũng chỉ có Ôn thái y chịu tới, đáng tiếc, tính mạng của Lưu Chu thì đã không thể cứu được.”

Lưu Chu từ nhỏ đã đi theo tôi, tình cảm thân thiết như chị em ruột, nghe thấy tin dữ này, lòng tôi đau như xé, cơ hồ ngã nhào vào lòng Hoán Bích. Hoán Bích nôn nóng, bật khóc nức nở. “Nô tỳ vốn muốn giấu không để nương nương biết việc này, sợ làm tổn thương thai nhi, nương nương nhất định đừng thương tâm quá!”

Đương lúc khóc lóc, Cận Tịch từ ngoài chạy vào, nhìn thấy cảnh này thì biết ngay là không hay, vội vàng đỡ tôi ngồi xuống, khẩn thiết nói: “Nương nương dù thương tâm nhưng cũng xin hiểu rõ, giữ gìn sức khỏe bản thân mới là điều quan trọng nhất. Lưu Chu cô nương vì nương nương mà chết, nương nương không thể để cô ấy chết uổng được. Nương nương nhất định phải giữ cho mình chu toàn, như thế mới có thể báo thù cho Lưu Chu cô nương.”

Tôi nghiến chặt hai hàm răng, vì dùng sức quá độ nên nơi chân răng cũng hơi tê dại, tựa như đang ngậm một khối băng trong miệng. Hoán Bích khóc lóc van nài: “Nương nương nhất định phải giữ gìn thân thể. Nương nương không biết Lưu Chu chết thảm thế nào đâu, đầu chảy đầy máu, đến thân xác cũng không được chôn cất cẩn thận. Nếu nương nương thương tâm quá độ mà ảnh hưởng đến thân thể, sự hy sinh của Lưu Chu chẳng phải là uổng phí sao?”

Tôi ngẩn ngơ rơi nước mắt. Tôi biết thân thế của Hoán Bích, xưa nay luôn đối xử với Hoán Bích rất hậu, không khỏi có chút qua quýt với Lưu Chu. Nhưng sau việc Hoán Bích phản bội ngày đó, tôi càng tin tưởng Lưu Chu hơn. Đáng tiếc, Lưu Chu và Hoán Bích theo tôi vào cung, còn chưa được hưởng phúc ngày nào thì đã vì tôi mà rơi vào kết cục như vậy, há chẳng phải là bị tôi làm liên lụy sao?

Cận Tịch cầm lấy bàn tay tôi, vạch từng ngón tay đang nắm chặt của tôi ra, rơm rớm nước mắt, nói: “Bàn tay nương nương vừa mới bôi thuốc, cứ nắm chặt như vậy thì không tốt đâu.” Sau đó, nàng ta lại ngiêm túc khuyên nhủ: “Nương nương đã quên cái chết của Thuần Tần tiểu chủ ngày đó rồi sao? Khi đó, nương nương có thể nhẫn nhịn, hôm nay thì không thể sao? Nếu nương nương mà có bề gì, sau này có muốn báo thù cho Lưu Chu cũng không được nữa!”

Những lời này hết sức chân thành, dù tôi khó chịu đến mấy cũng phải tiếp thu. Tôi cố gắng ngừng khóc, cất giọng kiên định nói: “Đúng vậy, ta nhất định phải cố gắng sống cho thật tốt, chỉ có như vậy, cái chết của Lưu Chu mới coi như không uổng phí.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.