Hậu Cung Chân Hoàn Truyện

Quyển 5 - Chương 16: Tơ tình



Tôi ngoảnh đầu lại, bất ngờ nhìn thấy An Lăng Dung bước ra từ phía sau ngọn giả sơn, trong tay cầm một chiếc quạt tròn nhỏ có cán làm bằng ngà voi. Nàng ta đi tới trước mặt tôi, khom người hành lễ, trong mắt tràn ngập nét cười. “Kính chào Hoàn Phi tỷ tỷ.”

Nàng ta mặc một bộ váy áo màu xanh, bên trên thêu hình hoa sen cùng những đường hoa văn sóng gợn, thân thể nhìn như bị bao phủ trong một làn sương khói mịt mờ. An Lăng Dung vốn đã thon thả, bây giờ trông còn thấp thoáng vẻ gầy guộc, vòng eo chẳng đủ một vòng ôm, chừng như chỉ cần một cơn gió cũng có thể ổi nàng ta bay đi mất.

Trong khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, tôi vốn ngỡ nối oán hận tích tụ trong lòng mình bấy lâu nay sẽ lập tức bùng phát, ít nhất thì cũng sẽ không kìm được mà tát cho nàng ta một cái thật mạnh, chẳng ngờ khi sự việc xảy đến tôi lại chỉ khẽ nở một nụ cười điềm đạm, bình thản nói: “Lâu rồi không gặp, muội muội bây giờ đã trở thành quý nhân thực sự rồi!”

Nàng ta đưa quạt tròn lên che mặt, hơi nghiêng đầu cười thân mật, nói: “Tỷ tỷ mới đúng là quý nhân ấy chứ, vốn tưởng tỷ tỷ sẽ phải cả đời lênh đênh phiêu bạt bên ngoài, khiến muội muội đây hết sức nhớ nhung, chẳng ngờ hôm nay gió lại đổi chiều, tỷ tỷ không những đã về cung mà còn mang thai, địa vị so với ngày xưa lại càng thêm phần tôn quý.”

Tôi không đổi sắc mặt, chỉ cười hờ hững, nói: “Trên đời này làm gì có chuyện nào thập toàn thập mỹ, làm người có chỗ thiếu sót là điều khó tránh khỏi. Chẳng hạn như muội muội vậy, dù bây giờ đã là quý tần, nắm quyền quản lý một cung nhưng chắc cũng phải có lúc cảm thấy không hài lòng.”

An Lăng Dung chẳng hề để bụng, còn lộ vẻ thẹn thùng. “Sau khi tỷ tỷ xuất cung, Lăng Dung đã thay tỷ tỷ hầu hạ Hoàng thượng lâu như thế, vậy mà cái bụng vẫn chẳng có chút động tĩnh nào, xem ra Lăng Dung đúng là phúc bạc.” Sau đó lại nhìn tôi mà nở nụ cười tươi. “Con gái ruột của mình trở thành con của người khác, không biết bây giờ tỷ tỷ có cảm giác thế nào?”

Lời của nàng ta rõ ràng có ý nhắc tới chuyện giữa tôi và Lung Nguyệt vừa nãy, chắc hẳn lúc đó nàng ta đã nấp một bên và thấy hết tất cả.

Tôi khẽ cười, đáp: “Dù gì thì Lung Nguyệt cũng không ở bên ta từ nhỏ, không chịu gần gũi với ta cũng là lẽ thường tình. Nhưng ta tin rằng con người có được thì phải có mất, đâu thể lúc nào cũng vẹn toàn, vả chăng so với muội muội thì ta vẫn còn may mắn hơn khi còn có một đứa con.”

An Lăng Dung vẫn giữ nguyên nụ cười mỉm như bông hoa nở trong bóng tối. “Có được thì phải có mất ư? Lăng Dung chỉ sợ tỷ tỷ được chẳng bằng mất thôi.”

“Ừm.” Tôi khẽ gật đầu, thoáng lộ vẻ trầm tư. “Muội muội nói rất phải, nhưng như thế so ra vẫn hơn một số người phí hết tâm cơ mà cuối cùng chẳng được gì, còn làm mất lòng tất cả mọi người nữa.”

An Lăng Dung nhanh chóng nghiêm sắc mặt, bước về phía tôi hai bước, mấy chiếc nhẫn vàng đính hồng ngọc và phỉ thúy phát sáng lấp lánh. Nàng ta khẽ phe phẩy chiếc quạt tròn, nói với giọng quan tâm tha thiết: “Tỷ tỷ nói đúng lắm, thực ra muội đã nghe nói tới việc tỷ tỷ thiếu chút nữa bị ngã xuống kiệu trước cửa Thúy Vi cung mấy hôm trước, may mà tỷ tỷ không sao, bằng không muội sẽ lo lắng chết mất.”

Nàng ta nói là “Thúy Vi cung” chứ không phải “Ngọc Chiếu cung”, tôi nghe mà lòng thầm máy động, lập tức hiểu ra ý của nàng ta, bèn hờ hững nói: “Tin tức của muội muội đúng là nhanh nhạy thật!”

“Việc tốt không truyền ra ngoài, việc xấu lan xa ngàn dặm, có điều về sau ngay đến Hoàng thượng cũng khen sự hiền đức của tỷ tỷ đấy.”

“Muội muội đúng là người bên cạnh Hoàng thượng có khác, ngay cả việc Hoàng thượng không muốn làm lớn chuyện mà muội cũng biết được rõ ràng như vậy.” Dừng một chút tôi nói tiếp: “Muội muội có ý ám chỉ Thúy Vi cung ư? Khánh Tần là nữ tử Ba Thục, tính tình có hơi nóng nảy, thêm vào đó tuổi còn trẻ nên khó tránh khỏi nhất thời hồ đồ, ngay đến Hoàng thượng cũng không nỡ lòng trách phạt nàng ta, ta chẳng qua chỉ thuận nước dong thuyền mà thôi.”

“Tỷ tỷ thực sự cho rằng việc đó là do Khánh Tần làm ư?” An Lăng Dung thoáng lộ vẻ kinh ngạc. “Châu thị tuy đắc sủng nhưng còn chưa có lá gan lớn đến vậy. Tỷ tỷ thử nghĩ kĩ xem, trong Thúy Vi cung có ai kết oán đã lâu với tỷ tỷ?”

Ta giả bộ tập trung suy nghĩ một lát, đoạn do dự nói: “Ca ca cô ta là ca ca cô ta, cô ta dù sao cũng chưa từng làm gì ta cả.”

An Lăng Dung khẽ lắc đầu. “Tỷ tỷ thật có tấm lòng nhân hậu! Ca ca của cô ta một lòng muốn thay thế vị trí của Chân công tử, còn cô ta thì muốn thay thế vị tràcủa tỷ tỷ, lẽ nào tỷ tỷ còn chưa hiểu sao?”

Tôi đột nhiên nhìn nàng ta chăm chú, trong mắt ánh lên những tia lạnh lùng và nghi hoặc. “Cô ta là người hiện đang được Hoàng hậu nương nương tin cậy nhất, cớ gì muội muội lại dám nói ra những lời không bằng không cớ như thế sau lưng Hoàng hậu?”

An Lăng Dung cụp đôi mắt xuống, nói giọng buồn bã: “Tỷ tỷ muốn hỏi tại sao muội lại biết được những việc này đúng không?” Khẽ thở dài một tiếng vẻ hết sức bi thương, nàng ta nói tiếp: “Trước đây muội quả thực đã làm sai rất nhiều việc, cũng từng nhìn thấy người khác làm sai rất nhiều việc, có một số việc vốn muốn giữ trong lòng không bao giờ nói ra nhưng thấy tỷ tỷ vừa về cung mà đã suýt bị người ta ám hại, sao muội còn dám giấu giếm thêm.”

Giọng nàng ta lúc này thấp thoáng vẻ ăn năn, hối lỗi: “Lỗi lầm ngày trước muội dù gì cũng đã gây ra rồi, bây giờ chỉ có thể bù đắp lại một chút mà thôi!”

“Ồ?” Tôi hơi nheo mắt lại. “Lời này của muội muội ta thực không biết phải hiểu thế nào đây, trong mắt Hoàng thượng, muội muội là người ngoan ngoãn nhất, lẽ nào cũng từng làm việc gì xấu xa, bẩn thỉu lắm sao?”

“Tỷ tỷ!” Nàng ta ra vẻ hết sức hổ thẹn. “Tỷ tỷ nói như vậy tức là còn chưa chịu tha thứ cho Lăng Dung rồi. Ngày đó muội biết chị dâu và cháu trai của tỷ tỷ mắc bệnh nặng trong ngục, bèn lập tức sai thái y hầu cận bên cạnh qua đó chữa trị, nhưng cuối cùng vẫn không thể giữ được tính mạng cho bọn họ. Những năm nay mỗi lần nghĩ tới việc này, muội đều ăn ngủ không yên, chỉ hận không thể dùng tính mạng mình để đổi lấy tính mạng của bọn họ. Tỷ tỷ…” Nói tới đây, nàng ta không kìm được mà bắt đầu bật khóc nức nở.

Theo truyền thuyết, thời điểm màn đêm buông xuống chính là lúc không thể phân biệt được con người với ma quỷ. Trong khoảnh khắc đó, ngay đến bóng người cũng trở nên giống như thú dữ, khí âm dương giữa trời đất giao hòa, lũ ma quỷ cùng ùa ra phá phách. Nhưng trong khoảnh khắc ấy của ngày hôm nay, tiếng khóc của An Lăng Dung lại khiến người ta cảm thấy xót xa vô hạn.

Tôi thở dài một tiếng, thấp giọng nói: “Lăng Dung, chúng ta quen nhau không phải mới chỉ ngày một ngày hai…”

Nàng ta vẫn chưa ngưng khóc, âm thanh nghe ai oán như tiếng kêu của một con chim cuốc bị thương. “Tỷ tỷ, tội nghiệt của muội cả cuộc đời này cũng chẳng thể nào chuộc hết.” Nàng ta khom người một cái thật sâu. “Nhìn thấy tỷ tỷ bình an về cung và được Hoàng thượng thương yêu trở lại, Lăng Dung thực mừng rỡ không thôi. Lăng Dung không dám mong được tỷ tỷ tha thứ, chỉ hy vọng tỷ tỷ có thể bình an sinh đứa bé này ra thôi.” Nàng ta thấy xung quanh không có ai, liền ghé tới dặn dò thêm một câu: “Tỷ tỷ sau này nhớ phải cẩn thận đấy!”

Trong khoảnh khắc nàng ta bước lại gần, một thứ mùi quen thuộc truyền tới từ thân thể nàng ta. Tôi nín thở chăm chú quan sát, thấy bên hông nàng ta có một chiếc túi thơm nhỏ thêu hoa, trông tinh xảo, đáng yêu vô cùng.

Tôi hờ hững đáp: “Tâm ý của muội ta đã biết rồi, ta nhất định sẽ cẩn thận.”

Nàng ta gật đầu, nói: “Trong cung có nhiều tai mắt, Lăng Dung không tiện nói chuyện lâu với tỷ tỷ. Sắc trời không còn sớm nữa, muội muội xin được cáo lui trước đây.”

Về đến Nhu Nghi điện, Hoán Bích chẳng nói chẳng rằng theo tôi vào nội điện, lại không cho phép người khác đi vào, hai tay buông thõng đứng lặng lẽ một bên. Tôi đưa mắt nhìn qua, ôn tồn nói: “Muội có gì thì cứ nói đi.”

Hoán Bích không kìm được cơn tức giận, trầm giọng nói: “Ả ta mới giả vờ giả vịt khóc lóc mấy tiếng, vậy mà tiểu thư đã tin rồi sao?”

Tôi khẽ thổi chén trà một chút cho nguội bớt, bình thản cất tiếng: “Tại sao ta lại không thể tin ả ta?”

Hoán Bích vừa nôn nóng vừa tức giận, vội vàng nói: “Vừa rồi nô tỳ ở ngay gần ả ta, ngửi thấy trong chiếc túi thơm đó của ả ta rõ ràng là…”

Tôi dùng ánh mắt ra hiệu cho muội ấy đừng nói tiếp: “Muội biết vậy là được rồi!”

Hoán Bích lộ vẻ nghi hoặc: “Nếu tiểu thư đã biết…”

Tôi mỉm cười cắt ngang: “Muội đã biết được trong chiếc túi thơm đó của nàng ta có chứa thứ gì, vậy hẳn cũng biết mục đích thực sự của nàng ta. Nhưng những lời mà nàng ta nói ngày hôm nay chưa chắc đã hoàn toàn là giả dối, cũng có vài câu có thể tin được.”

Hoán Bích nói: “Tiểu thư cảm thấy Khánh Tần có đáng tin không?”

“Cũng khó mà nói là đáng tin được, chỉ là trong việc này cô ta quả thực bị oan, là Kỳ Quý tần cố tình lấy đá ở chỗ cô ta hòng bày trò giá họa đấy thôi. Nếu ta thực sự sẩy thai, Khánh Tần ắt khó mà thoát khỏi can hệ, với Kỳ Quý tần mà nói thực sự là một mũi tên trúng hai đích. Có điều cô ta cũng tự tin quá, không tính toán tới khả năng ta không việc gì.” Tôi đột nhiên cất giọng lạnh lùng: “Ta vốn chưa muốn ra tay với cô ta nhanh như vậy, nhưng cô ta đã tự mình tìm đến tận cửa như thế rồi…” Tôi gọi Cận Tịch lại, trầm giọng hỏi: “Ngươi đã đi gặp Lý Trường rồi đúng không, y nói thế nào?”

Cận Tịch khẽ đáp: “Kỳ Quý tần và An Quý tần đều là người bên cạnh Hoàng hậu nhưng bấy lâu nay vẫn bằng mặt mà không bằng lòng. Hiện giờ Hoàng hậu khá coi trọng Kỳ Quý tần, Kỳ Quý tần tuy vào cung muộn, cũng không phải là người đắc sủng nhất, thế nhưng địa vị đã ngang bằng với An Quý tần vốn đắc sủng từ lâu.”

Tôi thấy chiếc trâm thoa trân châu trên đầu quá nặng, liền bảo Hoán Bích gỡ xuống, thay bằng một chiếc trâm bình thường, nói: “Kỳ Quý tần không tính là thất sủng, thế nhưng so với An thị thì nông cạn hơn một chút, nếu ta là Hoàng hậu cũng sẽ cảm thấy Kỳ Quý tần dễ chế ngự hơn. Ưu điểm lớn nhất của An Lăng Dung trong mắt Hoàng hậu là xuất thân hàn vi, dễ bề khống chế, nhưng hiện giờ An Bỉ Hòe nhờ con gái mà đã trở thành tri phủ một phương, như thế xuất thân của An Lăng Dung cũng không tính là quá ké nữa rồi. Mà nàng ta âm hiểm tàn độc, bụng dạ khá sâu, tính tình so ra rất giống với Hoàng hậu, theo ta thấy ngay cả Hoàng hậu cũng chưa chắc đã có thể hoàn toàn khống chế được nàng ta.”

Hoán Bích khẽ “hừ” một tiếng, nói giọng khinh miệt: “Đám người đó cá mè một lứa, vậy mà cũng có lúc đấu đá nội bộ thế này, thật khiến người ta sảng khoái!” Dừng một chút, muội ấy hỏi: “Vậy tiểu thư chuẩn bị làm thế nào đây?”

Tôi gỡ móng tay giả xuống, nhúng hai bàn tay vào trong chậu nước ấm có rắc cánh hoa hồng, nói: “Ngày nào Kỳ Quý tần còn ở bên cạnh Hoàng hậu thì ngày đó còn ngăn cản con đường thăng tiến của An Lăng Dung, mà An Lăng Dung chắc cũng bị Kỳ Quý tần coi thường vì xuất thân thấp kém, hai người bất hòa với nhau cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên. An Lăng Dung đã đặc biệt tới nói cho ta biết việc Kỳ Quý tần muốn hại ta, ta cũng chẳng ngại gì mà không tin tưởng.” Thế rồi bèn dặn dò Hoán Bích: “Muội hãy đi gặp Tinh Thanh, bảo nàng ta nói lại những lời này với Khánh Tần là được.”

Hoán Bích vâng lời rời đi, Cận Tịch đứng kế bên khẽ nói: “Tối nay Hoàng thượng sẽ tới, nương nương cũng nên đi chuẩn bị một chút rồi.”

Tôi mặt mày hờ hững nói: “Có gì đáng để chuẩn bị đâu.”

Cận Tịch thấy tôi như vậy thì bèn khẽ thở dài. “Vừa rồi nô tỳ đã nghe Tiểu Doãn Tử kể về sự lạnh nhạt của Công chúa với nương nương, khó trách nương nương lại giận Hoàng thượng.”

Tôi nắm chặt lấy mấy cánh hoa hồng trong chậu, lạnh lùng nói: “Thủy tác dũng giả, kỳ vô hậu hồ[1]! Lời của Khổng phu tử quả đúng là thấu tình đạt lý!”

[1] Câu “thủy tác dũng giả, kỳ vô hậu hồ” là lời của Khổng Tử được chép lại trong sách Mạnh Tử, nghĩa đen là “cái kẻ đầu tiên làm ra tượng đất đó, bây giờ chắc đã tuyệt nòi tuyệt giống rồi”, ý phê phán việc người ta chôn tượng đất để thay thế cho chôn người sống, không tuân theo quy củ của tổ tiên. Về sau thì “thủy tác dũng giả” dùng để chỉ những kẻ đầu sỏ gây ra tội ác hoặc là đầu têu ra thói xấu xa gì đó. Kỳ thực đây là một trong những câu nói bị phê phán nhiều nhất của Khổng Tử – ND.

Cận Tịch dùng khăn bông mềm quấn đôi tay tôi lại, lặng im không nói gì thêm.

Đợi khi Huyền Lăng tới nơi thì tôi đã thay một chiếc váy dài màu vàng nhạt kiểu dáng bình thường, lại khoác trên vai một chiếc khăn lụa mỏng có thêu hình chum lựu quả sai trĩu trịt, lẳng lặng ngồi trên sạp quý phi mà buồn bực bóc lựu ăn.

Huyền Lăng nhìn tôi vẻ trìu mến. “Mấy ngày trước nàng nôn dữ quá, chẳng ăn uống được gì, hôm nay đã đỡ hơn chưa?”

Tôi gượng cười đáp: “Đa tạ Hoàng thượng quan tâm, giờ đã đỡ hơn nhiều rồi. Thần thiếp vì thời tiết nóng nực nên khó tránh khỏi có cảm giác chán ăn, thực ra không phải việc gì nghiêm trọng quá đâu.”

Huyền Lăng thấy hai mắt tôi đỏ hoe, vội vàng hỏi: “Đang yên đang lành sao mắt lại đỏ hoe thế này? Ai đã khiến nàng phải chịu ấm ức sao?”

Tôi vội cười, đáp: “Đâu có ai dám khiến thần thiếp phải chịu ấm ức đâu, chỉ là thần thiếp nghĩ tới mấy việc thương tâm nên khóc mà thôi.”

Huyền Lăng nói: “Nàng đang có thai, khó tránh khỏi suy nghĩ nhiều một chút. Ngày mai trẫm sẽ bảo Kính Phi đưa Lung Nguyệt tới chỗ nàng, có nó ở bên chắc nàng sẽ được vui vẻ hơn.”

Tôi không nghe thấy lời này thì thôi, vừa nghe liền không kìm được mà thương tâm rơi lệ. “Hoàng thượng hà tất phải nói những lời như vậy để khiến thần thiếp đau lòng. Lung Nguyệt và thần thiếp tuy là mẹ con nhưng không hề gần gũi, làm sao nó chịu tới Nhu Nghi điện, dù có tới thì cũng sẽ chỉ quấy khóc mà thôi.”

Huyền Lăng bất giác lộ vẻ không vui, khuôn mặt tuấn tú như bị phủ lên một tầng sương lạnh. “Kính Phi xưa nay vẫn luôn hiểu chuyện, vậy mà bây giờ lại hồ đồ quá. Lung Nguyệt dù sao cũng là con ruột của nàng, nàng ta nên dạy dỗ cẩn thận rồi đưa trả về cho nàng mới đúng chứ!”

Tôi bất giác ngây người trong khoảnh khắc, không ngờ y lại cho rằng việc này hoàn toàn là lỗi của Kính Phi, bèn khẽ nói: “Hoàng thượng chớ nên trách Kính Phi tỷ tỷ như vậy, những năm nay tỷ ấy đều hết lòng hết dạ chăm sóc Lung Nguyệt, cũng khó trách Lung Nguyệt lại coi tỷ ấy như mẹ ruột.”

Huyền Lăng thoáng ngẩn người, một lát sau bèn hậm hực nói: “Vậy ngày mai trẫm sẽ dạy dỗ Lung Nguyệt để nó mau gần gũi với nàng, nàng xem thế có được không?”

Tôi khẽ than: “Dưa chín ép thì thường không ngọt, Hoàng thượng làm như vậy chỉ e sẽ phản tác dụng.”

Huyền Lăng hết cách, cười gượng nói: “Vậy theo nàng thì trẫm nên làm thế nào đây?”

Tôi không kìm được gục đầu vào lòng y, bật khóc nức nở. “Nếu thần thiếp có cách thì đã chẳng cần phải khổ não thế này rồi.”

Thế là suốt hai ngày liền tôi buồn bực không vui, chẳng ăn uống được gì. Huyền Lăng lúc thì sai người đến biểu diễn ca múa tạp kỹ, lúc thì tự mình kể chuyện cười cho tôi nghe, lúc lại kêu người mang hoa quả vừa được tiến cống tới, rồi còn gọi cả My Trang và An Lăng Dung đến bầu bạn bên tôi, giúp tôi giải sầu, vậy nhưng tôi vẫn cả ngày mặt u mày chau chẳng tươi cười chút nào.

Rốt cuộc vẫn là Lý Trường lên tiếng nhắc nhở: “Nương nương ở một mình trong cung nên khó tránh khỏi thương nhớ người nhà, Công chúa lại không chịu gần gũi, chi bằng Hoàng thượng hãy để nương nương gặp những người thân khác, như thế chưa biết chừng lại có thể giúp nương nương khuây khỏa nỗi lòng.”

Huyền Lăng nói: “Cha mẹ của Hoàn Phi đều ở tận Thục Trung, một chuyến đi đi về về như thế tốn mất bao nhiêu thời gian chứ.”

Lý Trường khẽ nhắc: “Hoàng thượng quên rồi sao, huynh trưởng của nương nương đang ở trong kinh chữa bệnh, chính Hoàng thượng đã an bài việc này mà.”

Huyền Lăng thoáng lộ vẻ do dự. “Chân Hành thần trí thất thường, còn chưa khỏi hẳn, sao trẫm có thể đặt Hoàn Phi vào nơi nguy hiểm được, lỡ như Chân Hành gây nguy hại gì cho Hoàn Phi và đứa bé trong bụng thì biết phải làm sao?”

Lý Trường nói: “Chân Hành tuy thần trí thất thường nhưng sau khi được thái y chữa trị thì đã đỡ nhiều rồi, không còn kêu gào hay gây náo loạn gì nữa. Nếu y được gặp nương nương, chưa biết chừng bệnh tình sẽ có chuyển biến tốt, còn nương nương gặp huynh trưởng rồi thì cũng yên tâm hơn, hẳn sẽ tan bớt nỗi buồn.”

Cận Tịch nói lại cuộc đối thoại giữa Huyền Lăng với Lý Trường cho tôi nghe, rồi khuyên nhủ: “Nương nương chớ nên tức giận nữa, Hoàng thượng đã đồng ý cho nương nương ngày mai xuất cung đi gặp công tử rồi.”

Tôi vừa uống thuốc an thai vừa chậm rãi nói: “Nếu ta không buông thả một lần như vậy, thực không biết tới bao giờ mới có thể gặp được ca ca.” Sau đó lại mỉm cười nhìn Cận Tịch. “May mà có ngươi và Lý Trường giúp đỡ, ta làm việc gì cũng thấy yên tâm hơn nhiều.”

Hai má Cận Tịch thoáng ửng hồng. “Nô tỳ với y chẳng qua chỉ dốc chút sức mọn mà thôi.”

Tôi cười nói: “Có dốc sức hay không cũng vậy, chỉ cần Lý Trường đối xử tốt với ngươi là được.” Sau đó lại nắm lấy bàn tay Cận Tịch. “Ta cứ luôn cảm thấy có lỗi với ngươi.”

Cận Tịch lộ ra bộ dạng phó mặc tất cả cho số phận. “Dù sao nô tỳ cũng khác với Hoán Bích cô nương, cả đời này không thể xuất cung. Mà cho dù có được cái ân điển đó, nô tỳ cũng có thể đi tìm chỗ nương tựa nào khác đây, thành đôi với Lý Trường cũng không tính là quá tệ.” Dừng một chút, nàng ta nói tiếp: “Nương nương nên nghỉ ngơi sớm đi, ngày mai còn phải vất vả nhiều lắm đấy!”

Sáng sớm ngày hôm sau, tôi đi thỉnh an Hoàng hậu theo lệ thường, sau đó bèn về cung đổi sang mặc thường phục, ngồi một chiếc kiệu nhỏ xuất cung bằng cửa ngách.

Lý Trường áy náy nói: “Để nương nương phải ngồi một chiếc kiệu thế này thực là lỗi của nô tài, nhưng việc nương nương xuất cung không thể lộ liễu được, nên chúng ta chỉ đành đi và về một cách lặng lẽ, không để ai hay biết mà thôi.”

Tôi khẽ mỉm cười. “Mọi việc ta đều xin nghe theo sự an bài của công công.”

Thế rồi một chiếc kiệu nhỏ cứ như thế được khiêng đi giữa chốn kinh thành, chừng một canh giờ sau thì tới nơi cần đến. Khi xuống kiệu, tôi nhìn thấy một tòa trang viện nhỏ tường trắng mái xanh có vẻ khá thanh tịnh, một gã trang đinh gác cửa nghe thấy tiếng động liền bước ra hỏi: “Cố tiểu thư tới rồi sao?”

Lý Trường nháy mắt ra hiệu, Tiểu Hạ Tử lập tức bước tới vung tay tát mạnh, quát bảo: “Nói năng bừa bãi cái gì đấy, có quý nhân đến.” Gã trang đinh đó ôm mặt lùi vào bên trong, Tiểu Hạ Tử lại hỏi: “Bặc thái y đâu?”

ChỠcó một vị thái y đã hơi có tuổi rảo bước đi tới, nhìn thấy Lý Trường thì hoang mang hành lễ. Lý Trường vội vàng nói: “Không cần đa lễ, có quý nhân tới đây thăm công tử.”

Bặc thái y quay sang cung kính hành lễ với tôi. “Bái kiến quý nhân.” Lúc này tôi đang khoác một chiếc áo choàng màu xanh thêu hình hoa đào có mũ che kín đầu, toàn thân đều được ẩn giấu vào bên trong, chỉ khẽ gật đầu một cái rồi liền đi theo Bặc thái y vào trong trang viện. Bặc thái y dè dặt nói: “Công tử đã đỡ hơn nhiều lắm rồi, có thể ăn uống bình thường, thân thể cũng tráng kiện trở lại, chỉ là thần trí hãy còn chưa hoàn toàn tỉnh táo.” Vừa nói lão vừa dẫn tôi tới bên ngoài một gian phòng nhỏ, chỉ tay vào bên trong. “Công tử đang ở trong đó.”

Tôi thấy cửa sổ của căn phòng lắp chấn song sắt, bên trong tối tăm mù mịt như chốn ngục tù, không kìm được nôn nóng hỏi: “Không phải đã nói là huynh ấy không còn tấn công ai nữa sao, cớ gì mà nơi này còn giống như một cái cũi thế này?”

Bặc thái y cười trừ, đáp: “Nói thì nói vậy nhưng cứ đề phòng một chút vẫn hơn.”

Tôi không nói năng gì, chỉ đưa mắt liếc nhìn Lý Trường một cái, Lý Trường bèn quát bảo: “Nói năng bậy bạ! Đã không tấn công ai nữa thì còn phải đề phòng làm gì, người bình thường mà bị nhốt thế này thì cũng thành bệnh ấy chứ.” Y dừng một chút rồi lại quát: “Còn không mau mở cửa cho quý nhân.”

Bặc thái y hoang mang mở cửa, ấp úng nói: “Bên trong có hơi nặng mùi một chút, quý nhân cẩn thận.”

Trên nền nhà trải toàn rơm rạ, chắc hẳn sau mùa mưa dầm vẫn chưa từng thay, thành ra đầy mùi ẩm mốc, mà giữa lớp rơm rạ còn có mấy con bọ đen thui nhỏ xíu không ngừng bò qua bò lại. Trong phòng chỉ có một chiếc bàn tròn nhỏ cùng một chiếc giường gỗ, trên bàn đặt một ít đồ ăn và nửa bát thuốc còn chưa uống hết. Ca ca lúc này đang ngồi trên giường, hai mắt đờ đẫn nhìn ô cửa sổ duy nhất đang mở trên nóc phòng.

Ca ca lúc này mặc một chiếc áo màu vàng đất, bên trên loang lổ những vết dầu mỡ bẩn thỉu, mái tóc thì buông xõa bù xù, chắc đã khá lâu chưa được tắm rửa, toàn thân tỏa ra một thứ mùi thức ăn thiu khó ngửi vô cùng. Vẻ mặt huynh ấy đờ đẫn, tròng mắt chẳng hề động đậy, đâu còn chút dáng vẻ bừng bừng khí khái nào của ngày xưa.

Tôi không kìm được cơn giận dữ, quát hỏi: “Tại sao lại như thế này?”

Bặc thái y còn chưa biết thân phận của tôi, thản nhiên đáp: “Tuy Hoàng thượng có sai vi thần chữa bệnh cho y, nhưng người này dù sao cũng là tội phạm của triều đình…”

Tôi mỉm cười, nói: “Vậy nên ngươi chỉ làm qua loa cho xong chuyện, có đúng vậy không?” Tôi cố nén cơn giận, gọi Hoán Bích vào, khẽ dặn dò: “Muội mang một chậu nước nóng tới đây cho ta.” Hoán Bích vừa thấy cảnh này thì biến hẳn sắc mặt nhưng nhất thời cũng không nói gì, vội đi bưng nước tới. Tôi xắn tay áo lên, rơm rớm nước mắt nói: “Ca ca, muội tới rồi đây, tóc huynh bẩn hết cả rồi, để muội gội đầu giúp huynh.”

Lý Trường kêu lên “úi chao” một tiếng, vội vàng nói: “Nương nương là quý nhân, sao có thể làm việc như vậy được, cứ để cho nô tài.” Tôi không để ý tới y, lẳng lặng giúp ca ca gội đầu. Lý Trường trừng mắt quát bảo Tiểu Hạ Tử: “Cái đồ không có mắt, còn không mau mau bưng nước tới đây cho công tử tắm rửa.” Nói xong lại quay sang đá cho Bặc thái y đang đờ người kinh sợ một cái. “Cái lũ ngu xuẩn các ngươi, không ngờ lại dám đối xử với người mà Hoàng thượng hạ chỉ sai chiếu cố như vậy.”

Ca ca tỏ ra rất ngoan ngoãn, cúi đầu để yên cho tôi gội đầu. Tôi chỉ tay vào chậu nước đã bẩn, quay lại nói với Hoán Bích: “Mang đổ đi cho ta, bưng một chậu nước sạch khác vào đây.”

Hoán Bích bước tới bưng chậu nước lên, nói với Tiểu Hạ Tử: “Phiền công công giữ chặt vị thái y này giúp ta.” Tiểu Hạ Tử thấy ánh mắt Hoán Bích dữ dằn thì có chút sợ hãi, lập tức ấn Bặc thái y xuống đất. Hoán Bích đột ngột đổ thẳng chậu nước bẩn vừa dùng gội đầu cho ca ca vào miệng Bặc thái y. Bặc thái y nào đã từng gặp phải chuyện thế này, tức thì vừa nôn mửa vừa cầu xin không ngớt, dáng vẻ thảm hại vô cùng.

Đám người Lý Trường đều cả kinh lè lưỡi, tôi chỉ làm bộ như không nhìn thấy, dùng quả bồ kết vò đầu cho ca ca, phải đến chậu nước thỠtư thì đầu tóc ca ca mới tạm coi như sạch sẽ.

Kế đó, Tiểu Hạ Tử lại hầu hạ ca ca tắm rửa, chợt gã trang đinh bị ăn đánh vừa rồi bước vào, trong tay cầm một bộ đồ sạch sẽ, kính cẩn nói: “Đây là quần áo sạch cho công tử thay.”

Tôi nhất thời có chút ngạc nhiên. “Chỗ này thứ gì cũng thiếu thốn, cớ sao lại có quần áo sạch như vậy?”

Gã trang đinh đó đáp: “Thái y chỉ quản việc cho công tử uống thuốc, những việc khác thì đều mặc kệ. Nhưng có một vị Cố tiểu thư mỗi tháng lại tới thăm công tử một lần, đưa tới ít đồ ăn và quần áo, còn tắm cho công tử nữa. Bặc thái y đã nhận tiền của cô ấy, do đó mới cho phép cô ấy tới đây như vậy.”

Tôi nghi hoặc hỏi: “Là vị Cố tiểu thư nào thế?”

Gã trang đinh khẽ lắc đầu. “Tiểu nhân cũng không rõ.”

Sau khi tắm rửa xong xuôi, ca ca được đưa tới một căn phòng có ánh nắng. Lòng tôi thầm chua xót, cẩn thận bón thuốc cho ca ca, sau đó mới nhìn chằm chằm vào Bặc thái y đang quỳ trên mặt đất. “Đã chữa suốt mấy tháng rồi, tại sao vẫn chẳng đỡ hơn chút nào thế?”

Bặc thái y mặt u mày chau đáp: “Khởi bẩm nương nương, đã đỡ hơn nhiều rồi. Khi mới tới đây, y cứ như là dã thú vậy, bây giờ thì đã ngoan ngoãn hơn nhiều.”

Tôi vứt chiếc bát trong tay xuống đất, giận dữ nói: “Nói bậy! Người thì không còn điên cuồng nữa nhưng đờ đẫn thế này mà gọi là tốt hơn nhiều sao, bản cung thấy ngươi đúng là hạng lang băm chẳng có chút tài cán nào.” Tôi không nén nổi cơn giận, quay sang nói với Lý Trường: “Vị Bặc thái y này thấy người nhà họ Chân bọn ta tốt tính, toàn dùng những lời bậy bạ để lừa gạt. Lý Trường, ngươi hãy về bẩm với Hoàng thượng việc hắn dối trên lừa dưới, xin Hoàng thượng định đoạt giúp ta.”

Lý Trường lập tức khom người vâng dạ: “Sau khi về cung nô tài nhất định sẽ bẩm lên Hoàng thượng, xin người điều một vị thái y tốt tới đây, nương nương yên tâm.” Sau đó lại quay sang xua tay nói với Tiểu Hạ Tử: “Còn không mau lôi tên họ Bặc này ra ngoài, để hắn lại đây chỉ tổ làm bẩn mắt nương nương thôi.”

Đang trong mùa hè, căn phòng có chút nóng nực, tôi liền mở cửa sổ ra cho thoáng khí, lại cởi chiếc áo choàng trên người ra. Ca ca nhìn thấy những bông hoa đào trên áo choàng của tôi, bất giác lẩm bẩm nói: “Thiến Đào.” Trong giọng nói ấy thấp thoáng mấy tia tình cảm, ca ca vừa nói vừa vuốt ve những bông hoa đào đỏ tươi, cặp mắt bất giác ánh lên mấy tia thần thái.

Tôi nghe thấy tên tẩu tẩu thì lại càng thương tâm, lúc này ca ca đã ôm chiếc áo choàng vào lòng mà khẽ gọi tên tẩu tẩu, suốt hồi lâu sau không có thêm động tác gì nữa.

Lòng tôi thầm đắng chát, cảm giác như vừa nuốt phải hoàng liên, ngay đến lục phủ ngũ tạng cũng ngợp đầy vị đắng. Tôi dịu giọng nói: “Ca ca, tẩu tẩu đã không còn trên đời nữa rồi, huynh hãy nói cho muội biết đi, muội phải làm thế nào mới giúp được huynh, ca ca!”

Ca ca ôm chặt chiếc áo choàng, vẻ mặt hồn nhiên như một đứa bé, lát sau mới khẽ gọi một tiếng “Giai Nghi”. Nếu không vì đang ở rất gần, tôi cơ hồ không thể nghe rõ tiếng gọi đó.

Lòng tôi bất giác bừng sáng tỏ, đang định nói gì thì Lý Trường đã bước vào thúc giục: “Nương nương, thời gian không còn sớm nữa, chúng ta phải về cung thôi.”

Tôi khẽ gật đầu, lại dặn dò Hoán Bích: “Nhớ thưởng cho gã trang đinh đó, bảo hắn chăm sóc công tử cho tốt.”

Hoán Bích vâng lời ra ngoài, tôi ghé tai ca ca, khẽ nói: “Cha mẹ hiện đều khỏe cả, các vị muội muội cũng thế. Ca ca, nếu huynh không khỏe lại, gia đình chúng ta khó mà có ngày được đoàn tụ, huynh phải nhớ kĩ lấy.” Lý Trường lại thúc giục thêm lần nữa, tôi đành bám vào tay Tiểu Hạ Tử, lưu luyến ra ngoài.

Trên đường trở về, lòng tôi đầy tâm sự, Hoán Bích thấy tôi có vẻ không vui thì bèn nói với Lý Trường: “Tiểu thư đến giờ vẫn chưa ăn gì, e là đang đói, để nô tỳ đi mua ít bánh hạt thông về cho tiểu thư.”

Lý Trường chỉ mong tìm được việc gì đó để tôi bớt lo buồn, vội kêu Hoán Bích đi mau. Chiếc kiệu dừng lại trong một con hẻm, tôi thầm buồn bực, bèn vén rèm kiệu lên, nhìn thấy một tòa phủ đệ hoang vu, vắng vẻ, lớp sơn đỏ trên cửa đã bong tróc cả ra, tựa như khuôn mặt đầy vết cào xé. Mà nơi tấm biển bên trên cửa còn có thể loáng thoáng nhìn thấy hai chữ “Chân Phủ”, tôi tức thời sững người, thiếu chút nữa thì bật khóc thành tiếng, đây chính là Chân phủ mà tôi từng sống suốt mười lăm năm trời! Hiện giờ trước cửa phủ mọc đầy cỏ dại, hiếm thấy bóng người, mấy cây trúc cao quá tường thò ra từ bên trong đều đã khô héo. Trên tường có mấy con chim sẻ đang đậu, thỉnh thoảng lại hót lên vài tiếng, lấy đó làm vui. Tôi cố nén dòng nước mắt đang cuộn trào, những khóm mẫu đơn trong phủ chắc đã khô héo cả, đám chim trong những chiếc lồng treo dưới hành lang thì hẳn đều đã được thả cho bay đi, còn chỗ sách chất đầy trong phòng của ca ca chắc cũng chẳng còn.

Năm xưa nhà họ Chân hiển hách đến cỡ nào, chỉ trong một ngày mà có hai vị cung tần tiểu chủ được đưa vào cung, rồi ca ca lại lấy được vợ đẹp như hoa, lập nên công lao to lớn, thanh thế thực không ai so được. Vậy mà giờ đây người đi lầu vắng, Chân phủ không ngờ đã trở nên hoang vu tới mức này.

Hoán Bích vén rèm kiệu lên, khẽ nói: “Tiểu thư ăn chút bánh đi.”

Tôi đón lấy, chậm rãi nói: “Hoán Bích, đây là nhà của chúng ta khi xưa. Bây giờ, chúng ta đã chẳng còn nhà nữa rồi.”

Hoán Bích ngẩn ngơ đưa mắt nhìn, trên mặt bất giác thoáng qua một vẻ bi thương khó tả, nghẹn ngào nói: “Đúng thế, chúng ta đã chẳng còn nhà nữa rồi.” Cặp mắt Hoán Bích bừng lên một tia căm hận vô cùng sắc bén, bên trong còn thấp thoáng khuôn mặt lạnh lùng tột độ của tôi. Tôi không nói gì thêm, lặng lẽ buông rèm kiệu xuống.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.