Hậu Cung Chân Hoàn Truyện

Quyển 5 - Chương 2: Lòng buồn xiết nỗi nhớ chàng khôn nguôi



Đêm dài cứ thế trôi qua trong sự nôn nóng và sốt ruột. Cận Tịch trở về lúc trời đã sáng, sắc mặt trắng bệch, nét cười trên mặt nhìn như một bông hoa nhuốm đầy bụi trần hé nở giữa làn cát bụi mịt mờ. Nàng ta nhìn tôi, khẽ nói: “Việc cần làm đều đã làm xong, nương tử yên tâm.”

Tôi hoang mang đưa tay đỡ lấy nàng ta. “Ta vừa bảo Hoán Bích nấu một bát mì gà, ngươi tranh thủ ăn đi cho nóng.”

Nụ cười của Cận Tịch thực sự rất yếu ớt. “Đêm nay Lý Trường sẽ đích thân tới đây bái phỏng, nương tử hãy suy nghĩ trước xem nên nói thế nào đi.”

Tôi rơm rớm nước mắt, nói: “Ta biết, ngươi mau ăn lấy chút mì rồi đi nghỉ đi, trời sáng rồi đấy!”

Cận Tịch uể oải cất tiếng: “Nô tỳ muốn chợp mắt một chút”

Tôi cố kìm nén không để nước mắt tuôn rơi, dịu dàng nói: “Được, ngươi đi đi!”

Nhìn Cận Tịch từ từ chìm vào giấc mộng, tôi chẳng cảm thấy buồn ngủ chút nào, lẳng lặng tựa người vào thành giường, không nói một lời. Hoán Bích xót xa nói: “Tiểu thư đã lo lắng cho Cận Tịch cả đêm, cũng nên đi ngủ rồi!” Sau một thoáng do dự, Hoán Bích lại trầm ngâm nói tiếp: “Vừa rồi tiểu thư có cảm thấy gì không? Hình như Cận Tịch rất buồn thì phải?”

Tôi vội kéo tay Hoán Bích, nôn nóng nói: “Chuyện đêm qua chớ nhắc lại nữa, kẻo lại khiến Cận Tịch thương tâm.”

Hai vành mắt bất giác đỏ hoe, Hoán Bích lẩm bẩm: “Tôi nay Lý Trường tới đây, chỉ e Cận Tịch sẽ càng buồn hơn.”

Tôi buồn bã nhớ lại vẻ đau thương và quyết liệt của Cận Tịch trước lúc rời đi đêm qua, không biết tại sao nàng ta lại chỉ có một thân một mình. Cận Tịch chưa từng kể câu chuyện của bản thân cho tôi nghe, cũng không bao giờ buột miệng nhắc tới, dù sao ai cũng có quá khứ của riêng mình!

Giờ Hợi đêm ấy, Lý Trường quả nhiên tới đúng như ước hẹn. Y vừa nhìn thấy tôi liền lập tức quỳ xuống hành lễ. “Nô tài bái kiến nương nương.”

Tôi mời y đứng dậy, bảo Hoán Bích dâng trà rồi cười gượng gạo, nói: “Ta đã không còn là nương nương gì nữa rồi, Lý công công nói thế há chẳng phải là chế giễu ta sao?”

Lý Trường ung dung nói: “Nô tài xưng hô với nương nương như thế tất nhiên là có lý do của nô tài, tại đây cũng xin được chúc mừng nương nương trước.”

Tôi nhìn y chăm chú. “Lời này của công công ta thực không sao hiểu được.”

Tròng mắt Lý Trường hơi đảo qua đảo lại, nói: “Hôm qua Cận Tịch đến tìm nô tài, tuy chưa nói rõ nhưng nô tài đã loáng thoáng đoán được một chút rồi. Hôm nay thấy nương nương tuy trú tại thiền phòng nhưng dung nhan rạng rỡ, nô tài lại càng nắm chắc hơn.”

Quả nhiên là một người tinh quái! Tôi nở nụ cười đầy ý vị. “Lần này công công tới đây là có mục đích gì vậy?”

Lý Trường đáp: “Nô tài tới là để chúc mừng tâm nguyện của nương nương ắt có thể đạt thành.”

“Cớ sao lại nói vậy?”

“Nô tài hầu hạ bên cạnh Hoàng thượng nhiều năm, Hoàng thượng có suy nghĩ thế nào, ít nhiều gì nô tài cũng đoán được mấy phần. Nhớ khi xưa Hoàng thượng cực kỳ sủng ái một vị Phó Tiệp dư có dung mạo rất giống với nương nương…”

Tôi cắt ngang lời Lý Trường, hơi nheo mắt lại, nói: “Phó Tiệp dư rốt cuộc có dung mạo giống ta hay là giống người khác đây? Lý công công chớ nên đùa ta như thế!”

“Nô tài không dám!” Y khom người nói: “Sau khi Phó Tiệp dư chết, Hoàng thượng chẳng than thở lấy một câu, cứ như chưa từng có việc gì xảy ra vậy. Phó Tiệp dư có dung mạo giống với người đó và nương nương, khi mới vào cung vì được Hoàng thượng sủng ái nên không coi ai ra gì. Thế nhưng cũng vì cái chết của Phó Tiệp dư mà nô tài biết được nương nương có sức nặng thế nào trong lòng Hoàng thượng.” Ánh mắt y bỗng hơi lóe sáng. “Nương nương có biết tại sao Hoàng thượng lại đắm chìm trong ngũ thạch tán không? Nương nương có biết sau khi cùng Phó Tiệp dư dùng ngũ thạch tán, Hoàng thượng đã ôm Phó Tiệp dư mà gọi tên ai không? Nương nương có biết khi hôn mê trong cơn bệnh nặng, ngoài gọi tên Thuần Nguyên Hoàng hậu ra, Hoàng thượng còn gọi tên ai nữa không?”

Lý Trường hỏi liền một tràng dài như thế là có ý gì, tôi tất nhiên biết rõ, thế nhưng lại không kìm được nghĩ thầm: Trong lòng Huyền Lăng, tôi thật sự có địa vị như thế sao? Tôi căn bản không tin. Lý Trường nói như thế rất có thể chỉ là vì muốn lấy lòng tôi mà thôi, hơn nữa đưa đẩy nịnh nọt vốn chính là bản lĩnh mưu sinh của các thái giám chốn cung đình như y.

“Nếu không vì đương lúc tâm trí mỏng manh, với sự tu dưỡng của Hoàng thượng sao có thể đụng đến một thứ như ngũ thạch tán chứ. Dù Phó Tiệp dư có muốn dùng nó để củng cố sự ân sủng, Hoàng thượng cũng quyết không thể bị mê hoặc.” Lý Trường nghiêm túc nói: “Năm xưa, nếu không vì nương nương không chịu cúi đầu trước Hoàng thượng, sao Hoàng thượng lại nỡ để nương nương rời cung, ngày đó chỉ cần nương nương bằng lòng ở lại, bây giờ ít nhất cũng đã được ở ngôi chiêu nghi rồi…”

Tôi lạnh lùng cắt ngang lời y, giọng nói băng giá đến tột độ: “Chuyện trước đây công công không cần phải nhắc lại nữa.”

Lý Trường hơi cau mày, đưa mắt nhìn tôi. “Ý của nương nương là…”

Tôi biết y đã nảy lòng nghi ngờ, cũng biết là mình đã thất thố, vội vàng giấu biệt dáng vẻ buồn bã hiện thời. “Năm xưa đúng là ta ương bướng quá, nhưng khi đó nhà ta mắc tội, ta đâu còn mặt mũi nào mà hầu hạ bên cạnh Hoàng thượng nữa. Mấy năm nay rời cung, ta kỳ thực cũng nhớ Hoàng thượng vô cùng, giờ chỉ đành xin Lý công công đứng ra dàn xếp mọi việc giúp thôi.”

Lý Trường khẽ thở dài một tiếng. “Nô tài cũng nhìn ra rồi, năm xưa nương nương phụng chỉ tu hành ở chùa Cam Lộ, bây giờ lại trú mình tại nơi đây, Cận Tịch nói với nô tài là vì nương nương mắc bệnh nên mới phải dọn ra ngoài nhưng nô tài cũng hiểu, nhất định là đám ni cô ở chùa Cam Lộ đã khiến nương nương phải chịu không ít nỗi ấm ức. Nơi này tuy thanh tịnh nhưng dù sao cũng là chốn núi non hoang dã, nương nương đã phải chịu khổ rồi!”

Tôi đưa khăn tay lên lau khóe mắt, chua xót nói: “Năm xưa ta ít tuổi không hiểu chuyện, do đó mới nhất quyết rời cung rồi rơi vào cảnh bây giờ. Kỳ thực cuộc sống vất vả một chút cũng không có gì đáng sợ, nhưng lòng ta lại luôn bức bối vô cùng.” Tôi nhìn Lý Trường mà nước mắt lưng tròng, thổn thức nói: “Nếu kiếp này còn có phúc được gặp Hoàng thượng một lần, được gặp Công chúa một lần, ta dù phải chết cũng có thể nhắm mắt. Xin công công thành toàn giúp cho.” Thoáng dừng một chút, tôi lại tiếp: “Chỉ là thế sự vô thường, bên cạnh Hoàng thượng có thêm không ít sủng phi, chỉ e ngài sớm đã ên mất ta rồi…”

Lý Trường vội nói: “Nương nương nặng lời rồi, kỳ thực nếu không có mấy phần nắm chắc, nô tài cũng không dám tới đây gặp nương nương.” Y trầm ngâm nói tiếp: “Thực ra sau khi nương nương rời cung tu hành, Hoàng thượng cũng không có lúc nào vui. Tuy ngài vì nương nương mà trách mắng Kính Phi nương nương, lại thiếu chút nữa thì cấm túc Huệ Quý tần, nhưng trong lòng vẫn mười phần nhung nhớ. Vừa rồi nương nương nói Hoàng thượng sủng ái Phó Tiệp dư là vì người khác, nhưng dung mạo của Phó Tiệp dư không chỉ giống người đó, còn giống cả nương nương nữa. Hoàng thượng mỗi lần cùng Phó Tiệp dư dùng ngũ thạch tán xong liền ôm Phó Tiệp dư mà gọi tên của người khác đó, nhưng cũng có lúc gọi tên nương nương.” Lý Trường đưa mắt liếc tôi một cái, nói tiếp: “Hoàng thượng là đấng thiên tử, do đó không chịu cúi đầu nhìn nương nương. Kỳ thực nương nương thông minh tột bậc, chỉ cần nghĩ kĩ một chút là sẽ hiểu ngay, nếu không được Hoàng thượng ngầm cho phép, dù có sự đồng ý của Thái hậu, hai năm qua Phương Nhược có thể thường xuyên tới thăm nương nương như vậy sao?” Lý Trường nhìn tôi chăm chú, sắc mặt dần lộ vẻ hết sức nghiêm túc. “Trong lúc hôn mê ngã bệnh vì dùng ngũ thạch tán, Hoàng thượng cũng từng có lần gọi tên nương nương đấy!”

Lý Trường chậm rãi vạch rõ nguồn cơn của những chuyện khi xưa, lòng tôi không phải là không chấn động, nhưng cũng chỉ có sự chấn động mà thôi.

Tôi khẽ nói: “Hoàng thượng chẳng qua chỉ gọi tên ta mà thôi.” Tôi hơi cau mày, cố kìm nén sự run rẩy nơi đáy lòng, thản nhiên nói tiếp: “Trước đây, mỗi lần ở bên ta, Hoàng thượng đều gọi tên người khác.”

Lý Trường cúi đầu nói: “Nương nương hẳn cũng hiểu rõ người đó có sức nặng thế nào trong lòng Hoàng thượng, bởi bọn họ dù sao cũng là phu thê từ thuở thiếu niên, người đến sau căn bản không thể so sánh. Hoàng thượng nhất thời lỡ lời cũng là vì dung mạo của nương nương và người đó thật sự có nét giống nhau. Xin thứ cho nô tài nói một câu có thể khiến nương nương tức giận, cũng vì nguyên nhân này nên Hoàng thượng mới chưa dứt tình với nương nương, mà chút tình cảm này chính là vốn liếng quan trọng nhất của nương nương hiện giờ.”

Tôi cố sức kìm nén bản thân, bằng không sớm đã không kìm được mà nghiến răng cười lạnh rồi. “Kỳ thực có mấy phần giống với Uyển Uyển cũng là cái phúc của nàng.” Câu nói này của Huyền Lăng, tôi ơ hồ không dám nghĩ lại, bởi nó thực tàn nhẫn tới tột cùng, nghiền nát mọi sự tự tôn nơi tôi.

Lý Trường thấy tôi im lặng, lại nói tiếp: “Trong lúc ngủ mê, Hoàng thượng chưa từng gọi tên ai khác ngoài người đó, nương nương chính là ngoại lệ đầu tiên. Còn nhớ hôm đó, Thanh Hà Vương cũng có mặt và không kìm được sợ giật nẩy mình.”

Thanh Hà Vương, cái tên này sau nháy mắt đã khiến trái tim tôi lay động, mang tới nỗi đau đớn tột cùng, nhưng đồng thời nơi đáy lòng tôi cũng có chút ký ức ngọt ngào hiện lên.

Tôi cố giữ lòng mình bình tĩnh, Ôn Thực Sơ trước giờ chưa từng gạt tôi, nhưng cho dù là như thế, có một số việc cũng cần phải chứng thực một phen mới được. Tôi hít sâu một hơi, có lẽ… tôi chưa chắc đã phải tiếp tục thực hiện kế hoạch xiết nỗi đắng cay này.

Tôi cố nặn ra một nụ cười mỉm. “Đã có nhân chứng như vậy thì tốt quá, đợi lúc nào ta tìm Vương gia tới hỏi thử một chút là biết ngay có phải công công lừa gạt ta không.”

Khuôn mặt Lý Trường bỗng như đông cứng lại, từ trong cổ họng bật ra một tia nghẹn ngào: “Không giấu gì nương nương, nếu lúc này Vương gia có thể tới đây nói với nương nương chuyện đó thì tốt quá. Vương gia… không bao giờ có thể trở về nữa rồi!” Y kể lại vắn tắt với tôi về cái chết của Huyền Thanh, rồi lại nói: “Đây là tin tức mật trong cung, ý của Hoàng thượng là tạm thời chưa phát tang vội. Vốn nô tài không nên nói ra nhưng trong lòng lại nghĩ, nếu nương nương biết rồi thì khi gặp Hoàng thượng có thể an ủi vài câu, dù sao Hoàng thượng cũng vô cùng thương tâm vì cái chết của Lục Vương gia.”

Y thực sự đã chết rồi! Cho dù tôi đã biết tin từ sớm nhưng giờ nghe Lý Trường chứng thực, trái tim tôi vẫn đau đớn tột cùng, đau đến nỗi chỉ muốn tìm một nơi nào đó mà cất tiếng khóc thật to. Cận Tịch thấy tình hình không ổn, vội bưng trà tới nói: “Nương tử mệt rồi, hãy uống tạm chén trà đi đã!”, rồi lại bưng một chén trà khác đưa tới cho Lý Trường, khẽ nói: “Đây là trà đã qua hai lần nước mà công công quen uống.”

Lý Trường lặng lẽ đón lấy, không nói năng gì, chỉ như vô tình mà hữu ý thoáng liếc nhìn khuôn mặt Cận Tịch, dáng vẻ hết sức thản nhiên.

Dòng nước trà nóng bỏng chảy qua cổ họng tôi như ngọn lửa đang thiêu đốt, tôi cố sức kìm nén lòng mình, bình tĩnh nói: “Vương gia còn trẻ quá, thật đáng tiếc!”

Lý Trường thở dài, nói: “Đúng thế! Hai năm trước, Thái hậu và Hoàng thượng từng muốn chọn cho Vương gia một vị chính phi, vốn đã vừa ý tiểu thư của nhà Bái Quốc công rồi, đó thật sự là một nữ tử rất xinh đẹp và nền nã, ấy vậy mà Vương gia lại nhất quyết không chịu. Nếu hai năm trước Vương gia cưới vị chính phi này rồi để lại một hai đứa con thì tốt biết bao, tiếc thay cho dòng dõi Thanh Hà Vương đến đây là phải đứt đoạn. Không biết Thư Quý phi sau khi hay tin sẽ thương tâm tới mức nào nữa.”

Dòng dõi Thanh Hà Vương… Tôi vô thức đặt tay lên bụng mình, lặng im không nói gì.

Lý Trường tuổi cũng đã cao, tính ra cũng phải trên năm mươi, lúc này cau mày ủ rũ trông lại càng có vẻ già nua. Tôi bất giác có chút không đành lòng, liền lén đưa mắt liếc nhìn Cận Tịch, nhưng nàng ta vẫn thản nhiên như thường, lẳng lặng đứng bên cạnh tôi.

Lý Trường thở dài một hơi, nói tiếp: “Trước năm mới chừng nửa tháng, Hoàng thượng có nạp một nữ tử huấn luyện thú trong ngự uyển làm cung tần, tuy dựa theo thông lệ về các cung nữ được tấn phong, ban đầu, cô ta chỉ là canh y, nhưng sau hai tháng bây giờ đã là tuyển thị rồi. Địa vị như thế kỳ thực không có gì đặc biệt, cùng lắm cũng chỉ được phong đến ngôi tần là hết mức. Chỉ là nữ tử huấn luyện thú ấy thân phận hèn mọn đến cỡ nào, sao có thể hầu hạ thiên tử được. Vì chuyện này mà Thái hậu từng khuyên nhủ mấy lần nhưng Hoàng thượng không nghe, còn khá sủng ái nữ tử đó. Có lẽ sau khi gặp nương nương, Hoàng thượng sẽ bớt phóng túng phần nào.”

Tôi chưa từng nghe nói tới việc này, ngạc nhiên hỏi: “Nữ tử đó thực sự là người huấn luyện thú sao?”

Lý Trường lo lắng nói: “Nữ tử đó họ Diệp, vốn là người chuyên huấn luyện hổ trong ngự uyển, cả ngày làm bạn với sài lang hổ báo, rất càn rỡ, ngang ngược, ấy vậy mà Hoàng thượng lại thích.”

Tôi chỉ có thể gượng cười. “Nhãn quang của Hoàng thượng đúng là độc đáo.”

Lý Trường lộ vẻ mặt ủ mày chau. “Chuyện ngũ thạch tán còn có thể nói là do Phó Tiệp dư dụ dỗ, nhưng lần này Diệp Tuyển thị đắc sủng… Thái hậu hiện đang ốm nặng không thể quản được, chỉ đành dặn Kính sự phòng không cho phép Diệp thị có thai.” Lý Trường thở dài, nói tiếp: “Cứ như nô tài thấy, chắc hẳn Hoàng thượng vẫn còn nhớ tới nương nương, mà cuộc sống của nương nương bây giờ cũng chẳng dễ chịu gì, chi bằng…” Y đưa mắt nhìn tôi, chờ tôi tự mình mở miệng.

Tôi buồn bã thở dài một tiếng, bên trong chất chứa nỗi ấm ức, thương tâm và cô độc, hồi lâu sau mới nói: “Cho dù ta không nỡ, nhưng bây giờ còn có mặt mũi nào mà gặp lại Hoàng thượng nữa? Công công nói Hoàng thượng vẫn còn tình ý, ta lại càng cảm thấy hổ thẹn, ban đầu vốn còn có suy nghĩ muốn gặp Hoàng thượng, nhưng bây giờ thì không dám có nữa rồi.”

Khóe miệng Lý Trường bất giác hơi máy động: “Nô tài tuy chỉ đứng ngoài nhưng cũng thấy rõ hết thảy, năm đó nương nương thực đã phải chịu quá nhiều nỗi ấm ức, trước khi sinh Lung Nguyệt Công chúa, cuộc sống khổ sở vô cùng, chỉ là Hoàng thượng cũng có nỗi bất đắc dĩ.” Lý Trường cúi đầu trong chốc lát rồi liền mỉm cười, chậm rãi nói: “Kỳ thực nương nương muốn gặp Hoàng thượng cũng không phải là không thể, trong tháng Giêng này có việc dâng hương cầu phúc, những năm trước đây Hoàng thượng đều tiến hành nghi thức trong Thông Minh điện, năm nay nô tài sẽ cố gắng khuyên ngài đến chùa Cam Lộ dâng hương một chuyến.”

Tôi đưa khăn tay lên lau khóe mắt, thổn thức nói: “Thực vất vả cho công công quá, chuyện này nhất định là chẳng dễ dàng gì.”

Lý Trường nheo mắt, nở một nụ cười đầy ý vị. “Nương nương cứ để nô tài nghĩ cách là được, việc này chưa chắc đã khó lắm đâu.”

Tôi nói giọng nửa như cảm tạ nửa như than thở: “Lý công công, ta thực không biết phải báo đáp tấm lòng thành này của công công thế nào.”

Lý Trường ung dung cười, nói: “Nô tài bề ngoài là giúp nương nương, kỳ thực cũng là giúp bản thân mình. Tuy bây giờ nương nương đang ở ngoài cung, nhưng nói một câu thực lòng, ngày đó nếu nương nương không tự nguyện xin rời cung thì không ai có thể đuổi nương nương đi được… Nương nương đâu phải là vật trong ao.” Dứt lời y liền khấu đầu một cái, chậm rãi nói: “Giờ cùng đã muộn lắm rồi, nương nương nên đi nghỉ sớm một chút, có tin tức gì nô tài sẽ sai người tới báo.”

Tôi khẽ “ừm” một tiếng, nói: “Hoán Bích, giúp ta tiễn Lý công công một đoạn.”

Cận Tịch bước lên hai bước, khẽ nói: “Nô tỳ đang chuẩn bị ra ngoài thắp đèn, cứ để nô tỳ đưa tiễn Lý công công, Hoán Bích cô nương ở lại hầu hạ nương tử đi.”

Lý Trường mỉm cười, nói với Cận Tịch: “Bên ngoài trời tối như vậy, để tự ta xuống núi là được rồi, không cần tiễn đâu.” Nói rồi, y liền móc từ trong vạt áo trước ngực ra một gói bạc nhét vào tay nàng ta. “Chỗ bạc này cô hãy dùng tạm, khi nào sẵn dịp ta sẽ sai người đưa một ít vải tới, quần áo trên người cô cũ quá, đều là từ mấy năm trước rồi.”

Chiều tối ngày hôm sau liền có người tới, Cận Tịch nói: “Là tổng quản trang viện bên ngoài của Lý Trường.”

Người đó ăn mặc gọn gàng, dập đầu cung kính thưa: “Công công kêu nô tài tới đây nói với nương tử, chính ngọ ngày kia sẽ có điềm lành long du Cam Lộ, nếu nương tử có lòng thì có thể ăn mặc đẹp đẽ đi xem.” Dứt lời lại chỉ vào chỗ quần áo và đồ trang sức trên bàn, nói tiếp: “Những thứ này đều là do công công bảo nô tài mang tới cho nương tử.”

Đợi người đó đi rồi, tôi tùy ý lật xem chỗ quần áo trên bàn, thấy chỉ có mấy bộ thêu hoa văn sặc sỡ bên trên là được may theo số đo của tôi. Tôi vẫy tay gọi Cận Tịch lại, lấy ra mấy bộ đồ màu vàng, màu trắng và màu xanh bên dưới, cất tiếng cảm thán: “Lý Trường cũng coi như là có lòng, hôm qua sau khi quay về chắc y đã kêu thợ may làm thâu đêm để có chỗ quần áo này. Đường kim mũi chỉ vẫn còn mới lắm, kích cỡ lại rất vừa với ngươi, ngay đến màu sắc, hoa văn cũng đều là những loại mà thích.”

Cận Tịch nở một nụ cười bình thản. “Cũng chỉ vậy mà thôi, tốt hay không tốt thì cũng đều là số mệnh cả rồi!” Sau đó, nàng ta liền sắp xếp lại chỗ quần áo và đồ trang sức đó một chút, nói: “Vừa rồi gã tổng quản của phủ Lý Trường nói muốn nương tử ăn mặc đẹp đẽ, đưa mấy thứ này đến chắc hẳn chính là có ý này.”

Tôi khẽ gật đầu, đưa mắt nhìn cảnh xuân tươi đẹp bên ngoài cửa sổ, thấy khắp đất trời đều ngợp đầy hoa, nhưng nơi đáy lòng tôi thì lại lạnh giá tột cùng. “Ta hiểu ý của Lý Trường, y hy vọng ta ăn mặc đẹp đẽ để có thể giành được tình cảm của Hoàng thượng.” Khóe môi tôi hơi nhếch lên để lộ một nụ cười lạnh lẽo mà ngay đến bản thân tôi cũng không thể phát giác. “Có điều, như thế thực khó mà tránh khỏi mối hiềm nghi cố ý.”

Cận Tịch không nói gì, bên ngoài cửa sổ, hoa đào nở rộ đẹp tươi như gấm vóc, khiến khuốn mặt tôi và Cận Tịch đều có vẻ nhợt nhạt vô cùng.

Cận Tịch cầm một bông hoa đào trong tay, hồi lâu sau mới hờ hững nói: “Hôm đó nghe Lý Trường nói về tâm ý của Hoàng thượng với nương tử, quả thực ai nghe cũng phải rơi lệ.”

“Thật sự là tình sâu tựa bể sao?” Tôi cười nhạt, nói: “Có thứ tình sâu tựa bể nào mà luôn coi người khác như một cái bóng, vừa làm tổn thương người khác lại vừa làm tổn thương chính mình, có gì đâu mà phải rơi lệ.” Móng tay tôi cắm vào lòng bàn tay mang tới cảm giác nhói đau. “Ta là cái bóng của Thuần Nguyên Hoàng hậu, vậy Phó Tiệp dư là cái bóng của Thuần Nguyên Hoàng hậu hay là cái bóng của ta đây? Cô ta lại càng đáng thương hơn, đáng thương đến nỗi làm cái bóng của một người thôi còn chưa đủ, mà sau khi chết đi đến một câu than tiếc cũng chẳng có. Hoàng thượng đã sủng ái cô ta, tại sao lại đối xử với cô ta bạc bẽo như thế? Cái gọi là chân tình mà những kẻ bạc bẽo bố thí cho người ta có gì đáng để cảm động sao?”

Cận Tịch chăm chú nhìn tôi, nhẹ nhàng cất tiếng: “Nhưng khi Lý Trường nói ra những lời đó, đôi hàng lông mày của nương tử hơi máy động, lẽ nào trong đầu thật sự không có ý nghĩ gì khác sao?”

Tôi tỉ mỉ nghngẫm về tâm tư của mình khi đó, khẽ nói: “Khi đó ta quả thực có chút chấn động, nhưng suy nghĩ một chút, liền cảm thấy cũng chỉ có vậy mà thôi.” Tôi nghiêm mặt lại, hờ hững nói tiếp: “Trước tiên là khiến ngươi thương tích đầy mình, sau đó lại bôi cho ngươi chút thuốc hoàn toàn vô dụng, vậy thì có ý nghĩa gì cơ chứ.”

Cận Tịch trầm ngâm suy nghĩ một chút rồi mới nói: “Dù có ý nghĩa hay không, chỉ cần Hoàng thượng còn có lòng này, việc của chúng ta sẽ dễ thành công hơn.”

Tôi cười lạnh một tiếng, ngẩng đầu nhìn những bông hoa ngoài sân lặng lẽ rơi.

Hôm nay tôi dậy sớm, mái tóc dài tùy ý để xõa sau vai, dùng chỗ nước hoa hồng đã chuẩn bị sẵn từ hai ngày trước để chải đầu, khiến mùi thơm của hoa hồng thoang thoảng trên mái tóc.

Hoán Bích cẩn thận chải đầu cho tôi, chiếc lược liên tục đưa lên đưa xuống. Tôi nhắm mắt lại, cảm nhận những tia tê tê xuất hiện khi răng lược cà nhẹ vào da đầu. Đột nhiên, Hoán Bích dừng động tác trên tay lại, ngồi sụp xuống, tựa đầu lên gối tôi, cất giọng run run nói: “Tiểu thư, nô tỳ sợ.”

Tôi đưa tay xoa nhẹ mái tóc được búi lên gọn ghẽ của Hoán Bích, hỏi: “Muội sợ điều gì?”

Mái tóc của Hoán Bích mềm mịn như tơ, khiến người ta sinh lòng thương xót. “Nô tỳ sợ tiểu thư hôm nay không thể thành công, nhưng nếu thành công rồi, con đường sau này chỉ e sẽ càng thêm gian nan, nguy hiểm. Nô tỳ suy đi nghĩ lại, cảm thấy sợ hãi vô cùng.”

Bàn tay Hoán Bích đã trở nên lạnh ngắt, còn rỉ đầy mồ hôi. Tôi cố giữ lòng mình bình tĩnh, nắm chặt lấy bàn tay Hoán Bích, chậm rãi nói: “Ngoài con đường này ra ta không còn con đường nào khác để đi. Do đó, ta nhất định phải kiên định bước đi, không cho phép bản thân được phép quay đầu.”

Sợ ư? Đâu phải tôi không sợ, có điều nếu sợ mà có ích, mọi việc trên đời này sẽ không còn chút khó khăn nào nữa, chỉ cần trùm người vào trong chăn mà né tránh tất thảy là được. Đời người nếu chỉ đơn giản như thế thôi, vậy thì sẽ không còn là đời người nữa.

Tôi mặc bộ đồ ni cô màu xám như thường ngày, có điều lần này là chất vải sa, hơi trong suốt, bên trên có những bông hoa sen được thêu bằng chỉ bạc mờ mờ, dưới ánh mặt trời, chúng ánh lên những tia sáng hết sức linh động. Bên trong, tôi mặc thêm một chiếc áo ngắn bằng lụa tơ tằm trắng muốt, được cắt rất vừa người.

Hoán Bích lo lắng nói: “Thế này liệu có mộc mạc quá không? Tiểu thư đã hạ quyết tâm rồi, dù gì cũng nên trang điểm cẩn thận một chút.”

Tôi khẽ mỉm cười. “Hoàng thượng ở trong cung đã thấy quá nhiều son phấn rồi, trang điểm đậm để làm gì chứ, còn chẳng bằng để mộc mạc thế này.” Hơn nữa, cũng chỉ có thứ màu sắc này mới có thể làm bật lên vẻ mong manh yếu ớt của tôi.

Cận Tịch chỉnh lại gương, nói: “Nương tử giờ đang để tóc tu hành, nếu trang điểm đậm đà thì quả thực không hợp với vùng núi non hoang dã này.”

Tôi không nói gì, chỉ cầm tràng hạt làm bằng gỗ lim lên, lại thắp một nén đàn hương, lẳng lặng quỳ trước bàn thờ Phật. Đức Quan Âm rất mực hiền từ, đứng trên mây cao nhìn thấy tất thảy những chuyện bi hoan ly hợp, vậy nhưng lại chẳng thể phổ độ chúng sinh.

Phía bên ngoài đã thấp thoáng vang lên tiếng lễ nhạc, khỏi cần nghĩ cũng biết nhất định là nghi trượng của Huyền Lăng đã lên tới chùa Cam Lộ rồi. Hoán Bích đứng bên cạnh lạnh lùng nói: “Mới nhìn từ xa đã thấy vàng bạc lấp lánh, châu ngọc sáng bừng, Hoàng thượng của chúng ta đúng là xa hoa tột bậc!”

Lúc này đây, lòng tôi như đang nhỏ máu.

Thanh, huynh đi rồi, tất cả mọi niềm hy vọng của muội cũng theo đó mà tan.

Thanh, Phật không thể phổ độ chúng sinh, muội chỉ có thể tự độ chính mình, dựa vào sức của bản thân mà bảo vệ những người muội muốn bảo vệ.

Do đó, xin huynh hãy tha thứ cho muội, tha thứ cho sự bất đắc dĩ của muội, tha thứ cho việc muội lại trở về bên cạnh y.

Hồi lâu sau, chẳng biết là bao lâu nữa, tôi chỉ cảm thấy hai bên má mình ẩm ướt và lạnh giá, chợt nghe giọng nói của Cận Tịch vang lên: “Có một tiểu thái giám đến báo tin, Hoàng thượng sắp tới đỉnh Lăng Vân rồi, nương tử xin hãy chuẩn bị một chút đi.”

Tôi lặng lẽ đứng dậy, dùng tiếng tụng kinh để kìm nén nỗi oán hận nơi đáy lòng, suy đi nghĩ lại, vẫn cảm thấy dùng vẻ mặt hờ hững và điềm đạm là thích hợp nhất. Đứng giữa làn gió núi trên đỉnh Lăng Vân, từng cơn giá lạnh không ngừng ập tới, đầu óc tôi lại càng tỉnh táo hơn. Tôi mơ màng nhớ lại cảnh mình bước đi trên con đường tới Ỷ Mai viên để tranh sủng năm xưa, khi đó đang lúc mất con thất sủng, lòng tôi buồn bã vô cùng, có điều ít nhiều gì vẫn còn chút hy vọng vào Huyền Lăng. Nhưng lúc này đây, thực sự đã chẳng còn chút gì nữa rồi. Đời người vốn chính là như vậy, trắc trở quanh co, chẳng qua chỉ như một vở kịch mà thôi. Mà những con hát trong vở kịch, kỳ thực không cần phải có bất cứ thứ tình cảm nào cả.

Dưới chiếc lọng ngũ sắc thêu hình chín con rồng phía xa, Huyền Lăng bám vào tay Lý Trường, bước đi chậm rãi, trong khoảnh khắc nhìn thấy tôi, cặp mắt y rõ ràng ánh lên vẻ mơ màng, đôi chân thì dừng lại không bước nữa.

Tôi khẽ mỉm cười, quay sang nói với Cận Tịch bên cạnh: “Cận Tịch, ta lại nằm mơ nữa rồi, lúc nào cũng cảm thấy như là Tứ lang đang ở ngay trước mắt.”

Vốn đang quay lưng về phía Huyền Lăng, Cận Tịch cẩn thận giúp tôi kéo lại vạt áo, xót xa nói: “Chắc đêm qua nương tử lại không ngủ được rồi, chi bằng hãy đi nghỉ ngơi một chút.” Rồi nàng ta xoay người lại, bất ngờ nhìn thấy Huyền Lăng đang đứng ngay trước mắt, liền thất thanh kêu lên: “Hoàng thượng…”

Tôi vẫn nguyên bộ dạng ngẩn ngơ, một làn gió núi thổi tới khiến ống tay áo tôi tung bay lất phất, dưới vầng dương rạng rỡ có mấy tia sáng màu bạc ánh lên, lại càng khiến khung cảnh nơi đây thêm phần mộng mị. “Cận Tịch, chắc ta đã suy nghĩ quá nhiều rồi, chẳng lẽ ngươi cũng đang nằm mộng?”

Cận Tịch véo mạnh tay tôi một cái. “Nương tử, quả đúng là Hoàng thượng. Nô tỳ không dám dối gạt nương tử đâu.”

“Vậy sao?” Tôi hơi nhếch khóe môi, đưa tay tới nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt Huyền Lăng, chậm rãi nói: “Ngươi biết không, mỗi ngày ta đều nhìn thấy Tứ lang của ta rất nhiều lần đấy.”

Chân tôi bỗng trở nên mềm nhũn, không cách nào đứng vững được. Cận Tịch kêu ré lên một tiếng định tới đỡ tôi, nhưng Huyền Lăng đã dang tay ôm tôi vào lòng, rồi khẽ gọi: “Hoàn Hoàn…”

Hoàn Hoàn, đây chính là lối xưng hô của y với tôi ngày trước!

Khi gọi y là “Tứ lang”, tôi chẳng có chút chân thành nào, còn y, khi gọi tôi như vậy liệu có mấy phần thực lòng đây?

Cuộc trùng phùng lần này vừa là bất ngờ, lại vừa là nằm trong tính toán. Đã một thời gian dài không gặp, bây giờ đột nhiên chạm mặt, tôi cảm thấy y đã già hơn một chút, ánh mắt cũng hơi bồng bềnh, không còn được sâu sắc như xưa.

Tôi trong mắt y bây giờ, nhất định là không còn giống ngày xưa nữa.

Dù sao, tôi và y cũng đều không còn là những con người của ngày xưa nữa rồi.

Tôi chậm rãi nhắm mắt lại, rõ ràng là đã vô tình rồi, bây giờ đột nhiên gặp mặt, trong lòng tôi không ngờ vẫn xuất hiện một tia đau đớn… Dù sao, y cũng là phụ thân của Lung Nguyệt!

Trong vòng tay của y vẫn có mùi long diên hương thoang thoảng, tôi nhất thời không quen lắm, liền ho sặc sụa một hồi. Huyền Lăng quay sang nhìn Lý Trường trách cứ: “Vừa rồi vị ni cô ở chùa Cam Lộ nói là Chiêu nghi vì mang bệnh nên mới phải dọn tới đây, bây giờ đã khỏi hẳn rồi, tại sao trẫm thấy Chiêu nghi vẫn còn ốm yếu thế này?”

Lý Trường nôn nóng đến nỗi mồ hôi tuôn ra cuồn cuộn. “Nô tài cũng mới lần đầu cùng Hoàng thượng tới đây, đâu ngờ được Mạc Sầu sư thái… à không, là Chân Chiêu nghi, vẫn còn đang mang bệnh.”

Huyền Lăng nhất thời không tiện phát tác, liền quay sang hỏi Cận Tịch: “Vừa rồi ngươi nói Chiêu nghi đêm qua không ngủ được, chuyện này là như thế nào?”

Cận Tịch nghẹn ngào đáp: “Khi xưa nương tử… Chiêu nghi bị người ta nói là mắc bệnh lao phổi, thành ra phải rời khỏi chùa Cam Lộ giữa lúc băng tuyết đầy trời, do đó bệnh càng nặng hơn. Kỳ thực Chiêu nghi không bị lao phổi, chỉ là sau khi sinh nở không tĩnh dưỡng cẩn thận nên mới lưu lại mầm bệnh, về sau cứ bị ho mãi. Vốn dĩ sau một thời gian uống thuốc, đến mùa xuân bệnh tình của Chiêu nghi đã đỡ nhiều rồi, chỉ có điều sau khi rời cung, Chiêu nghi lúc nào cũng nhớ nhung Hoàng thượng và Công chúa, tâm thần hoảng hốt, do đó chẳng đêm nào có thể ngủ ngon.”

Huyền Lăng chẳng kịp nói gì, vội bế thốc tôi đi vào phòng trong. Lý Trường thấy thế vội vàng chạy theo phía sau hô lớn: “Cận Tịch, Tiểu Vưu, mau tới đỡ giúp một chút đi, kẻo Hoàng thượng lại mệt.”

Một dòng nước ấm chảy qua cổ họng, tôi khẽ ho hai tiếng, mơ màng mở mắt ra. Lúc này, tôi đang nằm trong vòng tay của Huyền Lăng, vừa mở mắt ra, vẻ mặt đầy âu lo của Huyền Lăng đã lọt ngay vào trong mắt.

Y nắm chặt lấy bàn tay tôi, mọi sự thổn thức và cảm thán đều hóa thành một câu nói: “Hoàn Hoàn, trẫm tới rồi đây!”

Tôi ngẩn ngơ trong khoảnh khắc, Huyền Lăng, y cũng già rồi, khóe mắt đã có nếp nhăn, đôi mắt không còn trong veo như xưa nữa. Thời gian mấy năm thoắt đó đã trôi qua, sự cẩn thận khi mới vào cung, niềm hạnh phúc khi được ân sủng lần đầu, nỗi bi thương khi thất sủng, rồi còn cả sự chua xót khi phải dùng mưu kế với y và tâm ý nguội lạnh lúc rời cung, tất cả lần lượt lóe hiện trước mắt tôi. Bàn tay của thời gian thực vô tình, lạnh lùng tạo ra một khoảng cách xa xăm khôn tả giữa tôi và Huyền Lăng.

Hai chúng tôi, đã bốn năm liền không gặp nhau rồi.

Thời gian đã làm chúng tôi đổi khác, thứ duy nhất không đổi là chiếc long bào màu vàng tươi mà y đang mặc trên người, nó vẫn rực rỡ, bắt mắt như xưa, vẫn thể hiện thân phận cửu ngũ chí tôn của y.

Tôi cơ hồ muốn đưa tay ra chụp lấy màu vàng tươi ấy, chỉ có thứ màu sắc này mới có thể giúp tôi thực hiện điều mà tôi muốn thực hiện!

Động tác đưa tay của tôi bị y hiểu nhầm là một cử chỉ thân mật, y nắm chặt lấy bàn tay tôi, thở dài, nói: “Hoàn Hoàn, nàng đã rời xa trẫm lâu quá rồi!”

Nỗi u uất đã lích lũy quá lâu cùng niềm đau thương không thể nói ra miệng nhất thời cùng tuôn trào qua tiếng khóc, tôi gục đầu vào lòng y mà mà cất giọng nghẹn ngào: “Tứ lang, Tứ lang… Thiếp đã chờ chàng từ lâu lắm rồi!” Nước mắt tôi cứ thế lã chã tuôn rơi, Lý Trường biết ý liền khẽ kéo tay Cận Tịch, dẫn mọi người lẳng lặng rời đi.

Tôi biết, tôi chỉ có cơ hội này thôi. Trong lần này, tôi phải khiến y không cách nào quên tôi được.

Y dường như dã tiến bộ hơn nhiều so với bốn năm trước, tôi không hề bất ngờ, y có nhiều nữ nhân như thế cơ mà. Chỉ cần y muốn, mỗi tối y đều có thể ngủ với một nữ nhân mới.

Trong khoảnh khắc chiếc áo lót được cởi ra, tôi cảm thấy vừa xa lạ lại vừa quen thuộc, nơi đáy lòng bất giác trào dâng một sự bài xích và chán ghét tới tột cùng. Đôi môi y mềm mại nhưng thô ráp, không ngừng mơn trớn trên cổ tôi, khiến tôi có cảm giác buồn nôn. Tôi vô thức ngoảnh đầu nhìn qua bên cạnh… Chiếc giường này, há có thể để cho Huyền Lăng đụng vào!

Cho dù đây chỉ là một chiếc giường gỗ đơn sơ trong thiền phòng, nhưng nó cũng thuộc về tôi và Thanh, sao tôi có thể hoan hảo với một nam tử khác ở nơi này như thế được!

Trong cơn nôn nóng, tôi bỗng nảy ra một ý, liền ghé tai Huyền Lăng mà cười, nói: “Nơi này không tốt.”

Tôi hơi trề môi chỉ về hướng chiếc sạp dài bên dưới ô cửa sổ phía nam mà mình hay dùng để ngủ trưa. Huyền Lăng cười phì một tiếng, nói: “Cô nhóc này đúng là càng ngày càng nghịch ngợm hơn rồi.”

Trong khoảnh khắc y tiến vào trong tôi, vì sự bài xích bất giác trào dâng tự đáy lòng, tôi bỗng có cảm giác đau đớn, liền không kìm được mà bật rên một tiếng khe khẽ. Y nghe thấy tiếng rên này thì lại càng hưng phấn, tôi cắn chặt môi dưới, cố gắng biến nỗi đau của mình thành sự hưng phấn và những giọt mồ hôi của y.

Ngoài cửa sổ, hoa đào nở đẹp tươi như gấm vóc, xuân sâu tựa biển. Mới chỉ một năm trước thôi, Huyền Thanh và tôi còn cùng nhau viết tấm thiệp hợp hôn bên dưới ô cửa sổ này.

Trọn đời ước hẹn, mãi mãi bên nhau.

Cầm sắt chan hòa, trọn kiếp đẹp tươi.

Y chết rồi, tất cả những điều đẹp đẽ trong quá khứ đều đã trở thành hư ảo. Mặc kệ cho hoa nở hoa tàn, trong sinh mệnh của tôi nay đã không còn mùa xuân nữa.

Nỗi đau đớn trong lòng tựa những bông hoa đào đang nở rộ ngoài kia, tôi buồn bã nhắm mắt lại, gượng nở một nụ cười vẻ như hài lòng.

Y nằm cạnh tôi thở dốc một hồi rồi từ từ chìm vào giấc ngủ.

Kỳ thực nếu không nhìn kĩ, bóng lưng của y trong giấc ngủ thực sự có mấy phần giống với Huyền Thanh. Vừa mới suy nghĩ như vậy, nước mắt của tôi thiếu chút nữa đã tuôn trào.

Huyền Thanh, Huyền Thanh, suốt kiếp này muội chẳng thể nào gặp lại huynh nữa rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.