Hậu Cung Chân Hoàn Truyện

Quyển 5 - Chương 24: Hợp hoan



Giờ đã gần cuối hạ, vậy mà thời tiết nóng nực vẫn chẳng hề giảm bớt, ngược lại càng thêm oi nồng khó chịu.

Sáng sớm hôm ấy, tôi tới chỗ Hoàng hậu thỉnh an theo lệ thường, Hoàng hậu chỉ nói “tinh thần không được tốt”, sau đó dặn dò vài câu rồi cho mọi người giải tán. Tôi cũng không nói nhiều với các phi tần khác, có lẽ vì có bài học từ việc tôi trừng phạt Tường Tần nên những kẻ thường xuyên nói xấu sau lưng tôi khi tới trước mặt tôi đều không dám ho he, đặc biệt là đám người Mục Quý nhân, ai nấy đều có vẻ hậm hực không vui.

Rồi sau đó mọi người nhanh chóng giải tán, tôi thì bám vào tay Cận Tịch mà chậm rãi bước ra ngoài. Buổi sáng hôm ấy, sắc trời vốn khá đẹp, những áng mây màu tựa như gấm vóc che phủ khắp trời, thế nhưng chỉ một lát sau, mây đen đã ùn ùn kéo tới, kèm theo đó còn có tiếng sấm sét ì ùng. Tuy có kiệu theo sau nhưng Cận Tịch vẫn không yên tâm, ền nói: “Nương nương, e là chúng ta chẳng thể về cung trước khi trời mưa rồi, chi bằng hãy tìm một nơi nào đó nghỉ tạm, đợi mưa tạnh rồi hãy đi. Tuy ngồi kiệu thì sẽ không bị ướt người, nhưng sợ là trời mưa đường trơn, nhỡ mấy kẻ khiêng kiệu trượt chân thì nguy hiểm lắm.”

Cận Tịch xưa nay vẫn luôn cẩn thận, ý kiến đưa ra cũng khá hợp lý, tôi liền tán thành ngay, rồi chúng tôi tranh thủ lúc trời chưa mưa mà đi vào một ngôi đình gần đó. Vừa mới vào tôi liền cảm thấy vô cùng quen mắt, Cận Tịch khẽ nói: “Nương nương, đây là Ký Lan đình đấy.”

Tôi bất giác sững người, ngẩn ngơ lẩm bẩm: “Là Ký Lan đình ư?”

Ký Lan đình, mười hai hàng lan can đỏ bị vô số đôi tay vuốt ve trở nên bóng loáng, trải bao năm tháng, còn toát lên cảm giác trầm buồn đượm dấu ấn của thời gian. Ký Lan đình, đó chính là nơi mà năm xưa tôi và Huyền Lăng lần đầu gặp mặt.

Tự nơi đáy lòng tôi bỗng trào dâng mấy niềm thương cảm, thời gian thoăn thoắt trôi đi, mới thoáng đó đã gần chục năm rồi, con người ta chẳng thể nào trở lại ngày xưa. Còn nhớ thuở nào ân ái, lòng xiết nỗi mừng vui, mang theo biết bao tâm trạng của người thiếu nữ. Đời người nếu mãi như lần đầu gặp mặt thì tốt biết bao!

Chỉ đáng tiếc, có thể trùng phùng nhưng lại chẳng thể có được tâm trạng của năm nào.

Cây hạnh ngoài Ký Lan đình chỉ còn lại một mảng xanh um, chiếc xích đu khi xưa sớm đã chẳng còn nhưng mấy gốc hợp hoan thì nở hoa rất đẹp, tựa như những áng mây màu, đầy vẻ mộng ảo, dưới sắc trời âm u trông lại càng tươi đẹp, diễm lệ hơn.

Tôi dừng ánh mắt trên những bông hoa hợp hoan, khẽ nói: “Dù có đẹp đến mấy thì cũng chỉ vậy thôi, mưa rào trút xuống là sẽ phải lụi tàn.” Lời còn chưa dứt trời đã đổ mưa tầm tã, tựa vô số ngọn roi quất xuống mặt đất, làm những giọt nước trắng xóa bắn đi tung tóe, nhất thời mọi thứ đều trở nên mờ mịt, ngay đến cảnh vật ở cách mười bước chân cũng trở nên mơ hồ không thể thấy rõ.

Cận Tịch bước tới đứng chắn trước tôi. “Nương nương đứng vào trong một chút đi, đừng để bị cảm lạnh.” Dứt lời, nàng ta chợt không kìm được “úi” lên một tiếng. Tôi nhìn theo hướng ánh mắt nàng ta, thấy có bóng dáng lờ mờ của một nữ tử nào đó giữa màn mưa. Nàng ta không vội vã tránh mưa, còn cúi đầu không ngừng nhặt nhạnh thứ gì đó. Tôi nhất thời tò mò, liền nói: “Cận Tịch, mau qua đó xem xem, bất kể là ai cũng cứ gọi vào đây tránh mưa cái đã.”

Cận Tịch vâng lời đội ô ra ngoài, chỉ một lát sau đã dắt theo một nữ tử đi vào, nói: “Nương nương, là Diễm Thường tại.”

Quả nhiên là Diệp Lan Y, nàng ta mặc một chiếc áo màu xanh ngọc bích, bên trên thêu rất nhiều hoa văn sặc sỡ, phía dưới là một chiếc váy dài màu đen. Lúc này xiêm y của nàng ta đã ướt sũng và dính sát vào người, lại càng làm tôn lên những đường cong căng tràn sức sống, bất cứ nam nhân nào nhìn vào hẳn đều máu huyết sôi trào. Mái tóc của nàng ta vốn được búi lại gọn ghẽ trên đầu nhưng vì bị ướt nước mưa nên rũ xuống, dính sát vào mặt. Hai tay nàng ta lúc này vẫn giữ chặt một bọc vải, mở ra thì thấy bên trong có rất nhiều cánh hoa hợp hoan màu sắc diễm lệ, nhìn nàng ta như là đang ôm vô số áng mây màu vào lòng. Nàng ta hành lễ qua loa với tôi, sau đó cũng chẳng để tâm tới việc xiêm y đã ướt, có khả năng bị nhiễm phong hàn, hết nhìn những cánh hoa hợp hoan trong lòng lại nhìn những cánh hoa hợp hoan đang không chịu nổi sự tàn phá của mưa gió mà rơi rụng ngoài kia.

Vì nàng ta ướt sũng toàn thân nên mọi đường cong trên người đều lộ ra cả, mấy gã thái giám đứng bên cạnh ai nấy đều cúi gằm mặt không dám nhìn. Tôi đưa mắt ra hiệu một cái, Cận Tịch hiểu ý liền khoác cho nàng ta một chiếc áo choàng, nói: “Diễm tiểu chủ cẩn thận kẻo bị nhiễm phong hàn đấy!”

Nàng ta khẽ “ừm” một tiếng coi như đáp lại, mắt vẫn nhìn những bông hoa bên ngoài vẻ đầy âu lo. Cận Tịch đưa mắt nhìn qua phía tôi, như thể muốn nói: Tính tình Diễm Thường tại đúng là quái dị quá chừng!

Tôi cũng không tỏ thái độ gì, thản nhiên quay lại dặn dò mấy gã thái giám đứng sau lưng: “Xem ra Diễm Thường tại rất thích hoa hợp hoan, các ngươi hãy gỡ rèm kiệu ra rồi trải xuống dưới gốc cây kia cho ta, đợi lát nữa mưa tạnh rồi thì đổ nước đi, mng cánh hoa tới chỗ Diễm Thường tại.” Khẽ mỉm cười một tiếng, tôi quay sang nói với nàng ta: “Dùng cách này có thể thu được hết cánh hoa mà khỏi cần dầm mưa, Thường tại thấy thế nào?”

Diệp Lan Y tới lúc này mới lộ nét vui mừng, quỳ xuống cung kính nói: “Đa tạ nương nương.”

Tôi đưa mắt nhìn bộ đồ trên người nàng ta, khẽ cười nói: “Hình như thường tại rất thích những chiếc áo màu xanh thì phải, mỗi lần ta gặp đều thấy là như thế.”

Nàng ta mỉm cười, lập tức lộ vẻ diễm lệ khó tả, còn mang theo một chút hơi lạnh của những giọt mưa. “Nương nương tâm tư tinh tế quá, xiêm y của tần thiếp quả thực đa phần đều là màu xanh.” Nàng ta dừng một chút rồi lại tiếp: “Tần thiếp chỉ thích màu xanh thôi.”

Tôi khẽ gật đầu. “Dung nhan của Thường tại khá diễm lệ, kỳ thực mặc màu đỏ chắc cũng sẽ rất đẹp, giống như những bông hoa hợp hoan mà Thường tại thích vậy.”

Nàng ta không tán đồng cũng chẳng phản đối, chỉ bình thản nói: “Sắp vào thu rồi, hoa hợp hoan đã chẳng còn nhiều nữa.”

Tôi mỉm cười dịu nhẹ. “Trong Thượng Lâm uyển, hoa hợp hoan ở chỗ này coi như là khá đẹp rồi!”

Đôi mắt nàng ta bỗng hơi sáng lên, từ bên trong tỏa ra những tia thần thái linh động yêu kiều, giọng nói ngọt ngào vô hạn: “Hoa hợp hoan ở đây đâu đã được coi là đẹp. Hoa hợp hoan ở Lũ Nguyệt Khai Vân quán mới thực sự là thiên hạ đệ nhất, lúc vừa vào hạ nơi đó giống như là biển hoa, ngay đến nước hồ Thái Dịch cũng có mùi hoa thoang thoảng.”

Trong mắt nàng ta lóe lên một tia say mê và khát khao khó tả, lòng tôi thì lại đột nhiên bị phủ lên một lớp mây đen, tựa như sắc trời bên ngoài ngôi đình lúc này vậy. Lũ Nguyệt Khai Vân quán chính là nơi ở của Huyền Thanh trong Tử Áo Thành, nằm ngay giữa hồ Thái Dịch, thế nhưng nam nữ khác biệt, tôi vĩnh viễn không thể nào đặt chân tới đó. Cảnh hoa hợp hoan mỹ lệ ở đó ngay đến Hoán Bích cũng đã từng thấy, nhưng với tôi thì lại gần ngay trước mắt mà như xa tận chân trời.

Lũ Nguyệt Khai Vân quán là như thế, còn y, há lại không phải như thế?

Thế nhưng một sự nghi hoặc khác lại trào lên trong lòng tôi, tôi ngây người trong chốc lát, trong khi đó sắc mặt Diễm Thường tại đã trở nên ảm đạm, dường như phát hiện ra là mình vừa lỡ lời, bèn cười tự giễu: “Trước đây tần thiếp thân phận hèn mọn, ngay đến cung nữ cũng chẳng bằng, tất nhiên có thể tùy ý đi lại.”

Tôi khẽ “ừm” một tiếng, nói: “Người ngoài nói thế nào là việc của người ngoài nhưng nếu tự thấy mình hèn mọn thì không hay chút nào đâu. Nói tới hèn mọn, bản cung kỳ thực còn là con gái của tội thần cơ đấy!”

Nàng ta dường như có vẻ xúc động nhưng rất nhanh sau đó đã nhìn ra ngoài đình, đưa tay đón lấy dòng nước chảy từ trên mái đình xuống. “Mưa tạnh rồi!”

Tôi đưa mắt nhìn nàng ta. “Sao bên cạnh Thường tại chẳng có kẻ hầu người hạ nào đi theo vậy? Trời vừa mưa to xong, chi bằng để bản cung sai người đưa Thường tại về.”

Nàng ta cười mà chẳng phải cười, một tia lạnh lùng thấp thoáng lộ ra. “Xưa nay chẳng có phi tần nào muốn đặt chân tới Lục Nghê cư, lẽ nào nương nương có hứng thú ghé thăm tệ xá?”

Tôi vốn không có ý đích thân đưa nàng ta về, thế nhưng nàng ta đã nói như vậy, thành ra tôi không tiện cự tuyệt, đành nói: “Thường tại không hoan nghênh bản cung sao?”

Nàng ta đưa tay ra dấu. “Mời nương nương.”

Lục Nghê cư lung linh tinh xảo, cảnh sắc xung quanh cũng khá đẹp đẽ, khi thời tiết tốt nhìn về phía xa còn có thể thấy được khu trung tâm của hồ Thái Dịch. Giữa sân có mấy con vẹt đang xòe cái đuôi ngũ sắc sặc sỡ ra mà ung dung đậu trên cành cây, không hề có vẻ sợ người. Tôi vừa bước chân vào nội điện liền nhìn thấy có một con mèo hoa lớn lao ra, bất giác sợ đến giật nẩy mình, phải cố hết sức kìm nén mới có thể nuốt được tiếng kêu kinh hãi vào trong. Cận Tịch lẳng lặng bước tới đứng trước mặt tôi, cười nói: “Con mèo này của Thường tại thực là đẹp quá!”

Diễm Thường tại khẽ cười. “Con mèo to lớn ngu ngốc này thì có gì đâu mà đẹp.” Nàng ta ngoảnh đầu nhìn quanh, khẽ cất tiếng gọi: “Đoàn Nhung đâu rồi?”

Từ nơi góc tường chợt có một quả cầu tuyết lăn ra, Diễm Thường tại đưa tay tới bế vào lòng, thì ra là một con mèo trắng nhỏ nhắn, cuộn tròn người lại thì chỉ to ngang hai nắm tay, cặp mắt tròn xoe xanh biếc, bộ lông trắng muốt không có chút màu tạp nào, chẳng trách lại có tên à Đoàn Nhung.

Diễm Thường tại âu yếm vuốt ve bộ lông trắng muốt của nó, Đoàn Nhung cũng ngoan ngoãn vô cùng, không cọ quậy gì cả, chỉ uể oải kêu lên “meo” một tiếng, nghe đầy vẻ xa xăm. Tiếng kêu ấy của nó vừa dứt, xung quanh lập tức có mười mấy con mèo cùng chạy lại, kêu vang hết tiếng này tới tiếng kia. Tôi kinh hãi đến nỗi tim đập thình thịch, vội lùi lại hai bước, cố che giấu vẻ thiếu tự nhiên. Diễm Thường tại thoáng tỏ vẻ kinh ngạc nói: “Nương nương sợ mèo ư?”

Tôi vội vàng gượng cười che giấu: “Đâu có, bản cung chỉ thấy tò mò vì Đoàn Nhung vừa kêu lên liền có thể dụ được một bầy mèo tới thôi.”

Diễm Thường tại lộ vẻ tự đắc nói: “Đoàn Nhung không phải loại mèo tầm thường, nó không kêu thì thôi, chỉ cần kêu một tiếng là đám mèo xung quanh sẽ chạy tới. Nếu không phải tần thiếp có xuất thân là người huấn luyện thú, e là khó có thể thuần phục được nó.”

Tôi sợ tới nỗi lông tơ toàn thân cơ hồ đều dựng đứng, Cận Tịch vội cười, nói: “Nương nương, tới giờ uống thuốc rồi đấy, để nguội mất thì e là không dễ uống đâu.”

Tôi hiểu ý, bèn nói: “Bản cung còn phải về uống thuốc, không tiện ở lại lâu. Thường tại vừa bị ướt nước mưa, nhớ phải uống canh gừng nóng đấy!”

Diễm Thường tại khẽ gật đầu, sau đó liền sai người cất chỗ cánh hoa hợp hoan vừa mang về đi.

Cận Tịch đỡ tôi ra ngoài, vừa xoa ngực vừa nói: “Thật là đáng sợ quá, nhìn thấy lũ mèo vừa rồi nô tỳ liền nhớ đến buổi đêm ở đỉnh Lăng Vân, đến bây giờ vẫn còn thấy rùng mình.” Nàng ta nắm lấy bàn tay tôi, ân cần hỏi: “Nương nương không sao chứ?”

Tôi cười gượng đáp: “Không sao. Nàng ta chẳng qua cũng chỉ nuôi chơi thế thôi!”

Màn đêm hôm ấy nhẹ nhàng buống xuống như một tấm rèm sa, giữa bầu không khí vẫn còn vương chút hơi nóng chưa tan đi hẳn. Vì việc ban ngày nên khi đêm đến tôi không sao ngủ ngon được, trên trán liên tục rỉ ra những giọt mồ hôi lấm tấm, cuối cùng liền dứt khoát vén chăn trở dậy, nhẹ nhàng bước xuống giường. Trong Nhu Nghi điện lúc này không thắp nến, duy có viên dạ minh châu lớn nơi nóc điện là đang tỏa ra những tia sáng dìu dịu như ánh trăng. Từ ngoài điện đôi làn gió nhẹ thổi vào, mang theo chút hương hoa cuối hạ. Trong chiếc lò hương nơi góc điện vẫn đang đốt An Tức hương, từng làn khói nhẹ bay ra lững lờ, khiến người ta cảm thấy hết sức uể oải.

Tôi không sao ngủ tiếp được nữa, bên tai không ngừng vang lên tiếng gió đêm luồn lách qua những tòa kiến trúc đình đài lầu các ở Tử Áo Thành, loáng thoáng còn như có tiếng người đang nghẹn ngào khóc lóc, nghe chan chứa nỗi bi thương tột độ. Tôi thầm cảm thấy phiền muộn, liền lớn tiếng gọi: “Cận Tịch…”

Cận Tịch bước tới khoác cho tôi một chiếc áo ngoài, khẽ hỏi: “Sao nương nương lại trở dậy thế?”

Tôi bám vào tay nàng ta, đáp: “Có lẽ vì cái bụng đã lớn hơn nên đâm ra khó ngủ, ngươi đỡ ta ra ngoài đi dạo một chút đi.”

Thế rồi tôi liền bám vào tay Cận Tịch, Hoa Nghi và Tiểu Liên Tử đi theo sau, tất cả cùng cất bước ra ngoài.

Khi đi qua hành lang, tôi chợt nhớ tới một việc, bèn hỏi: “Cận Tịch, đêm nay Hoàng thượng chọn thẻ bài của ai vậy?”

Tiểu Liên TỠcười đáp thay: “Nói ra thì rất lạ, hôm nay Hoàng thượng chọn thẻ bài của Huệ Quý tần, thực đúng là chuyện lạ khó tin.”

Tôi thầm kinh ngạc, không kìm được hơi nhướng mày hỏi: “Huệ tỷ tỷ cũng đã khá lâu không gặp Hoàng thượng rồi, tại sao tự dưng Hoàng thượng lại chọn thẻ bài của tỷ ấy thế?”

Tiểu Liên Tử cúi đầu đáp: “Nghe nói hôm nay Huệ Quý tần đánh rơi vòng tay, không ngờ trùng hợp thế nào lại rơi ngay ở con đường trước Nghi Nguyên điện. Khi Huệ Quý tần dẫn người đi tìm thì vừa khéo là lúc Hoàng thượng tan buổi chầu, thế là hai người liền gặp mặt.”

Tôi trầm ngâm suy nghĩ, sáng sớm hôm nay khi đi thỉnh an Hoàng hậu, dường như My Trang đã trang điểm rất cẩn thận, trên đầu cài một đôi trâm vàng hình phượng hoàng dang cánh, lại mặc một chiếc áo dài màu hồng, bên trên thêu hình hoa lá. Đó vốn là thứ màu sắc mặc vào dễ có cảm giác tầm thường, thế nhưng mặc lên người My Trang lại chỉ làm tăng thêm dáng vẻ đoan trang, hiền thục của tỷ ấy, càng nhìn lại càng khiến người ta yêu quý.

Tôi trầm giọng nói: “Hoàng thượng cũng chưa tính là tuyệt tình với My Trang tỷ tỷ, đã gặp như vậy rồi ắt sẽ chẳng đối xử lạnh nhạt.”

Cận Tịch đứng kế bên nhẹ nhàng cất tiếng: “Thái hậu vốn thích các phi tần đoan trang, nền nã hầu hạ Hoàng thượng, mà Huệ Quý tần thì vẫn luôn được lòng Thái hậu nhất mà.”

“My Trang tỷ tỷ còn đang độ trẻ trung xinh đẹp, cứ ngày ngày ở ẩn trong Đường Lê cung cũng chẳng phải chuyện hay.” Thế nhưng nơi đáy lòng tôi lại nổi lên một tia nghi hoặc, với tính cách của My Trang, dù người khác có bức ép thế nào tỷ ấy cũng chẳng chịu phục tùng, hơn nữa tỷ ấy lại là người cẩn thận, trước giờ vẫn luôn cố gắng né tránh Huyền Lăng, sao có thể đánh rơi vòng tay ở khu vực xung quanh Nghi Nguyên điện được, lẽ nào thực sự có chuyện trùng hợp đến thế?

Hoa Nghi đưa tay chỉ về hướng xa. “Nương nương xem kìa, là xe Phượng loan xuân ân đấy, vừa đi từ Đường Lê cung ra, chắc chính là Huệ Quý tần rồi.”

Đang là ban đêm nên không thể nhìn rõ lắm, có điều tiếng xe Phượng loan xuân ân tôi nghe đã hết sức quen tai rồi. Giữa bầu không khí buổi đêm tịch mịch, ánh trăng mềm mại rải xuống từ nơi chân trời, từng làn gió mát thổi tới khiến mấy sợi tóc rối bên tai nhè nhẹ đung đưa, từ đâu đó thấp thoáng vang lại tiếng đồng hồ nước tí tách, còn có cả tiếng ve tiếng ếch kêu dồn dập, xen lẫn trong đó là tiếng lăn lộc cộc của bánh xe Phượng loan xuân ân, hết sức rõ ràng.

Buổi trưa hôm sau, tôi sai người chuẩn bị lễ vật rồi mang tới Đường Lê cung, lúc này My Trang đang ngồi trên chiếc ghế tựa nơi noãn các, hai thị tỳ Thái Nguyệt và Bạch Linh đứng hai bên phe phẩy quạt, vì còn chưa hết cái nóng hè nên tỷ ấy chỉ mặc một chiếc áo mỏng màu ngà thêu hình hoa cúc, bên dưới là một chiếc váy dài cùng màu. Nhìn thấy tôi tới, My Trang vẫn uể oải ngồi trên ghế, cười nói: “Muội tự kiếm chỗ ngồi đi”, rồi lại quay sang dặn dò Thái Nguyệt: “Đi bổ dưa mật mang tới đây!”

Tôi ngồi xuống trước mặt tỷ ấy, kêu Hoa Nghi đặt lễ vật qua một bên, nói: “Bộ đồ này của tỷ hình như được làm từ năm muội rời cung thì phải, trông giản dị quá, muội vừa chọn cho tỷ mấy xấp vải thượng hạng đây, dùng để may quần áo mới nhất định sẽ rất đẹp.”

My Trang khẽ mỉm cười, đôi bông tai đính trân châu đung đưa nhè nhẹ. “Muội mới về cung được mấy tháng, thế mà đồ muội tặng đã sắp chất đầy Đường Lê cung này rồi.”

Tôi cười hì hì, nói: “Muội chuẩn bị sẵn cho tỷ như thế còn không tốt sao? Cho dù tỷ không thích rắc rối thì cũng không thể để mình thiếu thốn quá được.”

Lúc chúng tôi đang trò chuyện thì Lý Trường tới, thấy tôi cũng ở đây, y vội vàng khom người hành lễ rồi quay sang tươi cười nói với My Trang: “Nô tài bái kiến Huệ chủ tử.” Sau đó lại chỉ tay vào thứ đồ trong tay một gã thái giám sau lưng, cười nói tiếp: “Đây là thứ Hoàng thượng thưởng cho nương nương, xin nương nương hãy nhận lấy.”

My Trang chỉ thoáng liếc qua, kêu Thái Nguyệt nhận lấy rồi bèn thò tay vào trong chiếc hũ gần đó bốc ra một nắm vàng dúi cho Lý Trường, cười tủm tỉm nói: “Công công đã phải vất vả rồi, chút tâm ý này công công hãy giữ lấy mà dùng làm tiền trà nước.”

Lý Trường cười đến híp cả mắt. “Nương nương quá lời rồi, nô tài kỳ thực cũng có vất vả gì đâu. Hoàng thượng nói mấy thứ này là để cho nương nương giải sầu, đồng thời xin nương nương hãy chuẩn bị một chút, tối nay xe Phượng loan xuân ân sẽ tới Đường Lê cung đón nương nương.”

My Trang mỉm cười hòa nhã. “Xin nhờ công công thay bản cung gửi lời cảm tạ tới Hoàng thượng.”

Thấy Lý Trường đã rời đi, tôi mới tươi cười nói: “Chúc mừng tỷ!”, rồi lại hỏi giọng trêu chọc: “Là thời thế thay đổi hay là có người bỗng dưng đổi tính thế?”

My Trang khẽ cười hờ hững, khó có thể nhìn ra là buồn hay vui, cứ ngồi đó lẳng lặng quấn một phiến lá phong lan dài buông xuống từ chiếc giỏ treo bên cạnh vào ngón tay. Ngón tay tỷ ấy trắng nõn như đồ sứ, dưới ánh dương phản chiếu ra những tia sáng lạnh lùng, kết hợp với màu xanh của lá phong lan làm toát ra một vẻ đẹp khó có lời nào tả nổi. Tỷ ấy chậm rãi nói: “Không thể tính là việc mừng, cũng chẳng phải là việc gì quá tệ, càng không liên quan gì tới thời thế hay tính cách. Con người dù sao cũng phải sống, bất kể là sống vì bản thân hay là vì người khác.” Ánh mắt tỷ ấy luôn nhìn về phía chân trời, dường như có một niềm khát khao vô tận, lại như có một nỗi thương cảm khó nói bằng lời, tựa như những mảng mây mù quanh năm phủ trên đỉnh núi cao, thế nhưng nơi khóe miệng tỷ ấy lại luôn thấp thoáng một tia lạnh lùng chẳng phù hợp lắm với vẻ đoan trang thường ngày.

Tôi không biết My Trang làm thế nào mà có thể suy nghĩ thông suốt, cũng không biết suy nghĩ thông suốt như vậy đối với tỷ ấy mà nói là tốt hay xấu. Tôi bước lên trước một bước đứng kế bên tỷ ấy, nắm lấy bàn tay tỷ ấy, ôn tồn nói: “Bất kể tỷ lựa chọn thế nào, muội vẫn sẽ luôn ở bên tỷ.”

Tỷ ấy khẽ mỉm cười, tựa như băng tuyết chợt tan, ánh xuân bừng khắp, sau đó cũng nắm lấy bàn tay tôi, cất giọng chân thành: “Hoàn Nhi, có muội ở bên, ta cảm thấy yên tâm hơn rất nhiều.”

Suốt một tháng sau đó My Trang liên tục được sủng hạnh, giống hệt như hồi mới vào cung, tôi thấy thế thì không kìm được mà mừng thay cho tỷ ấy. Thế nhưng tiếp sau đó còn có chuyện đáng mừng hơn nữa.

Hôm ấy trời vừa chuyển lạnh, lại đúng dịp không có việc gì, Huyền Lăng liền dẫn tôi, Từ Yến Nghi, Hồ Uẩn Dung, Diệp Lan Y và My Trang cùng tới ngôi thủy tạ ở giữa hồ để ngắm cảnh các cung nữ vận áo màu hồng hái bát sen và ngó sen. Lúc này hoa sen giữa hồ đã úa tàn quá nửa, lá sen vẫn lúng liếng biếc xanh, tựa như vô số chiếc ô lớn. Áo váy của các cung nữ nhè nhẹ tung bay, tựa những bông sen nở rộ đang nhẹ nhàng di chuyển, thỉnh thoảng lại có tiếng nói cười vọng tới kèm theo tiếng sóng nước dập dềnh, hết sức vui tai.

Mọi người cùng ngồi trong thủy tạ, thân hình tôi và Từ Tiệp dư hiện giờ đã hơi nặng nề, tất nhiên không tiện ở bên hầu hạ Hoàng thượng, do đó ngồi ở những chỗ xa nhất, còn vị trí ngay cạnh Huyền Lăng là dành cho My Trang và Hồ Uẩn Dung. Huyền Lăng cười, nói với Hồ Chiêu nghi: “Vẫn là Uẩn Dung nhiều trò nhất, thấy đã hết hoa sen để ngắm rồi liền kêu các cung nữ mặc xiêm y màu hồng cho giống hoa sen, còn bảo bọn họ hái bát sen với ngó sen nữa, đúng là thú vị.”

Tôi mỉm cười nói: “Người ta ai cũng sợ mùa thu tới, bởi khi đó hoa lá đều héo tàn nhưng bây giờ xem ra cảnh đẹp có thể mãi ở bên, mùa thu không còn gì đáng sợ nữa rồi!”

Hồ Chiêu nghi khẽ cười ỏn ẻn, lộ vẻ khá đắc ý. Tôi và Từ Tiệp dư thì chỉ cười mỉm cho có lệ. Diệp Lan Y trước giờ vẫn luôn trầm lặng ít nói, dù ở nơi đông người cũng không thay đổi, lúc này chỉ lẳng lặng uống rượu một mình, không để ý tới ai. My Trang thì một mực cúi đầu trầm tư, đôi hàng lông mi dài cong vút đổ bóng mờ xuống mặt, làm tôn lên phong thái điềm đạm hết sức mê người.

Từ phía đằng xa có tiếng ca du dương vọng lại, Huyền Lăng cầm chén chăm chú lắng nghe hồi lâu, đoạn hờ hững cất tiếng: “Tiếng ca này thực không thể nào so sánh với tiếng ca của Dung Nhi được.”

Hồ Chiêu nghi mỉm cười, nói: “Hoàng thượng đã lâu ngày không gặp An Quý tần, có phải là thấy nhớ lắm rồi không? So với việc cứ nghe tiếng ca này để rồi buồn bực, chi bằng Hoàng thượng hãy cho mời An Quý tần tới đây, chứ không lại mắc bệnh tương tư thì thực là rắc rối.”

Huyền Lăng bất giác bật cười. “Nàng lại bắt đầu nói linh tinh rồi đấy!”

Tôi biết được tâm tư của Huyền Lăng, bèn khẽ cười, nói: “Tuy theo thiên tượng thì thời gian này An Quý tần mang điềm chẳng lành, có điều Hoàng thượng muốn gặp cũng không phải là không được.”

Hồ Chiêu nghi hơi trề môi tiếp lời: “Chẳng qua chỉ là nghe hát mà thôi, bảo nàng ta ngồi cùng với ca nữ ở phía xa kia là được rồi, như thế điềm chẳng lành sẽ chẳng chạm tới Hoàng thượng được, hơn nữa tiếng ca vang lên cùng với tiếng nước dập dềnh ắt sẽ càng hay hơn?”

Huyền Lăng nghe vậy thì cũng có chút động lòng, liền sai Lý Trường đi mời An Lăng Dung tới ca hát trợ hứng.

Nghe xong mấy bài hát, tinh thần Huyền Lăng bất giác bay bổng, liền vui vẻ nói: “Quả nhiên là một giọng hát tuyệt vời, nhìn khắp hậu cung bây giờ thực không ai sánh được.” Sau khi trầm ngâm một chút lại nói với Lý Trường: “Gọi nàng ta tới đây rót cho trẫm mấy chén rượu đi.”

Một lát sau An Lăng Dung đã tươi cười thướt tha đi tới, đoạn cầm bình rượu bạc lên chậm rãi rót rượu cho Huyền Lăng, nói: “Vừa rồi trên đường tới đây, thần thiếp nhìn thấy các cung nữ trên mặt hồ giống như những bông hoa vậy, nghe nói là chủ ý của Hồ Chiêu nghi. Hồ Chiêu nghi là biểu muội của Hoàng thượng, quả nhiên là hiểu tâm ý của Hoàng thượng nhất.”

Hồ Chiêu nghi nghe nàng ta nịnh nọt như vậy thì chỉ khẽ cười hờ hững rồi ngoảnh đầu qua một bên, không hề tiếp lời. An Lăng Dung cũng không để bụng, dựa theo trình tự rót rượu nho cho Hồ Chiêu nghi rồi tới những người khác, hết sức ân cần. Vì tôi và Từ Tiệp dư đang có thai nên nàng ta đặc biệt lưu ý, bảo người mang canh mơ tới, lại đặc biệt bỏ thêm chút đường vào bát của tôi, cười nói: “Muội nhớ là tỷ tỷ không thích ăn đồ chua, Hoàng thượng còn từng vì điều này mà đặc biệt dặn dò nhà bếp nữa.”

Tôi cũng mỉm cười đáp lại: “An Quý tần có trí nhớ tốt quá, đã là chuyện cũ từ nhiều năm trước rồi mà vẫn chưa quên.”

An Lăng Dung tươi cười rạng rỡ, tỏ ra cung kính vô cùng. “Chuyện của tỷ tỷ muội làm sao dám quên chứ!”, nói rồi liền tha thướt rời đi.

Quãng thời gian này nàng ta bị ghẻ lạnh, Hoàng hậu thì đang mang bệnh nên càng chẳng có ai để nương tựa, lần này được triệu tới đây, nàng ta không dám đắc tội với bất cứ ai, làm việc gì cũng cẩn thận và ân cần hết mực.

Khi nàng ta đi tới trước mặt My Trang, đang định rót rượu thì My Trang đưa tay cản lại, ống tay áo màu xanh da trời tựa như một cánh bướm lả lướt tung bay. Tỷ ấy ngoảnh đầu nhìn qua phía Huyền Lăng, nở nụ cười dịu dàng e thẹn, khẽ nói: “Thần thiếp giờ đã có thai, quả thực không tiện uống rượu.”

Chẳng qua chỉ là một câu ngắn ngủi, tỷ ấy nói cũng không lớn lắm, thế nhưng An Lăng Dung lại không kìm được run lẩy bẩy hai tay, thiếu chút nữa thì làm rượu trong bình bắn ra ngoài. Nhưng rất nhanh sau đó, nàng ta đã giấu được sự thất thố, cười nói: “Chúc mừng tỷ tỷ, muội vui đến nỗi chẳng cầm chắc được bình rượu rồi này.” Sau đó lại quay qua phía Huyền Lăng, nói với giọng vui mừng như là mình vừa có thai vậy: “Chúc mừng Hoàng thượng, chỉ trong mấy tháng mà đây đã là tin mừng thứ ba rồi.”

Huyền Lăng nghe thấy tin này thì cũng mừng rỡ vô cùng, vội kéo bàn tay My Trang lại, ân cần hỏi: “Là chuyện từ bao giờ vậy? Được mấy tháng rồi?”

My Trang mỉm cười e thẹn, rụt rè nói: “Hôm qua thần thiếp thấy không được khỏe lắm, liền cho gọi Ôn thái y tới xem thử, không ngờ lại phát hiện đã có thai được hai tháng rồi. Thần thiếp giờ mang thai rồng trong mình, tất nhiên chuyện gì cũng phải cẩn thận, không thể chạm vào rượu được.”

Huyền Lăng bấm ngón tay tính toán, trên mặt tràn ngập nét mừng, nói liến thoắng: “Đúng thế, quả thực là hai tháng rồi!”

Tôi đột nhiên nghe thấy tin này thì vừa bất ngờ vừa mừng rỡ, nhất thời chẳng thể nói được gì, chỉ biết nhìn tỷ ấy mà nở nụ cười tươi. Từ Tiệp dư khẽ cất tiếng chúc mừng, Diệp Lan Y thì tất nhiên vẫn ơ hờ chẳng buồn để tâm nhưng Hồ Chiêu nghi thì lại khom người cười nói: “Chúc mừng Huệ Quý tần.”

Huyền Lăng vội xoay người ra lệnh cho gã thái giám sau lưng: “Huệ Quý tần đã có thai rồi, còn không mau đổi cho nàng ấy những loại đồ ăn giống như của Hoàn Phi và Từ Tiệp dư.” Gã thái giám đó gật đầu lia lịa rồi vội vàng cúi người rời đi.

Tôi cười tủm tỉm nhìn Huyền Lăng, khẽ nói: “Hoàng thượng dù vui đến mấy cũng chớ nên quên quy củ cũ đấy nhé!”

Huyền Lăng đưa tay vỗ trán một cái, cất tiếng cười sang sảng: “Phải phải phải, may mà có nàng nhắc nhở, trẫm vui quá nên chẳng nhớ được gì.” Dứt lời liền quay sang nói với Lý Trường: “Mau đi truyền chỉ, tấn phong Huệ Quý tần làm thục viện tòng nhị phẩm.” Y cầm lấy bàn tay My Trang, cười đến nỗi không khép được miệng. “Năm ngoái mới mùa hè mà hoa cúc trong cung đã nở, ban đầu trẫm còn tưởng là điềm gở gì, bây giờ mới hay hóa ra là báo việc mừng. Hoàn Hoàn, Yến Nghi và My Nhi đồng thời có thai, trong cung thực chưa từng có việc mừng như vậy bao giờ!”

Tôi thừa dịp này lại nói tiếp: “Dạ phải, trước đây ai cũng nói Nguy Nguyệt Yến xung nguyệt là điềm chẳng lành, rồi nhân đó mà cấm túc Từ muội muội. Bây giờ Từ muội muội được ra ngoài, không chỉ Thái hậu khỏe lại mà Hoàng thượng còn được rộng đường con cái nữa.”

Vừa rồi Huyền Lăng đắm chìm trong niềm vui, nhất thời không để ý gì tới Từ Yến Nghi, nghe tôi nói vậy bất giác có chút ngượng ngùng, liền đi tới bên cạnh nàng ta, nói: “May mà ngày đó có Hoàn Phi can gián, bằng không thực là khổ cho nàng.” Sau đó lại mỉm cười nhìn qua phía tôi, khẽ nói: “Nếu không nhờ có Hoàn Hoàn, chắc bây giờ trẫm đã phải hối hận rồi.”

Từ Tiệp dư ửng hồng hai má, tựa như bị ráng chiều phủ lên, đang định khom người cảm tạ tôi thì tôi đã vội đỡ lấy nàng ta. “Muội muội thân thể cũng nặng nề, việc gì phải câu nệ lễ tiết như vậy chứ!”

My Trang lập tức nói: “Thái hậu vẫn thường khen thần thiếp hiền đức nhưng kỳ thực xét về mặt này thần thiếp thực không thể bằng Hoàn Phi được.”

Trên mặt Huyền Lăng lúc này tràn ngập nét cười rạng rỡ. “Có được ba vị phi tần hiền đức như các nàng, trẫm thực vô cùng thỏa mãn.”

Hồ Chiêu nghi che miệng cười khẽ, bước lên trước cất giọng yêu kiều: “Hoàng thượng thật chẳng có lương tâm gì cả, cứ thế bỏ mặc người ta một bên.” Cô ta hơi nghiêng đầu làm nũng, dải tua của cây trâm vàng nạm mã não đỏ cài trên búi tóc đung đưa qua lại không ngừng.

Lúc này trên mặt hồ bát ngát lá sen, Hồ Chiêu nghi vận một bộ đồ màu hồng phấn lất phất tung bay giữa những làn gió mát rượi từ đằng xa thổi lại, tựa một bông sen nhú lên giữa hồ, diễm lệ nhưng lại không diêm dúa, đầy vẻ yêu kiều thướt tha. Huyền Lăng đang định nói gì thì chợt thấy có một thị nữ áo đỏ bước ra từ bên cạnh Từ Tiệp dư, cất giọng cao vang, nói: “Chiêu nghi nương nương kiều diễm động lòng người, tiểu chủ nhà nô tỳ thì dịu dàng hiền thục, thực giống như hai bông sen chung gốc một hồng một trắng giữa hồ, mỗi người có một vẻ đẹp riêng. Hoàng thượng yêu sen trắng, tất nhiên cũng không nỡ bỏ sen hồng, nương nương thấy có đúng vậy không?”

Tôi thoáng ngẩn ra, vô thức ngoảnh đầu nhìn qua hướng đó, thấy người nói chuyện chính là cung nữ Xích Thược vốn hầu hạ bên cạnh Từ Tiệp dư. Kết Ngạnh và Hoàng Cầm là thị tỳ tùy giá theo Từ Tiệp dư vào cung, còn Xích Thược và Trúc Như thì xuất thân là cung nữ, sức nặng trong lòng Từ Tiệp dư tất nhiên không thể so với Kết Ngạnh và Hoàng Cầm. Ấn tượng của tôi về Xích Thược chẳng qua chỉ là một nữ tử mày liễu mắt hạnh, khá có nhan sắc, nhưng không ngờ thị lại dám lên tiếng vào lúc này, hơn nữa còn không có vẻ gì là sợ hãi, ánh mắt nhìn lướt qua khuôn mặt Huyền Lăng.

Sau một thoáng ngẩn ngơ và kinh ngạc, Hồ Chiêu nghi cất tiếng cười yêu kiều nói: “Từ Tiệp dư học rộng biết nhiều, cung nữ bên cạnh không ngờ cũng mau mồm mau miệng như thế, thật khiến bản cung tự thẹn không bằng. Có điều ở ngay trước mặt thánh giá và bản cung mà lại dám nói năng bừa bãi như thế, thực là có phần lớn mật quá rồi!”

Xích Thược luống cuống đến nỗi mặt mũi đỏ bừng, vội lùi về phía sau một bước, Từ Tiệp dư cũng tỏ ra hết sức lúng túng, bất an, đưa mắt nhìn thị với ánh mắt thoáng mang vẻ trách móc.

Huyền Lăng nhìn qua phía Xích Thược, dường như khá có hứng thú. “Tuy rằng vô lễ nhưng lời nói đúng là rất dễ nghe, chắc đã được chủ nhân ngươi dạy dỗ cẩn thận!” Dứt lời liền mỉm cười thân mật nói với Hồ Chiêu nghi: “Ví nàng như sen hồng không tính là làm nhục nàng, còn rất thích hợp nữa.” Hồ Chiêu nghi tới lúc này mới nở nụ cười. Từ Tiệp dư thấy Huyền Lăng không hề tức giận thì không kìm được thầm thở phào một hơi, kéo Xích Thược ra sau lưng mình.

My Trang vẫn nguyên vẻ thờ ơ lạnh nhạt, trên khuôn mặt xinh đẹp thấp thoáng một nét cười hờ hững. Tôi lúc này không nhìn nụ cười thoáng mang theo vẻ hờn dỗi của Hồ Chiêu nghi thêm nữa, ánh mắt bị Xích Thược thu hút, phát hiện trong đôi mắt thị lóe lên một tia hụt hẫng và thất vọng nhưng rất nhanh sau đó đã tan đi giữa bộ xiêm y màu đỏ tươi bắt mắt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.