Hậu Cung Chân Hoàn Truyện

Quyển 6 - Chương 10: Song sinh



Dường như cả một kiếp đã trôi qua, thời gian lâu tới mức khiến tôi thậm chí không muốn mở mắt. Hồn phách có một khoảnh khắc trôi dạt đi xa, thân thể tôi thì mỏi mệt tới mức như không phải là của mình. Ánh nến rọi tới khiến đôi mắt vừa hé mở của tôi đau nhói, tôi bèn vô thức đưa tay lên định che, chợt nghe thấy giọng nói đầy vẻ mừng vui của Hoán Bích: “Tiểu thư tỉnh rồi!”

Tầm mắt tôi bị rất nhiều bóng người che khuất, tôi nhất thời không thể nhận ra được là ai với ai. Nhưng lúc này tôi không còn tâm trạng để ý tới điều gì khác, chỉ nghĩ đến duy nhất một việc. “Con ta đâu? Con ta đâu?”

Dường như sức lực toàn thân đều đã bị dùng hết, bên tai tôi không ngừng vang lên những tiếng ong ong, trong điện tựa hồ có vô số người đồng thời quỳ xuống dập đầu cất tiếng hô vang: “Chúc mừng nương nương, mẹ con bình an, sinh được một cặp song sinh.”

Tôi lại càng thêm nôn nóng, nhưng mới hơi cựa mình một chút liền thấy choáng váng không thôi, Hoán Bích và Hoa Nghi vội vàng tới đỡ tôi dậy, lại đặt mấy chiếc gối mềm vào sau lưng để tôi tựa. Khóe miệng tôi vẫn còn lưu lại vị đắng chát của thuốc trợ sản, đầu lưỡi thì tê tê, Cận Tịch sớm đã bưng một bát canh ngân nhĩ táo đỏ tới đứng trước giường. Tôi nôn nóng nhìn quanh bốn phía, hỏi: “Là hoàng tử hay là công chúa thế?”

Một cái bóng màu vàng tươi bất ngờ bước tới gần, khiến mắt tôi bỗng hơi chói lóa. Y cất tiếng cười vang chất chứa đầy nỗi mừng vui và thỏa mãn, nhẹ nhàng dang tay ôm tôi vào lòng: “Là một hoàng tử và một công chúa! Hoàn Hoàn, nàng đã sinh cho trẫm một cặp long phượng cát tường.”

Một nỗi mừng vui vô cùng vô tận trào lên trong trái tim tôi, dường như trái tim giờ đây đã không còn là của tôi nữa, toàn bộ đều bị nỗi mừng vui khi được làm mẹ bao bọc. Tôi nôn nóng nói: “Hai đứa bé đâu rồi? Mau đưa tới đây cho thần thiếp xem với!”

Trên khuôn mặt Huyền Lăng lúc này tràn ngập nét cười, ngay đến giọng nói cũng chan chứa vẻ mừng vui: “Hài nhi ra đời có hơi sớm, nhũ mẫu đã bế đi cho bú rồi, một lát nữa sẽ qua đây.”

Lòng tôi thầm buông lỏng, toàn thân đều đắm chìm trong niềm vui ấm áp như làn nước mùa xuân. Một lát sau tôi mới nhớ ra là trước mặt đang có rất nhiều người, bèn hơi khom lưng, nói: “Chúc mừng Hoàng thượng có được hoàng tử.”

Huyền Lăng cất tiếng cười vang. “Đâu chỉ là hoàng tử, công chúa cũng rất tốt, tất cả đều là công lao của nàng.”

Tôi đưa tay áo lên che mặt, e thẹn nói: “Hoàng thượng, đang có rất nhiều người ở đây kìa.”

Huyền Lăng chẳng hề để tâm, hơi nhướng mày lên, nói: “Nàng là người quan trọng nhất bên cạnh trẫm bây giờ, trẫm gần gũi với nàng một chút thì sao, ai dám nói năng bừa bãi?”

Tôi thấy mọi người đều ở kề bên, duy chỉ có Ôn Thực Sơ và My Trang vừa rồi còn ở bên cạnh là không thấy đâu, bèn hỏi: “My Trang tỷ tỷ vừa rồi còn ở đây, sao mới thoáng đó mà đã không thấy đâu nữa rồi? Cả Ôn thái y cũng thế!”

Huyền Lăng khẽ vuốt ve bờ má tôi, cười nói: “Còn nói là mới thoáng đó nữa, nàng đã hôn mê suốt nửa canh giờ mới tỉnh. Thục viện đã theo Hoàng hậu đi trông nom Yến Nghi rồi, phía bên đó vẫn chưa có tin vui truyền tới!”

Hoán Bích đứng bên cạnh cười tủm tỉm tiếp lời: “Ôn đại nhân làm sao dám đi, lúc này đang ở phía sau đích thân sắc thuốc cho tiểu thư đấy.”

Tôi cười, ôn tồn nói: “Thần thiếp đã không sao nữa rồi, so với việc để Ôn đại nhân đích thân sắc thuốc như thế, chẳng bằng hãy kêu y đến Ngọc Chiếu cung xem thử xem sao. Chẳng biết Từ Tiệp dư bây giờ thế nào rồi nữa.”

Huyền Lăng thoáng trù trừ một chút, dịu giọng nói: “Nàng vừa mới sinh nở xong mà đã lại suy nghĩ cho người khác rồi. Vệ Lâm đang ở Ngọc Chiếu cung, nếu Ôn Thực Sơ cũng qua đó thì ai trông nom con của nàng với trẫm đây?” Chợt có tiếng động vang lên, rồi một cung nữ đã hơi có tuổi chậm rãi bước vào, nhẹ nhàng cười, nói: “Nô tỳ xin chúc mừng Hoàng thượng, chúc mừng nương nương.”

Tôi tỉ mỉ nhìn kĩ, thấy chính là Tôn cô cô bên cạnh Thái hậu, vội cười nói: “Cô cô tới rồi.”

Tôn cô cô chỉ tay vào chỗ quà mừng mà ả cung nữ đi theo phía sau đang bê, tươi cười rạng rỡ nói: “Thái hậu hay tin nương nương đã sinh nở, ba mẹ con đều được bình an, tức thì mừng rỡ vô cùng. Thái hậu vốn muốn đích thân tới thăm nương nương, hiềm rằng đêm khuya trời lạnh, chỉ đành sai nô tỳ tới thăm nom nương nương cùng với hoàng tử và công chúa trước.”

Tôi thấy ả cung nữ sau lưng Tôn cô cô bưng theo toàn những thứ đồ bổ dưỡng, liền mỉm cười nhận lấy. “Thái hậu quả đã có lòng rồi, xin cô cô thay bản cung gửi lời tạ ơn tới Thái hậu.” Rồi lại thành khẩn nói: “Nếu Thái hậu thật sự vì bản cung mà tới đây giữa đêm khuya, chỉ e bản cung sẽ phải tổn thọ mất. Ngày mai bản cung sẽ kêu nhũ mẫu bế hoàng tử và tiểu công chúa tới thỉnh an Thái hậu.”

Huyền Lăng chỉ mỉm cười lắng nghe, chợt lại nhìn Tôn cô cô mà cười, nói: “Bộ xiêm y này của cô cô quả đúng là rất thú vị.” Tới lúc này tôi mới để ý quan sát, thấy Tôn cô cô mặc một chiếc áo gấm màu đỏ sậm thêu Bách tử đồ[15], vô cùng hợp cảnh.

[15] Bách tử đồ tức là bức hình có trăm đứa bé, có ý cầu mong nhiều con nhiều cháu. Ngoài ra trăm ở đây là chỉ số nhiều, không nhất thiết phải là vừa tròn một trăm - ND.

Tôn cô cô bất giác khẽ cười. “Hoàng thượng và nương nương có chuyện mừng, nô tỳ tất nhiên cũng vui lây. Chuyện mừng của nương nương hôm nay mới là lần đầu trong cung, hy vọng rằng sau này Hoàng thượng và nương nương nhiều con nhiều phúc, triều Đại Chu của chúng ta cũng mãi mãi dài lâu, vạn năm hưng thịnh.”

Huyền Lăng cười rộ, vỗ tay nói: “Cô cô đúng là có tài ăn nói.” Dứt lời liền hỏi xem muốn được ban thưởng gì.

Tôn cô cô mím môi cười khẽ, đoạn hơi khom người thưa: “Đa tạ Hoàng thượng quá khen. Nô tỳ không dám xin ban thưởng, chỉ là không biết có phúc được nhìn thấy hoàng tử và tiểu công chúa luôn bây giờ không, như thế cũng tiện quay về bẩm báo với Thái hậu.”

Tôi cười nói: “Việc này thì có gì khó đâu.” Rồi liền ngoảnh đầu lại dặn dò Cận Tịch: “Chắc nhũ mẫu cũng cho bú xong rồi, mau đi bế hoàng tử với tiểu công chúa tới đây cho cô cô xem, mà bản cung cũng còn chưa được xem mặt hai đứa nhỏ cơ đấy.”

Nhũ mẫu Bình Nương và Chung Nương chẳng qua mới chừng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, bộ dạng hết sức đôn hậu thành thực, được phủ Nội vụ cẩn thận lựa chọn ra từ trong mấy chục người, lại phải ngấm ngầm để ý mấy tháng rồi mới cho phép ở lại trong cung. Làm như vậy chính là để đề phòng bất trắc, tránh trường hợp dẫn sói về nhà, gây ra những tai họa khó lường.

Chỉ một lát sau Bình Nương và Chung Nương mỗi người đã bế theo một đứa bé tới trước mặt tôi và Huyền Lăng, trên mặt tràn ngập nét cười mừng rỡ. Họ đồng loạt khom người hành lễ nói: “Hoàng tử và công chúa bái kiến Hoàng thượng, nương nương.” Dừng một chút rồi lại tiếp: “Bọn nô tỳ bái kiến Hoàng thượng, nương nương.”

Lời còn chưa dứt, tôi đã không kìm được đưa tay tới bế hai đứa bé vào lòng. Hoán Bích nôn nóng hô lên: “Tiểu thư còn đang yếu, phải cẩn thận đấy!” Ngoài miệng tuy nói thế nhưng ánh mắt muội ấy đầy vẻ dịu dàng, nhìn chằm chặp vào người hai đứa bé.

Huyền Lăng thấy tôi vừa sinh nở xong còn yếu, hai tay đều hơi run rẩy, vội vàng giành bế lấy một đứa, khóe miệng không kìm được khẽ nở nụ cười. “Lúc nào bế mà không được, cứ phải gắng sức quá như vậy làm gì.”

Hai đứa bé đều mềm nhũn, trọng lượng so với Lung Nguyệt lúc mới sinh thì nhỏ hơn một chút. Lung Nguyệt vốn đã là đứa bé sinh non tám tháng, hai đứa bé này thì từ khi mới vào bụng tôi đã phải chịu đủ thứ gian nan. Suy nghĩ như vậy, tôi bất giác lại càng thêm thương xót.

Đứa bé trong lòng tôi bé bỏng biết bao, những ngón tay đều nhỏ nhắn, khắp người hồng hào, nơi trán lưa thưa mấy sợi tóc mềm mại, cặp mắt chưa mở ra, đang né tránh ánh sáng theo bản năng. Động tác bế con của Huyền Lăng hết sức thành thạo, chắc mấy năm qua y đã từng bế Lung Nguyệt và Hòa Mục không ít lần. Huyền Lăng cứ nhìn mãi mà không chán, Tôn cô cô cũng ghé đến nhìn ngắm một hồi lâu, đoạn cười nói: “Hoàng thượng nhìn mắt với mũi của tiểu hoàng tử kìa, đúng là giống Hoàng thượng hồi nhỏ quá chừng, cứ như được đúc ra từ một khuôn vậy.”

Huyền Lăng dịu dàng nói: “Những chỗ khác tạm chưa xét tới, nhưng trán với cằm của hoàng tử quả thực rất giống mẫu phi của nó, công chúa thì cũng có đôi mắt giống với Hoàn Hoàn.”

Không nhắc tới thì thôi, vừa nhắc tới đôi mắt, trái tim tôi bỗng như thắt lại. May mà đứa bé vẫn còn nhỏ, đôi mắt tạm thời chưa mở ra, dù vậy tôi vẫn hết sức lo lắng, nhưng ngoài mặt đương nhiên không tỏ vẻ gì, chỉ cười nói: “Đứa bé còn nhỏ như vậy, sao có thể nhìn ra có chỗ nào giống thần thiếp chứ, Hoàng thượng cứ thích đùa cho thần thiếp vui thôi.”

Huyền Lăng nhìn tôi chăm chú, trong mắt lộ ra đầy tình ý triền miên. “Nếu sau này công chúa giống nàng, tất nhiên sẽ trở thành một trang mỹ nhân tuyệt sắc; còn nếu như hoàng tử của chúng ta giống nàng, nhất định sẽ vô cùng tuấn tú, có thể làm điên đảo vô số nữ tử trong thiên hạ.”

Tôi đưa mắt liếc y, cười nói: “Có một người phụ thân anh tuấn rạng ngời như Hoàng thượng đây, con trai của chúng ta tất nhiên không thể nào là hạng tầm thường rồi.”

Huyền Lăng cũng nở nụ cười tươi. “Phụ thân nhìn con trai, tất nhiên là càng nhìn càng yêu rồi.” Y xúc động nắm lấy bàn tay vẫn còn hơi ẩm ướt của tôi. “Hoàn Hoàn, cảm ơn nàng!”

Tôi mỉm cười rạng rỡ. “Thần thiếp nào dám cậy công, huống chi Hoàng trưởng tử cũng là một đứa bé không tệ chút nào.”

Huyền Lăng hơi cau mày lại, muốn nói gì đó rồi lại thôi, nhưng rốt cuộc vẫn không kìm được: “Dư Ly có lẽ giống với mẫu thân Cẩn Phi của nó, thực là một đứa bé tư chất quá tầm thường, dù được Hoàng hậu tận tình dạy dỗ cũng chẳng tiến bộ là mấy.”

Tôi dịu dàng khuyên nhủ: “Hoàng trưởng tử dù sao cũng vẫn còn nhỏ, đợi lớn hơn chút nữa nhất định sẽ ổn thôi.”

Huyền Lăng còn muốn nói gì nữa, tôi vội nháy mắt ra hiệu với Tôn cô cô, Tôn cô cô bèn cười nói: “Hoàng thượng và nương nương cẩn thận kẻo mệt, nên giao hoàng tử và công chúa cho nhũ mẫu bế đi thì hơn.” Dứt lời liền ngắm hai đứa bé thêm một lát, sau đó thì trở về cung của Thái hậu phục mệnh.

Huyền Lăng chăm chú nhìn cặp con trai con gái, trong giọng nói chất chứa một nỗi mừng vui không sao kìm nén được: “Hoàn Hoàn, nàng có biết trẫm vui mừng tới mức nào không? Không ngờ nàng một lần mà sinh cho trẫm liền hai đứa bé!”

Nỗi mừng vui to lớn khi được làm mẹ trào dâng trong trái tim tôi. Tuy đây không phải là lần đầu tiên được làm mẹ, nhưng khi sinh Lung Nguyệt, lòng tôi đang tột độ thê lương, chút niềm vui nhỏ nhoi ấy hoàn toàn bị nỗi buồn khi mẹ con sắp phải chia ly làm tan biến hoàn toàn. Khi đó tôi chỉ một lòng một dạ suy nghĩ cho tương lai của Lung Nguyệt, đâu còn tâm trạng mà để ý tới điều gì khác nữa.

Giờ đây tôi mới lần đầu tiên được cảm nhận niềm vui của một người mẹ khi ngắm nhìn con của mình. Hai đứa bé này tôi đã phải trải qua muôn vàn gian nan mới bảo vệ được, mới sinh ra được, huống chi, trái tim tôi bất giác nóng lên, chúng còn là con của y nữa.

Bình Nương và Chung Nương mỗi người bế một đứa bé đứng trước mặt chúng tôi, Huyền Lăng hết nhìn qua bên kia rồi lại nhìn qua bên này, hưng phấn nói: “Trong cung chưa bao giờ có một cặp song sinh thế này, hơn nữa còn là long phượng thai, qua đó đủ thấy vận may của trẫm thật không tệ chút nào.”

Huyền Lăng vừa mới dứt lời, Cận Tịch đã tươi cười bước tới quỳ xuống, nói: “Chúc mừng Hoàng thượng, chúc mừng nương nương. Nô tỳ nghe nói long phượng thai là báo hiệu điềm lành, báo rằng thiên hạ thái bình an lạc. Vận may của Hoàng thượng chính là vận may của thiên hạ, ngay đến nô tỳ chỉ là hạng hèn mọn cũng được vui lây, Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!”

Huyền Lăng vốn đang cao hứng, những lời chúc mừng này của Cận Tịch nghe lại lọt tai vô cùng, Huyền Lăng lập tức mừng rỡ cười vang. “Thôi Cung nhân nói hay lắm, hôm nay trẫm sẽ thưởng cho các cung nhân khắp trên dưới lục cung hai tháng bổng lộc, một sấp vải lụa, người của Vị Ương cung thì thưởng nửa năm bổng lộc, mười sấp vải lụa, các ngươi sau này hãy tiếp tục cố gắng hầu hạ chủ nhân của mình cho tốt.”

Các cung nhân vội vàng quỳ xuống tạ ơn, ai nấy đều tươi cười rạng rỡ, Vị Ương cung chìm vào bầu không khí mừng vui tột độ.

Huyền Lăng nắm lấy bàn tay tôi, nói: “Hoàn Hoàn, cảm ơn nàng đã mang tới cho trẫm niềm vui lớn lao này.”

Nhìn ánh mắt chan chứa vẻ chân thành của Huyền Lăng, lòng tôi bất giác thầm chua xót. Nỗi mừng vui khi được làm một người cha thế này, chắc y không thể nào cảm nhận được rồi. Mà y bây giờ chắc cũng đã biết việc tôi sinh đôi, không biết y sẽ có suy nghĩ thế nào nhỉ? Và y sẽ nói gì đây?

Nỗi thương cảm ấy tôi tất nhiên không thể để lộ ra ngoài, bên khóe miệng vẫn thấp thoáng một nụ cười tươi tắn. “Việc thần thiếp có thể làm cho Hoàng thượng không nhiều, thật sự không thể báo đáp sự ân sủng mà Hoàng thượng dành cho thần thiếp bấy lâu nay, do đó chỉ đành dốc hết sức mình sinh con đẻ cái cho Hoàng thượng, nối dài dòng dõi của hoàng gia.”

Giọng nói của Huyền Lăng chậm rãi vang lên bên tai tôi, nghe dịu dàng và triền miên rất mực: “Hoàn Hoàn, nàng đã lập được một công lao lớn như thế, trẫm thực không biết nên cảm ơn nàng thế nào mới phải.” Y dường như nghĩ tới việc gì, trong mắt bừng lên những tia sáng đầy vẻ hưng phấn. “Hoàn Hoàn, trẫm sẽ sắc phong nàng làm Quý phi, nàng sẽ trở thành vị Quý phi mà trẫm thương yêu nhất!”

Tôi thoáng ngẩn ra, sinh con được tấn phong là lệ thường trong cung, nhưng theo lệ thì tôi sẽ chỉ được phong làm Phu nhân tòng nhất phẩm, cho dù Huyền Lăng có lòng sủng ái thì cũng chỉ nên ban cho tôi phong hiệu long trọng một chút, lại thưởng hậu thêm mấy phần là cùng. Mà trong hậu cung Đại Chu, Hoàng hậu đương nhiên là cao nhất, kế đó tới Tứ phi Quý, Thục, Hiền, Đức tất thảy đều là chính nhất phẩm. Có điều Tứ phi tuy ngang cấp với nhau nhưng Quý phi lại đứng đầu, mà bắt đầu từ triều Long Khánh chỉ duy có Quý phi là được ban cho phong hiệu, thân mẫu của Huyền Thanh - Thư Quý phi chính là như thế. Do đó, Quý phi chính là nữ tử cao quý nhất trong hậu cung nếu không tính tới Hoàng hậu.

Tôi lập tức cự tuyệt ngay theo bản năng, uyển chuyển nói: “Nếu Hoàng thượng muốn ban cho thần thiếp ngôi vị Quý phi, thần thiếp thực sự không dám nhận. Thần thiếp dù có vì sinh con mà được tiến phong thì dựa theo lệ cũ cũng chỉ nên được phong làm Phu nhân tòng nhất phẩm, một bước nhảy vọt lên ngôi Quý phi chính nhất phẩm như thế thần thiếp thực tình không dám, và cũng sợ các vị tỷ muội trong hậu cung không phục.”

Huyền Lăng mỉm cười ôm tôi vào lòng, ôn tồn nói: “Trẫm nói nàng có thể làm được tức là nàng có thể làm được, nếu có người nào không phục thì cứ việc học theo nàng sinh cho trẫm một cặp long phượng thai, lại thông minh hiền đức giống như nàng, trở thành bông hoa giải ngữ mà trẫm không lúc nào muốn rời xa, khi đó trẫm nhất định sẽ thương yêu nàng ta giống như nàng.” Vẻ dịu dàng trong mắt y chừng như có thể hòa tan tất thảy mọi thứ trên đời này. “Trong lòng trẫm, ngoài nàng ra không còn ai khác xứng với ngôi vị Quý phi này hơn nữa.”

Tôi cựa quậy định đứng dậy, Huyền Lăng vội vàng giữ lấy tôi, ngạc nhiên hỏi: “Nàng định làm gì vậy?”

Tôi chân thành bộc bạch nỗi lòng: “Hoàn Hoàn biết tứ lang thật lòng quan tâm đến Hoàn Hoàn, nhưng tứ lang thử nghĩ xem, Đoan Phi tỷ tỷ vào cung sớm nhất, Kính Phi tỷ tỷ thì được phong làm Phi sớm hơn thần thiếp mấy năm, hai vị tỷ tỷ đều đang hiệp trợ quản lý sự vụ lục cung, công lao không nhỏ. Nếu bọn họ chỉ ở ngôi Phi mà Hoàn Hoàn lại nhảy vọt lên làm Quý phi, thực khó tránh khỏi làm cho các phi tần trong cung nguội lòng.”

Ngôi vị Quý phi tất nhiên tôn quý, chỉ kém một mình Hoàng hậu, quá nửa là có thể khiến Hoàng hậu kiêng dè. Nhưng nếu tôi ngồi lên ngôi cao như thế, lại vừa sinh hạ Hoàng tử, Hoàng hậu không mưu mô tìm cách ăn tươi nuốt sống tôi mới là chuyện lạ. Huống chi Hoàng hậu vốn là từ Quý phi mà leo lên ngôi Hậu, khó tránh khỏi cảm thấy khó chịu, tuy tôi thực sự cũng muốn nàng ta không vui nhưng không thể nào vì sự sướng khoái nhất thời mà làm lay động gốc rễ lâu dài của bản thân được. Hơn nữa nếu như Đoan Phi, Kính Phi vì thế mà sinh ra hiềm khích với tôi, vậy thì thực là không hay chút nào.

Tâm tư tôi liên tục xoay chuyển, thầm nghĩ sau việc Tích Hoa Phu nhân năm xưa, Huyền Lăng chưa từng lập thêm một vị Phu nhân nào khác, bản thân nhắc tới chỉ e sẽ làm y không vui, vì vậy bèn nói: “Thần thiếp tuyệt đối không dám ở ngôi Quý phi, xin Hoàng thượng hãy hiểu cho một phen tâm ý này của thần thiếp.”

Lý Trường xưa nay vốn rất hiểu tâm tư Hoàng đế, lại giỏi cách ứng phó luồn lách, vội đứng một bên cười trừ, nói: “Hoàn Phi nương nương cứ thoái thác mãi như vậy Hoàng thượng e cũng khó xử, xin thứ cho nô tài lắm lời một câu, trong số các ngôi vị chính nhất phẩm, chỉ cần không phải Quý phi, Hoàng thượng có thể tùy ý chọn một ngôi vị khác cho Hoàn Phi nương nương. Như thế vừa thể hiện được sự thương yêu của Hoàng thượng với nương nương, lại vừa hợp với tâm ý của nương nương, đúng là lưỡng toàn kỳ mỹ.”

Huyền Lăng đưa mắt nhìn Lý Trường, cười nói: “Xem ra ngươi cũng khá thông minh đấy, không uổng công trẫm và nương nương coi trọng ngươi như vậy.” Y suy nghĩ một chút rồi mới nói tiếp: “Hiền phi thì không hay, Đức phi lại đứng cuối cùng trong Tứ phi, duy có Thục phi là từ khi đăng cơ tới giờ trẫm chưa từng lập lần nào.” Y trầm ngâm nói: “Thục phi, thục đức kiêm đủ, trẫm thấy đúng là hợp với nàng nhất đấy, chỉ là như thế rốt cuộc vẫn có chút bất công với nàng.”

Tôi tươi cười vui vẻ nói: “Đa tạ Hoàng thượng, thần thiếp thích lắm!”

Y thoáng suy nghĩ một chút rồi lại tiếp: “Trong Tứ phi chỉ duy có Quý phi là có phong hiệu, qua đó thể hiện là người đứng đầu trong các phi tần. Hoàn Hoàn là người trẫm thương yêu nhất, địa vị tất nhiên ngang với Quý phi, từ nay về sau chữ “Hoàn” vẫn sẽ là phong hiệu của nàng.”

Trong mắt người ngoài, chữ “Hoàn” ấy thực là một niềm vinh hạnh to lớn tột cùng, nhưng lòng tôi lúc này lại đau đớn như kim đâm. Trong một thoáng nghiêng đầu, tôi nhìn thấy ngoài cửa sổ trăng sáng như sương, bỗng có cảm giác bị sương tuyết phủ khắp đầy người, không kìm được rùng mình một cái.

Y đặt bàn tay ấm áp lên bờ vai tôi, cất giọng xót xa, trìu mến: “Đang yên đang lành sao tự nhiên lại rùng mình thế, có phải nàng thấy lạnh không?”

Cận Tịch máy động đôi mày, ngoảnh đầu qua quát bảo ả cung nữ đang đứng hầu dưới cửa sổ: “Nương nương vừa sinh xong sao có thể mở cửa sổ được, lỡ như làm nương nương bị cảm lạnh thì sao!”

Ả cung nữ đó tên gọi Phỉ Văn, vừa mới được chọn vào Vị Ương cung. Thị xưa nay chỉ hầu hạ bên ngoài, có lẽ vì hôm nay nhân thủ không đủ nên mới vào đây. Lúc này chắc thị đã sợ đến hồ đồ, không kìm được hoang mang giải thích: “Vừa rồi bà đỡ nói là trong nội điện mùi máu nồng quá nên mới bảo mở hé cửa sổ một chút...”

Huyền Lăng bất giác cau mày, nhìn thoáng qua thị một chút rồi nói: “Ra ngoài! Đã làm nương nương bị lạnh mà còn dám cãi lại, tát hai mươi cái.”

Đám cung nhân đều là hạng tâm tư nhanh nhạy, thấy Huyền Lăng có vẻ tức giận thì lập tức kéo Phỉ Văn đang đầy mặt ấm ức ra ngoài, sau đó nhanh chóng trở vào đồng loạt quỳ xuống hô: “Chúc mừng Thục phi nương nương! Thục phi nương nương vạn phúc kim an!”

Trong những tiếng hô vang ấy, tôi dần điều chỉnh được hô hấp, khẽ nở nụ cười vừa mừng vừa thẹn, thấp giọng lẩm bẩm: “Chữ “Hoàn” này bỗng làm thần thiếp nhớ tới lần đầu gặp tứ lang bên dưới những bông hoa hạnh nơi hồ Thái Dịch thuở nào.”

Huyền Lăng tức thì nguôi giận, tươi cười, nói: “Hoàn Hoàn giờ nở nụ cười, thực còn hơn lần đầu gặp mặt năm xưa nhiều lắm.” Sau đó lại quay sang nói với Lý Trường: “Truyền chỉ đi khắp lục cung, thông báo việc Hoàn Phi ở Vị Ương cung được tiến phong làm Thục phi chính nhất phẩm, phong hiệu vẫn giữ nguyên, lễ sắc phong sẽ được cử hành vào ngày hoàng tử đầy tháng. Đợi Thục phi ở cữ xong thì sẽ ban quyền hiệp trợ quản lý lục cung.” Huyền Lăng nhìn tôi, hỏi: “Hoàn Hoàn, nàng có thích không?”

Tôi giả bộ thẹn thùng đưa mắt nhìn y. “Hoàng thượng ban ân điển như vậy, thần thiếp tất nhiên vui thích vô cùng.” Hai tai tôi bất giác nóng bừng lên, danh vị Thục phi cố nhiên quan trọng, nhưng đại quyền hiệp trợ quản lý lục cung mới càng quan trọng hơn nhiều.

Hiện giờ Hoàng hậu chấp chưởng lục cung, ba người Đoan Phi, Kính Phi và tôi thì cùng nhau hiệp trợ, chỉ cần ba chúng tôi đồng sức đồng lòng, dù Hoàng hậu có muốn mưu hại tôi và con tôi thì cũng phải suy nghĩ cho cẩn thận. Tôi thoáng trầm ngâm, Đoan Phi thì không có gì, nhưng còn Kính Phi...

Lý Trường có lòng muốn giúp vui, bèn cười tủm tỉm, nói: “Nô tài bạo gan xin nương nương ban cho chút phần thưởng, nương nương giờ đang có phúc tinh chiếu rọi như thế, tùy tiện thưởng cho nô tài thứ gì đó cũng có thể giúp nô tài được hưởng sái vận may.”

Tôi bèn cầm cây ngọc như ý đặt bên gối lại, đích thân đưa tới tay Lý Trường, cười nói: “Bản cung cũng không có thứ gì tốt cả, cây ngọc như ý này là do phu nhân của Khánh Quốc công lần trước đưa tặng nhằm cầu phúc cho bản cung. Giờ đây hoàng tử và công chúa đều đã chào đời, cây ngọc như ý này ta tặng lại cho ngươi, coi như là phần thưởng cho việc ngươi trung thành với Hoàng thượng suốt bao năm nay.”

Cây ngọc như ý đó được điêu khắc thành từ ngọc tím, hết sức tinh xảo, mà càng hiếm có hơn là nó được làm từ một khối ngọc tím nguyên vẹn, long lanh trong suốt, chạm vào liền có cảm giác ấm áp, mịn màng. Đây là một sự ân sủng rất lớn, Lý Trường bất giác cả kinh, vội vàng quỳ xuống dập đầu thưa: “Nô tài vốn chỉ nói đùa vậy thôi, nương nương thưởng hậu thế này nô tài thực sự không dám nhận.”

Tôi cười tủm tỉm nhìn y. “Thưởng ngươi như vậy kỳ thực còn có một duyên cớ khác bên trong nữa...” Tôi nhìn qua phía Huyền Lăng lúc này đang tỏ vẻ khó hiểu, rồi lại mỉm cười nhìn Cận Tịch. Huyền Lăng tức thì giật mình bừng tỉnh, tôi bèn mím môi cười nói: “Ân điển lớn như thế này, vẫn nên là Hoàng thượng ra mặt ban cho thì mới vẻ vang.”

Huyền Lăng cười vang sảng khoái. “Chính thế. Lý Trường, trước đây ngươi và Thôi Cung nhân đã phải chịu nỗi oan ức rất lớn, hôm nay nương nương đã mở lời rồi, vậy trẫm sẽ chính phức ban Thôi Cung nhân cho ngươi làm “Thái hộ[16]”, tuy rằng chỉ là phu thê hữu danh vô thực nhưng ngươi cũng cần phải trân trọng người ta mới được.”

[16] Cung nữ khi kết hôn với thái giám thì được gọi là “Thái hộ” - ND.

Tôi mỉm cười, nói: “Hoàng thượng nói rất đúng, trong cung hiếm khi nào có một ân điển lớn thế này, các ngươi cần phải trân trọng mới được. Cây ngọc như ý này coi như là quà mừng bản cung tặng cho các ngươi.”

Ngày trước Hoàng hậu đã mượn việc giữa Cận Tịch và Lý Trường để bày trò, gần như lấy đi tính mạng của bọn họ, còn khiến Cận Tịch phải nhục nhã vô cùng, cơ hồ không thể ngẩng đầu lên trước mặt người khác. May mà nàng ta tính tình kiên nghị, bằng không chỉ sợ sớm đã treo cổ tự vẫn rồi. Bây giờ tôi nhắc lại chuyện cũ, còn xin Huyền Lăng ban Cận Tịch cho Lý Trường làm “Thái hộ”, đó thực là một niềm vinh dự lớn nhất đối với hai người bọn họ, sau này sẽ không còn ai có thể làm khó bọn họ nữa.

Nghe Huyền Lăng đích thân mở miệng như thế, Lý Trường cơ hồ mừng đến ngây ra. Rốt cuộc vẫn là Cận Tịch tỉnh ngộ trước, lập tức mặt mũi đỏ bừng kéo Lý Trường cùng khấu đầu tạ ơn. Lý Trường ra sức dập đầu mấy cái thật vang, run giọng nói: “Tạ ơn Hoàng thượng, tạ ơn nương nương, Thôi Cung nhân là cung nữ đắc lực nhất bên cạnh nương nương, đã thưởng cho nô tài rồi, nô tài nhất định sẽ đối xử với Thôi Cung nhân thật tốt.”

Hoa Nghi đứng kế bên mím môi cười nói: “Công công sao vẫn gọi cô cô là “Cung nhân” như thế, nên đổi cách xưng hô rồi.”

Tôi lòng thầm máy động, bèn khẽ cười trêu chọc: “Cận Tịch là Cung nhân bên cạnh bản cung, Lý công công thì là Tổng quản nội đình bên cạnh Hoàng thượng, quản lý tất cả các cung nữ thái giám trong cung, vậy há chẳng phải là Cung nhân của bản cung việc gì cũng phải nghe theo ngươi hay sao? Thực chẳng có vẻ gì là giống phu thê cả.”

Huyền Lăng vỗ tay cười rộ. “Hoàn Hoàn nói vậy là trẫm hiểu rồi, nàng sợ Cận Tịch sau này bị Lý Trường ức hiếp thì không tiện quay trở về tìm nàng than khổ đúng không?” Y ngẫm nghĩ một chút rồi nói: “Cận Tịch bây giờ là Cung nhân chính tam phẩm, lần này Hoàn Hoàn được phong làm Thục phi, Cận Tịch xem ra cũng nên được thăng lên làm Thận nhân chính nhị phẩm rồi.”

Tôi khẽ đẩy y một cái, làm bộ hờn dỗi nói: “Lý Trường là Tổng quản nội đình chính nhất phẩm kia mà, như vậy Cận Tịch của thần thiếp rốt lại vẫn kém hơn người ta một bậc.”

Lý Trường là người cơ trí cỡ nào, lập tức quỳ xuống thưa: “Nô tài cũng không muốn Cận Tịch phải chịu ấm ức. Huệ nhân chính nhất phẩm bên cạnh Hoàng hậu, Cận Tịch tất nhiên không thể đảm đương được rồi, có điều Cận Tịch từ nhỏ đã hầu hạ trong cung, nô tài dám đảm bảo rằng việc quản lý mấy cung nữ thì thị vẫn còn làm được.”

Tôi khẽ đưa mắt liếc Huyền Lăng, cất giọng yêu kiều: “Hoàng thượng xem Lý công công biết thương Cận Tịch chưa kìa. Cận Tịch quả đúng là có phúc, được Hoàng thượng chọn cho một chỗ nương tựa tốt như vậy.”

Huyền Lăng đang lúc hưng phấn, tất nhiên lời gì nghe cũng lọt tai. “Trong hàng cung nữ còn có Thượng nghi chính nhất phẩm nữa, được quyền quản lý tất cả cung nữ trong cung, chỉ là có hơi vất vả một chút.”

Lý Trường liên tục dập đầu tạ ơn, miệng thì nói: “Cận Tịch được Hoàng thượng và nương nương ban cho ân điển như vậy, dù phải chịu khổ một chút cũng đáng thôi.”

Tôi mỉm cười đẩy nhẹ Cận Tịch. “Còn không mau tạ ơn Hoàng thượng đi.”

Cận Tịch vâng lời tạ ơn, dưới ánh nến đỏ chiếu vào, khuôn mặt cũng thấp thoáng nét mừng rỡ. Huyền Lăng nói: “Lý Trường, vị ái thê này của ngươi giờ đã ngang hàng với ngươi rồi, sau này ngươi nhớ phải thương yêu người ta đấy.”

Tôi chậm rãi thở phào một hơi, Cận Tịch, ta chỉ có thể làm được cho ngươi đến thế mà thôi, hy vọng rằng sau này ngươi có thể bình an vui vẻ, vậy coi như không uổng công ngươi vì ta mà chịu khổ bấy lâu nay.

Các cung nhân xung quanh thấy Hoàng đế ban cho Lý Trường và Cận Tịch ân điển lớn như vậy thì đồng loạt chạy tới chúc mừng bọn họ, tôi vui vẻ nói: “Còn chờ gì nữa, mau đòi Lý công công và Thôi Thượng nghi cho uống rượu mừng đi chứ.”

Đang lúc mọi người ồn ào, từ bên ngoài chợt có một tiểu thái giám chạy vào dập đầu mừng rỡ bẩm: “Chúc mừng Hoàng thượng, Từ Tiệp dư ở Ngọc Chiếu cung vừa sinh cho Hoàng thượng một vị tiểu hoàng tử, mẹ con bình an.”

Trong cơn ồn ào náo nhiệt Huyền Lăng không nghe rõ lắm, liền hỏi: “Ngươi nói gì cơ?”

Gã tiểu thái giám đó lại dập đầu thật mạnh một cái nữa, lớn tiếng hô lên: “Chúc mừng Hoàng thượng, Từ Tiệp dư ở Ngọc Chiếu cung vừa sinh cho Hoàng thượng một vị tiểu hoàng tử vào hồi giờ Thân một khắc, mẹ con bình an.”

Huyền Lăng cả mừng: “Giờ thân một khắc? Vậy tức là còn sớm hơn hoàng tử của Thục phi một khắc nữa.” Y dùng sức ôm chặt tôi vào lòng, cười rộ, nói: “Hoàn Hoàn, nàng nghe kìa! Nàng nghe kìa! Yến Nghi cũng đã sinh cho trẫm một hoàng tử rồi đấy.”

Tôi lòng thầm buông lỏng, nàng ta rốt cuộc cũng đã bình an sinh được đứa bé, vậy cũng coi như không uổng công tôi một lòng bảo vệ nàng ta. Thế nhưng ngay sau đó trái tim tôi thắt lại, chợt nghĩ tới việc nàng ta cũng sinh được một bé trai giống như mình, nhưng ngoài mặt vẫn tươi cười, nói: “Chúc mừng Hoàng thượng.”

Huyền Lăng mừng đến nỗi chẳng biết phải nói gì, bèn nắm chặt hai tay đứng lên đi đi lại lại mấy vòng, đột nhiên dừng lại, cúi xuống nhìn tôi chăm chú. “Hoàn Hoàn, nàng vừa về cung liền mang tới cho trẫm bao nhiêu vận may như thế, trẫm thật sự rất cảm ơn nàng!”

Tôi nhún nhường nói: “Hoàng thượng quá khen rồi. Hoàng thượng là bậc thiên tử, gặp may cũng là lẽ thường tình. Thần thiếp cảm thấy hôm nay Hoàng thượng được liền hai vị Hoàng tử thực là một điềm may lớn, sau này Hoàng thượng nhất định sẽ còn có nhiều hoàng tử hơn. Xin cho phép thần thiếp được giành phần trước nhất, có lời chúc mừng Hoàng thượng tại đây.”

Hoàng thượng tới lúc này mới chợt nhớ tới một việc, bèn hỏi: “Từ Tiệp dư đã sinh hoàng tử từ lúc giờ Thân một khắc, tại sao tới tận bây giờ mới báo tin? Việc sinh hoàng tử há có thể chậm trễ được!” Gã tiểu thái giám đó nhất thời sợ hãi, vội dập đầu lia lịa thưa: “Nô tài không dám.”

Tôi ở một bên khuyên nhủ: “Hoàng thượng bớt giận, Ngọc Chiếu cung cách Vị Ương cung rất xa, có lẽ hắn cũng đã cố hết sức rồi. Hôm nay là ngày mừng, Hoàng thượng chớ nên tức giận.”

Gã tiểu thái giám đó vội vàng nói: “Nô tài khi đó đã chạy một mạch tới đây ngay, nhưng vừa mới tới liền nghe nói Thục phi nương nương cũng sinh hạ Hoàng tử, thế rồi các công công của Vị Ương cung liền kéo nô tài cùng đi lĩnh phần thưởng của Hoàng thượng, nói là để hưởng sái chút vận may từ tiểu hoàng tử, nô tài thực không dám không đi.”

Tôi cười nói: “Thì ra là phần thưởng của Hoàng thượng đã làm chậm bước chân của hắn, vậy mà Hoàng thượng còn trách tội hắn nữa, thực là đáng thương quá chừng.”

Huyền Lăng bất giác bật cười, rồi liền nói với gã tiểu thái giám đó: “Ngươi đứng dậy đi.”

Tôi khẽ tựa vào lòng y, dịu dàng nói: “Hoàng thượng chuẩn bị đi thăm Từ Tiệp dư luôn chứ? Lúc này muội ấy nhất định là đang rất mong Hoàng thượng đấy. Thần thiếp nghĩ nhị điện hạ nhất định cũng giống như Từ Tiệp dư, vừa đáng yêu vừa trắng trẻo.”

Huyền Lăng thoáng lộ vẻ do dự: “Bên đó đã có thái y trông coi rồi, trẫm muốn ở đây với nàng thêm lát nữa.”

Tôi cười nói: “Thời gian Hoàng thượng ở bên thần thiếp còn dài, chỉ sợ Hoàng thượng sau này lại chê thần thiếp thôi. Từ Tiệp dư mới lần đầu làm mẹ, Hoàng thượng nên quan tâm nhiều một chút mới phải.”

Huyền Lăng tới lúc này mới chịu đứng dậy để một gã tiểu thái giám khoác áo choàng cho, rồi mỉm cười, nói: “Hoàn Hoàn đúng là hiểu đạo lý, không thẹn là Thục phi của trẫm.” Y nắm lấy bàn tay tôi, cất giọng trìu mến: “Nghỉ ngơi cho tốt đi, ngày mai trẫm sẽ lại tới thăm nàng.”

Tôi gọi Lý Trường lại, nói: “Đừng chỉ để ý tới việc mừng của riêng mình, cẩn thận đưa Hoàng thượng tới chỗ Từ Tiệp dư đi.”

Lý Trường vui vẻ đáp “vâng” một tiếng rồi liền cùng Huyền Lăng rời đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.