Hậu Cung Chân Hoàn Truyện

Quyển 6 - Chương 20: Mấy tầng mây sâu bao nhung nhớ



Một làn gió nhẹ thổi qua, từ sống lưng tôi bỗng truyền tới cảm giác lạnh ngắt, hóa ra những lời của Cận Tịch vừa rồi đã khiến tôi toát mồ hôi lạnh, lòng thầm kinh hãi tột cùng. Đậu mùa là chứng bệnh cực kỳ khó chữa khỏi, một khi nhiễm phải thì khó lòng sống sót, đặc biệt là trẻ con. Nghĩ tới đây, lông tơ tôi dựng đứng cả lên, chiếc áo này vốn là do tôi chọn cho Dư Bái mặc sát người, nếu như... Tôi thực không dám nghĩ tiếp nữa, một khi việc xảy ra, sau một hồi truy cứu ắt sẽ có thể tra ra được là chiếc áo đã qua tay tôi rồi mới tới chỗ Dư Bái. Giờ bên ngoài đang sục sôi tin tức về quyền thừa kế ngai vàng, nếu sự việc được xác thực tôi ắt sẽ mang tội mưu hại hoàng tử, dù có trăm cái miệng cũng khó mà biện bạch được.

Tôi không kìm được nhìn sang Trinh Quý tần, trầm giọng nói: “Không phải ta.”

Trinh Quý tần mặt mày tái nhợt, loạng choạng như muốn ngã, phải cố hết sức mới đứng vững được. “Muội biết.”

Tôi khẽ gật đầu. “Muội biết thì tốt rồi.”

Tới lúc này tôi vẫn còn run sợ, nếu Dư Bái bị nhiễm bệnh đậu mùa ắt sẽ khó mà sống nổi, còn tôi thì sẽ vì mắc tội hãm hại hoàng tử mà mất đi tính mạng, không chỉ có tôi, ngay đến Ngọc Diêu, Ngọc Nhiêu, ca ca và cha mẹ tôi cũng đều sẽ lành ít dữ nhiều, đến khi đó Dư Hàm và Linh Tê sẽ trở thành những đứa bé không nơi nương tựa. Tôi càng nghĩ lại càng căm hận, hay cho cái kế một mũi tên trúng ba con chim kia!

Chỉ chừng nửa tuần hương sau, Ôn Thực Sơ và Vệ Lâm đã đồng thời chạy đến. Hai người bọn họ cầm chiếc áo kia lên xem xét tỉ mỉ một hồi, sau đó đưa mắt nhìn nhau, sắc mặt lộ rõ vẻ kinh sợ. Tôi thấy bọn họ như vậy thì lập tức hiểu được là có chuyện gì. Ôn Thực Sơ và Vệ Lâm vội vàng kêu cung nữ mang nước nóng tới rửa tay, rồi Ôn Thực Sơ khom người, hỏi: “Chẳng hay chiếc áo này là từ đâu mà có?”

Tôi cười gượng, nói: “Là do ta tự tay lựa chọn rồi giao cho phủ Nội vụ bảo quản. Nếu không phải hôm nay ta tới đây đúng lúc, chỉ e chiếc áo này sớm muộn gì cũng được mặc lên người nhị Hoàng tử, từ đó gây ra đại họa!”

Trinh Quý tần vốn im lặng một hồi lâu không nói năng gì, lúc này chợt ngẩn ngơ lẩm bẩm: “Trùng hợp vậy sao?”

Tôi còn chưa kịp nghe rõ, Ôn Thực Sơ đã cau mày, đột nhiên nghĩ tới một việc, bèn hỏi: “Vừa rồi sau khi lật xem chiếc áo này, nương nương và Trinh Quý tần có dùng nước nóng và rượu mạnh rửa tay ngay không?”

Tôi kêu lên “a” một tiếng, cảm thấy lòng bàn tay lạnh giá tột cùng, hoang mang đáp: “Không.”

Sắc mặt đột nhiên tái nhợt chẳng còn chút huyết sắc, Ôn Thực Sơ bước vọt tới cầm lấy bàn tay tôi lật xem, cặp mắt lộ rõ vẻ kinh hoàng khó giấu, thấp giọng quát: “Nương nương thật hồ đồ! Tuy người trưởng thành không dễ gì bị đậu mùa, nhưng thể chất nương nương vốn có tính hàn, lỡ may nhiễm bệnh thì biết phải làm sao? Sao nương nương có thể quên rửa tay chứ?” Hò hét với phi tần chính là tội đại bất kính, Ôn Thực Sơ nhất thời nôn nóng nên quên cả quy củ, thế nhưng vẻ quan tâm trong lời nói được thể hiện ra rất rõ ràng, Cận Tịch bất giác lộ vẻ xúc động.

Tôi lòng thầm cảm kích, nhưng cũng biết cứ thế này thì không ổn, vội rụt tay về giấu vào trong tay áo. Vệ Lâm đứng bên cạnh vội vàng dặn dò Phỉ Văn vốn hầu hạ kề bên mang rượu mạnh và nước nóng tới, nói: “Mời hai vị nương nương rửa tay luôn đi, đợi lát nữa uống thêm chút thuốc trừ tà là không có gì đáng ngại rồi.”

Thế rồi Bùi Văn liền cẩn thận hầu hạ chúng tôi rửa tay, mọi việc coi như ổn thỏa. Phỉ Văn vốn là cung nữ hầu hạ ở khu vực bên ngoài trong cung của tôi, lẽ ra không được hầu cận thế này, nhưng vì hôm nay thị được sai đi mời Ôn Thực Sơ và Vệ Lâm tới, do đó mới tạm thời chưa lui ra ngoài. Lúc này tôi thấy thị chỉ cúi đầu làm việc, không để tâm gì tới mọi chuyện xung quanh, bất giác có chút kinh ngạc, thầm nghĩ trước đây mình quả có hơi sơ suất, ả cung nữ trước mắt rõ ràng thuộc loại có thể dạy dỗ được.

Cận Tịch thấy Phỉ Văn đã ra ngoài đổ nước, liền ghé đến bên tai tôi, khẽ nói: “Trong cung đã lâu lắm rồi chưa thấy bệnh đậu mùa, hôm nay đột nhiên xuất hiện hiển nhiên là có ý nhằm vào nhị Hoàng tử, không thể tùy tiện bỏ qua được. Hôm qua chiếc áo khi ở trên tay nương nương vẫn còn bình thường, chúng ta chỉ cần tới phủ Nội vụ điều tra một chút là ắt ra manh mối.”

Tôi khẽ “ừm” một tiếng, chợt thấy Vệ Lâm dùng một chiếc kẹp cặp chiếc áo đó lên bỏ vào trong khay, kêu một ả cung nữ đã bịt kín mũi miệng bưng ra ngoài. Tôi liếc nhìn Cận Tịch, khẽ dặn dò: “Đừng để tin tức lộ ra ngoài kẻo đánh cỏ động rắn.” Cận Tịch hiểu ý, lập tức dẫn ả cung nữ kia đi, sau đó liền đích thân điều tra sự việc.

Cận Tịch giờ đang là Thượng cung, tính tình lại cẩn thận, chu đáo, tôi tất nhiên không lo lắng gì. Ôn Thực Sơ kê một đơn thuốc sai cung nữ đi sắc cho tôi và Trinh Quý tần uống, sau đó mới yên tâm rời đi.

Sau một phen phong ba như vậy, Trinh Quý tần sớm đã sợ đến nỗi mặt mày tái mét, hai tay run lẩy bẩy không ngừng. Tôi đỡ nàng ta ngồi xuống giường, cố gắng trấn định tâm thần, ôn tồn nói: “Muội yên tâm, ta nhất định sẽ điều tra rõ ràng để có một câu trả lời thỏa đáng cho muội.”

Nàng ta bám tay phải vào thành giường, tay trái đặt lên lồng ngực, đôi bờ môi đã hơi tím tái, mấy lọn tóc rối bù xù sau tai, trong cặp mắt long lanh chứa đầy những tia sợ hãi sâu sắc. “Bái Nhi!” Nàng ta đột nhiên đứng dậy gọi nhũ mẫu vào, đưa tay đón lấy Dư Bái đang ngủ say từ trong tay nhũ mẫu vốn còn chưa biết có chuyện gì xảy ra, ôm chặt thằng bé vào trước ngực, coi nó như báu vật quý giá nhất trên thế gian.

Tôi vội đuổi nhũ mẫu ra ngoài, nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh nàng ta. “Muội muội đừng sợ.”

Đôi môi nàng ta hơi máy động, hai hàng nước mắt trong veo chậm rãi chảy xuống. “Là ai muốn hại con của muội?” Nàng ta vừa giận dữ vừa đớn đau, lớn tiếng nói: “Cô ta đã nhận được sự sủng ái của Hoàng thượng, sớm muộn gì cũng sẽ có đứa con của mình, tại sao lại còn muốn đoạt mạng con của muội như thế chứ?”

Thoáng trầm ngâm một chút, tôi chậm rãi nói: “Vinh Tuyển thị tuy đang đắc sủng, nhưng chưa chắc đã dám hãm hại con của muội đâu.”

Nàng ta khẽ lắc đầu, sắc mặt lộ rõ vẻ thê lương và căm phẫn. “Tỷ tỷ không biết đấy thôi, hôm nay gặp mặt ở Thượng Lâm uyển, Xích Thược nói với muội là Không Thúy điện thanh tịnh, cô ta muốn bỏ Ủng Thúy các để tới Không Thúy điện ở, hỏi muội có chịu nhường không.”

Tôi nghe thế thì cả giận, trầm giọng nói: “Cô ta lại dám vô lễ đến vậy sao? Chỉ là một Tuyển thị nho nhỏ mà không ngờ cũng dám ngấp nghé ngôi vị Quý tần!”

Trinh Quý tần mím chặt đôi môi, nhìn quanh Không Thúy điện, nói: “Tỷ tỷ chưa biết đấy thôi, Không Thúy điện vốn không mang tên là Không Thúy, mà là Hồng Nhụy đường, cái tên Không Thúy là do Hoàng thượng đặt trong lần đầu tiên giá lâm nơi đây. Ngài nói cái tên Hồng Nhụy quá tục, liền đổi tên mới cho nó, lấy đó để nói tới ưu điểm duy nhất của muội là thanh tịnh.” Nói tới đây, hai bờ má nàng ta bất giác ửng hồng, để lộ mấy tia yêu kiều, e thẹn.

Chắc hẳn năm xưa khi mới vui vầy cá nước, Huyền Lăng cũng khá có tình cảm với nàng ta. Tôi nở một nụ cười tươi tắn. “Muội muội quả thực rất hợp với tòa Không Thúy điện này, nhưng ưu điểm của muội đâu phải chỉ có một, muội thực đã xem nhẹ bản thân quá rồi.”

“Không Thúy điện nguyên là ấn chứng cho tình cảm một thời của Hoàng thượng với muội, không ngờ cô ta lại được voi đòi tiên, ngay tới Không Thúy điện cũng muốn chiếm đi mất. Muội và Hoàng thượng chỉ có một đứa bé này thôi, cô ta hẳn cũng muốn hãm hại cho bằng được.” Nàng ta khẽ thở dài than: “Tỷ tỷ không biết đấy thôi, Xích Thược tâm tính cao ngạo, hoàn toàn không giống với các cung nữ bình thường.”

Thì ra sáng nay đã có chuyện như vậy, chẳng trách nàng ta lại đưa ra phán đoán này, có điều tôi vẫn không đồng tình với suy nghĩ của nàng ta lắm, bởi trong cung số người ghen tị với Trinh Quý tần không hề ít, kẻ ra tay chưa chắc đã là Vinh Xích Thược. Tôi bèn nói: “Muội muội khó khăn lắm mới sinh được nhị điện hạ, bây giờ trong cung người đỏ mắt với muội có rất nhiều. Ta khuyên muội chớ nên tự than tự vãn mà hãy tập trung toàn bộ tinh thần, cố gắng bảo vệ cho nhị điện hạ được bình an.”

Trinh Quý tần nước mắt lưng tròng, đảo mắt qua nhìn tôi một chút rồi mới do dự hỏi: “Tỷ tỷ sẽ không hại muội chứ?”

Tôi bất giác cả kinh. “Muội muội nghi ngờ ta?”

Nàng ta vội lau nước mắt, hạ giọng nói: “Yến Nghi không dám.” Sau đó lại cầm lấy bàn tay tôi, cất giọng khẩn thiết: “Yến Nghi thương tâm quá nên hồ đồ, khó tránh khỏi có chút thần hồn nát thần tính, mạo phạm nương nương, mong nương nương thứ tội.”

Lòng tôi trầm hẳn xuống, nhưng ngoài mặt lại không để lộ ra chút nào, kéo bàn tay nàng ta lại, nói: “Người làm mẹ có ai mà không lo lắng cho đứa con của mình đâu, muội muội nảy lòng nghi ngờ cũng là lẽ thường.” Sau đó liền lộ vẻ nghiêm túc. “Ta chỉ nói với muội một câu này thôi, năm xưa ta từng vì tin lời của kẻ tiểu nhân mà cái thai bốn tháng đã không giữ được, do đó hiểu rất rõ nỗi đau mất con to lớn đến nhường nào, quyết không bao giờ muốn khiến người khác phải chịu cùng một nỗi đau như thế.”

Trinh Quý tần thoáng lộ vẻ hổ thẹn và không đành lòng, cúi đầu khẽ nói: “Khiến tỷ tỷ phải nhắc tới chuyện thương tâm như thế, đây quả thực là lỗi của muội.”

Tôi khẽ mỉm cười. “Đằng nào cũng là chuyện thương tâm, có nhắc đến hay không thì cũng đâu có gì khác biệt.” Sau đó lại đứng dậy, nói: “Muội muội nhất định phải giữ cho bản thân khỏe mạnh, như vậy mới có thể bảo vệ được những người bên cạnh mình, nhớ lấy, nhớ lấy.” Dứt lời liền cáo từ rời đi.

Tôi đang thầm buồn bực, không muốn về cung ngay để khiến Ngọc Diêu và Ngọc Nhiêu phải lo lắng, thế là bèn quyết định đi tới cung của Kính Phi. Đi được nửa đường, từ ngã rẽ mé kế bên chợt có một nữ tử thân hình gầy guộc, ẻo lả chậm rãi bước ra, cúi đầu nhún gối hành lễ. “Thục phi nương nương kim an.” Nữ tử đó giọng khàn khàn, khi nói chuyện rõ ràng đã phải cố hết sức. Tôi nhất thời không nghe ra được là ai, bèn nói: “Ngẩng đầu lên ta xem nào!”

Nữ tử đó chậm rãi ngẩng lên, khóe miệng thấp thoáng một nét cười tủm tỉm, ung dung nói: “Mới mấy tháng không gặp mà tỷ tỷ đã không nhận ra Lăng Dung rồi sao?”

Nàng ta cài xéo một chiếc thoa bạc trên đầu, trên người là một chiếc áo lông màu đỏ nửa mới nửa cũ, phía dưới mặc một chiếc váy dài xanh biếc hơi nhăn, mà nếu tỉ mỉ nhìn kĩ, nơi mép váy và cổ tay áo của nàng ta đều có mấy chỗ sứt chỉ, lại càng khiến vẻ ảm đạm tăng thêm mấy phần.

Tôi mỉm cười thư thái. “Không phải là không nhận ra, ta chỉ thấy ngạc nhiên vì sao mới tháng Mười mà muội muội đã mặc áo lông thế này? Chắc hẳn muội muội thân thể yếu đuối, mà nỗi giá lạnh trong lòng còn hơn là gió lạnh ngoài trời.”

An Lăng Dung không hề khó chịu, khóe miệng hơi nhếch lên tươi cười thản nhiên. “Lăng Dung đã quen thấy sự đời nóng lạnh, bị người ta khinh ghét cũng không tới mức quá buồn. Giờ đây Cảnh Xuân điện không có than sưởi ấm, Lăng Dung chẳng muốn xin người ta bố thí cho, chỉ đành tự mình tìm cách giữ ấm mà thôi.”

“Vậy sao?” Tôi chẳng buồn để ý tới nàng ta, cặp mắt chăm chú nhìn vào một gốc cổ thụ chọc trời xung quanh quấn đầy dây leo xanh biếc. “Quý tần hãy nhìn những sợi dây leo kia xem, chúng cần phải bám vào thân cây thì mới có thể tiếp tục sinh tồn. Nhưng cây và dây leo tốt xấu gì cũng nương tựa vào nhau nhiều năm, đâu có thể nói vứt bỏ là vứt bỏ được.” Sau đó lại khẽ mỉm cười. “Lương Đa Thụy làm tổng quản phủ Nội vụ kiểu gì vậy? Muội muội tốt xấu gì cũng là Quý tần, chẳng qua chỉ tạm thời nghỉ ngơi tĩnh dưỡng mà thôi.”

An Lăng Dung khẽ cười tự giễu: “Hoàng hậu phượng thể bất an, chắc chẳng có thời gian rảnh mà để ý tới việc này.” “Quả đúng là như vậy, hiện giờ Vinh Tuyển thị đang rất được Hoàng thượng sủng ái, cô ta xuất thân cung nữ, ắt có thể hầu hạ Hoàng thượng chu đáo vô cùng, Hoàng hậu cũng nhờ thế mà có thể nghỉ ngơi, tĩnh dưỡng phượng thể.” Dường như chợt nhớ tới việc gì, tôi liền chậm rãi nói: “Hoàng thượng đã lệnh cho Quý tần phải ở yên trong cung để tránh gây chuyện thị phi rồi cơ mà, sao Quý tần lại ra ngoài thế?”

An Lăng Dung hờ hững liếc tôi, mỉm cười bước lại gần, giọng nói lộ rõ vẻ sắc bén: “Người ngoài chê muội chẳng lành, nhưng tỷ tỷ nhất định biết rõ muội có thật sự là chẳng lành hay không, chẳng lành ở chỗ nào.”

Khi nàng ta bước lại gần có một làn hương thơm bay tới, tôi vội nín thở theo bản năng, không muốn ngửi thấy bất cứ thứ mùi nào bay ra từ người nàng ta, còn đưa khăn tay lên che mũi, cười lạnh, nói: “Bản cung chẳng qua chỉ nói vui một câu thôi, Quý tần hà tất phải nhắc lại việc mình mang tấm thân chẳng lành như thế, vậy há chẳng phải là tự hạ thấp bản thân sao? Đã không tiện ra khỏi cửa, lại giữ nhiều tâm tư trong lòng như vậy, Quý tần rơi vào cảnh ngộ như ngày hôm nay, ai mà biết được liệu có phải là do thường ngày lo nghĩ quá nhiều hay không?”

“Tỷ tỷ vốn biết muội là người hèn mọn rồi, mà trên đời này quý nhân nhiều bao xiết, nên người ta lại càng coi rẻ muội hơn, Lăng Dung chỉ có thể tự cường mà thôi.”

“Tự cường tất nhiên là tốt, ai nói nữ nhi trên đời này đều chỉ là hạng liễu yếu đào tơ.” Tôi nhìn nàng ta bằng ánh mắt mang đầy những tia lạnh lùng khó giấu. “Nhưng đừng nên dùng nhầm tâm cơ kẻo uống mất tính mạng của bản thân, con người vốn thường không biết thế nào là đủ, tự cường quá mức để rồi phải nhận kết cục đau thương.”

“Vậy cũng phải.” Giọng nói của An Lăng Dung tựa những lát dao mỏng cứa lên làn da tôi: “Bây giờ trong cung làm gì có ai đắc thế hơn tỷ tỷ đâu, và cũng chẳng có ai lẻ loi, cô quạnh như Lăng Dung.” An Lăng Dung chăm chú nhìn tôi, ánh mắt mang theo những tia tham lam như muốn nuốt chửng tôi vậy. Chỉ sau khoảnh khắc, nàng ta bất ngờ nở một nụ cười tươi. “Tỷ tỷ là người phúc phận sâu dày, Lăng Dung dù chẳng lành đến mấy thì cũng chỉ cần được hưởng sái một chút vận may của tỷ tỷ là có thể hóa nguy thành an thôi. Có tỷ tỷ ở đây rồi, Lăng Dung còn phải sợ gì nữa chứ?”

Nỗi chán ghét nơi đáy lòng tôi cuồn cuộn trào dâng, tôi phải cố hết sức kiềm chế mới có thể chậm rãi nói ra từng từ: “Muội muội quá lời rồi, bản cung tất nhiên sẽ nhớ mãi tình nghĩa của muội muội với bản cung ngày trước, sau này hết lòng đáp đền, quyết chẳng dám quên.”

An Lăng Dung khom người hành lễ, bộ dạng kính cẩn vô cùng. “Muội muội cũng thế.” Dứt lời liền xoay người rời đi, nhanh chóng biến mất giữa cảnh sắc mùa thu đẹp như tranh vẽ.

Hoán Bích lặng lẽ bước ra từ sau lưng tôi, nhìn theo bóng lưng An Lăng Dung mà phỉ phui một cái, ngay sau đó liền cất giọng vui vẻ: “Nghe cô ta nói chuyện thì hình như giọng hát đã hỏng thật rồi.”

Tự nơi đáy lòng tôi cũng dâng lên một tia sảng khoái, bên khóe miệng thoáng hiện nụ cười. “Thủ đoạn của Hồ Chiêu nghi quả đúng là ghê gớm thật.”

Hoán Bích khẽ gật đầu, trong mắt lộ rõ sát cơ, quay qua phía tôi đưa tay làm động tác cứa cổ. Tôi nào phải không muốn như thế, nhưng lại chỉ có thể lắc đầu.

Hoán Bích nôn nóng nói: “Tiểu thư, cô ta bây giờ đã thất sủng, vừa hay có thể lẳng lặng giải quyết cô ta.” Trong cặp mắt trong veo của muội ấy lóe lên một tia sáng rực. “Chúng ta hoàn toàn có thể... bỏ độc.”

Chiếc vòng vàng chạm khắc hình “Hằng Nga lên cung trăng” trên tay tôi truyền tới cảm giác hơi lành lạnh, tựa như một chiếc khóa khóa chặt lấy sinh mệnh của tôi. Ánh dương dịp thu muộn mang theo mấy tia ấm áp, nhẹ nhàng rải xuống mặt đất bao la, bao phủ lên mỗi một con người. Tôi ngẩng lên nhìn một con bồ câu trắng tự do bay lượn giữa bầu trời bao la, cất giọng nhẹ nhàng: “Trong chốn cung đình này, chết chính là cách giải thoát tốt nhất. Cô ta vốn được sủng ái rất mực, tính tình lại hiếu thắng, bây giờ thì thất sủng chịu nhục, quả thực là còn khó chịu hơn phải chết cả trăm lần.” Dừng một chút tôi lại tiếp: “Ta muốn giết cô ta tất nhiên dễ như trở bàn tay, nhưng bây giờ ta vừa được phong làm Thục phi, người ngoài ắt đều coi ta như cái gai trong mắt, muốn tìm cách lật đổ ta. Không đến lúc căn cơ vững chắc, ta mà ra tay sẽ chỉ khiến người ta tìm được cơ hội để lợi dụng, thực là được chẳng bằng mất.”

Hoán Bích giật mình hiểu ra, liền cười lạnh một tiếng, nói: “Nô tỳ hiểu rồi, chúng ta chỉ cần nhịn cô ta một thời gian nữa thôi. Nô tỳ phải đi đánh tiếng với các vị nương nương, tiểu chủ trong cung để mọi người cùng quan tâm tới An Quý tần thật nhiều mới được.”

Nỗi oán hận chất chứa trong lòng tôi nhiều năm lúc này rốt cuộc cũng đã bùng lên. “Cô ta trong thời gian đắc sủng vốn đã đắc tội với rất nhiều người rồi, chẳng cần muội khiêu khích thêm đâu. Bọn họ ai nấy đều mong có thể bước tới đạp cho cô ta một cái, chúng ta cứ đứng kế bên quan sát là được rồi.”

Tôi ở lại chỗ Kính Phi đến gần tối rồi mới trở về Nhu Nghi điện. Bây giờ tôi đã không còn nhắc gì tới việc đưa Lung Nguyệt về Nhu Nghi điện nữa, chỉ thường xuyên qua chỗ Kính Phi vui đùa cùng nó, nó rốt cuộc cũng đã gần gũi với tôi hơn một chút. Khi tôi về đến nơi, chỉ thấy Cận Tịch dẫn theo các cung nhân chờ sẵn bên ngoài, lại đích thân bước tới đỡ tôi vào trong, dâng lên một chén trà Lục lạp vân vụ, ôn tồn nói: “Trà này phải qua ba lần nước mới lên màu đấy, mời nương nương nếm thử xem có vừa ý không.”

Tôi khẽ nhấp một ngụm, tay cầm chén trà không nói năng gì. Hoán Bích hiểu ý, liền dẫn tất thảy mọi người lui đi, chỉ để lại một mình Cận Tịch ở bên cạnh tôi. Tôi hơi nhướng mày lên một chút, Cận Tịch khẽ nói: “Cung nữ Mạt Nhi ở phủ Nội vụ là người quản lý chỗ quần áo này, nhưng khi nô tỳ tới nơi thì cô ta đã treo cổ chết trong phòng rồi. Cô ta từng là thị nữ hầu hạ bên cạnh Trinh Quý tần, khi Trinh Quý tần vừa có thai, trên cổ tay nổi một cái nhọt độc, Mạt Nhi nói là rau sam tính hàn, có công hiệu hoạt huyết khử ứ, dùng nấu cháo có thể tiêu nhọt, liền tự ý quyết định nấu cháo cho Trinh Quý tần ăn. May mà Vệ thái y kịp thời nhìn thấy, nói là rau sam có thể gây sẩy thai, đặc biệt là thai phụ vừa mang thai tuyệt đối không thể đụng đến. Y lại thấy trong chỗ đồ ngọt điểm tâm của Trinh Quý tần có kẹo mạch nha, liền nói là phụ nữ đang mang thai không nên ăn nhiều. Trinh Quý tần niệm tình cô ta vì thiếu hiểu biết nên mới gây ra rắc rối, do đó cũng không phạt nặng, chỉ đuổi khỏi cung của mình.”

“Ngươi nghi ngờ Mạt Nhi vì ôm hận trong lòng nên mới trả thù Trinh Quý tần sao?”

Cận Tịch nói: “Đó là kết luận của phủ Nội vụ, nhưng Mạt Nhi chưa từng xuất cung, làm sao kiếm được dịch độc của bệnh đậu mùa. Nô tỳ ngờ rằng cô ta sớm đã bị mua chuộc, luôn rình rập hãm hại Trinh Quý tần, bây giờ thì bị người ta diệt khẩu, coi như là chết không có đối chứng.”

Tôi chậm rãi lần tràng hạt làm bằng ngọc bích trong tay, sau một thoáng trầm ngâm liền buồn bã nói: “Trinh Quý tần vốn tính tình nhạy cảm, chỉ e bây giờ đã sinh lòng nghi ngờ ta rồi.”

Cận Tịch lặng lẽ gật đầu. “Trước đây Trinh Quý tần không có con, bây giờ nhị Hoàng tử ngang tuổi với Hoàng tử của chúng ta, chỉ e sau này...”

Trinh Quý tần là một nữ tử thanh tân, thoát tục, hoàn toàn có thể làm bạn được, nếu sau này thật sự vì ngôi báu mà phải trở mặt với nàng ta... Tôi không kìm được khẽ thở dài một tiếng. Nghĩ tới tình cảnh năm xưa khi An Lăng Dung còn ở nhờ trong Chân phủ, sau đó cùng tôi vào cung, trong lòng tôi lại càng dâng lên muôn niềm cảm khái.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.