Hậu Cung Chân Hoàn Truyện

Quyển 7 - Chương 23: Hương thơm tiêu hồn đứt mộng



Có lẽ là vì quãng thời gian trước suy nghĩ quá nhiều nên cơn bệnh của tôi lần này mãi vẫn chẳng có bao nhiêu khởi sắc. Suốt một thời gian dài tôi không bước chân ra khỏi cửa, ngày ngày chỉ cắm hoa, thêu thùa nhằm giết thời gian.

Tuy Trung thu đã qua nhưng cái nóng vẫn chưa hề lui đi, những bông bách hợp đuôi cáo nở ở chỗ râm mát thì lại càng thêm yêu kiều, đẹp đẽ. Tôi đặc biệt thích giống hoa này, mỗi ngày đều sai Hoa Nghi đi hái một ít về, buổi sáng khi mới hái, chúng vẫn còn là nụ nhưng đến hoàng hôn, tất cả đều nở bung, từng làn gió mát thổi tới làm hương thơm tỏa ra khắp điện. Hoa Nghi nói: “Diên Vũ Nhi đúng là có lòng, ngày đó nương nương chỉ nhắc một câu thôi mà bây giờ cô ta ngày ngày đều đi hái hoa bách hợp đuôi cáo mang về. Thái y đã xem qua và nói là những bông hoa ấy không có vấn đề gì cả, mà nghe nói Ly Phi cũng có vẻ rất thích.”

“Chắc cô ta không nói ra cách này là do ta dạy cho đấy chứ?”

“Tất nhiên rồi, cô ta còn muốn lấy lòng Ly Phi mà, huống chi Ly Phi cũng đâu có cho phép cô ta nhiều lời.”

Tôi mân mê bông hoa diên vĩ màu tím xanh trong tay, nói: “Nha đầu đó cũng đáng thương, vốn theo lẽ thường, một phi tần có người giúp mình lôi kéo Hoàng thượng không tính là chuyện xấu, nhưng Ly Phi bây giờ căn cơ chưa vững làm sao chịu để người bên cạnh chia bớt ân sủng, cũng khó trách cô ta lại áp chế Diên Vũ Nhi như vậy.”

“Có điều...” Hoa Nghi nói: “Nghe nói gần đây Hoàng thượng thường qua đêm ở chỗ khác, Ly Phi nương nương đã có chút không vui rồi.”

Việc này tôi cũng có nghe nói, thời gian gần đây tôi thường khuyên Huyền Lăng tới bầu bạn với An Ly Dung nhiều một chút để nàng ta bớt buồn, như vậy thành ra các cung khác đều bị ghẻ lạnh, nhưng mấy hôm trước vừa khéo là sinh nhật của Khánh Quý tần, các phi tần đều tới điện của nàng ta vui vẻ một phen, Huyền Lăng thì bầu bạn với nàng ta mấy ngày, rồi kế đến lại tới lượt Trang Mẫn Phu nhân than bị đau đầu, thế là Huyền Lăng cũng qua đêm ở chỗ nàng ta mấy ngày nữa.

Tôi mỉm cười lắc đầu. “Có gì đâu, đằng nào mấy hôm nữa cũng là sinh nhật của Ly Phi rồi, Hoàng thượng ắt sẽ qua chỗ cô ta thôi, chúng ta đâu cần suy nghĩ nhiều quá làm gì. Có điều hôm đó Diên Vũ Nhi ắt sẽ bận rộn, muội hãy chuẩn bị sẵn hoa bách hợp để bên bờ hồ rồi kêu cô ta tự tới đó lấy là được rồi, như thế cô ta sẽ đỡ mất công lựa chọn.”

Ngày mùng Một tháng Chín, Huyền Lăng quả nhiên đã tới Cảnh Xuân điện. Ly Phi không mời các phi tần khác tới chung vui, bọn họ cũng đa phần chẳng muốn tới làm gì, chỉ đưa quà tặng tới là xong, thành ra trong Cảnh Xuân điện chỉ có Huyền Lăng và nàng ta ở riêng với nhau. Lúc này An Ly Dung mang thai đã được năm tháng, theo lẽ thường dù có qua đêm với Huyền Lăng cũng không sao. Thế là trong Cảnh Xuân điện tưng bừng tiếng đàn ca nhảy múa, đứng từ nơi xa tít đã có thể nghe thấy rõ ràng, rất nhiều người trong cung đều vì thế mà càng thêm ghen ghét Ly Phi.

Hôm ấy ngay từ sáng sớm, Đức phi đã dẫn Lung Nguyệt tới cung của tôi chơi. Lung Nguyệt bây giờ đã gần bảy tuổi rồi, cũng gần gũi với tôi hơn một chút, sẵn dịp này tôi liền tự tay dạy nó viết chữ. Lung Nguyệt mới học viết chưa lâu, tỏ ra hết sức nghiêm túc, những nét chữ tuy vẫn còn non nớt nhưng hạ bút đã đâu ra đấy rồi, đủ thấy sau này ắt sẽ có thành tựu. Đức phi thì ngồi một bên thêu thùa, thỉnh thoảng lại dịu dàng đưa mắt nhìn qua phía Lung Nguyệt. Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi qua, mới thoắt đó mà trời đã tối.

Thời tiết hôm nay rất nóng, thành ra Đức phi chẳng muốn đi lại, liền cùng Lung Nguyệt qua đêm tại Nhu Nghi điện luôn. Đêm ấy vầng trăng mảnh mai như chiếc lưỡi liềm, ngoài trời rất tối, tôi liền sai cung nữ mở rộng cửa sổ để gió thổi vào cho mát.

Khi tôi nghe thấy những tiếng huyên náo bên ngoài thì đã là canh một. Trong cơn mơ màng, tôi giật mình thức giấc, khẽ đẩy Đức phi đang ôm Lung Nguyệt mà ngủ say bên cạnh một cái, nói: “Tỷ tỷ mau nghe thử xem kìa, bên ngoài hình như đã xảy ra chuyện gì đó rồi!”

Đức phi tức thì choàng tỉnh, đang định cùng tôi khoác áo ra ngoài xem thử thế nào thì chợt Tiểu Doãn Tử hoang mang chạy vào bẩm báo: “Hai vị nương nương, không hay rồi, Ly Phi nương nương sẩy thai rồi.”

Đức phi biến hẳn sắc mặt, khẽ quát: “Sẩy thai thì sẩy thai chứ sao, cớ gì ngươi lại hoang mang như thế?”

Tiểu Doãn Tử mặt mày tái nhợt, run giọng đáp: “Bẩm Đức phi nương nương, Ly Phi sẩy thai là vì Hoàng thượng... Bản thân Hoàng thượng cũng đang kinh hãi lắm, việc không hay rồi.”

Tôi và Đức phi nghe nói là Huyền Lăng xảy ra chuyện thì đồng thời biến hẳn sắc mặt. Đức phi dặn dò Hàm Châu trông coi Lung Nguyệt rồi vội vã cùng tôi thay xiêm y đi tới Cảnh Xuân điện.

Lúc này Cảnh Xuân điện đã chìm trong hỗn loạn, khi tôi bước chân vào nội điện, dù trong lòng đã có sẵn sự chuẩn bị nhưng vẫn không kìm được cả kinh. Chỉ thấy trong điện ngợp đầy mùi máu tanh, Bảo Oanh và Bảo Quyên khóc nức nở không ngừng, vừa khóc vừa gọi “nương nương”, đồng thời dùng nước nóng lau mặt cho An Ly Dung. An Ly Dung nằm cuộn người trên chiếc giường trổ hoa làm bằng gỗ trầm hương rộng chừng chín thước, chiếc đệm mỏng dưới người bị máu tươi thấm đẫm, ngay đến chiếc màn màu xanh da trời thêu hình hoa lựu mắc phía trên cũng lốm đốm đầy vết máu. Thân thể nàng ta lúc này gần như nằm giữa vũng máu, chiếc áo lót màu đỏ trên người đã cởi ra được một nửa để lộ bờ vai thon trắng ngần, trên áo cũng dính đầy máu tươi. Đức phi kinh hãi đưa tay lên che mặt, lại ngoảnh đầu qua một bên không dám nhìn tiếp.

Giữa đêm khuya trăng mờ, mùi máu và mùi thảo dược trong nội điện đan xen vô cùng nồng đậm. Các cung nhân mặt mày hốt hoảng đi lại thoăn thoắt không ngừng, vô số ngọn nến được thắp lên đung đưa bất định, bóng người in dưới đất cũng theo đó phập phù biến hóa không ngừng, thoạt nhìn thực chẳng khác gì ma quỷ.

Tôi vội nói: “Ly Phi ăn mặc thế này thì thái y làm sao mà khám chữa được, các ngươi còn không mau khoác áo vào cho nương nương đi.”

Tình cảnh này kỳ thực không khác với lúc My Trang lìa đời năm xưa là mấy, điều khác biệt duy nhất là khi đó My Trang đã không còn thở nữa, còn An Ly Dung bây giờ tuy đang hôn mê nhưng thỉnh thoảng vẫn rên rỉ mấy tiếng vì đau. Tôi cố gắng trấn định tâm thần, kéo Hứa thái y lại hỏi: “Hoàng thượng thế nào rồi?”

Hứa thái y hai tay dính đầy máu tươi, những giọt máu vẫn còn tí tách chảy xuống từ trên đầu ngón tay, trên trán thì không ngớt rỉ mồ hôi, giọng nói đã có chút nghẹn ngào: “Khi Hoàng thượng tỉnh dậy thì nương nương đã biến thành bộ dạng này, trên người Hoàng thượng cũng toàn là máu, lúc này đã qua bên chái điện thay y phục rồi. Vì tận mắt nhìn thấy tình cảnh này nên Hoàng thượng đã phải chịu một phen kinh hãi không nhỏ!”

Tôi hỏi: “Ly Phi thì sao?”

Hứa thái y chỉ tay vào vũng máu trên giường, nói: “Nương nương chảy nhiều máu như vậy, đứa bé chắc chắn không thể giữ được. Người đang có thai không thể vận động quá mạnh, sao nương nương và Hoàng thượng lại thiếu kiềm chế như vậy chứ? Huống chi nương nương...” Nói tới đây lão liền ngậm miệng lại, vội vàng chạy đi cứu chữa cho Ly Phi.

Tôi ngoảnh đầu nhìn qua, thấy trên chiếc bàn tròn làm bằng gỗ đàn hương vẫn còn mấy đĩa thức ăn chưa ăn hết, đặt cạnh đó là hai chiếc chén, một chén còn dư lại chút rượu hoa quế màu hổ phách, chén kia thì chỉ đựng nước mật ong. Trong chiếc bình sứ ngũ sắc đặt ngay cạnh bàn tròn cắm một bó hoa bách hợp đuôi cáo, những bông hoa nở cả ngày giờ đã hơi tàn, trên cánh hoa trắng muốt còn có mấy đốm màu vàng sậm, có lẽ là vì muốn giữ cho hoa tươi lâu hơn nên bên trên đó còn có dấu vết của một ít nước, đôi chút phấn hoa màu hồng dính cả vào đầu lá và cánh hoa. Tôi hơi cau mày lại, khẽ cất tiếng thở dài. “Hoa tàn, người cũng thành ra như vậy rồi, Ly Phi sau khi tỉnh dậy mà nhìn thấy những bông hoa này ắt sẽ càng thương tâm, mau mang vứt đi đi.”

Rồi tôi lại vội vã chạy qua chái điện của Cảnh Xuân điện, lúc này Hoàng hậu đã ở bên đó với Huyền Lăng rồi. Có lẽ vì tới đây vội quá, mái tóc xưa nay vẫn luôn gọn gàng của Hoàng hậu lúc này cũng hơi bù xù. Huyền Lăng thì khoác một chiếc áo choàng màu vàng ngồi đó, trong tay cầm một chén trà nóng, mặt mày tái nhợt.

Hoàng hậu thấy tôi và Đức phi cùng tới thì không kìm được hỏi: “Đã qua thăm Ly Phi chưa? Thái y nói thế nào?”

Đức phi đưa mắt liếc nhìn tôi, lúng túng đáp: “Người thì vẫn đang hôn mê, thái y chỉ nói là đứa bé chắc chắn sẽ không giữ được.”

Hoàng hậu không quá ngạc nhiên, chỉ lộ vẻ tiếc nuối. “Đang yên đang lành tại sao lại như thế chứ?”

Một nửa khuôn mặt Huyền Lăng ẩn vào mé khuất ánh nến không chiếu tới được, giọng nói vang lên nghe đầy vẻ buồn bã: “Là trẫm không tốt, đều tại trẫm nên chuyện mới thành ra như thế.”

Ánh mắt y ảm đạm tựa những vì sao rời rạc nơi chân trời, lại mờ đục giống như mắt cá, đôi bờ môi không ngừng run rẩy, bàn tay chậm rãi đưa về phía tôi. “Hoàn Hoàn, Hoàn Hoàn, trẫm lại mất một đứa con nữa rồi. Trẫm ngỡ rằng đã bao nhiêu năm trôi qua như thế, nàng và Yến Nghi đều sinh nở bình an, cả Uẩn Dung và My Trang cũng đều sinh được những đứa bé rồi, trẫm cứ ngỡ là ông trời đã tha thứ cho trẫm. Nhưng... nhưng, Dung Nhi vì trẫm nên mới mất đứa bé này. Đều tại trẫm... Là trẫm đã tự mình...” Y đau khổ đưa tay lên vò đầu bứt tóc, khuôn mặt cúi gằm xuống.

Tôi bước đến bên cạnh Huyền Lăng nhanh hơn Hoàng hậu một bước, nhẹ nhàng kéo khuôn mặt đau khổ của y vào lòng mình, dịu dàng an ủi: “Không sao đâu, không sao đâu. Hoàng thượng, đã có nhiều Hoàng tử, Công chúa được sinh ra một cách bình an như thế rồi mà, ông trời có lý nào còn chưa chịu tha thứ cho Hoàng thượng chứ? Chuyện hôm nay có lẽ chỉ là tai nạn bất ngờ thôi.”

“Không phải vậy...” Y đau khổ lắc đầu, khẽ lẩm bẩm nói: “Đã muộn như vậy rồi, trẫm vốn không nên uống rượu với Dung Nhi. Trẫm đã uống chút rượu, lại ở riêng với nàng ấy, trẫm biết rõ là nàng ấy...”

Đức phi thấy Huyền Lăng như vậy thì không khỏi có chút nôn nóng, bèn khuyên nhủ: “Kỳ thực Ly Phi có thai đã được năm tháng, thái y thì trước giờ vẫn luôn nói muội ấy thai tượng ổn định, cho dù...” Hai bờ má bất giác đỏ bừng, nàng ta dịu dàng nói tiếp: “Chắc hẳn cũng không có vấn đề gì đâu.”

Hoàng hậu cũng không kìm được hơi đỏ mặt, ôn tồn nói: “Hoàng thượng tuy yêu thích Ly Phi nhưng muội ấy vốn đang mang thai, quả thực cũng nên kiềm chế một chút mới phải.”

Huyền Lăng khẽ lắc đầu, khuôn mặt lộ rõ vẻ áy náy. “Trẫm biết chứ. Có điều mỗi lần ở riêng với Ly Phi, trẫm đều không kìm được lòng mình, mấy lần trước vì luôn nhớ kĩ việc nàng ấy mang thai nên mới không sao, hôm nay có lẽ vì đã uống rượu...” Y dần để lộ ra mấy tia sợ hãi và đau khổ. “Trẫm nửa đêm thức giấc thì bỗng thấy người mình ướt nhẹp, quờ tay qua không ngờ lại toàn là máu, Dung Nhi thì đã đau quá mà ngất lịm đi rồi.”

Đức phi nhớ tới tình cảnh vừa rồi thì không kìm được đưa tay lên che mặt lần nữa, vội vàng kéo Hoàng hậu đang định qua thăm Ly Phi lại, nói: “Hoàng hậu chớ nên đi. Phía bên đó... máu tươi chảy ra đầy giường, quả thực vô cùng đáng sợ.” Đang lúc trò chuyện thì chợt Tôn cô cô tách mọi người ra đi vào, chào hỏi mấy tiếng rồi nói: “Thái hậu đã bị kinh động rồi, Hoàng thượng bây giờ tâm trạng vẫn chưa ổn định, xin hãy tạm thời tới cung của Thái hậu nghỉ ngơi, còn về Ly Phi thì tự có thái y lo liệu.” Bà ta nhìn Huyền Lăng chăm chú, lời lẽ tuy uyển chuyển nhưng vẫn thấp thoáng lộ ra mấy tia nghiêm túc. “Thái hậu nói Ly Phi nương nương dù quan trọng đến mấy thì cũng không thể quan trọng hơn chuyện triều chính, Hoàng thượng cần phân rõ nặng nhẹ mới được, đừng nên làm lỡ buổi chầu sớm ngày mai.” Nói rồi liền gọi Lý Trường lại, hai người cùng dìu Huyền Lăng tới Di Ninh cung.

An Ly Dung lần này không chỉ mất một thai nhi đã được năm tháng tuổi mà còn hoàn toàn mất đi khả năng làm mẹ. Sau khi biết tin này, nàng ta không hề ôm mặt mà khóc rống lên.

Lúc này bóng hoa đổ xéo, những làn nắng đầu tiên của mùa thu đã chiếu xuống hàng dương liễu bên ngoài Cảnh Xuân điện. An Ly Dung bất chấp quang cảnh bên ngoài thế nào, khuôn mặt từ đầu đến cuối luôn hờ hững không có lấy một tia biểu cảm, có điều đôi tay lại nắm chặt chiếc chăn gấm đang đắp trên người. Lần sẩy thai này khiến sức khỏe của nàng ta bị tổn hại rất nặng, thân thể gầy rộc đi, sắc mặt thì tái nhợt như ma quỷ, hệt như một sợi tơ liễu trong làn gió xuân, yếu ớt vô chừng.

Khi tôi nghe thấy thái y bẩm báo tin này với nàng ta thì liền dừng chân bên ngoài ô cửa sổ trổ hoa không đi vào trong nữa. Nàng ta đưa bàn tay gầy guộc, mảnh khảnh ra chậm rãi vén màn lên, trong khoảnh khắc xoay người lại, dường như nàng ta đã thấy rõ người bên ngoài cửa sổ chính là tôi.

Thái y đã lui ra ngoài, trong điện không còn ai khác, nàng ta khẽ nói: “Muội mệt rồi, muốn ngủ một giấc, tỷ tỷ không cần phải vào thăm đâu.”

Bên cạnh hàng lan can đỏ sậm trên hành lang, những ánh dương len lỏi qua muôn vàn cành lá chiếu xuống mang một thứ màu vàng bụi bặm mà cũ kĩ, rất nặng nề, còn toát ra một vẻ u ám khó tả. Tôi hơi nhếch môi, nỗi oán hận vô biên trong lòng biến thành một nụ cười mỉm bên khóe miệng. “Vậy cũng tốt, ta tới đây chỉ để nói với muội muội một tin vui thôi, đó là thần trí của ca ca ta đã dần khôi phục lại, bắt đầu nhớ ra được rất nhiều chuyện trước đây.” Hơi dừng một chút, tôi lại tiếp: “Là cố nhân với nhau, biết tin này muội muội hẳn là rất mừng.”

“Vậy sao?” Cả người nàng ta chấn động, tựa như một mặt hồ tĩnh lặng đột nhiên bị tảng đá ném xuống, thế nhưng chỉ sau khoảnh khắc, bóng lưng mảnh khảnh kia đã lại khôi phục được sự trấn tĩnh, một giọng nói hững hờ vang lên: “Chúc mừng.”

Tôi lẳng lặng nhìn bóng dáng mờ ảo ẩn sau màn của nàng ta, nhẹ nhàng cất tiếng: “Việc này tất nhiên là đáng mừng rồi, nhưng chỉ e cũng sẽ khiến người nào đó sợ hãi thôi.”

“Vậy ư? Nếu tỷ tỷ cho rằng người đó là muội, e là tỷ tỷ sẽ phải thất vọng rồi.”

Tôi đưa tay với lấy một nhành thường xuân đã bị ánh nắng thu hong khô trên tường, chậm rãi nói: “Muội muội bây giờ đang được Hoàng thượng sủng ái như thế, tất nhiên chẳng cần phải sợ gì rồi.” Bên khóe miệng thoáng hiện một nụ cười mỉm, tôi nói tiếp: “Muội muội vừa sẩy thai người hãy còn yếu, hãy nghỉ ngơi cho tốt đi.”

“Tỷ tỷ...” Nàng ta níu tôi lại bằng một giọng nói trống rỗng mang đầy vẻ chua chát. “So với tỷ đang có bao nhiêu thứ trong tay, muội lại mất đi một thứ nữa rồi. Muội có gì để mà sợ đây? So với tỷ, muội vốn chẳng có gì cả.” Bức màn đung đưa nhè nhẹ tựa một gợn sóng trên mặt hồ, nàng ta lẳng lặng nằm xuống, tâm trạng dường như đã khôi phục lại như thường, không thèm để ý tới tôi thêm nữa.

Tin tức này đối với Huyền Lăng mà nói là một sự đả kích hết sức nặng nề, cho dù y đã từng sai Hoàng hậu điều chế thuốc trụy thai, cho dù y đã từng sai người điều chế Hoan Nghi hương, cho dù y đã từng có rất nhiều đứa con mất đi sinh mệnh từ khi còn ở trong bụng mẹ, nhưng chưa lần nào y cảm thấy sợ hãi hơn lần này, bởi y đã dùng chính thân thể của mình để khiến một đứa bé phải xa lìa nhân thế.

Trong mấy ngày đó, y rất nhiều lần nói với tôi: “Hoàn Hoàn, trẫm không sao quên được tình cảnh khi ấy, trẫm vừa tỉnh dậy thì đã thấy trên giường toàn là máu tươi, đứa bé đó, thực sự là do trẫm hại chết...” Khi nói những lời này, bàn tay đang cầm chén trà của y run lên lẩy bẩy, nước trà ấm nóng từ trong chén tràn ra chảy xuống kẽ ngón tay y, dần trở nên nguội lạnh. Tôi chẳng biết phải nói gì, chỉ biết ôm y vào lòng an ủi.

Sự áy náy khiến y chẳng còn mặt mũi nào đi gặp Ly Phi; sự áy náy khiến y ban thưởng cho Ly Phi rất hậu, đồng thời còn định nghe theo ý của Hoàng hậu mà ban cho nàng ta ngôi vị phu nhân tòng nhất phẩm, để nàng ta được ngang hàng với Hồ Uẩn Dung; sự áy náy khiến y dành toàn bộ thời gian rảnh rỗi để tự trách bản thân mình, mãi vẫn chẳng thể nguôi ngoai, vì thế mà khiến cho các phi tần trong hậu cung lúc nào cũng tâm sự trùng trùng.

Vì muốn Thái hậu nhẹ lòng, các phi tần có con cái thường xuyên mang chúng tới thỉnh an Thái hậu, trong đó Hân Phi và Trang Mẫn Phu nhân là chăm chỉ nhất. Sáng hôm đó trời nổi gió thu, thân thể tôi lúc này đã đỡ hơn một chút, bèn đưa Nhuận Nhi đi thỉnh an Thái hậu. Sắc mặt Thái hậu có vẻ khá uể oải, hiển nhiên việc Ly Phi sẩy thai đã khiến tâm trạng bà ta bị ảnh hưởng không ít. Tuy bà ta không hề xem trọng Ly Phi, cũng chưa chắc đã để tâm tới cái thai trong bụng nàng ta cho lắm, nhưng Huyền Lăng là đứa con trai duy nhất của bà ta, bà ta không thể không lo lắng cho y được.

Hân Phi tính tình thẳng thắn, cởi mở, lại là mẹ ruột của Thục Hòa Công chúa, xưa nay vẫn khá được lòng Thái hậu, thêm vào đó hiện giờ địa vị của nàng ta trong lòng Huyền Lăng chẳng còn được như xưa, do đó lại càng hiếu thảo với Thái hậu hơn. Hôm nay nàng ta vận một chiếc áo dài thêu hoa màu bạc, mái tóc được búi theo kiểu Trường lạc kế, bên trên cài xéo một cây trâm bạc dài, lúc này đang đứng bên ô cửa sổ trổ hoa màu đỏ sẫm, cẩn thận rắc một nắm bột thơm vào trong chiếc lò hương sứ hình con chim hạc màu xanh. Thái hậu nhìn nàng ta, cười nói: “Vừa mới được phong phi xong, cớ gì mà lại ăn mặc giản dị thế này, trên người ngay đến một món đồ châu ngọc cũng không có nữa.”

Hân Phi chắt lưỡi không ngừng, lắc đầu nguầy nguậy, nói: “Thần thiếp đâu dám. Hôm qua Mục Lương viện ăn mặc có hơi lộng lẫy một chút, kỳ thực cũng chỉ là cài mấy bông hoa bảo thạch trên đầu, mặc một chiếc váy thêu hoa màu hồng nữa, Hoàng thượng bắt gặp liền không vừa lòng, mắng lớn một trận rằng Mục Lương viện không có lương tâm, trong cung vừa mất một đứa bé, Ly Phi thì còn đang bệnh, nàng ta ăn mặc lòe loẹt như thế để cho ai xem! Mục Lương viện vừa thẹn vừa giận, chạy về cung của mình khóc suốt nửa buổi, đến hôm nay hai mắt vẫn còn đỏ hoe.”

Thái hậu lúc này đang tựa người vào thành giường, nghe thấy thế liền hơi cau mày lại, hờ hững nói: “Nói bậy, trong cung từng có biết bao nhiêu phi tần sẩy thai chứ, Ly Phi đâu phải là người đầu tiên. Là tự cô ta không có phúc, Hoàng thượng hà tất phải trút giận sang người khác như thế, chẳng lẽ lại bắt tất mọi người trong cung phải để tang cho đứa bé vô phúc ấy sao? Nhất định là Mục Lương viện có chỗ nào đó không cẩn thận làm Hoàng thượng giận rồi.”

Hân Phi chỉ tay về phía tôi, Đoan Quý phi, Phùng Đức phi và Trang Mẫn Phu nhân đang ngồi kế bên, khẽ cười, nói: “Người khác tạm chưa xét tới, nhưng Thái hậu xem kìa, mấy vị nương nương ngôi cao đắc sủng cũng đều ăn mặc giản dị như thế cả, chỉ từ đó cũng đủ thấy lần này Hoàng thượng giận tới mức nào rồi.”

Mọi người không kìm được đưa mắt nhìn nhau, cùng nói khẽ: “Bọn thần thiếp quả thực không dám làm Hoàng thượng tức giận.”

Tiếng thở dài của Thái hậu hòa vào trong ánh nắng thu dìu dịu như tranh vẽ, cơ hồ không thể nghe rõ: “Cứ làm ầm ĩ lên thế này thì đến bao giờ mới yên ổn trở lại được đây? Cũng khó trách Hoàng thượng lại như vậy, phải trơ mắt nhìn đứa bé mất đi, lại còn là vì chính bản thân mình nữa...” Bà ta không nói tiếp, những nếp nhăn nhìn như cánh hoa cúc trên trán chất chứa muôn vàn nỗi sầu lo không cách nào xua tan được, cặp mắt nhìn chằm chằm vào những làn khói trắng vương vất bay ra từ trong lò hương.

Hân Phi thấy không khí trong điện có vẻ gượng gạo, mọi người thì đều ôm những tâm tư riêng, bèn cất tiếng cười đùa: “Thái hậu cứ nhìn làn khói kia mà ngây ra như thế, chứng tỏ thứ hương này không tệ chút nào.” Dứt lời lại quay qua nói với tôi: “Thục phi quả là hiếu thảo, đồ mang tới hiếu kính Thái hậu đều không tầm thường chút nào.”

Tôi khẽ xoay chiếc vòng bạc nơi cổ tay, cười tủm tỉm, nói: “Kỳ thực đều là nhờ Hân Phi tỷ tỷ biết cách đốt hương đó thôi.”

Thái hậu nghe chúng tôi nói thế thì liền gượng nở nụ cười. “Thứ hương này quả là không tệ, vừa thơm vừa nhuận phổi, ngửi rồi còn được an thần nữa. Nó tên là gì vậy?”

Tôi vội đứng dậy, đáp: “Là Nga lê trướng trung hương.”

Thái hậu khẽ gật đầu, đưa tay chỉnh lại chiếc áo gấm màu xanh trên người một chút, tiện miệng nói: “Tốt lắm, từ ngày mai hãy kêu phủ Nội vụ mỗi ngày đưa tới đây một ít cho ai gia.”

Phùng Đức phi mỉm cười, nói: “Thái hậu thích là tốt rồi, đợi lát nữa thần thiếp quay về sẽ lập tức dặn dò phủ Nội vụ.”

Tôi hơi cau mày, lắc đầu, nói: “Đức phi tỷ tỷ đáp ứng chuyện này tùy tiện quá rồi. Không sợ Thái hậu giận, thứ hương này vốn là do Ly Phi tự tay điều chế, Hoàng thượng nhất thời cao hứng nên mới thưởng cho thần thiếp một ít, ở phủ Nội vụ hoàn toàn không có. Nếu Thái hậu thật sự thích, để thần thiếp đi nhờ Ly Phi điều chế thêm ít nữa là được rồi.”

Thái hậu lặng im một lát rồi nói: “Thôi, không cần phải rắc rối như vậy.

Trang Mẫn Phu nhân nở một nụ cười tươi tắn. “Cũng phải, chẳng qua chỉ là một ít hương liệu mà thôi, có gì đáng kể đâu. Sáng sớm hôm nay thần thiếp đã tới Hoa phòng và chọn được mấy chậu y lan thượng phẩm mang tới đây đấy.” Nói rồi liền chỉ tay vào hai chậu hoa màu sắc sặc sỡ đủ cả trắng xanh hồng tím bên dưới chân tường, mỉm cười, nói tiếp: “Hoa này hiếm có vô cùng, thường ngày chẳng thể tìm thấy được đâu. Hôm nay vì Quý phi hỏi Hoa phòng xem có loại hoa nào mới mẻ không, bọn họ mới vội vàng dâng lên hiếu kính, thần thiếp vừa hay liền mượn hoa dâng Phật luôn.”

Tôi bất giác có chút kinh hãi. “Đây chính là hoa y lan ư?”

Đức phi cười, nói: “Giống hoa này hiếm có vô cùng, vốn là cống phẩm do mấy nước ở vùng Già Nam tiến cống, ta chưa từng được thấy bao giờ, nương nương cũng vậy ư?”

“Quả đúng thế thật, có rất nhiều người mới từng nghe tiếng nó thôi chứ chưa thấy tận mắt lần nào, như ta trước đây cũng chỉ từng kiếm được một, hai chậu về mà thôi.” Khi nói những lời này, Trang Mẫn Phu nhân mắt hạnh lúng liếng đung đưa, hai má đỏ bừng, trông có vẻ rất lạ.

Thái hậu ngồi thẳng người dậy, ân cần nói: “Sao vậy? Làm gì mà mặt đỏ thế này?”

Tôn cô cô vội vàng rót một chén nước mơ đưa tới cho Trang Mẫn Phu nhân, nói: “Nương nương uống chút nước mơ đi.”

Trang Mẫn Phu nhân mặt ngọc ửng đỏ, cho dù không trang điểm nhưng trông vẫn kiều diễm vô cùng, vội vàng lấy khăn tay ra liên tục lau má. “Không biết tại sao, thần thiếp tự dưng thấy nóng quá!”

Tôn cô cô cười, nói: “Đã vào thu rồi mà không ngờ nương nương còn than nóng được nữa.” Lời còn chưa dứt ngón tay bà ta đã hơi run rẩy, vội vàng lấy một chiếc khăn tay màu xanh sẫm từ trong tay áo ra che mặt, kế đó cả kinh nói: “Sao mặt mấy vị nương nương đều đỏ hết cả lên thế này?”

Thái hậu suy nghĩ một chút rồi trầm giọng nói: “Mang thứ hương đó lên đây.”

Tôi hoang mang quỳ xuống, trong cơn nôn nóng, trên trán bất giác rỉ ra những hạt mồ hôi to như hạt đậu. “Xin Thái hậu thứ tội. Đây là lỗi của thần thiếp, thần thiếp không nhận ra hoa y lan nên mới nhất thời sơ suất như thế.”

Mới thoắt đó đã lại qua mấy ngày, Tử Áo Thành rộng lớn dường như đã hoàn toàn chìm vào giữa sắc thu, vô cùng bình lặng. Hôm nay vừa khéo Đức phi được tặng cho một ít cua hồ Dương Trừng thượng hạng, bèn đem dâng lên cho Thái hậu, thế là ngoài Ly Phi vừa sẩy thai ra, tất cả các phi tần ngôi phi trở lên cùng với Hoàng hậu đều tới chỗ Thái hậu vừa ăn cua vừa ngắm hoa cúc, vui vẻ nói cười.

Dùng bữa xong mọi người liền lấy lá cúc rửa tay để khử mùi tanh, sau đó lại cùng Thái hậu ngồi trong điện trò chuyện tâm tình, bầu không khí có vẻ hết sức hòa hợp. Thế nhưng khi Huyền Lăng đưa ra đề nghị phong An Ly Dung làm phu nhân tòng nhất phẩm, Thái hậu hơi trầm ngâm rồi nói: “Không vội.” Bà ta sai Tôn cô cô đi đốt một ít đàn hương, từng làn khói mỏng từ trong lò hương hình con hạc bay ra vương vất, mọi người trong điện lập tức trầm lặng hẳn đi.

Khuôn mặt Thái hậu bị những làn khói trắng vây quanh, tôi nhất thời chẳng thể phân biệt nổi nụ cười trên mặt bà ta là thật lòng hay là theo thói quen, chỉ nghe bà ta ôn tồn nói: “Mấy đứa hãy ngửi kĩ mùi đàn hương này đi xem có thấy gì đặc biệt không!”

Trang Mẫn Phu nhân khẽ cười, nói: “Đồ của Thái hậu tất nhiên đều là tốt nhất rồi.”

Thái hậu mỉm cười, ánh mắt chỉ tập trung trên người Huyền Lăng. “Hoàng thượng thấy sao?”

Huyền Lăng cười trừ, đáp: “Mùi hương tinh tế, hết sức thanh đạm.”

Thái hậu khẽ gật đầu, khuôn mặt vẫn nguyên vẻ hờ hững. “Nghe nói Ly Phi rất giỏi điều chế hương liệu đúng không?”

Hoàng hậu mỉm cười, nói: “Chế hương, ca hát, nhảy múa cùng với tính tình dịu dàng chính là những ưu điểm lớn nhất của Ly Phi.”

Thái hậu khẽ gật đầu, tỏ vẻ hết sức tán đồng. “Hoàng thượng thích tới chỗ Ly Phi chắc cũng vì cô ta có những ưu điểm này rồi.” Giọng bà ta nghe hết sức bình tĩnh, hệt như mặt nước hồ thu không có lấy một gợn sóng. “Hương liệu mà Ly Phi điều chế có thể khiến người ta buông lỏng tinh thần, xua tan cơn mỏi mệt đúng không?”

Huyền Lăng không biết bà ta có ý gì, đành đáp một tiếng “dạ”, sau đó mới nói: “Nhi thần có lúc bận rộn cả ngày trời, quả thực rất thích tới chỗ Ly Phi nghe nàng ấy ca hát, trò chuyện, còn hương liệu mà nàng ấy điều chế ra thì có tới hơn trăm loại, mỗi loại lại có một công hiệu riêng.”

Thái hậu bất ngờ đổi giọng: “Ai gia có một câu này muốn hỏi riêng Hoàng thượng, An thị không phải bậc tuyệt sắc, về ca múa thì trong cung cũng chẳng thiếu những người hơn hẳn cô ta, tại sao Hoàng thượng lại thích cô ta đến thế?”

Huyền Lăng mặt mũi đỏ bừng, các phi tần đang có mặt thì ai cũng có chút ghen tuông, chỉ duy có Hoàng hậu là vẫn ngồi yên điềm đạm, còn hơi khom người, nói: “Chắc hẳn là vì tính nết nàng ta dịu dàng.”

Thái hậu khẽ cười hờ hững. “Trúc Tức, cho Hoàng thượng xem thứ đó đi.” Tôn cô cô lập tức xòe bàn tay, để lộ ra một viên hương liệu màu hồng to bằng hạt gạo, hình như đã bị đốt nhưng hãy còn chưa hết. Thái hậu nhẹ nhàng nói tiếp với giọng không nhanh không chậm: “Ngưng Lộ hương trong Cảnh Xuân điện của Ly Phi đúng là đồ tốt, có mùi thơm thanh tân tựa như trăm bông hoa tươi vậy. Còn viên hương liệu này thì lại càng là bảo bối hiếm có vô song.” Thái hậu đưa mắt nhìn Trinh Phi, trong mắt thoáng qua một tia thương xót. “Trinh Phi, nếu con mà có thứ này thì hẳn cũng sẽ giữ được trái tim của Hoàng thượng.”

Huyền Lăng không kìm được hơi biến sắc. “Mẫu hậu, đó là thứ gì vậy?”

Giọng của Thái hậu dịu đi vài phần, nhưng ánh mắt sắc bén kia thì lại như muốn xuyên thấu trái tim người ta: “Hoàng thượng, nam nữ giao hoan có lúc không cần đến tình cảm đâu, cứ dùng hương liệu là được rồi!”

Hân Phi lộ vẻ vừa ngạc nhiên vừa khinh bỉ. “Noãn Tình hương?” Mọi người bất giác ngây ra, trong khi đưa mắt nhìn nhau đều khó giấu được vẻ xem thường.

Thái hậu cười nhạt, nói: “So với những loại Noãn Tình hương bình thường, nó còn ghê gớm hơn nhiều. Ai gia đã kêu thái y xem qua rồi, thứ này chỉ cần đốt một chút thôi là có thể khiến cả nam lẫn nữ cùng nảy sinh dục niệm.

Trang Mẫn Phu nhân thẹn thùng đưa khăn tay lên che mặt, liên tục phỉ phui nói: “Đồ lẳng lơ! Đồ lẳng lơ! An thị đê tiện như thế thì có khác gì Phó Như Kim năm xưa đâu chứ!” Thái hậu trước giờ vốn hận nhất việc Phó Như Kim dùng ngũ thạch tán để mê hoặc Huyền Lăng, khuôn mặt bất giác hơi co giật, lộ rõ vẻ dữ dằn.

Huyền Lăng hơi ngẩn người rồi ngạc nhiên hỏi: “Có độc hay không?”

Thái hậu nói: “Không có độc.”

Huyền Lăng thở phào một hơi. “Mẫu hậu, có lẽ là Dung Nhi nhất thời hồ đồ thôi, hơn nữa nàng ấy làm thế cũng là vì muốn giữ trẫm lại.”

“Con có biết ai gia tìm được thứ này ở đâu không?” Thái hậu nắm chặt bàn tay. “Ai gia vốn đã ôm lòng nghi ngờ rồi, tửu lượng của Hoàng thượng không kém, sao có thể mới uống chút rượu mà đã không kiềm chế nổi bản thân như thế chứ? Việc An thị có thai con vốn biết rõ, cho dù muốn làm việc kia thì cũng sẽ không buông thả quá mức, cớ gì mà lại không biết nặng nhẹ như vậy? Còn An thị thì cũng tự biết là mình có thai, tại sao lại không cự tuyệt con? Vì vậy ai gia đã sai Trúc Tức đi điều tra xem thế nào, kết quả là đã tìm thấy thứ này trong chỗ tro hương mà cung nữ của cô ta đổ đi hôm đó.”

Đức phi vội cười, nói: “Thái hậu chớ nên tức giận. Ly Phi còn trẻ không hiểu chuyện, thái y trước giờ vẫn luôn nói là muội ấy thai khí ổn định, lại đã mang thai được năm tháng rồi, cho nên mới nhất thời lớn gan...”

Hoàng hậu cũng nói: “Đứa bé đó dù sao cũng là của Ly Phi, chắc cô ta sẽ không tự mình làm một việc thiếu suy nghĩ như vậy đâu.”

Thái hậu điều chỉnh lại hơi thở rồi mới nói: “Ai gia đã xem Đồng sử rồi, suốt một thời gian dài trước hôm sinh nhật của An thị, Hoàng thượng đều qua đêm ở chỗ Khánh Quý tần và Uẩn Dung.”

Trang Mẫn Phu nhân “a” lên một tiếng, đôi mắt phượng như bừng bừng rực lửa. “Cô ta mang thai nên dễ suy nghĩ vu vơ, lẽ nào là vì muốn tranh sủng, lại ỷ rằng cái thai năm tháng của mình thai khí ổn định nên mới làm một việc hồ đồ như vậy?”

Tôi suy nghĩ một chút rồi cất giọng nghi hoặc: “Thái hậu, liệu bên trong đó có sự hiểu lầm nào không? An muội muội dù lớn gan đến mấy thì cũng không dám lấy cái thai trong bụng ra làm trò đùa đâu, có khi nào...” Tôi thoáng trầm ngâm trong chốc lát rồi mới nói tiếp: “Có khi nào muội ấy bị người ta hãm hại không?”

Hoàng hậu lập tức nảy sinh cảnh giác, trong mắt lóe lên một tia sắc bén. “Suy đoán của Thục phi quả thực rất có lý.”

Thái hậu gọi Phương Nhược lại: “Ngươi nói đi.”

Phương Nhược hơi khom người rồi mới nói: “Nô tỳ vâng lệnh Thái hậu đi điều tra, mọi vật trong Cảnh Xuân điện hôm đó nô tỳ đều đã kiểm tra và không thấy có gì khả nghi, nhưng đến phía sau điện thì lại phát hiện ra một đống tro hương, bên trong đó có một viên hương liệu mới cháy được một nửa. Nô tỳ bèn mang đi nhờ thái y xem qua, sau đó lại hỏi chuyện thị nữ ở Cảnh Xuân điện, thấy họ đều nói Ly Phi rất thích điều chế hương liệu, nhưng tất cả đều tự mình bảo quản, ngay đến hai thị tỳ tâm phúc là Bảo Oanh, Bảo Quyên cũng không được động đến. Nô tỳ lại thừa dịp không ai chú ý lén đi xem thử, thấy mấy chiếc hộp đựng hương liệu quan trọng đều đã bị khóa kĩ, nghĩ bụng nếu không có chìa khóa thì chắc chẳng thể làm gì được rồi.”

Thái hậu ra hiệu cho bà ta nói tiếp, bà ta liền nói: “Nô tỳ đã làm theo lời dặn dò của Thái hậu, đem toàn bộ những thứ có đựng hương liệu về, thứ nào có khóa thì trực tiếp cậy ra, cuối cùng phát hiện có một chiếc hộp đựng toàn những viên hương liệu giống hệt như viên đã được tìm thấy.” Bà ta vừa nói vừa mở một chiếc hộp nhỏ nạm vàng ra, thấy bên trong hộp quả nhiên có mấy trăm viên hương liệu có màu sắc và mùi hương giống hệt như viên vừa nãy. Bà ta lại nói tiếp: “Hơn nữa mấy chiếc hộp có khóa đều được đặt trên đỉnh kệ cao, theo như lời của các cung nữ thì gần đây Ly Phi không định dùng đến nữa nhưng chẳng rõ vì sao hôm trước lại dùng.”

Trang Mẫn Phu nhân lộ rõ vẻ khinh thường, cất giọng giễu cợt: “Còn có thể là vì sao nữa, cô ta muốn tranh sủng chứ có gì đâu, quả là vô sỉ!”

Thái hậu đưa mắt nhìn Huyền Lăng, thấy rõ vẻ thất vọng và chấn động mà y để lộ ra khi biết được chân tướng, bèn cất giọng dịu dàng mang đầy vẻ xót thương: “Hoàng thượng không cần tự trách làm gì, cô ta sẩy thai đến nỗi không thể sinh nở được nữa hoàn toàn là tự làm tự chịu đấy thôi.” Huyền Lăng đáp “dạ” một tiếng, ngoảnh mặt qua một bên không nói gì thêm.

Trinh Phi chăm chú nhìn các loại hương liệu một lát, đột nhiên chỉ tay vào một loại trong số đó. “Loại Nga lê trướng trung hương này chỗ Thục phi cũng có, nghe nói là do An thị tự tay điều chế, không biết có chỗ nào không ổn không?”

Thái hậu cười lạnh một tiếng, chỉ nói: “Ổn hay không ổn, hai ngày trước người từng lĩnh giáo đâu phải là ít.”

Hân Phi cắn chặt môi, nói: “Thứ hương liệu này vốn không có gì là không ổn, nhưng nếu đặt chung một chỗ với hoa y lan...” Hai má nàng ta bất giác đỏ bừng, ánh mắt lướt nhanh qua phía Noãn Tình hương. Trinh Phi vốn thông minh rất mực, lập tức hiểu ra, cũng đỏ mặt không dám hỏi thêm gì nữa.

Tôi cúi đầu, nói: “Thái hậu, ngay từ đầu Ôn thái y đã cảnh báo việc này rồi, do đó thần thiếp chưa từng để hoa y lan trong điện.”

Thái hậu khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn về phía tôi dịu dàng hơn hẳn. “Ai gia biết con sẽ không làm thế mà.”

“Ly Phi và hài nhi đều thích để hoa y lan trong điện.” Trang Mẫn Phu nhân tựa người vào chiếc ghế sau lưng, chỉ ngón tay thon về phía sắc thu tươi đẹp bên ngoài cửa sổ. “Nhưng trong cung của hài nhi không có loại hương nào ghê gớm thế này!”

“Nếu không vì vô tình được lĩnh giáo sự lợi hại của loại hương này khi đặt chung một chỗ với hoa y lan, ai gia cũng khó mà biết được nguồn cơn sự việc.” Thái hậu đưa mắt nhìn Huyền Lăng chăm chú. “Hoàng thượng cho rằng việc này nên xử trí thế nào đây?”

Nơi đáy mắt bừng lên những tia âm u và đau xót, Huyền Lăng trầm ngâm một lát rồi mới nói: “Dù gì nàng ta cũng vừa sẩy thai. Mẫu hậu, chỉ tước đoạt phong hiệu và giáng làm quý tần được chăng?”

Thái hậu không tỏ thái độ gì, chỉ hờ hững nói: “Hoàng hậu đang ở đây, các phi tần địa vị tôn quý cũng thế, các con có thể từ từ thương lượng với nhau.”

Trang Mẫn Phu nhân nói: “Đây là đại tội mê hoặc Hoàng thượng, năm xưa Phó Như Kim từng bị ban cho cái chết vì tội này.”

Hân Phi gật đầu phụ họa: “Đúng thế, cô ta đem những việc ô uế ấy ra mê hoặc Hoàng thượng, dâm loạn hậu cung, quyết không thể tha được.”

Tôi vội quỳ xuống khẩn cầu: “Ly Phi tuy điều chế Noãn Tình hương có tội nhưng vừa mới sẩy thai, sau này lại không thể sinh nở được nữa, thực sự đã phải nhận một bài học đắt giá rồi, xin Thái hậu hãy khoan thứ cho. Hơn nữa các loại hương liệu mà muội ấy điều chế ra chưa hẳn là không có ích.” Rồi tôi sai Cận Tịch đi mang hộp Thư ngân giao năm xưa tới, sau khi mở ra thấy nó đã đông cứng lại vì nhiều năm không dùng, thế nhưng mùi thơm thanh tân của hoa cỏ thì vẫn còn nguyên. Tôi lại nói tiếp: “Năm xưa thần thiếp bị mèo cào vào má, An muội muội đã tặng cho thần thiếp thứ này, quả nhiên vừa bôi lên vết thương liền đỡ hơn hẳn, còn chẳng để lại sẹo. Phàm việc gì cũng đều có hai mặt tốt xấu, xin Thái hậu hãy nghĩ tới những chỗ tốt của An muội muội mà tha cho muội ấy một lần.”

Đoan Quý phi trầm ngâm một hồi lâu rồi mới hỏi: “Thục phi muội muội bị mèo cào trong lần mang thai đầu tiên đúng không?”

Tôi lộ rõ vẻ ngạc nhiên. “Đúng thế, cớ sao Quý phi lại hỏi như vậy?”

Đoan Quý phi nhìn qua phía Thái hậu. “Thần thiếp xưa nay thân thể vốn yếu đuối, không thể sinh nở, có điều hôm nay nghe Thục phi nói thế thì bỗng nhớ lại một việc, năm xưa Thục phi rất khỏe mạnh, cả khi có thai cũng vẫn ăn uống bình thường, cho dù bị Mộ Dung thị gây khó dễ thì cũng không lý nào mới quỳ có nửa canh giờ mà đã sẩy thai được, Thái hậu không cảm thấy trong chuyện này có vấn đề gì đó ư?”

Thái hậu hơi trầm mặt xuống. “Việc ăn uống còn có thể đề phòng được, nhưng nếu bị người ta động chân động tay vào đồ trang sức thì đúng là khó lòng phát giác.” Bà ta đưa mắt nhìn chiếc hộp đựng Thư ngân giao kia, cất tiếng gọi: “Cát Tễ.”

Lòng tôi thầm sảng khoái nhưng ngoài mặt lại làm ra vẻ ngẩn ngơ nhìn Cát Tễ cậy một ít Thư ngân giao đưa lên mũi ngửi. Khuôn mặt già nua của lão thoáng qua một tia kinh ngạc, rất nhanh sau đó đã bẩm báo: “Trong vật này có rất nhiều xạ hương, nếu mỗi ngày đều lấy ra bôi lên mặt, không đầy ba tháng là sẽ sẩy thai.”

Tôi biến hẳn sắc mặt, không ngớt lắc đầu. “Sao có thể chứ! Muội ấy sao lại đi hại con ta chứ! Ta với An muội muội vào cung cùng ngày, khi muội ấy lẻ loi, cô độc chính ta đã đón muội ấy về phủ ở tạm, còn cả My Trang tỷ tỷ nữa, ba người bọn ta thân thiết với nhau biết bao nhiêu...” Tôi đưa tay che mặt, khóc không thành tiếng.

Huyền Lăng vội ôm tôi vào lòng, mặt mày tái nhợt đi. “Cát Tễ, không phải nguyên nhân nào khác mà thật sự là vì Thư ngân giao ư? An thị xưa nay vẫn luôn giao hảo với Hoàn Hoàn cơ mà...”

“Quyết không nhầm được.” Cát Tễ cung kính nói: “Thứ được gọi là Thư ngân giao này đã khô cứng lại, đủ thấy đã một thời gian dài nương nương không đụng đến rồi. Hơn nữa Thư ngân giao trong bình chỉ còn lại một nửa, vậy tức là nửa còn lại đã được dùng hết lên người nương nương, với liều lượng như thế thì sẩy thai là điều chắc chắn.”

Tôi khóc lóc thảm thương. “Hoàng thượng, chúng ta đã nhầm cả rồi, vốn cho rằng là vì thứ hương đó... Ai ngờ, ai ngờ... Cô ta thật độc địa quá!”

Đức phi cùng Trang Mẫn Phu nhân đưa mắt nhìn nhau, mặt mày tái nhợt, nói: “Ngay đến tỷ muội nhiều năm mà cũng đành lòng ra tay, lại còn giấu giếm kĩ càng không để ai phát hiện ra như thế nữa! Lòng người quả là khó đoán!”

Sắc mặt Trang Mẫn Phu nhân trở nên nặng nề, nàng ta nói: “Chúng ta vốn đều cho rằng cung nữ Bảo Thước hầu hạ bên cạnh An thị chỉ vì lỡ miệng nên mới làm kinh động tới cái thai của Huệ Nghi Quý phi, nhưng bây giờ biết được người này tâm tư độc địa như thế, thực khó mà không nghi ngờ Bảo Thước là do cô ta sai khiến.”

Đức phi hơi cau mày lại. “Thục phi đối xử với cô ta tốt hơn Huệ Nghi Quý phi nhiều, thế mà cô ta còn ra tay được, huống gì là Huệ Nghi Quý phi.” Nàng ta khẽ thở dài một tiếng, cất giọng buồn bã: “Chỉ đáng thương cho tứ điện hạ còn ít tuổi mà đã mồ côi mẹ, chẳng biết mỗi lần nhìn thấy tứ điện hạ, An thị có tâm trạng thế nào đây?”

Huyền Lăng hơi nhếch khóe môi, để lộ một nụ cười lạnh lẽo. “Thục phi? Huệ Nghi Quý phi? Được lắm! Được lắm! Còn có ai nữa?” Y đưa tay lên che mặt. “Không ngờ nữ nhân mà trẫm sủng ái bao năm lại là một kẻ chẳng xứng làm người như vậy!”

Tôn cô cô nói: “Nô tỳ có một việc này nghĩ mãi không thông, tại sao Noãn Tình hương của Ly Phi không chỉ hữu hiệu với Hoàng thượng mà còn làm bản thân mê loạn nữa? Không phải cô ta chỉ cần khiến Hoàng thượng ý loạn tình mê là được rồi sao?”

Đoan Quý phi hơi nheo mắt lại, nhìn về hướng xa. “Tâm đầu ý hợp tất nhiên là việc tốt, nhưng nếu không phải thế thì sao? Có lẽ nếu cô ta không ý loạn tình mê thì khó mà hoan hảo với Hoàng thượng được.”

Tôi bất giác nhướng mày. “Muội chỉ nhớ là năm xưa An thị không hề mong được ân sủng, đã bị ghẻ lạnh suốt một thời gian dài, về sau còn là do muội tiến cử lên Hoàng thượng. Mà lần đó hình như phụ thân cô ta vừa mới bị người ta làm liên lụy thì phải.”

Trang Mẫn Phu nhân thở dài than: “Phải rồi, khi cô ta hại Thục phi nương nương còn hoàn toàn quên mất cái ơn tiến cử của nương nương nữa đấy!”

Đức phi nói: “Như vậy xem ra ban đầu cô ta thật sự không có tình ý gì với Hoàng thượng, nếu không vì phụ thân...”

Hoàng hậu xua tay, nói: “An thị đã hầu hạ bên cạnh Hoàng thượng nhiều năm như thế, cho dù có lỗi thì chắc cũng không đến mức không có chút tình ý nào với Hoàng thượng đâu.”

Trinh Phi vốn từ đầu chẳng nói năng gì mấy, lúc này bất ngờ cất tiếng: “Thần thiếp bỗng nhớ tới Dương Phương nghi, hồi đó bên ngoài cửa cung của thần thiếp, cô ấy bị tố cáo là dùng túi thơm chứa xạ hương để hại An thị nhiều năm không có thai, thậm chí còn suýt làm liên lụy tới thần thiếp, cuối cùng đã phải nuốt vàng tự sát.” Nàng ta nhìn chằm chằm vào mắt Huyền Lăng. “Thần thiếp cả gan suy đoán thế này, rất có thể Dương Phương nghi chẳng làm gì sai cả, cô ta chỉ vì không muốn có thai nên mới bỏ xạ hương vào trong chiếc túi thơm đó rồi đeo theo trên mình, cuối cùng thừa cơ hãm hại Dương Phương nghi.”

Thái hậu trầm ngâm một lát rồi nói: “Lần đó việc này vốn bị xử trí quá qua loa đại khái, bởi Dương thị không giống loại người như vậy. Suy đoán của con vừa hay là một sự giải thích cho mối nghi hoặc năm xưa.”

Đức phi cất tiếng: “Nhưng lần này cô ta lại có thai.”

Đoan Quý phi ngoảnh đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. “Nếu không như thế, chắc phụ thân cô ta đã chết rũ trong ngục rồi.”

Trên khuôn mặt tuấn tú của Huyền Lăng tràn ngập một vẻ u ám như thể gió mưa sắp đến, y lệnh cho Lý Trường: “Truyền ý chỉ của trẫm, cho người lục soát Cảnh Xuân điện.”

Lý Trường hành động rất nhanh, không đầy một canh giờ sau đã có hai vật được đặt trước mặt Thái hậu, một trong số đó là một khối xạ hương thượng phẩm được bọc trong một chiếc khăn lụa thêu hoa, mùi thơm rất nồng, chính là loại Đương Môn Tử cực kỳ trân quý. Thái hậu đưa mắt thoáng liếc qua một cái rồi quát bảo: “Đem vứt ra ngoài!” Vật còn lại là một chiếc hộp nhỏ khảm trai hết sức tinh tế, Cát Tễ lấy một ít bột từ trong đó ra đưa lên mũi ngửi thử, hai tay bất giác run lên lẩy bẩy. “Thái hậu, là ngũ thạch tán.”

Hai mắt Thái hậu lóe sáng, hiển nhiên giận dữ tột cùng. “To gan! Sau khi Phó Như Kim chết, ai gia đã hạ lệnh cấm tiệt thứ này trong cung, không ngờ An thị vẫn còn cất giữ nó như thế!” Dứt lời liền đưa mắt nhìn qua phía Huyền Lăng.

Huyền Lăng hiểu ý bà ta, vội đứng dậy, nói: “Hài nhi năm đó nhất thời hồ đồ, bây giờ không còn dám như vậy nữa!” Dứt lời bèn vén tay áo lên để thái y bắt mạch. Cát Tễ đặt ngón tay lên cổ tay y, một lát sau mới ôn tồn nói: “Thái hậu, quả đúng là thế thật.”

Thái hậu trầm ngâm một lát rồi lệnh: “Đưa An thị tới đây.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.