Hậu Cung Chân Hoàn Truyện

Quyển 7 - Chương 27: Muôn hồng nghìn tía cùng khoe sắc



Ngày Mười sáu tháng Ba năm Càn Nguyên thứ hai mươi tư, trời xuân tỏa nắng vô cùng ấm áp.

Ánh dương xuân tựa một dải lụa mềm phủ xuống từng góc nhỏ trong Vị Ương cung. Ngoài sân, mười sáu gốc đào đồng loạt nở hoa màu hồng phấn hệt như vô số bông tuyết màu hồng rung rinh, xen giữa đó là rất nhiều cánh bướm rập rờn bay lượn, vô cùng đẹp mắt. Có điều, tất cả những thứ ấy đều không thể so được với buổi tuyển tú rầm rộ ở Vân Ý điện, cho dù không có tiếng kèn trống hay tiếng lễ bái vang trời thì người ta vẫn có thể cảm nhận được sự náo nhiệt và chờ mong trong những con người đang góp mặt, không cần nghĩ cũng biết đó là một cảnh tượng vui tươi, tưng bừng đến mức nào.

Cái gọi là sắc xuân làm lòng người say đắm lúc này đã ở trong Vân Ý điện hết thảy.

Bởi vì thân thể Hoàng hậu vẫn yếu ớt, cần được tĩnh dưỡng, không tiện lao tâm lao lực quá độ, do đó ba phi tử địa vị cao quý là Quý phi, Thục phi và Đức phi phải tới giúp đỡ, một hậu ba phi cùng ngồi với Hoàng đế trong Vân Ý điện chủ trì đại cuộc. Các tú nữ sớm đã trải qua hai vòng sơ tuyển, những người có thể tới Vân Ý điện hôm nay sinh thần bát tự không được xung khắc với Hoàng đế, trên người không được có sẹo, nói năng phải lưu loát, ngoài ra còn một số điều kiện hà khắc khác về dung mạo, do đó tất thảy bọn họ hẳn nhiên đều là những bậc giai lệ hiếm có trên đời.

Lúc trời còn chưa sáng hẳn, tôi đã trở dậy chải đầu trang điểm, thay xiêm y. Đây là lần đầu tiên phi tử được tham dự vào việc tuyển tú kể từ khi Đại Chu khai quốc đến nay, tôi không thể không xem trọng, mà chắc hẳn Đức phi và Quý phi cũng đều như thế.

Nhớ hồi chiều qua tôi còn vui vẻ trò chuyện với Đức phi, nghe kể rằng lão thần tiền triều Tư không chính nhất phẩm Tô Toại Tín nghe nói Thục phi được tham dự buổi đại lễ tuyển tú thì lập tức dâng tấu lên Huyền Lăng chỉ trích tôi “mê hoặc quân chủ, phá hoại cung quy, Hoàng hậu vẫn còn tại thế mà lại dám tiếm việt phạm thượng”. Huyền Lăng liền cười tủm tỉm, khuyên nhủ lão: “Hoàng hậu đúng là còn tại thế nhưng thân thể lại không được khỏe. Huống chi nếu Thục phi mê hoặc quân chủ, Đức phi với Quý phi cùng đi lẽ nào cũng thế cả ư? Thục phi hiện hiệp trợ quản lý hậu cung mà không hề chuyên quyền hống hách, việc gì cũng đều hỏi ý Quý phi và Đức phi, hết sức hiền lương, thục đức, chính là tấm gương cho hậu cung.”

Tôi cười, nói: “Không có Đức phi tỷ tỷ và Quý phi tỷ tỷ thì muội là kẻ mê hoặc quân chủ; có hai vị tỷ tỷ rồi muộn liền trở thành tấm gương cho hậu cung, qua đó đủ thấy hai vị tỷ tỷ mới là những người hiền lương, thục đức thật sự, muội đi đến đâu cũng phải núp bóng thì mới có thể sống yên ổn được.” Đức phi cười đến nghiêng ngả. “Không có muội thì ta với Quý phi tỷ tỷ chẳng qua chỉ là những phi tử không quyền không thế mà thôi. Tạm chưa nói tới Quý phi tỷ tỷ, bây giờ dù Ôn Nghi đã mất mẹ ruột nhưng cũng chẳng ai dám coi thường nữa rồi.”

Tôi nhắm mắt lại không nói gì, bá quan văn võ trong triều có ai mà không biết nhìn sắc mặt Huyền Lăng, nhưng Tư không Tô Toại Tín lại là lão thần năm xưa từng ủng hộ Chu thị ngồi lên ngôi hậu, bây giờ đương nhiên không chịu trơ mắt nhìn tôi gặm nhấm bảo tọa hoàng hậu từng chút một như thế.

Động tác của Cận Tịch hết sức đều đặn và nhẹ nhàng, phấn Tử Quỳ giúp khuôn mặt của tôi dần trở nên mịn màng và tinh tế, hoàn toàn không còn vẻ mệt mỏi vì hôm qua giúp Huyền Lăng xem tấu sớ đến tận nửa đêm. Tôi khẽ nở nụ cười, lão thần quý ở chữ “lão”, nguyên lão hai triều, phò tá đế vương, thế nhưng cũng chính vì chữ “lão” ấy nên tôi chẳng cần đấu đá với lão làm gì, kẻ địch của lão là thời gian.

Khi mở mắt ra, Cận Tịch đã giúp tôi trang điểm xong xuôi. Tôi mỉm cười uể oải, vì phải chủ trì buổi lễ tuyển tú nên hôm nay tôi mặc một bộ xiêm y thêu hình chim địch và cỏ xuyến, màu sắc chỉ nhạt hơn áo của Hoàng hậu một chút. Trong buổi đại lễ này, nếu tôi ăn vận nổi bật quá thì khó tránh khỏi vướng mối hiềm nghi khách lấn át chủ, bởi Hoàng hậu dù sao vẫn là chủ nhân của hậu cung; nhưng nếu ăn mặc đơn giản quá thì lại là mang lòng bất kính, không coi buổi lễ trọng đại này ra gì. Hiện giờ tôi còn chưa muốn khiêu khích quyền uy của Hoàng hậu, do đó chỉ ăn vận, trang điểm bình thường theo đúng quy cách của thục phi, không hề quá phận chút nào.

Trời vừa mới sáng thì Hội Xuân ở cung của Hoàng hậu đã tới giục: “Thục phi nương nương vạn phúc kim an. Các tú nữ đã có mặt ở Vân Ý điện, Hoàng hậu nương nương sai nô tỳ tới đây mời Thục phi nương nương khởi hành, mong nương nương đừng để lỡ thời gian.”

Kiệu xe đã được chuẩn bị sẵn, khi tôi tới nơi thì thấy Hoàng hậu đã ngồi ở phía trên. Tôi mỉm cười dịu dàng, trước mắt người khác, nàng ta luôn tỏ rõ khí độ của một vị chính cung nương nương như thế. Quý phi ngồi ở bên trái, tôi và Đức phi thì ngồi bên phải. Huyền Lăng còn chưa tới, trong số tam phi, tôi là người đến sau cùng.

Trong gian đại điện nguy nga, tráng lệ, các tú nữ xinh đẹp như hoa đứng túm tụm vào nhau, nhưng tất thảy đều vô cùng yên tĩnh, không phát ra chút âm thanh nào. Không ai bảo ai, khi nhìn thấy tôi, các tú nữ nhất loạt quỳ xuống thỉnh an, tiếng lễ bái vô cùng vang dội. Tôi ôn tồn nói một tiếng “đứng dậy cả đi” rồi bước tới hành lễ thỉnh an Hoàng hậu, sau đó lại quay sang chào hỏi Quý phi và Đức phi.

Chờ tôi an tọa, Đức phi liền ghé đến bên tai tôi, cười nói: “Vừa rồi Hoàng hậu tới trước, các tú nữ thỉnh an không được cung kính, chỉnh tề như thế này đâu.”

Tôi đưa mắt liếc nhìn Hoàng hậu lúc này mặt mày hờ hững chẳng thể nhìn ra mừng giận, thấp giọng nói: “Trong cung nổi gió thế nào thì bên ngoài mưa rơi như thế, xưa nay vẫn luôn là như vậy.”

Khi nhìn qua phía Hoàng hậu, ánh mắt ôn hòa của Đức phi trở nên lạnh lùng vô hạn: “Trong cung bây giờ, Thục phi đắc thế, Hoàng hậu thất sủng, đó đã là việc chắc như đinh đóng cột, có ai mà còn chưa biết nữa đây?”

Khi Huyền Lăng tới nơi, các tú nữ đều nhất tề sôi sục, vô số ánh mắt sáng như sao cùng nhìn chằm chặp về phía y. Sau một phen hành lễ, cuộc tuyển tú bắt đầu.

Kỳ thực cũng chẳng có gì là mới mẻ và bất ngờ, cuộc tuyển tú lần này cốt là để chọn phi cho Dư Ly, mà tôi và Huyền Lăng thì đều sớm biết rõ một phen công phu này chỉ là làm cho có, người được chọn cuối cùng ắt sẽ là Hứa Di Nhân.

Tôi ngồi trên ghế cao, có chút mơ màng và mê say nhìn xuống những nữ tử thướt tha xinh đẹp phía dưới. Giọng nói the thé nhịp nhàng của các thái giám không ngớt vang lên, lần lượt báo rõ tên họ, gia thế và tuổi tác của từng nữ tử. Đức phi bên cạnh tôi thì thỉnh thoảng lại ghé đến rì rầm vài câu bình phẩm về tướng mạo của những con người phía dưới. Tôi cứ ngồi đó lẳng lặng nhìn những tấm dung nhan xinh đẹp như hoa tựa ngọc xếp hàng lần lượt đi lên phía trước, cung kính quỳ xuống hành lễ. Tôi nhìn thấy ánh mắt dịu dàng, đắm đuối của bọn họ lướt qua khuôn mặt Huyền Lăng, lướt qua những chiếc ghế xa hoa rực rỡ trên cao, lại nhìn thấy sự khao khát và âu lo đối với tương lai vô định thoáng qua trong mắt bọn họ.

Bọn họ thật giống với tôi, My Trang và An Lăng Dung của ngày xưa biết bao nhiêu.

Thời gian không ngừng trôi khiến người ta chỉ cảm nhận được sự vô tình. Vân Ý điện vẫn là Vân Ý điện nhưng những tấm dung nhan phía dưới thì đã đổi thay. Bây giờ chỉ còn lại mình tôi ngồi trên bảo tọa mà nhớ về những hồi ức xa xưa, khung cảnh náo nhiệt năm nào hệt như hoa trong gương, trăng dưới nước.

“Chu Thiến Uy, con gái của Thái Học lễ quan Chu Hành Minh, mười bốn tuổi!” Khi đọc tới cái tên này, gã thái giám cố tình dài kéo giọng.

Huyền Lăng ngoảnh đầu qua hỏi Hoàng hậu: “Chu Hành Minh... hình như là đường huynh của Hoàng hậu đúng không?”

Hoàng hậu vốn ngồi nghiêm trang suốt một hồi lâu, lúc này mới nở nụ cười. “Đúng thế, Thiến Uy là con gái út nhà đường huynh thần thiếp, rất thông minh, hiểu chuyện.”

“Thông minh, hiểu chuyện thì tốt.” Huyền Lăng gọi nàng ta lại: “Ngươi bước lên mấy bước đi!”

Chu Thiến Uy y lời bước lên phía trước. Hoàng hậu hơi hất hàm, Đức phi hiểu ý, liền hắt chén trà trong tay xuống đất. Chu Thiến Uy vẫn ung dung, điềm đạm bước qua, không để lộ chút vẻ do dự nào, cũng không hề né tránh.

Huyền Lăng bất giác mỉm cười. “Nhà họ Chu đúng là có gia giáo.”

Hoàng hậu khẽ nở nụ cười dịu nhẹ như làn gió xuân. “Thiến Uy năm nay mười bốn tuổi, Dư Ly thì mười sáu, tuổi tác hai người vừa khéo hợp nhau. Không phải thần thiếp thiên vị, song Thiến Uy thực sự nết na vô cùng, hệt như Thục phi năm xưa.” Nói đoạn, nàng ta đưa mắt nhìn tôi. “Muội muội năm xưa cũng từng như thế, không biết bây giờ có còn nhớ chăng?”

Huyền Lăng nhớ lại việc xưa, không kìm được cười tươi dịu dàng, lại đưa mắt quan sát Chu Thiến Uy thêm một lát rồi nói: “Lối ăn mặc hôm nay cũng rất ổn thỏa, đơn giản mà không đánh mất vẻ cao sang.”

Chu Thiến Uy hôm nay mặc một chiếc áo tay rộng màu xanh lam thêu hình chim chóc kết hợp cùng một chiếc váy dài thêu hình hoa mẫu đơn, quả thực đã khiến cô ta trông yêu kiều, xinh đẹp thêm vài phần.

Hứa Di Nhân đang đứng phía sau Chu Thiến Uy hai hàng lúc này lộ rõ vẻ âu lo, trên đầu mũi rỉ ra những giọt mồ hôi lấm tấm, hiềm rằng cô nàng tú nữ đứng trước mặt nàng ta quá cao nên làm nàng ta bị che khuất, khiến Huyền Lăng không thể nhìn thấy được.

Mấy ngày nay Huyền Lăng bận rộn việc triều chính, có lẽ đã quên mất Hứa Di Nhân rồi cũng chưa biết chừng. Tôi không khỏi có chút thấp thỏm, trông bộ dạng Huyền Lăng bây giờ thì hình như khá thích Chu Thiến Uy, nếu để y mở miệng chọn Chu Thiến Uy thì bao nhiêu công sức trước đó coi như uổng phí hết cả.

Tôi bèn cười, nói: “Hoàng hậu thực đã đề cao thần thiếp quá rồi, thần thiếp năm xưa nào có được nết na, điềm đạm như Chu tiểu thư đây, chẳng qua chỉ gặp may mà thôi.” Sau đó lại dịu dàng nhìn Huyền Lăng. “Hoàng thượng vốn thương yêu Hoàng trưởng tử nhất, mà Chu tiểu thư xuất thân cao quý, quả là rất hợp với Hoàng trưởng tử. Có điều Chu tiểu thư và Hoàng trưởng tử là huynh muội con cô con cậu, không biết trước đây đã từng gặp nhau trong cung chưa, ấn tượng của hai bên về nhau thế nào?”

Hoàng hậu đang định lên tiếng thì Đức phi làm bộ như không nhìn thấy, cười khúc khích, nói: “Chu tiểu thư đúng là rất biết chọn màu sắc cho y phục, màu xanh lam vốn là màu mà Hoàng thượng thích nhất, có điều theo như thần thiếp nhớ thì Hoàng trưởng tử thích màu hồng hơn. Tính ra thì nếu Hoàng trưởng tử nhìn thấy Chu tiểu thư, có lẽ sẽ cảm thấy cô ấy thích hợp với Hoàng thượng hơn đấy.”

Huyền Lăng lắc đầu, cười khẽ. “Đức phi qua lại với Thục phi đã lâu, bây giờ mồm mép cũng lém lỉnh chẳng kém gì Thục phi rồi đấy.”

Đoan Quý phi ngồi nghiêm trang trên ghế, đưa cây quạt tròn trong tay lên chỉ về phía xa. “Đứng chung hàng dọc với Chu tiểu thư không phải cũng có một nữ tử vận đồ màu hồng đó ư?”

Huyền Lăng tiện tay khẽ vẫy một cái, người bước ra chính là Hứa Di Nhân. Nàng ta hôm nay mặc một chiếc áo mới cân vạt màu hồng, phía dưới là tà váy dài màu trắng, trên đầu cài một cây trâm bạc hình bông hoa mai, trông thanh tú mà không kém phần kiều diễm.

Gã thái giám phụ trách lễ nghi hô lớn: “Hứa Di Nhân, con gái nuôi của Tùy Quốc công, mười sáu tuổi.”

Huyền Lăng nghe thấy ba chữ Hứa Di Nhân thì đôi mày hơi máy động, sau khi nhìn kĩ một chút bèn khẽ gật đầu. “Nhan sắc không tệ, tuổi tác cũng tương đương với Dư Ly.” Rồi y lại hỏi Hứa Di Nhân đang đứng phía dưới: “Ngươi từng đọc những sách gì rồi?”

Hứa Di Nhân đáp ngay: “Ngoài Nữ tắc ra, thần nữ có đọc qua Kinh Thi, Kinh Thư.”

Huyền Lăng suy nghĩ một chút rồi nói: “Trẫm sẽ kiểm tra ngươi và Chu thị một chút, các ngươi cứ suy nghĩ kĩ rồi hãy trả lời trẫm.”

“Dạ!”

Huyền Lăng nói: “Bài Quan thư mở đầu Kinh Thi có viết, quan quan thư cưu, tại hà chi châu, yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu, nên giải thích ra sao?”

Chu Thiến Uy thoáng trầm ngâm rồi ung dung nói: “Thi tam bách, tư vô tà[33]. Bài Quan thư này nói về cái đức của hậu phi, rằng thục nữ thì nên thành đôi với quân tử, có chọn người thì phải chọn người hiền, đừng quá để tâm tới nhan sắc, thân là hậu phi hiền đức thì nên chọn thục nữ cho đấng quân vương, từ đó nối dài dòng dõi cho hoàng tộc.”

[33] Kinh Thi ba trăm bài, mỗi bài đều chân thực - ND.

Đây là lời chú giải Kinh Thi của Mao phu tử, Chu Thiến Uy đọc lại theo sách ắt không có sai sót gì. Hoàng hậu mỉm cười, gật đầu, cầm chén trà lên khẽ nhấp một ngụm, lộ vẻ nhẹ nhõm.

Hứa Di Nhân trù trừ do dự, lặng im không nói gì. Sau khi thái giám giục giã mấy lần, dường như nàng ta phải hạ quyết tâm rất lớn, sau đó trấn định tinh thần, ngẩng mặt lên, mỉm cười, nói: “Thi tam bách quý ở chỗ dân phong thuần phác, cử chỉ tự nhiên. Thục nữ và quân tử đều xuất thân từ dân gian, thục nữ yểu điệu, quân tử nhìn mà nhớ nhung, từ đó có thể thấy trăm họ không hề cổ hủ. Quân tử theo đuổi mà không được vẫn không thất lễ, chỉ trằn trọc nhớ nhung, đủ thấy dân phong thuần hậu, không có những hạng cường hào ác bá, ấy là nhờ công giáo hóa. Cho nên thần nữ cho rằng bài Quan thư này chỉ viết về dân phong chứ không hề nói về cái đức của hậu phi. Dân gian đều là thục nữ, quân tử, người phẩm cách cao quý không phải chỉ có hậu phi, khi ấy thiên hạ cớ gì mà chẳng thái bình thịnh trị?”

Huyền Lăng trầm ngâm một chút rồi mỉm cười, vỗ tay, nói: “Từ lễ nhỏ mà suy ra đức lớn, tốt lắm!”

Hoàng hậu hơi cau mày, khẽ nói với Huyền Lăng: “Nghe nói Tùy Quốc công chỉ có hai người con trai, còn Hứa thị này là con gái nuôi, thân phận không được cao cho lắm.”

Huyền Lăng đưa mắt liếc qua, miệng vẫn khẽ cười. “Trong lòng Hoàng hậu hình như đã có định kiến rồi thì phải? Trẫm lần này cốt muốn chọn thục nữ làm dâu, xuất thân chỉ là thứ yếu.”

Hoàng hậu vội vàng cúi đầu, nói: “Cũng không hẳn là như vậy.” Suy nghĩ một chút, nàng ta lại nói tiếp: “Hoàng thượng không muốn thần thiếp can dự vào việc này quá nhiều, chi bằng... hãy để Hoàng trưởng tử tự mình lựa chọn đi, bởi đây dù sao cũng là chuyện của y.”

Đức phi mỉm cười, thoáng liếc qua tôi một cái, đoạn quay sang nói với Hoàng hậu: “Kỳ thực chỉ cần Hoàng thượng và Hoàng hậu quyết định là được rồi, việc gì phải hỏi Hoàng trưởng tử. Hoàng trưởng tử dù sao cũng cần nghe theo sự quyết định của bề trên mà.”

Hoàng hậu trầm ngâm do dự, thấy Huyền Lăng lộ rõ vẻ tán thưởng với Hứa Di Nhân thì sắc mặt liền trầm hẳn xuống, nói: “Cứ để Hoàng trưởng tử tự làm chủ đi.”

Một lát sau Hoàng trưởng tử đã đến nơi Hoàng hậu ôn tồn gọi y tới, giúp y chỉnh lại chiếc mũ vàng búi tóc trên đầu. “Hứa thị và Chu thị đều là người mà phụ hoàng và mẫu hậu vừa ý, con hãy tự chọn lấy một người và trao ngọc như ý cho người đó.” Rồi nàng ta lại trịnh trọng dặn dò: “Cưới vợ phải nhìn vào đức hạnh, đã tới lúc con cần tự quyết việc của mình rồi.”

Dư Ly cầm ngọc như ý trong tay, do dự nói: “Vẫn mong phụ hoàng, mẫu hậu làm chủ cho nhi thần.”

Huyền Lăng hơi cau mày lại. “Bây giờ không cần phải hỏi ý kiến của ai khác, con hãy tự quyết định là được rồi.”

Dư Ly thấy Hoàng hậu mặt không biểu cảm, Huyền Lăng thì cũng không nói nhiều, bèn đưa mắt nhìn tôi cầu cứu, trên khuôn mặt đôn hậu ngợp đầy vẻ âu lo và do dự. Tôi ôn tồn nói: “Điện hạ đi đi. Lấy vợ là chuyện cả đời, quan trọng nhất là hai bên phải có tình cảm, như vậy thì phu thê mới được hòa thuận, hoàng thất mới được yên vui.”

Dư Ly thoáng do dự rồi không suy nghĩ nhiều thêm nữa, đi thẳng về phía Hứa Di Nhân. Hoàng hậu lập tức biến sắc, hô lớn: “Ly Nhi...”

Dư Ly vội vã ngoảnh đầu, vẻ do dự như một làn mây mù phủ dày trên mặt. Y lưỡng lự hỏi: “Mẫu hậu có điều gì dặn dò ư?”

Hoàng hậu lập tức cười hiền dịu. “Mẫu hậu có thể dặn dò gì được đây, chẳng qua chỉ muốn nhắc con rằng ngọc như ý rất nặng, phải cầm cho chắc đấy.”

Sự trầm lặng của Dư Ly lan ra khắp gian điện, vẻ bất lực trong mắt ngày một nặng nề, cuối cùng y khẽ nói: “Dạ.”

Tôi bất giác có chút nôn nóng, nhưng chỉ biết lẳng lặng nhìn xuống phía dưới, thấy Hứa Di Nhân cũng đang lộ rõ vẻ âu lo và bất lực.

Khi nàng ta ngước mắt lên vừa khéo bắt gặp ánh mắt lạnh giá của tôi. Nàng ta thông minh hết sức, làm gì mà chẳng biết mình bây giờ đã được liệt ra để Hoàng trưởng tử lựa chọn, một khi không được chọn thì ngay cả Huyền Lăng cũng sẽ không nạp nàng ta vào cung. Lần này nàng ta hưng phấn tới đây, nếu như thảm bại quay về thì chỉ e sẽ chẳng còn chỗ đứng trong phủ Tùy Quốc công nữa.

Sự yếu mềm chỉ thoáng qua trong khoảnh khắc, Hứa Di Nhân đưa tay vuốt nhẹ tóc mai, nở một nụ cười vô cùng kiều diễm. Nàng ta dịu dàng nói: “Hoàng hậu nói rất đúng, điện hạ nhớ phải cẩn thận.”

Dư Ly đột nhiên hít sâu một hơi, cánh tay bất ngờ khựng lại, ngọc như ý được đưa từ trước mặt Chu Thiến Uy tới trước mặt Hứa Di Nhân.

Hoàng hậu hơi tái mặt đi, đang định cất lời thì không còn kịp nữa, Hứa Di Nhân đã cầm chắc ngọc như ý trong tay, đoạn đưa lên ngang mặt rồi quỳ xuống, cất giọng dịu dàng: “Thần nữ đa tạ điện hạ thương yêu, đa tạ Hoàng thượng, Hoàng hậu thương yêu.”

Hoàng hậu thở ra một hơi, hệt như một tiếng thở dài nhè nhẹ, âm thanh kéo dài mãi trong Vân Ý điện tịch mịch. Chu Thiến Uy chậm rãi lùi về hàng, khó mà giấu nổi vẻ thất vọng. Dư Ly dường như có chút bất an, đưa mắt nhìn Hoàng hậu. “Mẫu hậu không đồng ý ư?”

Hoàng hậu lặng lẽ lắc đầu, ngay sau đó đã khôi phục vẻ thản nhiên. “Đâu có, con đã có chủ ý của mình rồi, mẫu hậu rất vui.” Hơi dừng một chút, nàng ta nói tiếp bằng giọng đầy ý vị: “Hoàng trưởng tử quả nhiên đã trưởng thành rồi.”

Dư Ly gật đầu, đưa tay cầm lấy ngọc như ý, dắt Hứa Di Nhân đi lên cùng hành lễ. Huyền Lăng mỉm cười, gật đầu, nói: “Tốt lắm, trẫm cũng rất vừa ý Hứa thị. Ngày Hai mươi sáu tháng sau, trẫm sẽ tổ chức lễ thành thân cho các con.”

Sự việc coi như đã ngã ngũ, màn tuyển tú kế đó chẳng qua chỉ là cho có mà thôi, tôi cũng chẳng can dự quá nhiều, chỉ lặng im ngồi đó nhìn vẻ hụt hẫng khó mà che giấu nổi của Hoàng hậu.

Huyền Lăng cũng lộ vẻ mỏi mệt, thỉnh thoảng nhìn trúng tú nữ nào đó thì Hoàng hậu lại khẽ nói một câu: “Lần trước thần thiếp từng cho gọi người này vào cung để Hoàng trưởng tử xem mặt trước rồi, Hoàng thượng đừng nên lưu lại thì hơn.” Liên tiếp mấy lần như vậy, một số tú nữ xuất chúng đều bị gạt bỏ không được chọn. Huyền Lăng càng lúc càng mất hứng, hiềm vì thể diện của Hoàng hậu nên không thể phát tác. Hoàng hậu vẫn làm bộ như không phát hiện, thần sắc hiền hòa như làn nước mùa thu. “Chọn thục nữ danh môn vào hầu hạ kề bên Hoàng thượng vốn là chức trách của thần thiếp.” Rồi nàng ta cười dịu dàng. “Tú nữ có quá nhiều, thần thiếp sợ Hoàng thượng mỏi mệt nên đã chọn sẵn mấy nữ tử tuyệt sắc rồi, mời Hoàng thượng ghé mắt.”

Hoàng hậu vỗ tay ba cái, lập tức có ba thiếu nữ thanh xuân, tươi trẻ chậm rãi bước vào từ ngoài điện. Người đi đầu thân hình yểu điệu, thướt tha, dung nhan xinh đẹp khó nói bằng lời, mỗi bước đi đều nhẹ nhàng như chim hồng bay lượn, đợi đi tới gần rồi còn có thể nhìn thấy đôi mắt nàng ta trong veo, u uất chất chứa đầy tâm sự, tựa như bầu trời đêm tịch mịch.

Gã thái giám phụ trách lễ nghi hô lớn: “Vệ Quân, con gái của Hiệu thư lang tòng thất phẩm Vệ Bộ Diên ở Hoằng Văn quán, mười bảy tuổi.”

Vệ Bộ Diên? Cái tên này hình như tôi từng nghe thấy ở đâu đó rồi. Thế nhưng ánh mắt thoáng lộ vẻ ngẩn ngơ của Huyền Lăng không cho phép tôi nghĩ nhiều, sau khi nhìn khuôn mặt thanh tú, xinh đẹp kia một lát, y bèn quay qua hỏi Đoan Quý phi: “Quý phi, nàng thấy nàng ta giống ai?”

Đoan Quý phi vốn thông minh rất mực, chỉ khẽ mỉm cười. “Giống bản thân nàng ta.”

Đức phi chăm chú nhìn tôi rồi đưa quạt tròn lên che mặt, thở dài than: “Oan nghiệt! Oan nghiệt! Năm xưa Phó Như Kim vào cung cũng chính là như thế này, bây giờ muội đã ở đây, thế mà cô ta còn tìm một người giống muội tới làm gì nữa chứ?”

Kỳ thực nếu nhìn kĩ, Vệ Quân tối đa cũng chỉ giống tôi khoảng ba, bốn phần, mà nhìn vẻ bình tĩnh của Đức phi lúc này thì dường như nàng ta với Thuần Nguyên Hoàng hậu không giống nhau lắm. Tôi khẽ thở dài một hơi, cho dù giống tôi thì Vệ Quân cũng có những chỗ động lòng người của riêng mình.

Theo sau Vệ Quân là hai mỹ nhân khác, một người là Chu thị vóc dáng cao ráo, thần sắc lạnh lùng, thân thể có hơi đẫy đà một chút; người kia là Khương thị có thân hình nhỏ nhắn, thần thái nhu mì, mỗi bước đi đều mang đầy vẻ quyến rũ.

Ba người nhất tề hành lễ, rồi Hoàng hậu ngoảnh đầu qua chăm chú nhìn Huyền Lăng. “Hoàng thượng thấy thế nào?”

Huyền Lăng lúc này còn đang thẫn thờ, khó có thể nhìn ra là buồn hay là vui. Sau một hồi trầm lặng, các tú nữ phía dưới đều có vẻ thấp thỏm không yên, Lý Trường lén ghé tới cạnh y, khẽ hỏi: “Hoàng thượng, có giữ thẻ bài của ai lại không?”

“Ừm.” Ánh mắt Huyền Lăng vẫn lững lờ bất định, lẳng lặng viết vào tay Lý Trường một chữ “Vệ” và một chữ “Khương”.

Tôi lạnh lùng ngồi nhìn, ba người chọn hai, phen này Hoàng hậu coi như đã nắm phần thắng trong tay rồi.

“Chúc mừng Hoàng thượng!” Hoàng hậu nở nụ cười nền nã. “Cũng chúc mừng Thục phi muội muội nữa, mới cách đây chưa lâu, mấy muội muội lần lượt xuất giá, bây giờ thì lại có một tú nữ dung mạo tương tự vào cung bầu bạn.”

“Dung mạo tương tự thần thiếp thì có gì là tốt đâu. Thần thiếp chẳng qua chỉ là hạng son phấn tầm thường, đâu có được trẻ trung, xinh đẹp như Vệ muội muội.”

Huyền Lăng nhìn tôi chăm chú, cất giọng dịu dàng: “Mỹ nhân có nét giống nhau là lẽ thường tình, nhưng Hoàn Hoàn thì chỉ có một thôi.”

Có tiền lệ của Phó Như Kim ngày trước, việc Vệ Quân vào cung lần này ắt sẽ gây ra một cơn phong ba không nhỏ. Có điều nàng ta không giống tôi lắm, cũng chẳng quá giống Ngọc Nhiêu, và có lẽ cũng không giống Thuần Nguyên Hoàng hậu được mấy phần. Nhưng không thể phủ nhận rằng nàng ta quả thực có cái thần vận như giống mà không ấy, khiến người ta sau khi lờ mờ cảm thấy không giống lại không kìm được muốn tỉ mỉ nghiên cứu một phen.

Sau một hồi suy nghĩ vu vơ, gã thái giám phụ trách lễ nghi đã đọc xong tên của rất nhiều tú nữ. Tôi ngoảnh đầu nhìn qua thì thấy Huyền Lăng cũng có chút tâm thần bất định, chỉ tiện tay chọn thêm một vài tú nữ khác, trong số đó có một người rất xinh đẹp khiến người ta chỉ cần nhìn thoáng qua là khó mà quên nổi.

Chờ sau khi mọi việc xong xuôi, Huyền Lăng cảm thấy khá mỏi mệt, liền đứng dậy dặn dò: “Các nàng cũng mệt rồi, hãy quay về nghỉ ngơi đi.”

Hoàng hậu hơi nhún người. “Vậy danh phận của các cung tần mới đều do Thục phi muội muội quyết định cả ư?”

Huyền Lăng suy nghĩ một chút rồi nói: “Trẫm xử lý xong chính vụ sẽ tới Phượng Nghi cung.”

Mọi người cáo từ rời đi, Đoan Quý phi đi trước, tôi và Đức phi thì chậm rãi theo sau, cùng đi về hướng hồ Thái Dịch. Sau khi tìm đến một nơi yên tĩnh, Đoan Quý phi chậm rãi ngồi xuống, Cát Tường bước tới sau lưng nhẹ nhàng xoa bóp vai cho nàng ta. Nàng ta nhìn mặt hồ gợn sóng mà khẽ nói: “Đã lâu lắm rồi không mệt như thế này. Chỉ là tuyển tú mà thôi, không ngờ cũng chứa đầy những chước quỷ mưu ma như chuyện quốc gia đại sự của nam nhân vậy.”

“Còn chẳng phải thế sao!” Đức phi đưa tay lên xoa trán, thở dài than. “Việc tuyển phi của Hoàng trưởng tử thì coi như đã được như ý nguyện, nhưng bỗng dưng lại có Vệ thị với Khương thị từ đâu nhảy ra, sau này chỉ e sẽ lại phải đau đầu rồi. Cứ nhớ lại bộ dạng của Phó Như Kim năm xưa là muội lại cảm thấy sợ hãi.”

Đoan Quý phi thấy tôi chỉ nhìn mặt hồ mà ngơ ngẩn, bèn đưa tay tới khẽ nắm tay tôi. “Cô ta không giống Thuần Nguyên Hoàng hậu là mấy, không đáng để muội phải đau đầu đâu.” Sau đó lại thở ra một hơi, nhẹ nhàng đón lấy một bông hoa vừa bị làn gió thổi tới làm rụng. “Không ngờ Hoàng trưởng tử cũng là một người chí tình chí tính như thế. Kỳ thực Hoàng hậu cũng quá nôn nóng, cứ để Hoàng trưởng tử cưới Chu thị cũng không hay, hiện giờ thì tuy là thân càng thêm thân nhưng khó mà đảm bảo rằng người ta sẽ không cho là nàng ta có ý lôi kéo ngoại thích để giành ngôi báu. Tất nhiên cưới Hứa Di Nhân cũng không hẳn là hay, Hứa thị chỉ là con nuôi, thế lực sau lưng cũng không đủ mạnh, cho dù có được làm chính phi của Hoàng tử thì sau này cũng khó có thể trở thành thái tử phi, rốt cuộc người chịu thiệt vẫn là Hoàng trưởng tử.”

Tôi khom người vái Đức phi một cái thật sâu. “Việc này còn phải cảm tạ mưu trí của Đức phi tỷ tỷ rất nhiều.”

Đức phi nhìn mặt hồ chăm chú, cười lạnh, nói: “Nếu Hoàng trưởng tử trở thành thái tử thì sau này nàng ta sẽ có thể dựa vào đó mà một mình ngồi vững trên ghế thái hậu, đến khi ấy người ta là dao thớt, chúng ta là cá thịt, chúng ta còn có đất sống trong chốn hậu cung này nữa ư? Do đó ta tất nhiên không thể để cô ta được như ý nguyện rồi.”

Đoan Quý phi mỉm cười, cất tiếng: “Nói gì thì nói trong ván cờ hiện tại, Hoàng hậu cũng chẳng được lòng ai.”

Một làn gió xuân thổi tới, dịu dàng lướt qua trùng trùng cung điện, lớp lớp tường thành.

“Nếu mọi việc đều suôn sẻ, cô ta đã chẳng cần vất vả tìm Vệ thị và Khương thị về thế này rồi.” Đoan Quý phi thở dài, than. “Là tự Hoàng hậu không nhìn thấu được đó thôi, nhưng thử hỏi trong chốn hậu cung này, có mấy người có thể nhìn thấu được?” Nàng ta vừa nói vừa chỉ tay về phía Yến Hy điện ở phía xa. “Tôn quý như cô ta mà cũng phải lo trước lo sau, đề phòng lúc tuổi già sắc phai thất sủng, huống hồ là người khác. Có điều, xét cho cùng thì người tính vẫn chẳng bằng trời tính.”

Sau khi thánh chỉ ban Hứa Di Nhân cho Hoàng trưởng tử làm chính phi được ban xuống, Hồ Uẩn Dung dù kinh ngạc vạn phần nhưng không dám làm lớn chuyện, chỉ sai người đưa Hứa Di Nhân về phủ Tùy Quốc công chờ xuất giá. Tất nhiên, nàng ta hao tổn một phen tâm tư như thế mà cuối cùng lại thành may áo cưới cho người khác, trong lòng rốt cuộc vẫn có chút tức giận. Nhưng dù nàng ta có nghe ngóng thế nào thì đầu đuôi sự việc vẫn là Hứa Di Nhân và Hoàng trưởng tử tâm đầu ý hợp từ trước. Hồ Uẩn Dung không thể trách Huyền Lăng, cũng không thể trách Hoàng hậu, chỉ đành đóng cửa giận dỗi, dù Huyền Lăng đã cố hết sức dỗ dành nhưng cũng phải mấy ngày sau, mọi việc mới êm xuôi.

Chờ đến khi thánh chỉ sắc phong cho các cung tần mới được ban ra, Hồ Uẩn Dung lập tức vui mừng hết cỡ. Trong số sáu người được chọn cuối cùng thì Vệ thị danh phận cao nhất, được phong làm quý nhân chính lục phẩm, ban hiệu là “Quỳnh”. Kế đến là Khương thị và Lý thị - nữ tử được Huyền Lăng tự chọn. Khương thị được phong làm mỹ nhân tòng lục phẩm, Lý thị thì được phong làm tài nhân tòng lục phẩm. Ba người còn lại một người được phong làm tuyển thị, hai người được phong làm thái nữ.

Cận Tịch cười, nói: “Khương thị vốn là một mỹ nhân, lại được phong làm mỹ nhân, hơn nữa cô ta lại mang họ “Khương mỹ nữ[34]”, qua đó đủ thấy chuyện này trùng hợp đến chừng nào.” Hơi dừng một chút, nàng ta lại nói tiếp: “Chắc nương nương cũng biết tại sao tâm trạng Trang Mẫn Phu nhân lại tốt lên rồi, thì ra là vị Lý Tài nhân kia có họ khá gần với cô ta.”

[34] Chữ khương: 姜, chữ mỹ: 美, chữ nữ: 女. Cách nói này kỳ thực thì không hoàn toàn chuẩn xác vì chữ mỹ phải bỏ chữ đại - 大 bên dưới đi rồi ghép với chữ nữ thì mới thành chữ khương, nhưng vẫn hay được dùng - ND.

Lúc này tôi đang ngồi bên cửa sổ dạy Dư Nhuận và Dư Hàm nhận mặt chữ, nghe vậy liền khẽ mỉm cười. “Cô ta mất cái này rồi lại được cái kia, đương nhiên là vui vẻ rồi.” Ngoài miệng tuy cười nhưng tôi lại khó có thể che giấu nỗi phiền muộn trong lòng, lần này Vệ thị và Khương thị được chọn, thái độ của Huyền Lăng với Hoàng hậu dường như đã lại tốt lên nhiều.

Dưới ánh dương xuân phủ khắp, Chiêu Dương điện rốt cuộc đã lại khôi phục vẻ náo nhiệt như xưa.

Thời gian các cung tần mới vào cung vốn là đầu tháng Tư, nhưng lần này để tránh lễ đại hôn của Hoàng trưởng tử nên được dời tới ngày mùng Tám tháng Năm. Hôn sự của Hoàng trưởng tử được giao hết cho phủ Nội vụ an bài, tôi và Quý phi, Đức phi chỉ giúp kiểm tra xem lễ nghi có chỗ nào sai sót không. Có điều độ này tôi vẫn rất bận rộn, Huyền Lăng sau khi thương lượng với Hoàng hậu về ngôi vị của các cung tần liền giao hết những việc còn lại cho tôi, thế là mỗi ngày tôi đều phải cùng Lý Trường và Cận Tịch xử lý đủ thứ vấn đề vụn vặt. Trong sự bận bịu ấy, thời gian dường như lại càng chẳng chịu nể mặt ai, trôi nhanh vô cùng.

Mãi đến tháng Tư tôi mới có dịp nghỉ ngơi một chút. Huyền Lăng vì muốn an ủi tôi phần nào nên đặc biệt cho chèo thuyền dạo chơi trên hồ Thái Dịch, nhân tiện mừng sinh nhật tôi.

Vì dịp này trong cung đang bận rộn chuẩn bị cho lễ đại hôn của Hoàng trưởng tử nên sinh nhật của tôi không tiện phô trương quá mức. Vả lại đối với một nữ tử tuổi gần ba chục mà nói, ngày sinh mỗi năm chẳng có ý nghĩa gì nhiều, chỉ lạnh lùng báo rằng nữ tử đó đã lại già thêm một tuổi.

Mà tôi lúc này chỉ đắm mình trong quãng thời gian thanh nhàn hiếm có, cảm nhận hương hoa thơm nức xung quanh, thấy ngay đến nước hồ Thái Dịch cũng trong veo và toát ra một sự ấm áp khó mà dùng lời miêu tả.

Nhân gian tháng Tư, hương thơm ngợp trời.

Tôi tựa đầu vào vai Huyền Lăng, cùng y tay nắm chặt tay, mặc cho những làn gió ấm phớt nhẹ qua mặt. Trong khoang thuyền, Hàm Nhi, Nhuận Nhi, Linh Tê và Lung Nguyệt chơi đùa với nhau vô cùng vui vẻ. Lung Nguyệt là trưởng tỷ, lúc này đang rất ra dáng dạy Linh Tê gảy đàn tỳ bà, Hàm Nhi thì đang nghịch mấy quân cờ với Nhuận Nhi, bộ dạng mười phần thích thú, ngay đến mái tóc đã rối bù cũng chẳng để tâm. Là một người mẹ, nhìn thấy khung cảnh như vậy, tôi thực thỏa mãn vô cùng.

Trên hồ gió lớn, thuyền rồng lại đi ngược gió nên khá chậm. Huyền Lăng buộc lại áo choàng cho tôi, dịu dàng nói: “Hoàn Hoàn, dường như thời gian đặc biệt hậu đãi nàng, nàng của bây giờ với mười năm trước chẳng có gì khác biệt.”

“Có thể khác biệt gì được chứ?” Tôi ghé đến bên tai y, khẽ cất tiếng rủ rỉ dịu dàng: “Bây giờ tứ lang còn chưa già, Hoàn Hoàn cũng không dám già.”

Y thổn thức nói: “Mấy năm nay trẫm luôn cảm thấy mình không còn được như trước nữa. Hoàn Hoàn, có phải trẫm đã già rồi không?” Giọng y bất giác hơi trầm xuống. “Dư Ly sắp thành thân rồi, tiền triều lại có người nhắc tới việc lập thái tử. Nghe thấy những lời đó trẫm khó chịu vô cùng, chắc bọn họ đều thấy trẫm đã già nên mới nôn nóng như thế.”

“Tứ lang.” Tôi ôn tồn an ủi. “Tứ lang đang tuổi tráng niên, việc này chẳng cần gấp quá làm gì, Hoàng trưởng tử dù có tốt đến mấy thì cũng cần rèn luyện mới được. Các vị đại nhân ở tiền triều có lẽ vì sợ tứ lang vất vả nên muốn có người phân ưu giúp tứ lang đấy thôi!”

Y bất giác nắm chặt lấy bàn tay tôi làm tôi đau nhói. “Trẫm đã xem chiếu thư mà nàng viết thay trẫm rồi, quả là không tệ. Có nàng giúp đỡ trẫm rất yên tâm.”

Tôi lộ vẻ nghiêm túc, làm bộ định quỳ xuống. “Thần thiếp không dám can dự vào việc triều chính.”

Y ôm chặt tôi vào lòng. “Đừng sợ, trẫm tự có tính toán.” Tôi khép hờ đôi mắt, được rồi, nếu y thật sự tin tưởng tôi như vậy, những năm tháng còn lại của cuộc đời có lẽ chúng tôi sẽ có thể sống nhẹ nhàng hơn một chút.

Gió lớn dần lên, trên hồ Thái Dịch có những con sóng vỗ vào mạn thuyền. Huyền Lăng dịu dàng nói: “Gió lớn rồi, chúng ta tránh vào khoang thuyền thôi.”

Tôi đang định trả lời thì chợt thấy dưới hàng liễu biếc xanh bên bờ hồ Thái Dịch có một con thuyền nhỏ đang đung đưa theo sóng, mà người trên thuyền hình như là Anh Tần, nhìn thần sắc có vẻ rất buồn bã, ủ dột. Tôi khẽ kêu lên: “Đó là Anh Tần thì phải.”

Huyền Lăng hơi nhướng mày, buồn bực nói: “Nàng ta lại phát điên gì thế chứ! Trẫm đã hai lần triệu kiến mà nàng ta đều thoái thác là thân thể không khỏe, thế mà hôm nay còn tới đây hóng gió nữa.”

Tôi thầm nghi hoặc, nhưng cũng chỉ đành dịu dàng nói: “Nhìn vẻ mặt Anh Tần thì có lẽ thân thể thật sự không thoải mái, Hoàng thượng cứ nên sai người đón nàng ta tới đây đi, chứ để nàng ta sẩy chân ngã xuống nước thì không hay đâu. Dù sao Vệ thái y cũng đang ở trên thuyền, có thể bảo y khám thử xem Anh Tần rốt cuộc bị làm sao.”

Lý Trường chèo một con thuyền nhỏ qua đón Anh Tần lên thuyền rồng. Anh Tần lúc này mặt mày tái nhợt, sau khi miễn cưỡng hành lễ thỉnh an liền ngồi im không nói năng gì. Huyền Lăng vốn không thích nhìn bộ dạng ốm yếu đầy vẻ thê lương này của Anh Tần nên chỉ hờ hững dặn dò Vệ Lâm: “Ngươi hãy bắt mạch cho Anh Tần xem nàng ta bị bệnh gì đi.”

Anh Tần bất giác co rụt người lại, thoáng lộ vẻ hoang mang. “Thần thiếp chỉ không may bị nhiễm phong hàn thôi.” Chiếc thuyền rồng không ngớt lắc lư khiến sắc mặt Anh Tần trông lại càng nhợt nhạt khó coi, nàng ta đưa tay lên giữ chặt ngực, dường như muốn ép cơn buồn nôn khó chịu trở vào trong bụng.

Huyền Lăng phất tay một cái, không nói nhiều thêm. Vệ Lâm cung kính nói: “Mời tiểu chủ!”

Anh Tần hết cách, đành đưa cánh tay gầy guộc ra để Vệ Lâm thăm mạch. Vệ Lâm khẽ đặt hai ngón tay lên cổ tay Anh Tần, sau một thoáng trầm ngâm, trên mặt chợt lộ rõ vẻ mừng vui. “Chúc mừng Hoàng thượng, chúc mừng tiểu chủ, tiểu chủ có thai rồi.”

Anh Tần ngẩn ra, dường như không thể tin nổi, cùng Huyền Lăng đồng thanh hô lên: “Thật thế ư?”

Vệ Lâm bật cười, nói: “Ắt không sai được, tiểu chủ đã có thai chừng hai tháng rồi.” Hơi dừng một chút, y ân cần hỏi: “Tiểu chủ không phát hiện ra sự bất thường trong kỳ kinh của mình ư?”

Anh Tần ngẩn ngơ lắc đầu, bộ dạng đó thật khiến người ta không kìm được sinh lòng xót thương. Tôi dịu dàng cất tiếng: “Nhất định là lần đầu tiên biết bản thân sắp được làm mẹ nên vui mừng quá đây mà, thần thiếp năm xưa cũng từng thế này đấy.”

Huyền Lăng mừng rỡ vô cùng, vội vàng lệnh cho Lý Trường: “Ngươi hãy đưa Anh Tần về cung cẩn thận, đừng để nàng ta ở chung với Hủ Tần, Xuân Tần nữa, lỡ có va vấp gì thì nguy to, tạm thời hãy để nàng ta tới ở tại chính điện của Ngọc Bình cung. Đợi lát nữa trẫm sẽ đi thăm nàng ta.”

Anh Tần dường như vui mừng quá độ, sau khi ngơ ngẩn tạ ơn liền được đưa về cung.

Tôi tươi cười vái dài một cái. “Chúc mừng Hoàng thượng, người nhớ tấn phong cho Anh Tần muội muội đấy nhé!” Huyền Lăng hết sức hài lòng, cười nói: “Đúng là cần tấn phong, nhưng bây giờ hãy còn chưa vội, chờ sau khi tất thảy những việc rắc rối trước mắt được xử lý xong xuôi, trẫm tất nhiên sẽ không bạc đãi nàng ta.”

Tôi bật cười khúc khích, ghé đến bên tai y, khẽ nói: “Hoàng thượng vừa than là mình đã già, ai ngờ lại có một hoàng tử nhảy ra nói cho Hoàng thượng biết sự thật hoàn toàn không phải thế. Lần này các muội muội mới chuẩn bị vào cung, chỉ e tới đây sẽ có vô số hoàng tử đến nói với Hoàng thượng là người sắp cải lão hoàn đồng rồi.”

Huyền Lăng cúi đầu, hôn nhẹ lên trán tôi một cái. “Những việc khác tạm chưa nói tới, trẫm bây giờ chỉ muốn cùng nàng sinh thêm một hoàng tử nữa thôi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.