Hậu Cung Chân Hoàn Truyện

Quyển 7 - Chương 3: Gió nổi sương rơi ngẫm lại đời



Giọng nói trong trẻo ấy khiến mọi người chấn động, nơi tất cả mọi ánh mắt cùng đồ dồn về, một thiếu niên tuấn tú rảo bước đi vào trong điện.

Trên khuôn mặt tuấn tú của thiếu niên đó thấp thoáng mấy tia sắc bén, lạnh lùng, cặp mắt đầy vẻ trí tuệ, sâu không thấy đáy. “Thần đệ hôm nay vào cung để thỉnh an hai vị thái phi, chẳng ngờ đi ngang qua các cung các viện đều thấy tối om mù mịt, chẳng thấy được mấy bóng người, duy có cung của hoàng tẩu là đèn đuốc sáng trưng, bèn tới đây xem thử có chuyện gì, ai ngờ mới tới bên ngoài đã nghe thấy những lời này!” Y đưa tay vén tà áo màu xanh lam lên, rảo bước đi lên phía trước quỳ một gối xuống. “Thần đệ thân là tông thân, nguyện làm chứng cho Thục phi nương nương và Hoàng tử, Công chúa. Thục phi từ khi vào cung đến giờ vẫn luôn thức khuya dậy sớm, thương già yêu trẻ, mọi việc đều dốc hết sức mình, do đó thần đệ hoàn toàn tin tưởng vào nhân cách của Thục phi!”

Kỳ Tần bất giác hơi biến sắc, trên khuôn mặt đầy đặn như vầng trăng tròn ánh lên một nét cười lạnh lùng tựa băng sương. “Cửu Vương gia mắt cao quá trán, xưa nay chẳng qua lại với các phi tần trong hậu cung bao giờ, sao hôm nay lại nói tốt về Thục phi như thế? Thức khuya dậy sớm? Cứ như là Vương gia tận mắt nhìn thấy vậy!”

Huyền Phần vốn còn mang tâm tính thiếu niên, ánh mắt lướt qua người Kỳ Tần một chút, chợt sinh ra chút ý tinh nghịch, bèn cất lời đối lại ngay: “Chẳng cần bản vương phải tận mắt nhìn xem người ta có thức khuya dậy sớm, chăm chỉ chuyên cần hay không, cứ nhìn tấm thân gầy guộc, mảnh mai kia đã đủ biết Thục phi tẩu tẩu thường ngày phải hiệp trợ quản lý lục cung vất vả rồi. Trong khi đó Kỳ Tần thì tròn xoe, bóng bẩy còn hơn cả Dương Quý Phi, rõ ràng là loại người chỉ biết hưởng phúc. Chẹp, chỉ là cái đầu có vẻ không to lớn như thân thể, chắc suốt ngày đều suy nghĩ xem nên hãm hại người khác như thế nào, do đó còn chưa phát phì quá mức.”

Lời của Huyền Phần tuy cay nghiệt nhưng tả về Kỳ Tần lại hết sức sinh động, các phi tần đang có mặt vừa phải trải qua mấy cơn phong ba nên tâm trạng đều đang thấp thỏm không yên, nghe thấy thế thì không kìm được bật cười khúc khích. Kỳ Tần giận đến nỗi sắc mặt tái mét, quả rất hợp với những món đồ trang sức san hô mã não đầy đầu của nàng ta.

Kỳ Tần xuất thân từ gia đình quý tộc mới nổi, mấy năm nay huynh trưởng lại khá đắc chí trong triều, không khỏi có thêm mấy phần ngạo khí. Huyền Phần chẳng qua chỉ là một thân vương thất thế xuất thân hàn vi, xưa nay vẫn luôn bị nàng ta coi thường, lúc này nghe y giễu cợt như thế thì làm sao nhịn được, liền giậm chân chỉ tay vào mặt y, nói: “Ngươi...”

Lời còn chưa dứt thì mặt đã bị tát cho một cái thật mạnh, người ra tay không phải ai khác mà chính là Huyền Phần. Kỳ Tần trong một ngày bị tát hai lần, thiếu chút nữa thì giận đến ngất đi. Huyền Phần ôm quyền, nói: “Hoàng huynh vừa rồi cũng đã nghe cô ta nói gì rồi đấy, vu cáo Ôn thái y thôi chưa đủ, còn nói cái gì mà thức khuya dậy sớm là thần đệ tận mắt nhìn thấy, rõ ràng là có ý kéo thần đệ vào trong vũng nước đục này. Chỉ từ việc này thôi cũng có thể thấy cô ta đã bị điên rồi, thấy ai cũng vu cáo là có tư tình với Thục phi, lời của cô ta làm sao có thể tin được!” Y chắc hẳn đã rất tức giận, trong mắt như bừng lên một ngọn lửa. “Thần đệ và Thục phi nương nương cách nhau bao nhiêu tuổi chứ, Thục phi nương nương còn là phi tử của hoàng huynh, tất nhiên chính là tẩu tẩu của thần đệ. Từ khi Thục phi hiệp trợ quản lý hậu cung đến giờ, mọi việc đều không có gì là không ổn thỏa. Ai mà không biết thần đệ xuất thân hàn vi, chỉ là một vương gia kém cỏi, song Thục phi lại chưa từng coi rẻ thần đệ, còn hết lòng chiếu cố. Hôm nay thần đệ đứng ra nói một câu công bằng, vậy mà lại bị nữ tử điên dại này chỉ mũi mắng mỏ. Thần đệ làm thân vương thế này thực chẳng có gì hay, còn chẳng bằng sống một cuộc sống nhàn vân dã hạc ở bên ngoài.”

Lời của Huyền Phần tuy mang theo mấy phần giận dỗi, nhưng cũng nói ra cái sự ấm lạnh vô thường của lòng người trong cung. Hoàng hậu vội vàng khuyên nhủ: “Cửu Vương gia đã bao nhiêu tuổi rồi chứ, sao nói chuyện vẫn trẻ con thế này?” Rồi lại liếc qua phía Huyền Lăng một chút. “Đệ cứ yên tâm, mọi việc đều có hoàng huynh của đệ và bản cung làm chủ cho đệ!”

Huyền Phần cố nén cơn giận, quỳ xuống, nói: “Nữ tử này tuy thần chí thất thường nhưng dù sao cũng là phi tần của hoàng huynh, vừa rồi thần đệ mạo muội đánh cô ta, xin hoàng huynh giáng tội.”

Huyền Lăng khẽ xua tay một cái. “Việc này không trách đệ, mau đứng dậy đi.”

Kỳ Tần không kìm được bật khóc nức nở, giậm chân, nói: “Trong mắt Hoàng thượng, thần thiếp lại tệ hại đến thế sao? Ngay đến một kẻ đã sa cơ thất thế cũng chẳng bằng?”

Huyền Lăng chẳng buồn chớp mắt lấy một cái, chỉ nói với Huyền Phần: “Đệ đừng tính toán với cô ta làm gì.” Sau đó lại hờ hững nói: “Hoàng hậu cũng nên quản giáo cho cẩn thận, đừng để cô ta động một chút là lại nói năng linh tinh!”

Hoàng hậu khẽ “vâng” một tiếng, lập tức giận dữ quay sang nói với Kỳ Tần: “Ngươi phải nhớ cho kĩ! Cửu Vương gia là hoàng thân quý tộc, là đệ đệ ruột thịt của Hoàng thượng, cái gì mà kẻ sa cơ thất thế chứ! Sau này ăn nói cho cẩn thận một chút, kẻo Thái hậu biết được nhất định sẽ cho người vả miệng ngươi đấy!” Hơi dừng một chút, nàng ta hạ giọng nói tiếp: “Hoàng thượng không phải là không sủng ái muội, chớ để mất chừng mực, vì việc nhỏ mà hỏng việc lớn!”

Câu nói mang đầy ý vị sau cùng của Hoàng hậu đã khiến Kỳ Tần thôi khóc, những giọt nước mắt của nàng ta dần ngừng rơi, biến thành một nét căm hận lộ ra rõ ràng ngoài mặt.

Tôi thầm cảm kích việc Huyền Phần đứng ra giúp mình, nhưng lúc này lại không tiện dùng lời thể hiện, chỉ đành chăm chú nhìn y để tỏ sự biết ơn.

Trong mắt Hoàng hậu bừng lên những tia sắc lạnh, hệt như băng tuyết ngày đông, hoàn toàn trái ngược với giọng nói ôn tồn, điềm đạm của nàng ta lúc này: “Có cửu Vương gia đứng ra đảm bảo, chúng ta quả thực có thể buông được một tảng đá nặng trong lòng. Có điều Công chúa tạm chưa cần xét tới, nhưng tam điện hạ là máu mủ của Hoàng thượng, còn được Hoàng thượng gửi gắm niềm hy vọng lớn lao, thực sự không thể không cẩn thận được.”

Huyền Lăng hỏi: “Như thế nào mới có thể tính là cẩn thận?”

Hoàng hậu trầm ngâm không nói, Tường Tần hai mắt lóe sáng, chậm rãi nói ra bốn từ: “Tích huyết nghiệm thân[2].”

[2] Nhỏ máu để kiểm tra xem có phải người thân cùng huyết thống hay không - ND.

Huyền Lăng ngoảnh mặt nhìn qua. “Nghiệm như thế nào?”

Tường Tần nói: “Thần thiếp từng nghe nói tới cách này từ chỗ thái y, rằng chỉ cần nhỏ máu của hai người cần nghiệm vào trong chậu nước, sau đó nhìn xem máu có hòa vào làm một với nhau hay không, nếu có thì tức là hai người có chung dòng máu, còn không thì là không có quan hệ gì về huyết thống cả.”

Hoàng hậu ngẩng đầu nhìn Huyền Lăng. “Cách này không khó, chỉ là cần làm tổn thương long thể để lấy máu, thần thiếp quả thực không biết nên quyết định thế nào.”

Tôi bất giác thầm chấn động, từ trong mắt chiếu ra những tia hết sức kinh người. Tôi cảm nhận được lúc này đôi môi mình đã trở nên lạnh băng và tê dại, trong lòng thì có vô số suy nghĩ thoáng qua. Không thể nghiệm được! Không thể nghiệm được!

“Không thể nghiệm được!” Trinh Quý tần đột nhiên đứng dậy, lớn tiếng phản đối. “Long thể của Hoàng thượng há có thể dễ dàng bị tổn hại, cách này nhất quyết không nên dùng!”

Kính Phi vội vàng đỡ lấy tấm thân đang lung lay sắp ngã vì kích động của Trinh Quý tần, sau đó cũng nói: “Cách này trước giờ chưa từng được sử dụng trong cung, ai biết thật giả thế nào. Thần thiếp cũng không tán thành.”

Kỳ Tần ung dung mân mê mấy chiếc nút thắt như ý trên tà áo, chậm rãi nói: “Vậy thì chưa hẳn, cách này có thể nói là lưu truyền rộng rãi trong dân gian, thần thiếp nghĩ là có thể thử xem.” Dừng một chút rồi lại nói tiếp: “Chuyện này không chỉ liên quan tới danh dự của Thục phi, còn liên quan tới huyết thống của hoàng tộc. Đây vốn là vấn đề hóc búa, nhưng chỉ cần thử một chút là biết được thật giả, Hoàng thượng chớ nên do dự!”

Thấy Huyền Lăng đã hơi xao động, Huyền Phần liền thành khẩn nói: “Hoàng huynh xin hãy thử nghĩ xem, việc tích huyết nghiệm thân này dù có chứng minh được Dư Hàm quả thực là con ruột của hoàng huynh thì cũng làm tình cảm cha con giữa hai người bị tổn hại nặng nề, mà nếu hoàng huynh thật sự gửi gắm rất nhiều hy vọng vào thằng bé thì về sau người ta cũng có cái cớ để mà chỉ trích, làm ảnh hưởng đến thanh danh của nó rất nhiều.”

Dư Dung Nương tử chợt cười, nói: “Lời này của Vương gia thật là hồ đồ quá. Chính vì Hoàng thượng gửi gắm rất nhiều hy vọng vào tam điện hạ cho nên mới không thể không nghiệm, bằng không nhỡ có chuyện gì thì chẳng phải là Hoàng thượng đã gửi gắm nhầm người hay sao? Theo thần thiếp thấy cứ nên cẩn thận là hơn.”

Nơi đáy mắt Huyền Lăng tràn đầy vẻ chấn động và một sự hoài nghi sâu sắc, tất cả như đan lại thành một tấm lưới lớn chụp thẳng về phía tôi. Tôi gần như tê dại, chiếc áo lót trên người bị mồ hôi làm cho ướt nhẹp, dính sát vào cơ thể. Lúc này ngoài việc bám víu vào sự tin tưởng của y, tôi quả thực không có cách nào khác cả, đành nhìn y chăm chú, cất giọng chua chát: “Thần thiếp từng có mấy năm tụng kinh lễ Phật trong chùa Cam Lộ, chẳng ngờ còn có thể đoàn tụ với Hoàng thượng. Vốn cứ ngỡ đó là bởi tình duyên giữa thần thiếp và Hoàng thượng sâu dày, ai mà ngờ được còn xảy ra chuyện như lúc này đây. Nếu sớm biết sẽ bị Hoàng thượng nghi ngờ thế này, thần thiếp thà phải sống cô độc cả đời trên đỉnh Lăng Vân như ngày trước.”

Y nắm chặt lấy bàn tay tôi, lòng bàn tay y lúc này cũng lạnh băng và tuôn đầy mồ hôi nhớp nháp. “Hoàn Hoàn, nàng đừng nói như vậy!” Giọng y nghe khàn khàn gượng gạo, bên trong chất chứa đầy những nỗi đắng cay. “Chỉ cần thử một chút thôi, vậy là trẫm đã có thể trả lại sự trong sạch cho nàng và Hàm Nhi rồi.”

Những sợi tóc mai của tôi bị mồ hôi lạnh tuôn ra làm ướt nhẹp và dính sát vào bờ má, giống hệt như những con rắn nhỏ trườn bò trên đó, mang tới cho tôi một cảm giác sợ hãi tới tột cùng. Tôi cố gắng lắc đầu một cách hết sức khó khăn. “Nếu Hoàng thượng đồng ý thử, vậy tức là đã nghi ngờ thần thiếp rồi.”

Y ngoảnh đầu qua một bên, Trinh Quý tần thầm thấy không đành lòng, hít thở lại càng thêm khó khăn, cứ phải đưa tay lên xoa ngực không ngớt. Kính Phi liền vừa vỗ nhẹ lưng nàng ta vừa nói với Huyền Lăng: “Lời của Trinh Quý tần thực không sai chút nào, nếu đã nghi ngờ Thục phi và Ôn thái y tư thông, vậy chỉ cần để tam điện hạ tích huyết nghiệm thân với Ôn thái y là được rồi. Làm như vậy vừa không gây tổn hại tới long thể của Hoàng thượng lại vừa có thể khiến chân tướng sự việc được phơi bày.”

Ôn Thực Sơ nghe thế cơ mặt liền dãn hẳn ra, Huyền Lăng gật đầu, khẽ nói: “Lý Trường, ngươi tới Nhu Nghi điện bế tam điện hạ tới đây.”

Tôi nghe Kính Phi đưa ra biện pháp điều hòa như thế, tâm trạng bất giác nhẹ nhõm hơn phần nào. Hoàng hậu lúc này tuy đã có vẻ mỏi mệt nhưng vẫn gắng tỏ ra bình tĩnh, nói: “Các vị muội muội hôm nay cũng đã mệt rồi, hãy dùng tạm chút điểm tâm trước đã, đợi lát nữa tam điện hạ được bế tới đây là mọi việc tự khắc sẽ rõ ràng.” Nói rồi liền sai nhà bếp mang canh ngân nhĩ hạt sen lên, nhưng mọi người lúc này đều đang mang đầy tâm trạng nên chẳng ai động đến.

Một hồi lâu sau, một cái bóng màu xanh biếc tha thướt đi vào, khom người nói: “Nô tỳ Hoán Bích bái kiến Hoàng thượng, Hoàng hậu. Tam Hoàng tử đã được nô tỳ đưa tới đây rồi.”

Huyền Lăng ngẩn ra. “Không phải ngươi đã tới phủ Thanh Hà Vương rồi sao?”

Hoán Bích khẽ đáp: “Dạ đúng thế, có điều thân thể lục Vương gia đã đỡ nhiều, nô tỳ liền trở về phục mệnh với nương nương. Ai ngờ vừa về tới Vị Ương cung liền thấy Lý công công đến tìm tam Hoàng tử, thế là nô tỳ cùng công công qua chỗ Thục viện nương nương bế tam Hoàng tử tới đây.”

Tôi bất giác hơi biến sắc mặt. “Tỷ tỷ đã sắp lâm bồn, quyết không thể để việc này làm kinh động đến tỷ tỷ được.”

Hoán Bích nói: “Khi nô tỳ rời đi thì nương nương vẫn còn đang ngủ, chắc là không bị kinh động đâu.”

Trong tay Hoán Bích lúc này là một chiếc tã bọc nhỏ nhắn, chính là chiếc tã may bằng vải đoạn màu hồng có thêu hình “mai lộc hàm chi” mà tôi đã làm cho Dư Hàm.

Huyền Lăng đưa tay tới định xoa đầu thằng bé, nhưng Hoán Bích lại hơi tránh qua một bên, khẽ suỵt một tiếng: “Điện hạ còn đang ngủ ạ.” Tôi nhìn từ xa, thấy thằng bé quả nhiên đang ngủ rất ngon trong lòng Hoán Bích, nửa khuôn mặt bị chiếc tã che đi, trông bộ dạng có vẻ như đang rất thoải mái.

Huyền Lăng có chút không đành lòng, khoát tay nói: “Lý Trường, ngươi đi lấy một giọt máu tới đây.”

Trong điện sớm đã có một chiếc bát làm bằng bạch ngọc đựng nước trong được chuẩn bị sẵn, Lý Trường lại đi tới trước mặt Hoàng hậu cầm lấy một cây kim bạc nhọn hoắt, do dự không biết có nên lập tức ra tay hay không.

Tôi nhào tới trước mặt Huyền Lăng, khóc lóc, nói: “Hoàng thượng, sau lần này, dù Hàm Nhi có được khẳng định là con ruột của Hoàng thượng thì sau này nó cũng sẽ bị người đời chỉ trích là từng bị hoài nghi về huyết thống, người bảo Hàm Nhi... bảo Hàm Nhi sau này phải lập túc thế nào đây?”

Huyền Lăng khẽ nắm lấy bàn tay tôi, động tác rất mực dịu dàng, một lát sau mới nói: “Mọi chuyện rồi sẽ qua thôi, nàng chớ nên lo nghĩ quá nhiều.”

“Chậm đã...” Hoán Bích ngó quanh bốn phía, cuối cùng dừng ánh mắt trên người Trinh Quý tần. “Quý tần thân thể yếu đuối, e là không nên nhìn cảnh này.”

Hoàng hậu khẽ hất hàm một cái. “Đỡ Quý tần qua chái điện nghỉ ngơi đi.”

Hoán Bích thấy Trinh Quý tần đã ra ngoài, bất giác khẽ thở phào một hơi. Ôn Thực Sơ bước lên phía trước, không chút do dự đưa ngón tay ra để Lý Trường đâm vào một cái. Toàn gian điện rộng lớn lúc này đều tĩnh lặng như tờ, tĩnh lặng đến mức ngay cả khi giọt máu tươi rơi xuống bát nước làm vang lên một tiếng “tách” cũng có thể nghe thấy rõ. Hoán Bích kéo cẳng chân thằng bé từ trong tã ra, nói: “Tay đứt ruột xót, để giảm nỗi đau cho điện hạ, xin công công hãy đâm vào mu bàn chân đi.” Lý Trường dằn lòng lại, nhắm mắt đâm một cái vào mu bàn chân thằng bé, một giọt máu tươi lập tức nhỏ xuống bát nước. Thằng bé bị đau, lập tức khóc ré lên một tiếng xé gan xé ruột.

Tôi nghe mà lòng đau nhói, vội ôm thằng bé vào lòng, nước mắt không kìm được lã chã tuôn rơi.

Tôi bước đến quá nhanh, thân thể bất giác hơi loạng choạng, chiếc hộ giáp đeo trên ngón tay út vì thế mà không cẩn thận chạm vào nước trong bát. Hoán Bích vội cười trừ, nói: “Nương nương cứ từ từ, chớ nên nôn nóng quá.”

Lý Trường tự tay bưng chiếc bát bạch ngọc lên lắc nhẹ mấy cái, chỉ thấy giữa làn nước trong veo đang xao động, hai giọt máu đỏ tươi như san hô từ từ sáp lại gần nhau, giống hệt như hai khối nam châm hút nhau vậy, cuối cùng thì hòa vào làm một thể.

Trên trán Huyền Lăng nổi rõ gân xanh, đôi môi mỏng bất giác mím chặt lại, bàn tay không kìm được vỗ mạnh một cái vào tay vịn của chiếc ghế đang ngồi.

Ôn Thực Sơ hai mắt tối sầm, lùi về phía sau hai bước, liên tục lắc đầu. “Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào!”

Trong mắt Kỳ Tần hiện lên những tia sướng khoái rõ ràng, Hoàng hậu quát lớn: “Chân thị to gan! Còn không mau quỳ xuống!”

Tôi lạnh lùng nhìn lại. “Thần thiếp không có tội, tại sao phải quỳ?”

Hoàng hậu gằn giọng nói: “Máu hòa vào nhau tức là có chung huyết thống, ngươi còn có gì để biện bạch nữa?” Kế đó lại ngó nhìn khắp xung quanh. “Người đâu, lột bỏ phục sức Thục phi của ả, giam vào lãnh cung! Đứa nghiệt chủng kia cũng ném vào đó luôn thể! Còn về Ôn Thực Sơ, lập tức mang ra ngoài xử tử!”

Tôi trừng mắt nhìn khắp bốn phía, đôi mắt cơ hồ muốn rách toạc ra. “Ai dám?”

Hai mắt Huyền Lăng vằn lên đầy tia máu, bên trong toát ra một nỗi đau đớn khó diễn tả bằng lời, y đưa tay tới bóp chặt lấy cằm tôi. “Trẫm đối xử với nàng không bạc, tại sao nàng lại... tại sao nàng lại làm thế với trẫm?”

Đốt ngón tay y kêu vang lách cách liên hồi, cằm tôi đau như thể bị bóp vỡ nát ra, tôi dường như có thể nghe thấy tiếng xương mình vỡ vụn. Kính Phi bước tới định khuyên, Huyền Lăng liền đẩy mạnh một cái làm nàng ta ngã xuống đất. Kính Phi vừa đau đớn lại vừa nôn nóng, nhưng chẳng thể làm gì hơn được, liền nhắm mắt lại không đành lòng nhìn thêm.

Tôi ra sức lắc đầu, đồng thời ôm chặt lấy đứa bé trong lòng. Tôi chẳng thể nói gì được, trong lúc giãy giụa, hai hàng nước mắt bất giác tuôn trào, rơi xuống mu bàn tay y. Cứ như bị nước nóng nhỏ vào, tay Huyền Lăng bỗng run lên lẩy bẩy, dần buông lỏng ra một chút, rồi y ngẩn ngơ cất tiếng: “Hoàn Hoàn, nàng làm trẫm thất vọng quá!”

Tôi ho lên mấy tiếng, hít vào một hơi thật sâu, khàn giọng nói: “Hoàng thượng, nước này có vấn đề!”

Trong khoảnh khắc y ngây người, tôi vội rút cây trâm vàng cài trên búi tóc ra, quệt mạnh một cái qua mu bàn tay Lý Trường. Mấy giọt máu đỏ tươi rơi vào trong bát nước, rất nhanh đã hòa vào làm một thể với chỗ máu vốn ở sẵn bên trong.

Biến cố này xảy ra quá đột ngột, tất cả mọi người đang có mặt đều ngây ra ngay tại chỗ. Cằm tôi lúc này còn chưa hết đau, nhưng vẫn gắng gượng nói: “Nước này có vấn đề, máu của ai nhỏ vào cũng như nhau cả!”

Hoán Bích ngây người, vội cầm lấy cây kim bạc vừa rồi tới đâm vào tay cho mấy giọt máu chảy ra, chỉ thấy chúng rất nhanh đã hòa vào làm một thể với chỗ máu cũ. Hoán Bích hô lớn: “Nước này đã bị người ta động chân động tay vào rồi! Nương nương hoàn toàn trong sạch!”

Lý Trường khom người, nói: “Nô tài sớm đã tuyệt dục từ lâu, Hoàng thượng... Ôn thái y và Hoán Bích cô nương tuyệt đối không thể là con của nô tài được!”

Huyền Lăng giận quá cười vang. “Trẫm biết!”

Ôn Thực Sơ dần bình tĩnh trở lại, nhúng tay vào nước trong bát rồi đưa lên đầu lưỡi nếm thử, lập tức nói: “Nước này có vị hơi chua, nhất định là đã được cho thêm phèn chua vào. Trong sách cổ về y thuật có chú rằng: Nếu cho phèn chua vào trong nước dù không phải cha con thì máu cũng có thể hòa vào nhau; còn nếu cho vào nước một ít dầu hạt cải, dù có là cha con ruột thịt thì máu cũng không thể hòa vào nhau được.”

“Hoàng thượng...” Tôi rơm rớm nước mắt quỳ xuống. “Người này mưu mô hiểm độc, thực là đáng hận vô cùng!”

Huyền Lăng chậm rãi xoay người lại, nhìn chằm chằm vào Hoàng hậu, gằn giọng nói: “Vừa rồi để cho công bằng, chính Hoàng hậu đã tự tay chuẩn bị nước đúng không?”

Sắc mặt bất giác hơi tái đi nhưng Hoàng hậu vẫn cố giữ bình tĩnh, nói: “Nước mà thần thiếp chuẩn bị tuyệt đối không có vấn đề gì.”

“Vậy sao?” Huyền Lăng hờ hững nói: “Trẫm nhớ là Hoàng hậu khá hiểu biết về y thuật.”

Hoàng hậu cúi gằm mặt xuống, đôi hàng lông mi đen nhánh run lên lẩy bẩy, khẩn khoản nói: “Thần thiếp nếu dùng chiêu này, chỉ cần không cẩn thận một chút thôi là sẽ bị phát hiện, thực là quá mạo hiểm, căn bản không đáng chút nào.”

“Không vào hang hổ, làm sao bắt được hổ con?” Khuôn mặt vốn kiều diễm của Hồ Uẩn Dung lúc này ánh lên một tia âm u khó tả. “Chiêu này tuy mạo hiểm nhưng phần thắng lại rất lớn. Một khi thành công rồi, ai cũng sẽ cho rằng tam điện hạ là con của Ôn thái y, làm gì còn tâm trạng mà kiểm tra lại nữa. Dù Hoàng thượng có đứng ra thử với tam điện hạ, chắc hẳn Hoàng hậu cũng có sẵn mưu mô hiểm độc để khiến Thục phi phải hàm oan hết đường cự cãi rồi.”

Hoàng hậu ngẩng đầu, nói: “Thần thiếp bị oan! Thần thiếp thân là hoàng hậu, việc gì phải dùng hạ sách này để hãm hại Thục phi chứ?”

Đoan Phi vốn vẫn im lặng, lúc này chợt chậm rãi mở mắt ra, khẽ thở dài một tiếng. “Đúng thế, người đã là hoàng hậu rồi, còn có gì không thỏa mãn nữa đâu.”

“Nếu không phải thần thiếp kịp thời phát hiện, Hàm Nhi hẳn đã phải hàm oan mà chết rồi!” Tôi ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào Hoàng hậu. “Thần thiếp bấy lâu nay vẫn luôn kính người là hoàng hậu, việc gì cũng nhất nhất nghe lời, chẳng hay đã có chỗ nào đắc tội mà Hoàng hậu lại hãm hại thần thiếp như thế?”

Hồ Uẩn Dung chỉ tay vào đứa bé trong lòng tôi, mỉm cười, nói với Hoàng hậu: “Bởi vì Thục phi có con trai, còn biểu tỷ thì chỉ có con nuôi thôi. Ngay bản thân biểu tỷ cũng nói rồi, Hoàng thượng gửi gắm rất nhiều hy vọng vào tam điện hạ, mà gửi gắm rất nhiều hy vọng vào tam điện hạ, vậy tức là đại điện hạ sẽ không thể trở thành thái tử, như thế sau này biểu tỷ sẽ phải làm sao đây?” Nói rồi liền lướt nhẹ ngón tay qua chiếc tã mềm mại kia một chút. “Đáng thương, thật đáng thương! Tam điện hạ, ai bảo điện hạ tuổi còn nhỏ mà đã được phụ hoàng sủng ái như thế chứ? Hoàng hậu là mẹ nuôi của đại điện hạ, tất nhiên là sẽ tức giận rồi.”

“Càn rỡ!” Hoàng hậu bừng bừng giận dữ, cất giọng lạnh lựa băng sương: “Bản cung thân là quốc mẫu, con cái của các phi tần trong cung đều chẳng khác nào con ruột của bản cung, sau này dù là ai kế vị thì bản cung cũng đều là mẫu hậu hoàng thái hậu danh chính ngôn thuận cả!”

“Vậy sao?” Hồ Uẩn Dung nở một nụ cười thân thiết, ghé mặt đến gần sát Hoàng hậu. “Vậy biểu tỷ có dám lập lời thề không? Thề rằng sau này đại điện hạ tuyệt đối sẽ không trở thành thái tử!” Đôi làn thu ba của nàng ta lúng liếng đung đưa. “Dù sao đại điện hạ cũng chẳng phải bậc thông minh tuyệt đỉnh gì cả!”

Hoàng hậu không đổi sắc mặt, chỉ nhìn chằm chằm vào Hồ Uẩn Dung bằng ánh mắt dữ dằn. Hồ Uẩn Dung không hề tỏ ra sợ hãi, cũng thản nhiên nhìn lại nàng ta.

Tôi chậm rãi đứng dậy, đi múc một bát nước trong tới, dùng kim bạc chọc vào mu bàn chân đứa bé trong lòng một lần nữa để cho một giọt máu tươi chảy vào trong bát, lại bưng đến trước mặt Huyền Lăng. “Hoàng thượng cũng thử đi, như vậy mới có thể xua tan hết nỗi nghi ngờ.”

Y gượng cười, nói: “Hoàn Hoàn, là trẫm đã trách nhầm nàng. Trẫm sẽ không bao giờ nghi ngờ nàng nữa đâu.”

Tôi vẫn tỏ ra kiên trì: “Mời Hoàng thượng nhỏ máu.” Y hết cách, đành y lời đâm cây kim vào ngón tay, một giọt máu tươi nhỏ vào trong bát. Hai giọt máu giống như một cặp người thân lâu ngày xa cách nay gặp lại nhau, rất nhanh sau đó đã hòa vào làm một.

Tôi khẽ thở phào một hơi. “Vậy chứng tỏ tấm thân này của thần thiếp là trong sạch rồi.” Tôi ôm chặt lấy đứa bé vẫn đang khóc ngằn ngặt trong lòng, tiện tay vứt chiếc bát sứ trong tay đi. Chỉ nghe “úi chao” một tiếng vang lên, Kỳ Tần ôm trán kêu đau, từ giữa những kẽ ngón tay của nàng ta còn có mấy dòng dịch thể đỏ tươi chảy ra, rất nhanh sau đó đã loang lổ khắp mặt. Tôi chỉ tay về phía mấy người Kỳ Tần, lạnh lùng nói: “Hoàng thượng định xử trí thế nào đây?”

Tường Tần sợ đến co rụt người lại, Kỳ Tần thì vẫn còn chưa phục, ngẩng đầu lên, nói: “Cho dù tam Hoàng tử là con ruột của Hoàng thượng thì việc Thục phi và Ôn Thực Sơ tư thông với nhau cũng không thể là giả, đã có ba người làm chứng cơ mà. Chẳng lẽ Hoàng thượng định không hỏi han gì đến ư?”

Sắc mặt Phỉ Văn dần trở nên trắng bệch, cuối cùng thì chẳng còn chút huyết sắc nào. Thị dập đầu “bình bịch” xuống đất, hô lên: “Nô tỳ không dám nói dối đâu! Nô tỳ không dám nói dối đâu!” Thị hoảng hốt ngó nhìn khắp bốn phía xung quanh, khi bắt gặp Tịnh Bạch, trong mắt liền lóe lên một tia khác lạ, điên cuồng hét lớn: “Cho dù Hoàng thượng không tin nô tỳ thì cũng nên tin Tịnh Bạch sư phụ. Bà ấy từng tận mắt nhìn thấy Ôn thái y liên tục tới chùa Cam Lộ thăm Thục phi cơ mà!”

Sắc mặt Tịnh Bạch lúc này cũng đã nhợt nhạt đi nhiều, vừa lần tràng hạt trong tay vừa lẩm bẩm nói: “A Di Đà Phật, người xuất gia không biết nói dối.”

Một giọng nữ uyển chuyển đột ngột vang lên: “Lời này của Tịnh Bạch sư phụ thực đã đủ khiến những người xuất gia trong thiên hạ phải hổ thẹn thay bà mà chết đấy.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.