Hậu Cung Chân Hoàn Truyện

Quyển 7 - Chương 33: Oanh hót mộng kinh hồn[42]



[42] Trích Trường Môn oán kỳ 1, Vương Trinh Bạch. Nguyên văn Hán Việt: Oanh đề kinh mộng hồn - ND.

Sau khi sang tháng Tám, trời rốt cuộc đã không còn nắng chói chang nữa, bắt đầu có những cơn mưa rả rích, thời tiết trở nên mát mẻ, dễ chịu vô cùng. Không ngờ mùa thu mới thoắt đó đã lại đến, thực khiến người ta không kìm được có chút cảm khái vì thời gian chẳng chịu đợi ai.

Lúc này tôi đang nằm nghiêng người trên chiếc sạp được kê ra ngoài sân mà tán gẫu với Đức phi và Đoan Quý phi vừa tới viếng thăm, còn Cận Tịch thì đứng phía ngoài giúp tôi ngăn các phi tần khác lại, không để ai đi vào quấy rầy chúng tôi. “Thục phi nương nương rất mệt, giờ đang nghỉ ngơi trong nội điện, sợ là trong thời gian ngắn không thể gặp các vị nương nương, tiểu chủ được đâu.”

Hoa Nghi ngồi trên ghế, cầm búa đập vỏ quả hạch đào, Đức phi mỉm cười cầm một quả lên cậy vỏ ăn, nói: “Muội thì được thoải mái rồi, chỉ khổ cho Cận Tịch phải ở bên ngoài ứng phó thay muội thôi.”

Tôi ngả người tựa vào chiếc gối mềm sau lưng, uể oải nói: “Muội thật sự rất sợ phải nhìn thấy những người đó, rõ ràng là vô cùng ghen tị, thế mà lại cứ chúi đến tươi cười hỏi nọ hỏi kia, quá là giả dối.”

Đức phi đưa tay tới giúp tôi gài lại góc chăn, dịu giọng nói: “Chẳng trách muội lại cảm thấy không thoải mái, nếu gặp phải những chuyện như muội trong thời gian vừa qua, bất kể là ai cũng sẽ đều như vậy cả thôi. Hoàng thượng quả thực đã khiến muội phải chịu ấm ức rồi.”

Tôi giữ bàn tay nàng ta lại, bật cười, nói: “Muội đâu có yếu đuối đến mức độ ấy, đã phiền tỷ tỷ phải nhọc lòng rồi.”

Đoan Quý phi cũng khẽ cười. “Ngẫm lại muội đúng là có phúc thật đấy, vốn đã là mẹ của ba đứa con rồi, bây giờ lại có thêm cái thai này nữa, cho dù sau khi sinh ra, nó không phải hoàng tử mà chỉ là công chúa thôi thì địa vị của muội cũng vẫn sẽ như mặt trời chính ngọ, không ai có thể lay động được. Muội ngẫm lại mà xem, việc của hai vị cung tần kia đều có dính dáng đến muội, nếu không vì muội đã sinh được ba người con cho Hoàng thượng, chuyện này có thể dễ dàng gác qua một bên như vậy sao?” Giọng nàng ta thấp thoáng vẻ bi thương. “Nói gì thì nói, có con rồi thì việc gì cũng có chỗ mà nương tựa, cũng khó trách Hoàng hậu lại căm hận muội đến thế.”

Chợt có tiếng cười trong trẻo từ chỗ không xa vọng lại, tôi đưa mắt nhìn đi, thấy Ôn Nghi đang cùng Lung Nguyệt chơi trò xếp hình, Dư Hàm thì tò mò ngồi xổm một bên nhìn hai vị tỷ tỷ loay hoay với những miếng gỗ, chỉ có Linh Tê là lẳng lặng ngồi trên đùi Đức phi, nghe chúng tôi trò chuyện, như hiểu mà lại như chẳng hiểu gì.

Một làn gió nhẹ thổi qua, những bông hoa bên ngoài đều đã rụng, chỉ còn lại một rừng phong đỏ rực như đang thiêu đốt cả trời thu. Tôi mỉm cười nhìn cảnh những đứa nhỏ chơi đùa vui vẻ với nhau, cảm thấy thư thái vô cùng. Chợt trong lồng ngực cuộn lên cảm giác buồn nôn, tôi vội cầm một viên mứt hải đường lên bỏ vào trong miệng, hơi cau mày, nói: “Tay nghề của Hoa Nghi rốt cuộc vẫn không so được với Ngọc Ẩn, mứt hải đường này chẳng chua chút nào.”

Hoa Nghi dừng tay lại, ngẩng đầu ấm ức nói: “Sao có thể như vậy được, vì nương nương chê không chua nên đây đã là lần ướp thứ ba rồi, nô tỳ thấy nó chua đến nỗi chẳng thể ăn nổi rồi đấy.”

Đức phi cười tủm tỉm, nói: “Nữ nhân mang thai khẩu vị nặng cũng là chuyện bình thường thôi mà.” Dứt lời bèn cầm một viên lên ăn thử, vừa mới bỏ vào miệng đã không kìm được nhíu chặt đôi mày, vội vàng nhổ nó ra, lại cầm chén trà lên súc miệng, làu bàu nói: “Chua quá, chua quá!” Đức phi vốn là người đoan trang, nền nã, lúc này thất thố như vậy đủ thấy viên mứt hải đường đó chua đến mức nào. Tôi vội sai cung nữ mang mứt ngọt tới cho Đức phi, áy náy nói: “Thì ra là tại khẩu vị của muội nặng, thế mà lại trách nhầm Hoa Nghi, còn khiến tỷ tỷ phải khó chịu nữa.”

Đức phi lúc này vẫn còn nhíu mày thật chặt, cứ xua tay không ngớt mà chẳng thể nói năng gì. Đoan Quý phi bật cười khúc khích, nói: “Nghe nói người nào mang thai hoàng tử khẩu vị mới nặng, mà khẩu vị của muội lại nặng như thế này, lẽ nào lần trước mang thai rồng phượng còn chưa thấy đủ, lần này định sinh luôn một cặp hoàng tử hay sao?”

Đoan Quý phi là người vốn nghiêm túc ít khi nói cười, lúc này cười tươi như vậy liền giống như hoa xuân nở rộ khiến người ta bất giác đắm say. Tôi đặt tay lên ngực, nói: “Lần này mang thai muội thấy lạ lắm, dạ dày rất dễ nhộn nhạo sục sôi, lồng ngực thì thường xuyên bức bối khó chịu, khẩu vị cũng nặng lạ thường. Năm xưa khi mang thai Lung Nguyệt, muội đâu có bị như vậy đâu.”

Đoan Quý phi trầm ngâm nói: “Nếu vậy muội nên gọi Vệ Lâm tới kiểm tra kĩ càng một phen xem sao. Tuy muội đã từng sinh nở nhưng hãy cứ cẩn thận một chút thì hơn.”

Đức phi lúc này đã khôi phục lại phần nào, nghe thấy vậy bèn nói: “Ta nhớ khi xưa An Ly Dung mang thai tình hình cũng là như thế. Có điều muội muội nhiều phúc nhiều thọ, hạng người bạc mệnh như cô ta tất nhiên không thể so sánh được rồi.”

Đoan Quý phi suy nghĩ một chút rồi thấp giọng nói: “Năm xưa khi mang thai lần đầu, Thuần Nguyên Hoàng hậu cũng thường xuyên cảm thấy khó chịu. Nữ nhân sinh nở giống như phải đi dạo một vòng qua Quỷ môn quan vậy, Thuần Nguyên Hoàng hậu khi đó dù hết sức cẩn thận nhưng đến cuối cùng vẫn không giữ được cả mẹ lẫn con, có lẽ tại trong cung xảy ra quá nhiều việc thất đức cho nên trẻ con mới khó nuôi như thế. Quãng thời gian trước muội lại phải trải qua nhiều chuyện không vui, vẫn cứ nên chú ý giữ gìn một chút thì hơn.”

Tôi đang định hỏi Đoan Quý phi xem năm xưa Thuần Nguyên Hoàng hậu đã dưỡng thai thế nào, chợt thấy Linh Tê trượt từ trên đùi Đức phi xuống, kéo tay tôi, cất tiếng cười vang trong trẻo: “Tỷ tỷ, tỷ tỷ đuổi theo tỷ tỷ kìa!”

Mọi người cùng nhìn theo hướng ngón tay con bé chỉ, chỉ thấy Lung Nguyệt đang cầm trong tay một miếng hình xếp màu đỏ chạy phía trước, đồng thời không quên đắc ý cười, nói: “Mất miếng này rồi thì con thỏ của Ôn Nghi tỷ tỷ sẽ là con thỏ không tai.”

Ôn Nghi một mặt nôn nóng muốn giành lại miếng hình xếp, một mặt lại lo Lung Nguyệt bị ngã, chỉ đành xách váy đuổi theo phía sau. “Oản Oản, muội chạy chậm thôi...”

Linh Tê thấy hai vị tỷ tỷ đuổi theo nhau như thế thì cảm thấy hết sức náo nhiệt, không ngớt cười vang vui vẻ, nói: “Tỷ tỷ đuổi theo tỷ tỷ, tỷ tỷ đuổi theo tỷ tỷ.”

Nghe thấy những tiếng nói cười ấy của Linh Tê, trong đầu tôi như lóe lên một tia chớp sáng lòa, làm tôi đầu choáng mắt hoa. Ca ca từng nói lại với tôi câu nói cuối cùng lúc sinh tiền của An Ly Dung, “Hoàng hậu, giết chết Hoàng hậu”. Rốt cuộc là An Ly Dung căm hận Hoàng hậu tới tột cùng hay là nàng ta muốn thông qua ca ca để nói với tôi một bí mật kinh người đây?

Tôi nhất thời chẳng thể đoán được ý tứ thật sự của nàng ta, chỉ khẽ lẩm bẩm: “Hoàng hậu, giết chết Hoàng hậu.”

Lúc này chỉ có Đoan Quý phi và Đức phi ở bên cạnh tôi, Đức phi nghe thế liền vội vàng đưa tay bịt miệng tôi lại, khẽ nói: “Cho dù muội có căm hận Hoàng hậu đến mấy thì cũng đừng nói những lời này ra ngoài miệng chứ, không muốn sống nữa sao?”

Đoan Quý phi ở xa hơn một chút, nghe không rõ lắm, bèn ngoảnh đầu qua hỏi bằng giọng nghi hoặc: “Muội nói là ai giết chết ai cơ?”

Nghe Đoan Quý phi hỏi vậy, làn sương dày đặc trong lòng tôi bất giác tan bớt mấy phần, rồi tôi khẽ nói: “Hoàng hậu giết chết Hoàng hậu.”

Đoan Quý phi vốn vào cung sớm nhất, bụng dạ rất sâu, mừng giận không bao giờ để lộ ra ngoài mặt, thế nhưng lúc này nghe thấy thế, hai bờ má đều không kìm được trở nên trắng bệch, đột ngột đứng dậy nói: “Hoàng hậu?” Đoan Quý phi đứng dậy vội quá, chiếc bộ dao đính trân châu trên đầu không ngớt đung đưa làm phát ra những tiếng tinh tang nhè nhẹ. “Muội đã biết được điều gì đó rồi phải không?”

Màn đêm dần buông xuống, tôi khoác áo đứng dậy, cùng Đoan Quý phi sánh vai đi vào nội điện. Đức phi rất ít khi thấy tôi và Đoan Quý phi lộ ra thần sắc kỳ dị như vậy, vội vàng dặn dò Bình Nương và Chung Nương trông chừng mấy đứa bé cẩn thận, sau đó lặng lẽ đi vào theo. Tôi bước tới bên chiếc bàn tròn đóng bằng gỗ sưa, thắp một ngọn nến Hà Dương lên, những tia sáng màu vàng cam dìu dịu tức thì tỏa ra tứ phía. Tôi và Đoan Quý phi đưa mắt nhìn nhau một lát, rồi tôi khẽ thở dài than: “Không phải muội ăn nói bừa bãi đâu, câu nói vừa rồi là lời cuối cùng của An Ly Dung lúc sinh tiền.” Tôi không muốn để Đoan Quý phi biết về cuộc gặp gỡ giữa ca ca và An Ly Dung, bèn nói: “Trước khi tự vẫn, An Ly Dung từng nhờ người nói lại lời này với muội. Trước đây muội cứ luôn cho là cô ta căm hận Hoàng hậu quá, muốn nhờ muội giết Hoàng hậu giúp cô ta.”

Hai mắt Đoan Quý phi sáng rực, nàng ta chậm rãi nói: “Với tâm cơ của cô ta, nếu thật sự căm hận thì hoàn toàn có thể tự mình ra tay, chẳng cần đợi tới lúc sắp chết mới nhờ cậy muội như thế.”

“Muội lúc trước vốn không để tâm tới câu nói đó lắm, mãi tới vừa rồi khi nghe thấy mấy lời kia của Linh Tê mới đột nhiên nghĩ ra điều mấu chốt... Hóa ra bên trong đó còn có một tầng ý tứ khác.” Tôi nhìn Đoan Quý phi chăm chú. “Nhìn vẻ mặt của tỷ tỷ vừa nãy, hình như đã có phán đoán này từ sớm rồi.”

Tôi tuy không biết về mối quan hệ giữa Đoan Quý phi và Thuần Nguyên Hoàng hậu khi xưa, thế nhưng tài gảy tỳ bà của Đoan Quý phi hoàn toàn là do Thuần Nguyên Hoàng hậu truyền dạy, chắc hẳn tình cảm giữa họ không tệ chút nào. Đoan Quý phi hình như đang đắm chìm vào dòng hồi ức xưa cũ, không nghe thấy câu hỏi của tôi, chỉ khẽ lẩm bẩm: “Khi đó ta vẫn còn trẻ, thành ra có chút ngây thơ. Từ hồi mười mấy tuổi ta đã được Thái hậu nuôi dưỡng bên cạnh rồi, chính là phi tần vào cung hầu hạ Hoàng thượng sớm nhất. Tuy là con nhà tướng nhưng ta vẫn luôn hiểu rõ, cả đời này ta chỉ có thể làm phi tần của Hoàng thượng mà thôi, tuyệt đối không có cơ hội ngồi lên ngôi hậu, do đó ta không suy nghĩ gì nhiều, sau khi được sắc phong làm Đoan Quý tần thì chỉ một lòng hầu hạ Hoàng thượng và Thái hậu. Trong gia tộc của Thái hậu có hai nữ tử tuổi tác xấp xỉ với ta, một người là Chu Nhu Tắc con dòng đích, một người là Chu Nghi Tu con dòng thứ. Trước khi vào cung thì Thuần Nguyên Hoàng hậu đã nổi danh thiên hạ rồi, còn được hứa gả cho con trai của Phủ Viễn tướng quân từ sớm, chỉ chờ ngày thành thân mà thôi. Bản thân Thái hậu cũng là con dòng thứ, cảm thấy con dòng đích khó tránh khỏi có chút yếu đuối, mỏng manh, do đó liền quyết định để Chu Nghi Tu vào cung. Vì khi đó Hoàng thượng còn trẻ, Chu Nghi Tu thì lại là con dòng thứ, không tiện sắc phong làm hoàng hậu ngay, đành lập làm Nhàn Phi trước, chờ sinh được hoàng tử thì sẽ sắc phong làm hậu. Kỳ thực ngay từ khi Chu Nghi Tu mới vào cung thì mọi người đều đã biết rõ việc này rồi, mà lúc đó Hoàng thượng đối xử với cô ta cũng không tệ, trong cung lại chỉ có ta với cô ta, do đó cuộc sống coi như cũng ổn. Không lâu sau thì Chu Nghi Tu có thai, mọi việc dường như đều phát triển đúng như dự tính, cho đến một ngày...” Đoan Quý phi lộ vẻ thổn thức, dường như chẳng muốn nhớ lại việc xưa. “Ngày đó Thuần Nguyên Hoàng hậu vâng chỉ vào cung bầu bạn với muội muội vừa có thai, ai ngờ lại gặp Hoàng thượng bên hồ Thái Dịch. Có lẽ tất thảy đều là duyên phận do ông trời sắp đặt, Hoàng thượng vừa gặp Thuần Nguyên Hoàng hậu đã yêu ngay, lập tức chạy đi năn nỉ Thái hậu đón nàng ta vào cung làm hậu. Thấy Hoàng thượng khăng khăng như vậy, Thái hậu cũng chẳng thể làm gì khác hơn ngoài đồng ý. Kỳ thực Thái hậu năm xưa hứa gả Thuần Nguyên Hoàng hậu cho con trai của Phủ Viễn tướng quân chỉ là để tăng thêm một phần trợ lực giúp Hoàng thượng đăng cơ mà thôi, lúc ấy Nhiếp chính vương lại đã chết rồi, dưới bàn tay sắt của Thái hậu có ai mà dám trái ý, thế là Phủ Viễn tướng quân chỉ đành mượn cớ “ấu tử bất tài” để xin thoái hôn, Thái hậu thì có ý muốn an ủi nên đã gả một vị quận chúa vào nhà ông ta, nhờ vậy mới giữ được thể diện cho hoàng tộc.”

Đức phi hỏi: “Hoàng thượng trước đó chưa từng gặp Thuần Nguyên Hoàng hậu ư?”

Đoan Quý phi nói: “Thuần Nguyên Hoàng hậu đã được hứa gả cho người khác từ sớm rồi, tất nhiên không tiện diện thánh, do đó hai người trước đó chưa từng gặp mặt.” Dừng một chút nàng ta lại kể tiếp: “Chu Nghi Tu thấy Hoàng thượng và Thái hậu đều như vậy thì tất nhiên không dám trái ý, liền tự mình đứng ra nói rằng đích thứ có sự khác biệt, trưởng tỷ sau khi vào cung nên được ở ngôi trên, Hoàng thượng và Thái hậu đều bất giác thở phào. Rồi sau đó Chu Nghi Tắc trở thành chủ nhân của trung cung, Chu Nghi Tu thì được phong làm quý phi, lời hứa sau khi sinh con sẽ được phong hậu tất nhiên chẳng còn hiệu lực nữa. Không lâu sau, Chu Nghi Tu sinh hạ một vị Hoàng tử, tiếc rằng vị Hoàng tử đó mang bệnh từ trong bụng mẹ, chưa đầy ba tuổi thì đã qua đời. Mà trong thời gian đó Thuần Nguyên Hoàng hậu cũng có thai. Thuần Nguyên Hoàng hậu sau khi vào cung thì đắc sủng vô cùng, cùng Hoàng thượng có thể nói là phu thê ân ái, thành ra tiên Đức phi và tiên Hiền phi vào cung muộn hơn đều đầy bụng oán khí, thường xuyên khiêu khích, Hoàng hậu chẳng qua là không buồn tính toán với bọn họ mà thôi. Hôm đó có lẽ vì đang mang thai nên dễ tức giận, tiên Hiền phi lại nói ra mấy câu hết sức mạo phạm, thế là Hoàng hậu nhất thời giận dữ phạt hai người bọn họ phải quỳ ngoài điện mà suy nghĩ lỗi lầm, kết quả là tiên Hiền phi đã bị sẩy thai. Kỳ thực khi đó còn chưa ai hay tiên Hiền phi đã có thai, Hoàng hậu cũng chỉ vô tình mà thôi, nhưng Hoàng hậu lại vì thế mà vô cùng hối hận, thường xuyên tự trách bản thân. Chu Nghi Tu có biết một chút y thuật, trước giờ lại luôn tôn kính Hoàng hậu, Hoàng thượng không yên tâm về người khác nên kêu cô ta hầu hạ kề bên. Hoàng hậu khi có thai thường xuyên khó ở, lúc lâm bồn lại đau đớn lạ thường, cuối cùng thì sinh ra một cái thai lưu rồi buông tay về trời, trước khi chết còn cầu xin Hoàng thượng đừng trút giận lên thái y, đồng thời phải chăm sóc người muội muội duy nhất của mình cho tốt. Khi đó không chỉ có mình Hoàng thượng đau xót tột cùng, ngay đến bọn ta cũng hết sức thương tâm. Hoàng hậu đối xử mọi người trong cung đều rất tốt, ai ngờ vẫn bị ông trời bắt tội, mà ngay cả đứa bé đó cũng thế, còn chưa ra đời thì đã tắt thở rồi, trên người còn có mấy vết bớt màu xanh nữa.”

“Vết bớt màu xanh? Tại sao lại như vậy? Hoàng thượng có biết không?”

“Biết chứ. Thái y nói vì thai nhi từng phải chịu cơn kinh hãi nào đó và thai khí không đủ cho nên mới xuất hiện hiện tượng này.”

“Vì có lời trăng trối của Hoàng hậu, Thái hậu thì cũng không muốn Hoàng thượng đưa nữ tử khác lên làm chủ trung cung, thế là bèn đồng ý cho Chu Nghi Tu ngồi vào vị trí đó. Còn về những chuyện sau này thì bọn muội đều đã biết cả rồi.” Đoan Quý phi chợt đưa tay nắm chặt lấy chiếc khăn lụa trải bàn, trầm giọng nói: “Khi Thuần Nguyên Hoàng hậu qua đời, Chu Nghi Tu đã khóc đến suýt ngất đi, tình tỷ muội như thế thực khiến người ta cảm động. Khi đó ta còn trẻ nên không hiểu chuyện, nhưng về sau dần phát hiện Chu Nghi Tu xem trọng ngôi hoàng hậu kia vô cùng, chẳng lẽ năm xưa lại không oán hận một chút nào ư? Thế là ta âm thầm để ý, rồi càng nghĩ lại càng sợ hãi, chỉ khổ một nỗi là không có chứng cứ gì thôi.”

Đoan Quý phi bấy lâu nay vẫn luôn trầm lặng ít nói, lần này bộc bạch tâm can như vậy thực có thể nói là hiếm có vô cùng. Đức phi chăm chú lắng nghe, hơi thở dần trở nên dồn dập. “Khi Thuần Nguyên Hoàng hậu mang thai thì cô ta hầu hạ kề bên, muốn mua chuộc thái y và những người bên cạnh Hoàng hậu không có gì là khó cả. Nhớ năm xưa muội rất mực cung kính như thế mà cô ta còn chẳng buông tha, càng đừng nói gì tới một người đã đoạt mất vị trí vốn phải thuộc về cô ta như Thuần Nguyên Hoàng hậu. Hơn nữa khi cô ta mất con thì Thuần Nguyên Hoàng hậu lại có thai, có khác nào đổ thêm dầu vào lửa đâu!” Nói tới đây, Đức phi đã lộ rõ vẻ sợ hãi, thế nhưng trong mắt lại dần bừng lên những tia nóng bỏng. “Nếu chuyện này thật sự là do cô ta làm, Thuần Nguyên Hoàng hậu và Hoàng tử thật sự là do cô ta hại chết...”

Đoan Quý phi cắt ngang lời nàng ta, bình tĩnh nói: “Chúng ta không có chứng cứ gì cả.”

Đức phi nắm chặt hai tay, nói giọng như chém đinh chặt sắt: “Nhất định sẽ có thôi. An Ly Dung vốn ở bên Hoàng hậu nhiều năm, tâm tư lại cẩn mật, cô ta nhất định đã phát hiện ra điều gì đó rồi, bằng không sẽ chẳng nói ra những lời như vậy đâu.”

Tôi cúi đầu suy nghĩ một lát rồi chậm rãi nói: “Chưa chắc. Có lẽ chúng ta đã cả nghĩ cũng chưa biết chừng.”

Đoan Quý phi đưa tay xoa nhẹ vai Đức phi, ôn tồn nói: “Ta biết là muội hận, hận cô ta hại muội không thể có con. Thế nhưng dù hận đến mấy thì cũng phải bình tĩnh, trước khi có thể đánh đổ kẻ địch thì đừng nôn nóng quá mà tự hại mình.” Hơi dừng một chút, nàng ta nói bằng giọng tự giễu: “Kỳ thực, xét kĩ ra chúng ta cũng có khác gì một đám con hát đâu.”

Tôi ngoảnh đầu lại, chợt nhìn thấy có một bóng dáng nhỏ nhắn đang đứng bên dưới bức rèm, thế là không kìm được kinh hãi kêu lên: “Lung Nguyệt, sao con lại vào đây vậy?”

Hóa ra Lung Nguyệt đã lẳng lặng đi vào đây từ lúc nào chẳng hay. Tôi không biết nó đã nghe được bao nhiêu, cũng không biết nó có hiểu hay không, chỉ thấy nó nhẹ nhàng đi tới bên cạnh Đức phi, cầm tay nàng ta, khẽ nói: “Mẫu phi, con buồn ngủ rồi.”

Đức phi đưa mắt nhìn sắc trời nặng trĩu bên ngoài cửa sổ, dịu dàng xoa đầu Lung Nguyệt. “Được, vậy mẫu phi đưa con về ngay đây.”

Đoan Quý phi bình tĩnh nói: “Chúng ta hãy giải tán đi thôi, việc này còn phải tính toán lâu dài, nhất định đừng ai sơ suất đấy.”

Tôi khẽ gật đầu, nơi đáy lòng bất giác nảy sinh mấy tia lạnh lẽo.

Giữa màn đêm tĩnh lặng trong Tử Áo Thành, mấy bận tôi trằn trọc trở mình nửa tỉnh nửa mơ, loáng thoáng nghe thấy từ phía Phi Hương điện vọng lại những tiếng đàn tì bà réo rắt, nghe hệt như tiếng mưa rơi bên ngoài cửa sổ.

Hết tập 7

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.