Hậu Cung Chân Hoàn Truyện

Quyển 8 - Chương 12: Chương 07 - phần 01



Lất phất mưa phùn hoa nhẹ rơi

Ánh dương buổi chiều độ này đã dần dần nóng lên, mang theo một chút oi bức của mùa hè, sau khi chiếu qua ô cửa sổ của Di Ninh cung liền in lên mặt đất cái bóng của những bông hoa được điêu khắc trên cửa sổ.

“Khốn kiếp!” Thái hậu đưa mắt liếc tôi, nói. “Thục phi, ai gia xưa nay vẫn luôn đặc biệt thương yêu ngươi, nhưng cứ nhìn tình hình bây giờ mà xét, ngươi coi sự thương yêu ấy của ai gia thành ra cái gì rồi?”

Thái hậu xưa nay vẫn luôn xem trọng tôi, lại vì tôi đã sinh được một hoàng tử và hai công chúa nên có nói gì thì cũng khách sáo vô cùng, dù là sau khi Hoàng hậu bị cấm túc và tôi được trao quyền quản lý lục cung thì bà ta cũng chưa từng mặt nặng mày nhẹ với tôi như thế.

Tôi hết sức sợ hãi, vội vàng quỳ xuống, nói: “Thần thiếp không rõ mình sai ở chỗ nào mà lại khiến Thái hậu tức giận như vậy, mong Thái hậu chỉ rõ.”

Thái hậu không kêu tôi đứng dậy, chỉ nói: “Ngươi xưa nay vẫn luôn thông minh lanh lợi, ai gia cũng thích cái sự thông minh lanh lợi ấy của ngươi, có điều ngươi chớ nên thông minh quá.” Bà ta thở ra một hơi rồi nói tiếp: “Thị nữ của ngươi là Hoán Bích được đưa tên vào tộc phổ rồi gả cho lục Vương gia làm trắc phi, ấu muội của ngươi Ngọc Nhiêu thì được gả cho cửu Vương gia làm chính phi, cả nhà đã vinh hiển tột cùng, thế mà ngươi còn chưa biết đủ, đi xúi giục huynh trưởng cám dỗ Tuệ Sinh. Tuệ Sinh còn nhỏ chưa biết gì, ngây thơ hết mực, chẳng rõ huynh trưởng của ngươi đã dùng thủ đoạn gì mà khiến nó cứ nhất quyết đòi được gả cho y...” Bà ta không nói tiếp nữa, chỉ giận dữ nhìn tôi.

Tôi vốn còn bình thản lắng nghe, nhưng khi thấy Thái hậu nhục mạ ca ca thì đầu óc như nổ “uỳnh” một tiếng, máu nóng bất giác xộc thẳng lên đầu.

Tôi còn chưa nói gì thì Chân Ninh Trưởng công chúa đã lên tiếng, trên khuôn mặt vốn luôn ôn hòa tràn ngập nét sầu. “Đứa bé đó cứ như bị trúng tà vậy, mấy hôm trước, sau khi đi thả diều về thì tâm sự trùng trùng không thích nói năng, ta cũng chẳng hỏi ra được điều gì. Ai ngờ đêm hôm trước, nó đột nhiên chạy tới cầu xin mẫu hậu, nói là muốn được ban hôn. Tuệ Sinh sau khi vào kinh thì chưa quen nam tử nào cả, ta cứ ngỡ là nó hồi tâm chuyển ý nhìn trúng vị trạng nguyên hoặc là thám hoa hôm đó, nào ngờ nó lại muốn được gả cho huynh trưởng của Thục phi.” Nàng ta điều chỉnh lại hơi thở rồi mới chậm rãi nói tiếp: “Mẫu hậu khi đó tức giận vô cùng, lập tức cự tuyệt. Ta nghe mẫu hậu kể thì mới hay, huynh trưởng của Thục phi đã hơn ba mươi tuổi rồi, còn từng cưới vợ sinh con, nếu gả Tuệ Sinh cho y thì há chẳng phải là... há chẳng phải là...”

Mái tóc bạc phơ của Thái hậu hơi rối, chỉ được cố định bằng một cây trâm vàng, bà ta trầm giọng nói: “Lý nào lại có chuyện Quận chúa đi làm thiếp của người ta chứ? Đúng là chuyện nực cười!”

Trong chiếc chén sứ trắng ngần, nước trà xanh biếc như màu lá mùa xuân, hương trà tỏa ra vương vất, thế nhưng bàn tay cầm chén trà của Chân Ninh Trưởng công chúa thì lại hơi run rẩy. “Tuệ Sinh từ nhỏ đã rất có chủ kiến, thấy mẫu hậu không đồng ý thì cũng không tranh cãi gì, chỉ là hai ngày nay ăn uống ít hơn hẳn, mỗi ngày đều ủ dột không vui, người cũng tiều tụy đi nhiều. Ta thân là người làm mẹ... Thục phi cũng là người làm mẹ, hẳn hiểu được lòng ta bây giờ.”

Thái hậu còn chưa bớt giận, cất giọng hờ hững: “Chân Hành quả là có phúc! Thục phi bụng dạ quả là thâm sâu! Nhà họ Chân quả là vinh hiển quá chừng! Nếu huynh trưởng của ngươi thành thân với Tuệ Sinh, như thế cả nhà ngươi đều có quan hệ sâu sắc với hoàng tộc, chẳng lẽ bây giờ ngươi đang nhòm ngó bảo tọa hoàng hậu đấy ư?”

“Thái hậu bớt giận!” Nghe thấy những lời đó, tôi liền dằn lòng lại, ngẩng lên nói. “Thái hậu nói rất đúng, cuộc hôn nhân này có vấn đề, không chỉ Thái hậu không vừa lòng, ngay cả thần thiếp cũng phản đối. Thần thiếp nghĩ như vậy không phải là vì muốn xóa mối hiềm nghi nhòm ngó bảo tọa hoàng hậu mà Thái hậu vừa nói tới, kỳ thực ngay từ đầu thần thiếp đã không tán thành chuyện này. Thái hậu thử nghĩ mà xem, xét về bối phận thần thiếp là cữu mẫu của Quận chúa, ca ca của thần thiếp hẳn nhiên cũng thuộc hàng bề trên của Quận chúa, như thế sau khi Quận chúa được gả cho ca ca của thần thiếp thì thần thiếp biết phải xưng hô ra sao đây, cuộc hôn nhân này rõ ràng là một sự loạn luân trái lẽ cương thường. Hơn nữa sau khi thê tử là Tiết thị qua đời, ca ca của thần thiếp không hề có ý tục huyền, do đó Thái hậu không cần suy nghĩ nhiều làm gì cả, cứ nên bảo trọng phượng thể thì hơn.”

Thái hậu lạnh lùng nhìn tôi. “Thục phi, ngươi thật sự nghĩ như vậy sao?”

Tôi cúi đầu thưa: “Việc này kỳ thực Quận chúa chỉ nói với Thái hậu thôi, còn gia huynh mấy hôm trước mới gặp Quận chúa lần đầu, khi đó thần thiếp cùng Đức phi và hai vị Công chúa lại đều ở bên, huynh ấy làm sao mà cám dỗ Quận chúa được? Do đó gia huynh đến giờ có lẽ còn chưa hay biết việc này, bất kể Thái hậu có phản đối thế nào thì thần thiếp cũng đều không có dị nghị gì.” Lúc này Thái hậu lặng im không nói gì thêm. Tôi cố kìm nén cơn tức giận trong lòng, xin phép cáo lui.

Hai ngày sau, Chân Ninh Trưởng công chúa tới Nhu Nghi điện gặp tôi, trên mặt tràn đầy vẻ ưu sầu lo lắng. “Tuệ Sinh vẫn cố chấp lắm.” Rồi nàng ta lại khẽ gượng cười. “Đều tại ta thường ngày đã nuông chiều nó quá.”

Tôi ngồi đối diện với nàng ta, ôn tồn nói: “Trưởng công chúa có thể nói cho Quận chúa biết việc gia huynh vô cùng nhung nhớ vong thê, như thế Quận chúa có lẽ sẽ nguội lòng.”

Chân Ninh Trưởng công chúa thở dài, than: “Ta cũng đã làm thế rồi, nhưng Tuệ Sinh lại càng cố chấp hơn, cho là ca ca của Thục phi tình sâu ý nặng.”

Tôi ngơ ngẩn bật cười. “Gia huynh tình sâu ý nặng là với tẩu tẩu thôi, với Quận chúa thì chưa chắc đã được như vậy.” Chân Ninh Trưởng công chúa đưa tay xoa trán, tỏ ra phiền não vô cùng. “Nhưng Tuệ Sinh lại không cho là như thế.”

Tôi chậm rãi nhấp một ngụm trà trong chén, sau một thoáng trầm ngâm bèn cười nói với nàng ta: “Thực ra ta hâm mộ Công chúa vô cùng.”

Nàng ta “ồ” lên một tiếng, nhìn tôi, hỏi: “Lời này của Thục phi là ý làm sao?”

Tôi nói: “Phò mã chỉ có một mình Công chúa thôi, trong khi đó ta lại phải chia sẻ Hoàng thượng với rất nhiều người.”

Nàng ta bật cười. “Lời của Thục phi xem ra là thật lòng rồi, có điều hậu phi vốn phải không ghen ghét không oán hận, Thục phi cớ gì lại nói như vậy?”

Tôi khẽ cất tiếng thở dài. “Được phu quân toàn tâm toàn ý thương yêu là nguyện vọng của tất cả nữ nhân trên đời này, ta chỉ là người thường thôi nên cũng không ngoại lệ.”

Chân Ninh Trưởng công chúa dần thu lại nụ cười. “Kỳ thực ta vẫn thường cảm thấy may mắn vì mình là công chúa, vậy nên cuộc sống mới yên ổn hơn người khác một chút.” Rồi nàng ta nhìn tôi chăm chú. “Ta hiểu, một nữ nhân chỉ khi nào thật lòng để tâm tới một người thì mới không muốn chia sẻ y với người khác.”

“Cho nên...” Tôi bình thản nhìn lại nàng ta, chậm rãi nói: “Quận chúa cần phải hiểu rõ là trong lòng gia huynh đã có tẩu tẩu rồi, giả như Quận chúa thành thân với gia huynh, vậy thì vô hình trung sẽ phải chia sẻ huynh ấy với người khác...”

“Thục phi nói vậy là không đúng.” Tôi còn chưa dứt lời thì Tuệ Sinh đã rảo bước đi vào Nhu Nghi điện. Nàng ta bước rất nhanh, tà áo gấm màu xanh lam tung bay lất phất, mới thoáng đó mà đã đi vào nội điện rồi, bức rèm châu phía sau thì không ngớt đung đưa. Nàng ta đi tới trước mặt tôi, hơi thở vẫn còn hơi hổn hển. “Ta thích Chân Hành không phải vì huynh ấy từng có chiến công hiển hách, cũng không phải vì thương huynh ấy từng phải trải qua những chuyện đau buồn. Mọi người đều cho là ta còn nhỏ nên chưa hiểu gì, kỳ thực cái gì ta cũng hiểu hết. Ngày đó đứng trên lầu thành nhìn thấy huynh ấy, ta lập tức cảm nhận được huynh ấy khác hẳn với người thường, mà ta cũng từng nghe nói về mối tình sâu nặng của huynh ấy với Tiết thị. Ở trong cung ta nhìn thấy rất rõ, trong lòng các quan văn võ trong triều chỉ có tiền đồ phú quý, còn cữu phụ thì cũng có vô số nữ tử trong hậu cung vây quanh, nào có ai biết tình là gì. Tự nơi đáy lòng ta kỳ thực rất ngưỡng mộ mối tình sâu nặng của hai phu thê Bình Dương Vương, do đó mới lại càng cảm thấy Chân Hành là một nam nhân hiếm có vô cùng. Huynh ấy bây giờ vẫn còn nhớ nhung Tiết thị, tại sao ta lại không thể ở bên huynh ấy để xoa dịu nỗi đau khổ trong lòng huynh ấy chứ?”

“Tuệ Sinh, con ngày càng vô phép rồi đấy, sao có thể hô to gọi nhỏ với Thục phi như thế chứ?” Nàng ta hạ giọng, dịu dàng nói tiếp: “Cho dù Chân Hành là một nam nhân hiếm có như lời con nói thì sao? Trong lòng y chỉ có vong thê của y thôi, gả con cho y thực là không đáng chút nào.”

“Mẫu thân!” Tuệ Sinh trợn trừng cặp mắt tròn xoe, những giọt lệ long lanh rưng rưng nơi khóe mắt. “Cái gì mà đáng với không đáng chứ? Lẽ nào con thành thân với một vị trạng nguyên lang thì là đáng hay sao? Nếu con không thích y, phải ở với y suốt cả phần đời còn lại, vậy mới là không đáng chút nào! Theo suy nghĩ của mẫu thân và ngoại tổ mẫu, con là con gái của Trưởng công chúa, thân phận tôn quý vô song, dù có gả cho ai thì cũng là không đáng, vậy thì tại sao con lại không thể chọn một người mà con thích? Chân Hành đúng là lớn tuổi hơn con nhiều, lại từng cưới vợ sinh con, còn rất mực nhung nhớ vong thê nữa, nhưng thế thì sao chứ? Chỉ cần con thích huynh ấy là được rồi!”

Tuệ Sinh là một thiếu nữ còn chưa xuất giá, sau khi nói xong những lời này liền đỏ mặt tía tai, cuối cùng không kìm được mà rơi lệ. Chân Ninh Trưởng công chúa giận đến ngây người. “Tuệ Sinh, con ăn nói lung tung cái gì thế? Nữ nhân nói ra những lời như vậy mà không biết xấu hổ sao?”

Tuệ Sinh đưa tay lên lau nước mắt, bướng bỉnh nói: “Con chỉ nói những lời thật lòng thôi, có gì đâu mà phải xấu hổ!”

Chân Ninh Trưởng công chúa còn đang định khuyên thêm, chợt một tràng tiếng vỗ tay bất ngờ vang lên không ngớt, kế đó một giọng nam nhân sang sảng vọng vào: “Nói hay lắm! Quả đúng là cháu gái của trẫm!”

Tôi ngoảnh đầu nhìn qua thấy chính là Huyền Lăng. Năm nay trời nóng sớm, lúc này vừa tan buổi chầu y đã đổi sang mặc thường phục rồi, đang cười tủm tỉm đứng trước cửa điện.

Tôi vội vàng nhún người hành lễ thỉnh an. Y đi tới đỡ tôi đứng dậy, vui vẻ nói: “May mà hôm nay vừa tan triều trẫm liền tới đây ngay, bằng không đã bỏ lỡ mất một phen ngôn luận tuyệt vời của Tuệ Sinh rồi.” Y cất tiếng cười sảng khoái. “Những lời này mà đem ra nói trước triều đường, đám hủ nho kia nhất định sẽ phải tự thẹn vì không bằng cho mà xem.”

Tuệ Sinh bất giác có chút thẹn thùng. “Cữu phụ cứ trêu cháu thôi!”

Chân Ninh Trưởng công chúa tức thì đanh mặt lại nhìn Huyền Lăng. “Mẫu hậu ắt không cho phép chuyện này xảy ra đâu, Hoàng thượng cứ nên khuyên nhủ Tuệ Sinh đi thì hơn.”

“Khuyên nhủ?” Huyền Lăng hơi nhếch khóe môi để lộ một nụ cười điềm đạm, sau đó bước tới bên cửa sổ rồi ngồi xuống, chậm rãi nói: “Chuyện của Tuệ Sinh trẫm cũng có nghe nói sơ qua, tự dưng lại nhớ đến việc Thục phi hồi cung mấy năm trước.” Đoạn y mỉm cười nhìn Chân Ninh Trưởng công chúa. “Hoàng tỷ cảm thấy Thục phi là người như thế nào?”

Trưởng công chúa gật đầu khen ngợi: “Không tệ, có thể coi là một người vợ hiền của Hoàng thượng.”

“Đúng thế, chuyện còn chưa xảy ra thì không ai biết kết quả tốt xấu thế nào. Nhớ năm xưa khi trẫm nhất quyết đòi đón Thục phi về cung, mẫu hậu không đồng ý, quần thần cũng dị nghị rất nhiều, cho rằng Thục phi là giống hồ ly mê hoặc quân vương, ai mà ngờ được Thục phi sau khi về cung liền sinh cho trẫm một vị Hoàng tử, về sau còn xử lý mọi việc vô cùng ổn thỏa nữa. Khi đó mọi người đều cực lực phản đối, trẫm liền nhủ thầm rằng cho dù về sau nàng ấy không thể sinh nở thuận lợi, cho dù về sau nàng ấy làm loạn hậu cung thì trẫm bây giờ vẫn mong đón nàng ấy về bên trẫm, nếu chỉ vì những chuyện có thể xảy ra trong tương lai mà từ bỏ thì trẫm sẽ cảm thấy nuối tiếc vô cùng.”

Lòng tôi thầm chấn động, khi ngẩng đầu lên thì bắt gặp ánh mắt chan hòa mà nóng bỏng của y chiếu tới, không kìm được khẽ nở nụ cười. “Ý của Hoàng thượng là...”

Y nắm tay tôi, ôn tồn nói: “Ý của trẫm là người làm cha mẹ xét cho cùng không thể lo cho con cái cả đời được, chuyện này chi bằng cứ để tự Tuệ Sinh quyết định đi.”

Tôi phản đối một cách yếu ớt: “Nhưng huynh trưởng của thần thiếp...”

“Dù gì thì y cũng phải tục huyền đúng không nào?” Huyền Lăng mỉm cười nhìn tôi. “So với việc về sau vâng lời cha mẹ thành thân với một người mà bản thân chẳng có chút tình cảm nào, chi bằng bây giờ hãy chọn Tuệ Sinh, bởi Tuệ Sinh dù sao cũng vô cùng thích y. Chuyện này xét ra không có hại gì với ca ca nàng cả.”

Chân Ninh Trưởng công chúa khẽ thở dài, than: “Hoàng thượng, ta thì không có gì, nhưng chỉ e mẫu hậu sẽ tức giận.”

Y ôn tồn nói: “Mẫu hậu tức giận là bởi vì quá thương yêu Tuệ Sinh và hoàng tỷ, do đó chỉ cần hoàng tỷ cùng trẫm đi khuyên giải, mẫu hậu ắt sẽ đồng ý thôi.” Hơi dừng một chút, y tươi cười nói tiếp: “Mẫu hậu vốn thương con cháu, tất nhiên là mong con cháu được vui lòng thỏa nguyện. Hoàng tỷ hãy đi cùng trẫm nhé?”

Chân Ninh Trưởng công chúa lại thở dài tiếng nữa, đưa tay khẽ vuốt ve bờ má Tuệ Sinh. “Đây là ý nguyện của bản thân con, mong là sau này con không phải hối hận.”

Huyền Lăng mỉm cười điềm đạm, đứng dậy nói: “Tự thân lựa chọn, hẳn là sẽ không hối hận rồi.” Tuệ Sinh dùng sức gật đầu thật mạnh, nở một nụ cười rạng rỡ như hoa. Huyền Lăng xoa nhẹ má tôi, ghé đến bên tai tôi khẽ nói: “Nàng hãy cho trẫm một cơ hội để bù đắp cho huynh trưởng của nàng đi, như thế sau này y mới nhẹ lòng mà sống được. Tuệ Sinh xét ra không phải là một lựa chọn tồi đâu.”

Tôi hít sâu một hơi, nhìn y chăm chú. “Được.”

Có lẽ là vì Thái hậu thương yêu con cháu, cũng có thể là vì sự khuyên giải của Huyền Lăng đã tác động tới Thái hậu, tóm lại thánh chỉ ban hôn cuối cùng đã được ban xuống, mọi người đều thầm thở phào một hơi.

Ca ca chắp tay sau lưng đứng dưới ánh chiều tà, dõi mắt nhìn tờ thánh chỉ màu vàng tươi trên chiếc bàn làm bằng gỗ tử đàn, gượng cười nói: “Dường như mỗi cuộc hôn nhân của ta đều là do người khác quyết định, lần trước là muội chọn Thiến Đào cho ta, lần này thì là Hoàng thượng ban hôn cho ta với Thừa Ý Quận chúa.”

Tôi khẽ gật đầu. “Chuyện bất đắc dĩ trên đời này quả thực có rất nhiều.” Rồi tôi lại lộ vẻ lo lắng. “Ca ca, Thừa Ý Quận chúa xuất thân cao quý nên từ nhỏ đã được nuông chiều, lần này coi như huynh phải chịu ấm ức rồi.”

Ca ca vỗ nhẹ lên mu bàn tay tôi mấy cái, ôn tồn nói: “Kỳ thực cũng có gì đâu, thời gian qua muội cùng Ngọc Ẩn và Ngọc Nhiêu đã phải gánh vác rất nhiều chuyện của nhà họ Chân rồi, ta thân là huynh trưởng, không thể khoanh tay đứng nhìn thêm được.”

Chuyện hôn nhân trên đời này chính là như thế, tôi và ca ca vốn xuất thân thế gia có lý nào mà chẳng hiểu. Được một người viên mãn, hạnh phúc như Ngọc Nhiêu đã là rất không dễ dàng rồi.

Ngoài sân lúc này hoa rơi lả tả, tôi đưa tay giúp ca ca phủi đi mấy cánh hoa đỏ rơi trên tay áo. Mùa xuân thật sự đã trôi qua, giống như quãng thời gian thơ bé đầy kỷ niệm của chúng tôi năm nào.

Ca ca đã rời đi lâu rồi mà tôi vẫn đứng lặng im trong gió, để mặc cho những làn gió mềm mại mơn trớn quanh thân thể mình, tâm trạng cũng chợt ấm chợt lạnh như những cơn gió vậy.

Cận Tịch nhẹ nhàng bước tới khoác cho tôi một chiếc áo choàng màu đỏ, ôn tồn nói: “Cứ đứng ngoài trời thế này nương nương sẽ bị nhiễm phong hàn đấy.”

Tôi khẽ gật đầu. “Thái hậu kỳ thực không hề thích cuộc hôn nhân này, cũng không hy vọng quyền thế của nhà họ Chân ngày càng hiển hách, chẳng qua là không muốn trái ý con cái đấy thôi.”

Trên khuôn mặt trắng nõn của Cận Tịch lộ ra mấy nét ưu sầu. “Thái hậu muốn giữ sự vinh hoa phú quý cho nhà họ Chu, tất nhiên không hy vọng nhà họ Chân vinh hiển quá rồi. Mối hôn sự này coi như là ván đã đóng thuyền, nương nương cần phải nghĩ cách để làm Thái hậu không còn kiêng dè nữa, bằng không cuộc sống của nương nương sau này sẽ chẳng thể nào dễ chịu được đâu.”

Nhẹ nhàng giẫm lên những cánh hoa vương vất hương thơm, tôi chậm rãi bước ra ngoài Vị Ương cung.

Có được thì tất phải có mất, đây chính là lẽ thường tình trên đời này. Cũng giống như lúc này tôi quỳ trước mặt Thái hậu, tâm trạng chẳng còn được ung dung điềm đạm như thường ngày. Tôi khấu đầu liên tục mấy lần, cất giọng nhẹ nhàng nhưng kiên định: “Thần thiếp tạ ơn Thái hậu đã thành toàn cho Thừa Ý Quận chúa và gia huynh, nhưng tự đáy lòng thần thiếp quả thực không hy vọng nhà họ Chân vì là ngoại thích mà quá hiển hách trên triều đình, do đó xin được giao ra quyền quản lý lục cung.”

“Giao ra quyền quản lý lục cung?” Thái hậu nằm nghiêng trên chiếc sạp rộng mạ vàng đóng bằng gỗ tử đàn mà chậm rãi uống trà, màu tím sậm của chiếc chăn gấm trên sạp lại càng khiến sắc mặt bà ta trông nhợt nhạt, chiếc trâm vàng vạn thọ cài trên búi tóc thì có vẻ rất nặng nề, chừng như bất cứ lúc nào cũng có thể rơi xuống. Duy có cặp hoa tai đính ngọc phỉ thúy của bà ta là ánh lên những tia sáng âm u, khiến bà ta tuy đầy vẻ uể oải, mỏi mệt nhưng vẫn không mất đi phong thái của người đứng đầu hậu cung. Sau một hồi trầm lặng, bà ta ngước mắt lên nhìn tôi rồi hờ hững hỏi: “Vậy Thục phi cho rằng ai có thể đảm nhiệm trọng trách này thay ngươi đây?”

Tôi trầm ngâm một lát rồi mới chậm rãi đáp: “Quý phi và Đức phi đều đã quen quản việc trong cung, nhiều năm nay cũng từng hiệp trợ xử lý rất nhiều sự vụ, hẳn là có thể thay thế thần thiếp. Ngoài ra, Trinh Phi tâm tư tinh tế cũng có thể thử một phen, Hân Phi thì mau mồm mau miệng làm việc hết sức gọn gàng. Đương nhiên không thể không nhắc tới Uẩn Dung, muội ấy đẹp người đẹp nết lại có tâm tư nhạy bén, thực là một nhân tài có thể bồi dưỡng.”

“Vậy ư?” Thái hậu hơi hất hàm một cái, Tôn cô cô liền đi tới bóp vai cho bà ta. Một lát sau bà ta tỏ ra thư thái dễ chịu, nhắm mắt lại, nói: “Đức phi và Quý phi thì ai gia tất nhiên yên tâm, có điều Quý phi sức yếu e là chẳng thể làm được gì nhiều; Trinh Phi và Hân Phi thì chỉ làm việc nhỏ chứ chẳng làm nổi việc lớn, không phải loại người có thể một mình đảm đương một mặt, còn về Uẩn Dung...” Thái hậu trầm ngâm một hồi lâu rồi cuối cùng mới khẽ “hừ” một tiếng. “Con phượng hoàng này e là sắp bay cao rồi.”

Tôi thầm kinh hãi, sống lưng bất giác lạnh toát từng cơn, hóa ra mồ hôi lạnh đã túa ra đầy người. Trong cung tuy có nhiều lời đồn nhưng chưa từng có ai dám nhắc đến trước mặt Thái hậu, hơn nữa Thái hậu còn thường xuyên đổ bệnh, quanh năm phải nằm giường, chẳng ngờ lại biết rõ ràng mấy chuyện này như thế. Tôn cô cô vừa khẽ bóp vai cho Thái hậu vừa chậm rãi nói: “Đức phi vốn tính ôn hòa, nếu cùng hiệp trợ quản lý lục cung với Trang Mẫn Phu nhân thì ý kiến chưa chắc đã được Trang Mẫn Phu nhân tiếp thu, dù sao Phu nhân cũng hãy còn trẻ tuổi.”

Thái hậu khẽ vỗ tay Tôn cô cô mấy cái, sau đó ngẩng khuôn mặt đầy nếp nhăn lên nhìn tôi. “Ngươi không cần phải mang quyền quản lý lục cung ra để đổi lấy sự yên tâm của ai gia, trái tim này của ai gia kỳ thực chưa được ngơi nghỉ bao giờ, cho nên cứ tiếp tục phải bận lòng cũng không sao cả.” Thái hậu gắng gượng ngồi dậy, chậm rãi nói tiếp: “Thục phi ngươi vốn rất mực thông minh, ai gia cũng chẳng ngại nói thẳng. Hoàng hậu cớ gì mà bị cấm túc, cả ngươi và ai gia đều biết rõ, mà sau khi ngôi hậu xao động, lòng người trong hậu cung cũng bắt đầu sục sôi. Ngươi chưa chắc đã không có ý gì với ngôi hoàng hậu, rất nhiều người khác lại càng là như thế. Ngươi bây giờ giao ra quyền lực cố nhiên có thể khiến ai gia tạm thời yên tâm, nhưng chỉ e sau đó ai gia sẽ lại càng thêm phiền lòng.” Thái hậu điều chỉnh hơi thở một chút rồi mới lại nói tiếp: “Ai gia bây giờ sẽ nói rõ với ngươi luôn, bất kể thế nào thì Hoàng hậu cũng không thể bị phế được, ngươi quyết không được nảy sinh suy nghĩ này, mà những người khác cũng đều như thế.”

Tôi thầm nín thở, nói: “Thần thiếp hiểu được nỗi khổ tâm của Thái hậu, ngôi hậu phải giữ yên thì hậu cung mới có thể thái bình.”

Thái hậu lạnh lùng đưa mắt nhìn tôi. “Ngươi hiểu được thì tốt. Ngôi hậu không đổi, người quản lý lục cung cũng không đổi, như thế thì tình hình mới ổn định được.”

Tôi lại khấu đầu lần nữa. “Thái hậu dạy dỗ rất phải.”

Bà ta chậm rãi xoay người để lại cho tôi một cái bóng lưng lạnh lùng và thẳng tắp. “Hoàng thượng nói đúng, chẳng qua chỉ là quận mã mà thôi.” Sau đó bà ta xua tay, nói tiếp: “Ngươi lui xuống đi!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.