Hậu Cung Chân Hoàn Truyện

Quyển 8 - Chương 13: Chương 07 - phần 02



Ba ngày sau, Thái hậu truyền chỉ ra khắp lục cung: “Ban cho Trang Mẫn Phu nhân quyền hiệp trợ quản lý lục cung, mong là hậu cung sau này sẽ càng thêm vững vàng an định.” Sau đó lại dặn dò thêm: “Trang Mẫn còn ít tuổi, mọi việc phải nghe ý của Thục phi, Thục phi cũng nên để Trang Mẫn có nhiều cơ hội rèn luyện một chút.”

Tôi thu chiếu chỉ của Thái hậu lại, uể oải tựa người vào hàng lan can, khẽ thở dài một hơi. Hoa Nghi tỏ ra hết sức khó hiểu. “Những lời này của Thái hậu thực là kỳ lạ quá, vừa muốn Trang Mẫn Phu nhân nghe lời nương nương lại vừa bảo nương nương phải buông quyền cho Trang Mẫn Phu nhân, rốt cuộc là ý làm sao chứ?”

Cận Tịch cười gượng, nói: “Ngoài Chu Nghi Tu lúc còn là Quý phi ra, chỉ có Trang Mẫn Phu nhân là được Thái hậu đích thân chỉ định hiệp trợ quản lý lục cung thế này thôi.” Hơi dừng một chút, nàng ta thấp giọng nói tiếp: “Yến Hy điện bây giờ náo nhiệt lắm, trong cung ngoài Quý phi và Trinh Phi ra thì ai cũng đã tới đó chúc mừng rồi, ngay đến Đức phi cũng không thể không nể mặt.”

“Cũng khó trách người ta lại như thế, Chu Nghi Tu vì được Thái hậu xem trọng mà đã trở thành hoàng hậu, bây giờ ngôi hậu xao động, Thái hậu hiển nhiên rất xem trọng Hồ Uẩn Dung, khó ai có thể đảm bảo nàng ta sẽ không trở thành hoàng hậu kế tiếp, với tính cách đó của nàng ta, mọi người trong cung có ai mà dám không bợ đỡ đây?” Tôi cúi đầu nhìn những chiếc móng tay dài hơn một tấc của mình, vì không bôi nhuộm gì nên tất cả đều có màu hồng phớt, thỉnh thoảng còn có mấy tia sáng mờ mờ ánh lên. “Quý phi thân phận tôn quý, không đi chúc mừng cũng chẳng sao, nhưng Trinh Phi cớ gì lại không đi vậy?”

Cận Tịch vội đáp: “Trinh Phi sau khi sinh nở thân thể vẫn luôn hư nhược, hơn nữa bấy lâu nay cũng chẳng thích qua lại với người ta, căn bản chẳng có bao nhiêu giao tình với Yến Hy điện cả, do đó chỉ sai người đưa quà mừng tới chứ không đích thân đi chúc mừng.”

Hoa Nghi nói chen vào: “Vì chuyện này mà Trang Mẫn Phu nhân rất không vui đấy. Nàng ta không ra vẻ giận dữ trước mặt người ta, chỉ nói là Trinh Phi thân thể hư nhược cần phải yên tâm tĩnh dưỡng, hai tháng tới không tiện hầu hạ Hoàng thượng, rồi kêu người bỏ lục đầu bài của Trinh Phi đi, không để nàng ta thị tẩm trong vòng hai tháng.” Rồi nàng ta thè lưỡi, nói tiếp: “Quan mới nhận chức thường phải ra oai với người ta, lần này Trang Mẫn Phu nhân làm thế quả là ghê gớm, chẳng biết Hoàng thượng có giận không nữa.”

Tôi đưa mắt lườm thị một cái. “Giờ là lúc nào rồi chứ, chớ nên ăn nói bậy bạ.” Sau đó lại khẽ thở dài. “Hoàng thượng xưa nay vốn chẳng để tâm tới Trinh Phi lắm, chắc sẽ không có dị nghị gì đâu.”

Hoa Nghi vội vàng đưa tay che miệng, không dám nói gì thêm.

Tôi ngoảnh đầu qua dặn dò Cận Tịch và Tiểu Doãn Tử: “Hiện giờ Yến Hy điện đắc thế, các ngươi ngàn vạn lần chớ có tranh đấu gì với bên đó, có việc gì thì cứ né tránh là được rồi, nếu quả thực không né tránh được thì hãy chịu khó nhẫn nhịn chứ đừng phản bác lại, càng không được để lộ ra nửa phần bất mãn nào. Đối với những người trong Vị Ương cung, các ngươi cũng nhớ phải dặn dò cẩn thận, đừng để xảy ra chút sai sót nào.”

Tiểu Doãn Tử vội vàng đáp “vâng” một tiếng, sau đó lại lén đưa mắt nhìn vẻ mặt tôi. “Nói gì thì nói, Yến Hy điện cũng đâu thể so sánh với Nhu Nghi điện của chúng ta, ngay đến Thái hậu cũng nói là bên đó phải nghe lời nương nương...” Y thấy tôi im lặng không nói gì, bèn câm bặt không dám nói tiếp nữa.

Tôi nhìn cảnh cây cối um tùm, xanh biếc bên ngoài cửa sổ, tâm trạng bất giác có chút thấp thỏm không yên, liền nói rành rọt từng chữ một: “Hãy ghi nhớ kĩ một câu này, chỉ cần là việc có liên quan tới Yến Hy điện thì nhất định phải né tránh và nhẫn nhịn.”

Cận Tịch dịu giọng khuyên nhủ tôi: “Nương nương kỳ thực không cần buồn phiền như thế.”

Tôi hơi nhếch khóe môi để lộ một nụ cười hờ hững. “Ta đâu có buồn phiền gì. Thời gian này chúng ta cần yên tĩnh một chút, có như vậy ta mới học được cái sự quyền mưu của Thái hậu.”

Cận Tịch mỉm cười gật đầu, không nói gì thêm.

Thời gian này Hồ Uẩn Dung cực kỳ đắc sủng, lại được Thái hậu thương yêu, ngay cả tôi cũng phải tỏ ra hết sức nhún nhường, thành ra trong chốn Tử Áo Thành này, nàng ta gần như có thể hô mưa gọi gió, đắc chí vô cùng.

Thái hậu mười phần xem trọng Hồ Uẩn Dung, ngay cả chuyện thành thân của ca ca tôi với Thừa Ý Quận chúa cũng giao cho nàng ta và tôi cùng lo liệu. Tôi tranh thủ lúc không có ai liền cười nói với nàng ta: “Thái hậu tuy nói như vậy nhưng Phu nhân biết đấy, hiện giờ bạc trong phủ Nội vụ không còn nhiều như xưa, mà đây dù sao cũng là chuyện của nhà họ Chân, nếu ta làm xuề xòa quá thì ảnh hưởng đến mặt mũi của Thái hậu và Trưởng công chúa, lại dễ bị người ta nói là làm bộ làm tịch, còn nếu ta làm long trọng quá thì e người ta sẽ nói là ta thiên vị nhà mẹ đẻ. Suy đi nghĩ lại, ta thấy chuyện này chỉ có thể nhờ vào muội muội thôi.”

Hồ Uẩn Dung nghe thế khẽ nở một nụ cười điềm đạm, chậm rãi nói: “Thục phi tỷ tỷ đã mở lời như thế rồi, muội tất nhiên không thể thoái thác, có điều chắc tỷ tỷ cũng rõ, thời gian gần đây biên cương với Hách Hách không được yên ổn lắm, tiền bạc đa phần phải dùng làm quân phí, lễ thành thân của Chân đại nhân với Thừa Ý Quận chúa muội tuy cũng muốn tổ chức thật long trọng nhưng hiềm rằng không bột khó gột nên hồ...” Nàng ta không nói tiếp nữa, chỉ lẳng lặng đưa mắt nhìn tôi.

Tôi khẽ cười, nói: “Muội muội cứ làm chủ là được rồi, ta thì chỉ việc nghe theo sự an bài của muội muội thôi.”

Nàng ta cười vang sảng khoái làm những món đồ trang sức châu ngọc đầy đầu không ngớt đung đưa. “Xưa nay bổng lộc hằng tháng của tỷ tỷ vẫn đứng hàng đầu trong cung, nhưng cũng khó trách, bên cạnh tỷ tỷ có nhiều trẻ con, không như muội đây chỉ có mình Hòa Mục.”

Tôi mỉm cười khách sáo. “Muội muội phúc lắm thọ nhiều, Hòa Mục như thế mới gọi là có phúc chứ.”

Nàng ta cười tươi rạng rỡ, không nói nhiều thêm, rồi chúng tôi từ biệt nhau mà không chuyện trò gì nữa.

Chiều tối hôm ấy, khi tôi đang ngồi dưới cửa sổ cắt tỉa một bó hoa bách hợp đuôi cáo thì Cận Tịch đi vào bẩm báo: “Trang Mẫn Phu nhân đã dặn dò phủ Nội vụ cắt giảm một nửa bổng lộc hằng tháng của Nhu Nghi điện và Không Thúy điện, phần của nương nương thì bị cắt hai phần ba, riêng có bổng lộc của tứ điện hạ là không giảm chút nào cả.”

Tôi khẽ gật đầu. “Bây giờ nàng ta muốn lập uy, ta thì là người đứng mũi chịu sào, nàng ta cắt giảm bổng lộc của ta cũng là chuyện trong ý liệu mà thôi, các ngươi phải chịu thiệt chỗ nào ta sẽ tìm cách bù đắp, còn về Trinh Phi thì thứ nhất là nàng ta sinh được hoàng tử, thứ hai là lần trước nàng ta từng đắc tội với Hồ Uẩn Dung, cho nên việc này cũng có thể hiểu được.”

Cận Tịch cúi đầu nói: “Nô tỳ kỳ thực chẳng mấy để tâm tới việc này, có điều trong lòng lại thầm thắc mắc, tại sao mọi người ở Nhu Nghi điện đều bị cắt giảm bổng lộc mà chỉ có mình tứ điện hạ là không bị ảnh hưởng gì?”

Tôi khẽ phủi chỗ phấn hoa dính nơi đầu ngón tay đi, chậm rãi nói: “My Trang tỷ tỷ từng có ơn với nàng ta, chắc tại nàng ta nghĩ tới ân tình cũ nên mới đặc biệt coi trọng Nhuận Nhi như thế.”

Cận Tịch mấp máy khóe môi, dường như có điều do dự. Tôi nói: “Ngươi muốn nói gì thì cứ việc nói đi.”

Cận Tịch trầm ngâm cất tiếng: “Nô tỳ cũng chỉ phán đoán thôi, nhưng Trang Mẫn Phu nhân nhất định đã biết việc mình không thể sinh nở nữa, mà nàng ta lại muốn ngồi lên ngôi hậu. Tuy gia thế và quyền lực của nàng ta đều hơn nương nương, có điều về đường con cái thì rõ ràng không thể so với nương nương được. Nhưng Chu thị từng nhận Hoàng trưởng tử làm con nuôi...”

“Ngươi nghĩ là Hồ Uẩn Dung sẽ học theo Chu Nghi Tu ư?”

“Hoàng trưởng tử tuy đã thành thân rồi nhưng về danh nghĩa vẫn là con nuôi của Chu thị, còn nhị điện hạ và tam điện hạ thì đều vẫn còn mẹ ruột, duy có tứ điện hạ...” Thị lén đưa mắt nhìn tôi, không nói tiếp nữa.

Tôi hiểu ra, tiện tay múc một ít nước tưới lên những cánh hoa, trầm giọng nói: “Nhuận Nhi là cốt nhục duy nhất của My Trang tỷ tỷ, ta quyết không để nó trở thành con cờ giúp cho người khác ngồi lên ngôi hậu được.”

Lễ thành thân của ca ca rốt cuộc vẫn được tổ chức hết sức phong quang rầm rộ, mà khi tôi gặp lại y thì đã là một tháng sau đó rồi. Lúc này ca ca vừa đi Lương Châu thăm phụ thân của Thừa Ý Quận chúa về, rồi vào cung gặp tôi ngay.

Đang là buổi chiều giữa hạ, trong điện chỉ có những tiếng đồng hồ nước tí tách vang lên, vẻ tịch mịch vô cùng.

Khi kể về chuyến đi Lương Châu, ca ca không kìm được nói tới chuyện ở biên cương nơi phò mã trấn thủ, sau đó lại nói: “Trưởng công chúa từng nói với ta là nếu ta tới đó cùng nhạc phụ trấn thủ biên quan, hai bên sẽ có thể cùng tiến cùng lùi.” Dừng một chút, ca ca lại nói tiếp: “Dù sao bây giờ ta với họ cũng là người một nhà, mà con rể phân ưu cho nhạc phụ là lẽ đương nhiên, hơn nữa ta cũng muốn...”

“Ca ca, chúng ta bây giờ không thể đụng tới binh quyền, dù chỉ là một chút thôi cũng không được. Bài học lần trước chẳng lẽ huynh quên rồi sao?” Tôi gõ ngón tay xuống mặt bàn làm phát ra những tiếng “cộc cộc”, vừa gõ vừa trầm giọng nói. “Hoàng thượng vô cùng kiêng kỵ những người nắm binh quyền trong tay, huynh từng chịu thiệt về việc này hẳn là hiểu rất rõ ràng, do đó huynh hãy nghe lời muội mà rời xa binh quyền, chịu khó giao du với những người phong nhã thì hơn.”

Ca ca thoáng lộ vẻ nghi hoặc. “Giao du với những người phong nhã? Ta vốn đâu có giỏi việc này.”

Ngoài cửa sổ gió hè thổi nhẹ, một cánh chuồn chuồn đậu trên nhụy hoa sen, dường như đang cảm nhận một tia u sầu khó mà dùng lời để miêu tả giữa mùa hè nóng nực. Tôi mỉm cười, nói: “Không giỏi cũng không sao hết, ca ca chỉ cần suy nghĩ kĩ một chút là được rồi.”

Ca ca vốn thông minh, mấy năm nay lại phải bập bềnh chìm nổi, nếm trải đủ nỗi khổ đau, do đó đầu óc càng thêm minh mẫn, chỉ thoáng suy nghĩ đã lập tức hiểu ra.

Bản triều vốn trọng văn, mà Huyền Lăng ngoài miệng tuy không nói gì nhưng sau chuyện của Nhữ Nam Vương cùng biến cố của nhà họ Chân thì bất cứ người sáng mắt nào cũng đều biết rõ, đương kim Hoàng thượng cực kỳ kiêng kỵ những vị võ tướng biết cầm quân đánh trận, thế là phong khí trọng văn khinh võ trong triều ngày một sâu sắc hơn. Ca ca mà qua lại với các văn nhân sĩ tử thì thứ nhất là có thể tránh được sự nghi ngờ và đề phòng của Hoàng thượng, thứ hai là các văn nhân vốn đại diện cho ngôn luận trong thiên hạ, chỉ cần ca ca thân thiết với bọn họ rồi thì bọn họ ắt sẽ nói tốt cho tôi và Hàm Nhi, như thế sau này có tính toán gì cũng dễ dàng hơn rất nhiều. Hiện giờ Huyền Lăng chỉ có bốn vị hoàng tử là Dư Ly, Dư Bái, Dư Hàm và Dư Nhuận. Dư Ly tuy lớn tuổi nhất nhưng chỉ là con nuôi của Hoàng hậu, kỳ thực là do Cẩn Phi vốn sợ tội tự sát sinh ra, xưa nay không được Huyền Lăng yêu thích lắm, dù Hoàng hậu từng dốc sức muốn lập y làm thái tử nhưng cuối cùng việc vẫn chẳng thành. Còn Dư Bái của Trinh Phi và Dư Hàm của tôi thì vốn sinh cùng ngày cùng giờ, chẳng qua chỉ hơn kém nhau một khắc mà thôi, tuổi tác có thể nói là tương đương, có điều xét về thân phận thì Trinh Phi thua kém tôi rất nhiều, hơn nữa trong cung xưa nay vốn có quy củ là có con đích thì lập con đích, không có con đích thì lập người hiền, không hề có sự phân chia trưởng thứ, do đó chỉ cần không phải là hoàng tử do Hoàng hậu sinh ra thì tuổi tác lớn nhỏ thế nào cũng không quan trọng. Ngoài ra bấy lâu nay tôi vẫn thầm quan sát Trinh Phi, thấy tính tình nàng ta rất giản dị, chưa chắc đã có lòng nhòm ngó cái ngôi vị thái tử kia cho con mình.

Quan viên trong triều vốn không biết rõ lắm về các phi tần trong cung, chỉ từng nghe nói tới tôi và Hoàng hậu. Nhưng Hoàng hậu kém bề con cái, xưa nay lại chẳng dính dáng gì đến triều đường, còn tôi thì sau khi hồi cung đã khá nổi danh, lâu nay còn được Huyền Lăng cho phép xem tấu chương và bàn luận việc triều chính, nếu lại có thêm sự giúp đỡ của ca ca thì rõ ràng là như hổ thêm cánh rồi.

Tôi nói với ca ca: “Ca ca xưa nay vẫn luôn hiếu võ, như vậy kỳ thực cũng rất tốt, có điều nếu có thể văn võ kiêm toàn thì lại tốt hơn nhiều. Hơn nữa nếu huynh có thể tụ tập cùng các sĩ tử uống rượu làm thơ, viết văn biên sử thì lại càng tuyệt vời không gì bằng. Kỳ thực việc này cũng chẳng có gì là khó, chỉ cần ca ca đứng ra làm đầu dẫn mối tụ họp các sĩ tử lại với nhau là được rồi, việc về sau thì cứ giao cho bọn họ thôi. Tân tẩu tẩu cùng với nhạc mẫu đại nhân Chân Ninh Trưởng công chúa của ca ca có lẽ sẽ rất thích điều này đấy. Quận chúa còn trẻ, ắt là rất thích thi từ ca phú, lại vừa thành thân với ca ca, ca ca cứ tìm một vài chuyện hợp với sở thích của nàng ta mà làm, há chẳng phải là rất hay ư?”

Ánh mắt ca ca bỗng trở nên ảm đạm, dường như đang nhìn về nơi chân trời xa tắp mà ngơ ngẩn, một hồi lâu sau ca ca mới khẽ nói: “Nếu Thiến Đào còn tại thế, chẳng biết liệu nàng ấy có thích không?”

Lời của ca ca như một nhát búa gõ mạnh vào trái tim tôi, làm tôi bất giác ngẩn ngơ thầm nghĩ, Huyền Lăng mỗi lần nghĩ tới điều gì liệu có tự hỏi rằng, liệu Uyển Uyển có thích không như thế này không?

Tự đáy lòng vang lên những tiếng đì đùng ầm ĩ, vô vàn nỗi chua xót không ngớt trào dâng làm trái tim tôi như quặn xé từng cơn, đau đớn tột cùng. Hóa ra chúng tôi đều là những con người đáng thương, đáng thương tột độ.

Cận Tịch thấy tôi ngơ ngẩn thẫn thờ, ca ca thì cũng lặng im không nói, hai bên chỉ ngồi nhìn nhau mà ôm những mối tâm sự riêng, liền gọi một tiểu cung nữ lại, sai bưng trà mới lên, sau đó đưa vào tay tôi. “Trà nguội mất rồi, đây là trà mới mang lên, nương nương với quận mã gia tranh thủ uống đi cho nóng.” Nước trà trong chén lúc này vẫn còn bốc hơi nghi ngút, hơi nóng truyền qua chén ngọc tới những ngón tay lạnh giá của tôi, mang tới một chút cảm giác tê tê và đau nhói.

Tôi chậm rãi nhấp một ngụm trà, biết là Cận Tịch đang nhắc nhở tôi, bèn cố gắng kìm nén tâm trạng đang xao động, nhẹ nhàng cất tiếng: “Có mấy câu này không biết ca ca đã từng nghe nói tới chưa?”

Ca ca xoay người lại, lộ vẻ chăm chú nói: “Muội muội có gì cứ nói đi.”

“Non sông phóng mắt cõi mênh mông, mưa gió tội xuân hoa tàn rụng, chi bằng họp mặt với nhau luôn[7].” Tôi làm bộ vô tình nói. “Án Đồng Thúc[8] viết từ quả là rất hay, nói hết được những nỗi niềm cũ mới trên thế gian này.”

[7] Trích Hoán khê sa - Nhất hướng niên quang hữu hạn thân của Án Thù. Dịch thơ: Nguyễn Đương Tịnh. Nguyên văn Hán Việt: Mãn mục sơn hà không niệm viễn, lạc hoa phong vũ canh thương xuân, bất như liên thủ nhãn tiền nhân - ND.

[8] Đồng Thúc là tên tự của Án Thù - ND.

Ngoài miệng tôi tuy an ủi ca ca như thế nhưng nơi đáy lòng kỳ thực cũng ngợp đầy nỗi thê lương, chẳng rõ những lời an ủi ấy ca ca có nghe lọt tai không nữa.

Một lát sau ca ca khẽ thở dài một hơi, chậm rãi nói: “Quận chúa đối xử với ta không tệ.”

Tôi gật đầu. “Ca ca hiểu được vậy thì tốt...”

“Nhưng Thiến Đào...” Ca ca suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn nói ra suy nghĩ trong lòng: “Nàng ấy là thê tử kết tóc của ta.”

Tôi vô thức ngoảnh đầu qua một bên, trong giọng nói dần để lộ ra những tia đau xót: “Muội biết là ca ca vẫn cảm thấy rất thương tâm mỗi khi nhớ đến tẩu tẩu, tẩu tẩu từng vì ca ca mà phải chịu biết bao nhiêu nỗi khổ, nhưng đến cuối cùng ngay cả tính mạng cũng không giữ được. Chúng ta là những người sống sót sau cơn biến cố ấy, chúng ta nhất định phải tìm cách báo thù cho tẩu tẩu, còn cả Trí Ninh nữa, nó mới chỉ là một đứa bé còn nằm trong tã lót, chưa hiểu chuyện gì, chẳng ngờ những kẻ táng tận lương tâm đó vẫn đành lòng ra tay.”

Tôi thấy trong mắt ca ca bùng lên những tia đau thương tột độ, đành chuyển hướng khuyên nhủ: “Bây giờ ca ca đã thành thân với Quận chúa, Quận chúa thì lại một dạ tình si với ca ca, ca ca thực sự không nên vì người đã mất mà phụ lòng Quận chúa. Mối tâm tư này của ca ca quyết không thể để lộ ra trước mặt Quận chúa. Quận chúa vẫn còn trẻ, không chịu nổi những sự đả kích như vậy đâu.” Tôi thấy ca ca đã có chút xao động, bèn nói tiếp: “Một khi biết ca ca vẫn còn rất mực nhớ nhung Thiến Đào tẩu tẩu như thế, Quận chúa nếu có tâm tư khoáng đạt thì tất nhiên sẽ thông cảm cho ca ca, nhưng nếu nàng ta suy nghĩ không thông suốt thì rất có thể sẽ gây náo loạn, còn trút giận lên Thiến Đào tẩu tẩu nữa, tới lúc đó nàng ta lúc nào cũng ôm hận trong lòng, như thế Thiến Đào tẩu tẩu dù ở dưới suối vàng cũng khó mà yên nghỉ. Ngoài ra, nếu Hoàng thượng và Trưởng công chúa biết việc này, rất có thể họ sẽ nghi ngờ ca ca vẫn còn ôm lòng oán hận... Việc này ca ca nhất định phải suy nghĩ kĩ đấy.”

Ca ca trầm ngâm một lát rồi nói: “Ta hiểu, dù ta có nhớ Thiến Đào tới mấy thì cũng sẽ chôn giấu nàng ấy ở nơi đáy lòng. Có điều trong cuộc đời này, dù thế nào thì cũng vẫn là ta có lỗi với nàng ấy.”

Tôi thầm buồn bã, bèn khẽ nói: “Ca ca kỳ thực không có lỗi gì với tẩu tẩu cả, khi còn tại thế, tẩu tẩu mỗi ngày ở bên ca ca đều cảm thấy vô cùng vui vẻ. Có điều... nếu ca ca cứ nhất định nghĩ là mình có lỗi với tẩu tẩu, vậy thì xin thứ cho muội muội lắm mồm một câu, tất thảy xét cho cùng chỉ là bởi bất đắc dĩ mà thôi. Hy vọng ca ca bây giờ chớ nên phụ lòng người trước mắt.”

Ca ca chỉ ngẩn ngơ ngồi đó, bóng hoa bóng lá từ ngoài cửa sổ chiếu vào in lên người y như tạo thành một bức tranh thủy mặc vẽ hình non nước, lại càng làm tôn lên dáng vẻ cô đơn buồn bã trên khuôn mặt khôi ngô tuấn tú kia.

Non sông phóng mắt cõi mênh mông, mưa gió tội xuân hoa tàn rụng, chi bằng họp mặt với nhau luôn. Tôi thầm đọc đi đọc lại mấy câu từ ấy trong lòng, bất giác cảm thấy có chút heo hắt u buồn. Người trước mắt tôi chẳng phải chính là Huyền Lăng ư? Nhưng, y thì có gì đáng để tôi phải nặng lòng? Non sông phóng mắt cõi mênh mông, chỉ có người đó mới có thể làm tôi chưa ngừng thôi nhung nhớ. Ngay đến bản thân mình mà tôi cũng không thuyết phục được, vậy thì tôi dựa vào cái gì để thuyết phục ca ca đây? Mấy câu vừa rồi của tôi đúng là một chuyện nực cười nhất trên đời, đến nỗi khiến người ta cười ra nước mắt.

Một hồi lâu sau, ca ca đưa mắt nhìn tôi chăm chú, cất giọng mang đầy ý vị sâu xa: “Hoàn Hoàn, muội lần này hồi cung, trong lòng hình như đã có thêm rất nhiều tâm sự.”

Tôi thấy mắt ca ca sáng như đuốc, rõ ràng có ý muốn nói chuyện thẳng thắn, bèn cười gượng, nói: “Con người lớn lên rồi, tâm sự nhiều thêm cũng là lẽ thường thôi. Huống chi giờ muội đã là mẹ của ba đứa con, lẽ nào còn có thể ngây thơ như một thiếu nữ còn chưa xuất giá ư?”

Ca ca không kìm được lộ rõ vẻ xót thương. “Muội xuất cung rồi lại vào cung, chỗ đứng vốn bấp bênh vô cùng, may mà Hoàng thượng còn sủng ái muội hơn trước, rồi muội lại sinh được hoàng tử, nhờ thế mới đứng vững được trong hậu cung. Có điều càng ở ngôi cao, càng được sủng ái nhiều thì lại càng giống như đi trên băng mỏng... Bây giờ có vô số người đang nhìn chằm chằm vào muội mà rình mò hãm hại, muội không còn là vị thiên kim tiểu thư của nhà họ Chân được vô số người bảo vệ như trước đây nữa rồi.”

Trái tim bất giác ấm lên rất nhiều, tôi khẽ cười, nói: “Ca ca không cần lo lắng cho muội. Trước đây khi còn ở nhà, việc gì cũng là ca ca đứng ra gánh vác, bây giờ muội đã có thể cùng tiến cùng lùi với ca ca rồi. Muội nhất định sẽ làm tốt mọi việc, không để ca ca phải lo lắng.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.