Hậu Cung Chân Hoàn Truyện

Quyển 8 - Chương 28: Chương 15 - phần 01



Bao phen hồn mộng được tương phùng[25]

[25] Trích Giá cô thiên - Thái tụ ân cần phủng ngọc chung của Án Kỷ Đạo. Dịch thơ: Nguyễn Thị Bích Hải. Nguyên văn Hán Việt: Kỷ hồi hồn mộng dữ quân đồng - ND.

Chờ khi đoàn người đó tới gần rồi, chỉ thấy tất cả đều mặc trang phục binh sĩ Đại Chu, người thì nhanh nhẹn cường tráng, ngựa cũng cao lớn uy phong. Mười hai kỵ sĩ đi đầu phi ngựa tới cách chúng tôi chừng hơn ba mươi bước chân thì tách sang hai bên, nhường đường cho kỵ sĩ theo sau tiến tới. Người đó mặc một bộ giáp trụ màu trắng bạc, sau lưng còn khoác áo choàng phấp phới bay khiến dáng vẻ anh tuấn lại càng tăng thêm mấy phần.

Cảm giác ấm áp không kìm được trào dâng tự đáy lòng, cuối cùng ngưng tụ lại và biến thành những giọt lệ rưng rưng trong mắt tôi.

Tôi chưa từng nghĩ rằng y sẽ tới đây như thế.

Ma Cách đưa mắt liếc tôi, đoạn nhướng mày nhìn y, nói: “Thực không ngờ các hạ lại xuất hiện ở đây vào lúc này.”

Y ngồi trên ngựa, cung tay cười, nói: “Khả hãn vội vã rời khỏi Đại Chu, Thanh không kịp đưa tiễn, lại sợ sau này khó mà gặp lại, do đó mới đặc biệt tới đây.” Rồi y lại nhìn qua phía tôi. “Hoàn Nhi, nàng đưa tiễn Khả hãn đã lâu rồi, nên theo ta quay về thôi.”

Binh mã xung quanh đều không có hành động gì, bốn phía chỉ có tiếng gió thổi vù vù không ngớt, thỉnh thoảng lại xen lẫn vài tiếng ngựa kêu phì phì. Tôi hơi sững ra, bao nhiêu năm nay y chưa từng gọi tôi là “Hoàn Nhi” trước mặt người ngoài như thế. Dõi mắt nhìn đi, tôi thấy bên cạnh y là A Tấn và một thiếu niên vô cùng tuấn tú, còn sau lưng họ thì chỉ có khoảng hơn ngàn người, nhìn lối ăn mặc thì đều là thân vệ trong vương phủ, chắc hẳn đều là người của phủ Thanh Hà Vương và Bình Dương Vương, không có người ngoài đi theo. Tôi thoáng yên tâm hơn một chút, thế nhưng ngay sau đó trái tim đã lại nảy lên liên hồi, một khi Huyền Lăng biết việc y xuất quan thì hậu quả sẽ như thế nào...

Lòng tôi đau đớn không thôi, Huyền Thanh ơi Huyền Thanh, muội đã phải tìm đủ mọi cách để giữ cho huynh được an toàn, huynh cớ gì còn vì muội mà mạo hiểm như thế chứ?

Ma Cách hờ hững đưa mắt nhìn y. “Các hạ là thân vương của Đại Chu, hẳn cũng biết rõ tại sao nàng ta lại theo ta xuất quan.” Hơi dừng một chút, hắn nhếch khóe môi cười khẩy. “Nếu như không nỡ thì cũng phải là phu quân của nàng ta đến đây đòi người, các hạ định dựa vào thân phận gì để đón nàng ta về đây?”

Lời này thực là vô cùng sắc bén, tôi nghe mà màng nhĩ đau nhói từng cơn, nhưng Huyền Thanh vẫn tỏ ra bình thản như thường. “Năm xưa gặp gỡ trên Huy Sơn cứ ngỡ Khả hãn là người sáng mắt, ai ngờ hôm nay còn bắt Thanh phải nói rõ mọi điều, như thế thì còn đâu là sự anh minh của vua một nước nữa.”

Ma Cách cười khà khà, nói: “Lá gan của các hạ lớn thật, đến cả lời này mà cũng dám nói ra.”

Huyền Thanh nhíu chặt đôi mày, lộ vẻ đau xót nhìn tôi chăm chú. “Năm xưa Thanh bỏ lỡ cơ hội, không thể giữ thê tử lại bên mình, bao năm nay vẫn luôn tiếc nuối, hôm nay quyết không thể giẫm lên vết xe đổ của ngày xưa.”

Ma Cách đưa mắt nhìn lướt qua đội ngũ sau lưng Huyền Thanh, lại chỉ tay vào mấy chục vạn đại quân của mình, lộ vẻ xem thường, nói: “Các hạ cho rằng chỉ bằng vào nhúm người kia mà có thể làm nên chuyện được sao?”

Huyền Thanh mỉm cười, nói: “Không phải là dựa vào bọn họ, chỉ có một mình ta thôi.” Trong cặp mắt màu hổ phách ánh lên những tia ấm áp, y nhìn tôi rất mực dịu dàng: “Tuy thiên vạn nhân, ngô vãng hĩ[26].”

[26] Đây là một câu trong sách Mạnh Tử: Công Tôn Sửu Thượng. Dịch nghĩa: Dù trước mặt là ngàn vạn người, ta cũng quyết không lùi bước. Toàn đoạn: Tự xét lại bản thân, nếu thấy mình đuối lý, dù chỉ đối mặt với người dân áo vải tay không tấc sắt, ta cũng sẽ không dọa nạt. Trái lại, nếu tự xét thấy không thẹn với lòng, dù trước mặt là ngàn vạn người, ta cũng quyết không lùi bước - ND.

Ma Cách cười lạnh, nói: “Thanh Hà Vương vượt ngàn dặm xa xôi tới đây chỉ là để nói đùa với bản hãn mấy câu này thôi sao?”

Huyền Thanh đưa mắt nhìn hắn, cất giọng ôn hòa: “Hôm nay Thanh dám tới đây đón Hoàn Nhi về, tất nhiên không sợ Khả hãn người đông thế mạnh. Nhưng Khả hãn là vua một nước, dù có dùng đại quân áp trận thì Thanh cũng không dám nói nhiều.”

Ma Cách nghe thế thì tức giận, khẽ “hừ” một tiếng, trong giọng nói thấp thoáng lộ ra mấy tia sắc bén: “Các hạ không cần nói khích làm gì, bản hãn vốn chẳng thèm lấy đông hiếp ít!” Hắn ngẩng cao đầu, ngạo nghễ nói. “Người Hách Hách có quy củ là nếu vì nữ nhân mà nảy sinh tranh chấp, vậy thì đó là chuyện riêng của hai nam nhân.”

Huyền Thanh tung người nhảy xuống ngựa, cất giọng cung kính: “Tuy Khả hãn đã từng dùng Thập Hương Nhuyễn Cân tán để bắt Thanh, nhưng chỉ bằng câu nói này cũng đủ chứng tỏ rằng Khả hãn là người quang minh lỗi lạc.”

Ma Cách bất giác bật cười. “Đó là việc nước, mấy thứ thủ đoạn như thế ta chẳng thèm dùng vào việc hôm nay.”

Một gã tùy tùng sau lưng Ma Cách nghe y nói vậy thì không kìm được cau mày đi lên phía trước, nói mấy câu gì đó. Ma Cách nghe xong thì nhíu mày, xua tay nói: “Không cần các ngươi lo.” Rồi hắn thu ý cười, nói với Huyền Thanh: “Ngươi muốn mang nàng ta đi, vậy thì phải hỏi thanh Tiêu Vĩ Viên Nguyệt đao trong tay ta trước đã!”

Huyền Thanh khẽ nở nụ cười. “Tiêu Vĩ Viên Nguyệt đao đúng là rất nổi danh, tiếc rằng trong mắt Huyền Thanh ta thì chẳng khác nào một khối sắt rỉ. Bảo đao lợi khí tuy sắc bén nhưng lẽ nào có thể so được với sự cứng rắn của lòng người ư?”

Mấy lời này của y không ngờ lại gần giống với những lời mà tôi đã nói với Ma Cách vừa rồi, lòng tôi bất giác mềm đi, chăm chú nhìn y mà mỉm cười không nói gì. Y nhìn lại tôi, nở một nụ cười dịu dàng rất mực.

Lòng tôi lúc này ngập tràn một thứ cảm giác vô cùng thư thái, hóa ra tôi và y thật sự tâm tư tương thông, chỉ cần chúng tôi có thể ở bên nhau, dù phải sa thân vào tuyệt cảnh thì cũng đâu có xá gì. Sau khi suy nghĩ như vậy, tôi bất giác nhủ thầm, trên thế gian này, dù là việc gì cũng không thể khiến tôi sợ hãi nữa, chỉ cần có y ở bên là đã đủ rồi.

Tôi chậm rãi bước tới bên cạnh y, đưa tay cởi khăn che mặt, cười tươi, nói: “Thanh đao đó sắc lắm, huynh phải cẩn thận đấy!”

Y cũng khẽ mỉm cười. “Được, ta còn phải đưa nàng rời khỏi đây nữa mà.”

Ma Cách đứng một mình trước mặt mọi người, thấy tôi và y tươi cười trò chuyện với nhau như thế thì đặt tay lên cán đao, nói với Huyền Thanh: “Bản hãn khuyên các hạ một câu này, ngay cả Hoàng đế Đại Chu cũng đã đồng ý để Chân Hoàn làm yên thị của ta, đây là chuyện mà không ai thay đổi được, các hạ chỉ là một vương gia nhàn tản, kỳ thực không nên nhúng tay vào vũng nước đục này làm gì.”

Huyền Thanh tuy trả lời y nhưng ánh mắt lại dừng trên người tôi. “Hôm nay chỉ cần Huyền Thanh ta còn một hơi thở thì quyết sẽ không để mất Hoàn Nhi lần nữa. Trong cuộc chiến lần này, ta có lẽ không địch lại Khả hãn, nhưng nếu như sợ hãi thì chẳng xứng là nam nhi!” Những lời này của y hết sức lỗi lạc, lại xen giữa tiếng gió cát vù vù, vẻ oai phong lẫm liệt càng tăng thêm bội phần.

Kế đó, y kéo tôi ra sau lưng, khẽ nói: “Nàng yên tâm, có ta ở đây rồi.”

Tôi khẽ gật đầu, lẳng lặng nắm chặt lấy bàn tay y, chợt lại nhìn thấy trên vai áo y có một vết rách nhỏ, chắc hẳn là do cưỡi ngựa vội quá mà ra, nhưng y dù đã rách áo rồi mà vẫn chẳng hề hay biết. Tôi rút một cây trâm nhỏ dài từ trên búi tóc xuống, lại rút từ trên vạt váy ra một sợi chỉ mà buộc vào đầu cây trâm, kế đó dịu dàng nói: “Áo của huynh rách rồi kìa, để muội vá áo cho huynh trước đã.”

Y nói: “Được, đã lâu lắm rồi nàng không vá áo cho ta.”

Tôi hơi khom người nói với Ma Cách: “Phiền Khả hãn đợi một lát.”

Ma Cách gật đầu đồng ý. Bốn phía xung quanh là thiên quân vạn mã cùng gió cát rít gào, thỉnh thoảng lại có mấy tiếng ngựa hí vang, bầu không khí thực là hoang lương khôn tả.

Tôi vừa cúi đầu vá áo vừa khẽ nói: “Trong trận chiến với Ma Cách lần này, dù huynh có thắng được hắn thì đám binh mã sau lưng hắn cũng chẳng chịu khoanh tay đứng nhìn, ắt sẽ xông ra để giữ thể diện cho hắn.”

Y dùng sức nắm chặt lấy bàn tay tôi, cất giọng nhẹ nhàng: “Ta tự biết là khó sống nổi, nhưng thực lòng không muốn để nàng cùng hắn tới vùng đại mạc. Hoàng huynh có thể không để tâm tới nàng, ta thì không thể.” Y vừa nói vừa nhìn tôi chăm chú. “Ta đã từng trơ mắt nhìn nàng rời xa ta một lần, lần này dù thế nào cũng phải làm chút gì đó cho nàng mới được. Vậy nên bất kể kết quả ra sao ta cũng mong nàng có thể sống tiếp, cho dù không có ta ở bên.”

Rốt cuộc đã vá áo xong, tôi cúi đầu cắn đứt sợi chỉ, nhanh chóng lau đi giọt lệ vừa rỉ ra bên khóe mắt, ngẩng đầu lên mỉm cười nhìn y, nói chậm rãi từng chữ một: “Mới hay thắt nút áo, chẳng bằng thắt nút lòng[27]. Hôm nay nếu huynh chết ở đây, muội tuyệt đối sẽ chẳng sống tiếp một mình.”

[27] Trích Kết ái của Mạnh Giao. Nguyên văn Hán Việt: Thủy tri kết y thường, bất như kết tâm tràng - ND.

Giữa vùng hoang mạc trống trải, một con nhạn lạc bầy lao qua giữa không trung, vừa bay vừa hót lên một tiếng mang vẻ bi thương tột độ.

Nhưng lòng tôi lúc này lại hết sức vui mừng.

Y đưa tay vuốt ve bờ má tôi, bên khóe mắt thấp thoáng ánh lệ, nhưng miệng thì lại khẽ mỉm cười. “Đồ ngốc.”

Tôi cũng cười, nước mắt chợt lã chã tuôn rơi làm ướt thẫm bờ vai y. “Có huynh mới là đồ ngốc ấy.”

Huyền Thanh xoa nhẹ vết vá trên vai áo một chút, kế đó ngẩng đầu lên nhìn Ma Cách: “Mời Khả hãn.”

Ma Cách thoáng ngẩn người ra trong khoảnh khắc, rất nhanh sau đó đã ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lùng nhìn lướt qua khuôn mặt tôi và y. Cuối cùng hắn chợt vứt thanh Tiêu Vĩ Viên Nguyệt đao trong tay xuống đất, ngẩng đầu hú dài một tiếng, cất giọng buồn bực: “Thôi bỏ đi, các hạ quả thực yêu nàng ta hơn ta.” Rồi hắn ngoảnh đầu qua nhìn tôi chăm chú, trầm giọng nói: “Dù nàng không nói thì ta cũng biết, nàng hẳn cũng yêu y giống như y yêu nàng.”

Huyền Thanh khẽ mỉm cười, quay lại nhìn tôi bằng ánh mắt chứa chan tình cảm, đoạn nói với Ma Cách: “Khả hãn nói không sai, trong lòng ta chỉ có nàng ấy, trong lòng nàng ấy cũng chỉ có ta. Xin đa tạ Khả hãn.”

Ma Cách mặt mày lạnh tanh, nói: “Gã Hoàng đế kia đúng là thua kém ngươi nhiều. Có điều bây giờ mọi người ở Hách Hách đều biết ta sắp cưới một nữ tử thân phận tôn quý làm Yên thị, bây giờ ngươi lại muốn mang nàng ta đi, nếu ta cứ để yên như thế thì ắt sẽ bị mọi người trong tộc chê cười.”

Huyền Thanh nghe thấy lời này thì hai bờ vai hơi chấn động, thoáng lộ vẻ trù trừ. Tôi thấy phản ứng của y như thế thì không khỏi có chút nghi hoặc, nhưng lại chỉ thấy y lặng im không nói gì.

Lời của Ma Cách nhanh chóng tan đi trong gió, xung quanh chỉ còn lại tiếng gió cát rít gào. Chợt một giọng nói vừa nhu mì vừa trong trẻo vang lên giữa không trung: “Vậy ta sẽ đi theo ngài.”

Giọng nói ấy quen thuộc biết bao nhiêu, tôi vừa nghe xong liền không kìm được biến hẳn sắc mặt, lập tức ngoảnh đầu nhìn qua, thấy người đó không phải Ngọc Diêu thì còn là ai nữa. Vừa rồi tôi tập trung hết mọi sự chú ý lên người Huyền Thanh nên không phát hiện ra Ngọc Diêu cũng vận nam trang mà đi theo trong đội ngũ tùy tùng, lúc này lập tức kéo tay muội ấy, nôn nóng nói: “Ngọc Diêu, sao muội lại tới đây?” Rồi tôi lại ngoảnh đầu qua nhìn Huyền Thanh, thoáng lộ vẻ giận dữ: “Ngọc Diêu không hiểu chuyện thì cũng đành, nhưng sao huynh lại để muội ấy đi theo tới đây?”

Ngọc Diêu bình tĩnh nói: “Tỷ tỷ, tỷ đừng trách tỷ phu, là muội nhất quyết đòi đi theo huynh ấy.”

Tôi thầm nôn nóng, bèn khẽ quát: “Muội mau về đi! Ta tự sẽ có cách khác để quay về!”

“Cách khác?” Ngọc Diêu khẽ mỉm cười, nói. “Khi tới Thượng Kinh thì sông Vị Nam đột nhiên có lũ, rất nhiều người đã bị chặn lại bên bờ sông, tỷ phu đã phải liều mạng dẫn người vượt sông để tới đây cứu tỷ. Nhìn thấy cảnh ấy, muội thân là muội muội ruột thịt của tỷ thực là hổ thẹn vô cùng.” Hai mắt Ngọc Diêu xưa nay vẫn luôn ảm đạm, thế nhưng lúc này thì lại sáng bừng rực rỡ, tựa như có một ngọn lửa đang cháy hừng hực bên trong. “Tỷ tỷ, muội biết hồi ở trong cung tỷ đã phải sống một cuộc sống như thế nào, Hoàng thượng có thể bán đứng tỷ một lần thì sẽ có thể bán đứng tỷ lần thứ hai, lần thứ ba, tỷ không thể quay về bên một con người như thế được.” Muội ấy ngoảnh đầu qua nhìn Huyền Thanh. “Thời gian qua muội đã thấy rất rõ ràng, người tỷ phu thật sự thích không phải Ngọc Ẩn mà là tỷ. Muội không biết cớ gì huynh ấy lại thành thân với Ngọc Ẩn, nhưng huynh ấy hiển nhiên là một con người tình sâu nghĩa nặng nên mới chịu tới đây để đón tỷ về như thế. Chi bằng tỷ hãy... theo huynh ấy tới nơi chân trời góc bể mà vui vầy bên nhau, đừng tiếp tục sống vì người khác nữa.”

Ngọc Diêu xưa nay vốn tính ôn hòa trầm lặng, rất ít khi nói ra những lời quyết liệt thế này, hai bờ má dần trở nên ửng đỏ tựa như hai bông hoa mộc cẩm đang nở rộ. “Tỷ tỷ, trước đây dù muội có sai nhưng cũng coi như đã sống vì bản thân một lần. Có điều muội đã làm mọi người bị liên lụy nhiều quá, tỷ hãy để muội có cơ hội sửa chữa lỗi lầm, như thế thì lòng muội mới dễ chịu hơn một chút.”

Tôi nắm chặt lấy bàn tay Ngọc Diêu, nôn nóng nói: “Muội hãy còn trẻ, chuyện Quản Khê lần trước mọi người không hề trách muội, cũng không cần muội phải sửa chữa lỗi lầm gì cả. Muội chớ nên nhất thời hồ đồ, nếu muội cứ thế này mà đến Hách Hách thì chẳng khác nào tự tay hủy hoại cuộc đời hạnh phúc của chính bản thân mình đấy!”

Ngọc Diêu hơi nhếch khóe môi để lộ một nụ cười gượng thê lương. “Tỷ tỷ, muội còn có cái gọi là hạnh phúc nữa sao? Lòng muội giờ đã như tro tàn nguội lạnh, ngày ngày chỉ ở trong nhà gõ mõ tụng kinh, xin tỷ hãy cho muội một cơ hội sửa chữa lỗi lầm, chỉ như vậy muội mới có thể yên lòng sống tiếp được.” Rồi muội ấy cắn chặt môi. “Huống chi sau khi tới đây, muội căn bản chưa từng nghĩ tới việc quay về!”

Tôi thầm chấn động, trong số các tỷ muội trong nhà, Ngọc Diêu vốn là người nhu nhược nhất, không ngờ cũng có lúc quật cường thế này, quả không thẹn là muội muội của tôi.

Ngọc Diêu khẽ nở nụ cười, đẩy tay tôi ra, đột ngột gỡ búi tóc ra để mái tóc mây xõa xuống. Muội ấy đi thẳng tới trước mặt Ma Cách rồi khom người hành lễ, cất giọng bình tĩnh nói: “Khả hãn biết rõ là tỷ tỷ còn có con cái ở nhà, dù gì cũng khó mà yên tâm được. So với việc gây khó dễ cho tỷ tỷ, chi bằng Khả hãn hãy đưa ta về Hách Hách!”

Ma Cách nhìn Ngọc Diêu vẻ đầy hứng thú, cười nói: “Nàng muốn đi thì ta sẽ đưa nàng đi sao? Nàng có biết ta đã phải tốn mất bao nhiêu công sức mới đưa được tỷ tỷ của nàng tới đây không? Nàng dựa vào cái gì mà so sánh với tỷ tỷ của nàng?”

Ngọc Diêu không hề giận dữ, chỉ nở một nụ cười mỉm tựa như ánh trăng xuân dìu dịu. “Ngọc Diêu đúng là không thể so sánh với tỷ tỷ, nhưng Khả hãn chỉ nói với mọi người trong nước là sắp cưới một nữ tử tôn quý làm yên thị chứ không hề nói rõ nữ tử đó là Thục phi của Đại Chu, qua đó đủ thấy Khả hãn cũng sợ bị mang tiếng cướp đoạt thê tử của người khác. Tỷ tỷ của ta cố nhiên là thục phi của Đại Chu, thân phận tột cùng tôn quý, nhưng Ngọc Diêu ta dù gì cũng là muội muội của Thục phi và Ẩn phi, tỷ tỷ của Bình Dương Vương phi, tiểu cô[28] của Thừa Ý Quận chúa, tiểu di[29] của thân vương Đại Chu, còn là di mẫu của mấy vị Công chúa và Hoàng tử, nếu xét về thân phận, Ngọc Diêu chưa chắc đã thua kém tỷ tỷ bao nhiêu, hơn nữa còn không khiến Khả hãn bị người ta dị nghị điều gì.” Một làn gió thổi tới làm mái tóc Ngọc Diêu tung bay nhè nhẹ, vẻ thanh tú theo đó mà tăng thêm mấy phần. Chỉ nghe muội ấy nói tiếp bằng giọng trong trẻo như châu rơi đĩa ngọc, hết sức động lòng người: “Kỳ thực, Khả hãn nhất quyết đòi cưới tỷ tỷ của ta là hành động không sáng suốt chút nào. Tỷ tỷ đã lớn tuổi, Ngọc Diêu thì còn trẻ, bỏ nhỏ chọn lớn là thứ nhất; tỷ tỷ đã lấy chồng, Ngọc Diêu thì chưa xuất giá, bỏ khuê nữ mà chọn gái nạ dòng, phá hoại gia đình của người ta, ấy là thứ hai; tỷ tỷ vướng bận vì con cái, Khả hãn dù có đưa được con người tỷ tỷ về thì cũng chẳng thể giành được trái tim của tỷ tỷ, phí hết tâm tư mà cuối cùng chẳng được gì, ấy là thứ ba; mà điều quan trọng nhất là Hoàng thượng tuy đồng ý tặng tỷ tỷ cho Khả hãn, thế nhưng thù đoạt vợ không đội trời chung, bây giờ Hoàng thượng tuy không nói gì nhưng sau này Hoàng thượng cũng được, thái tử cũng được, một khi nghĩ tới mối thù này, Khả hãn cho rằng Hách Hách còn có thể sống yên ở vùng đại mạc được sao? Huống chi vua nhục thì tôi cũng nhục, đến lúc đó vua tôi Đại Chu một lòng muốn diệt Hách Hách, Khả hãn cho rằng kết quả sẽ thế nào?” Rồi muội ấy lại chỉ ngón tay thon dài về phía Huyền Thanh mà nói tiếp: “Lục Vương gia vốn là vị thân vương tính tình ôn hòa nhất, thế mà bây giờ cũng đích thân đuổi theo tới đây để đưa tỷ tỷ về, Khả hãn là người thông minh, tất nhiên không cần Ngọc Diêu phải nói nhiều thêm nữa.”

[28] Em chồng - ND.

[29] Em vợ - ND.

Ma Cách nhìn chằm chằm vào Ngọc Diêu, cười khẩy, nói: “Nàng đúng là rất biết nói chuyện đấy!”

Ngọc Diêu ửng hồng hai má, rốt cuộc đã để lộ mấy tia thẹn thùng. “Ngọc Diêu chỉ nói sự thực mà thôi.”

Ma Cách cất giọng hững hờ: “Nàng không đẹp bằng tỷ tỷ của nàng.” Lời này vừa mới nói ra, ngay đến đám cận vệ bên cạnh Ma Cách cũng không kìm được cười vang thành tiếng, xem ra không hề để Ngọc Diêu vào trong mắt.

Khuôn mặt Ngọc Diêu càng lúc lại càng ửng đỏ, chừng như có thể rỉ ra máu, thực là kiều diễm vô cùng. Một lát sau muội ấy mới chậm rãi ngẩng đầu, cặp mắt đen láy nhìn Ma Cách chăm chú. “Ngọc Diêu tự biết là dung mạo của mình không thể so sánh với tỷ tỷ, nhưng Khả hãn là bậc minh quân sáng suốt, hẳn biết rõ cưới vợ là cưới ở cái đức, hơn nữa Khả hãn cưới vợ không chỉ là việc nhà mà còn là việc nước, há có thể chỉ nhìn vào dung mạo mà không xét tới những mặt khác được.”

Ma Cách hơi sững ra, sau đó liền cất tiếng cười vang. “Hay lắm, nàng chỉ là một tiểu nữ tử mà không ngờ cũng có được bụng dạ cùng những sự kiến giải như thế này!”

Nghe thấy những lời này, tôi không khỏi thầm chua xót, hồi thơ bé, tâm tư Ngọc Diêu đơn thuần tựa như dòng nước vậy, có thể nói ra những lời thế này đại để là vì phen thương tâm quá độ kia mà ra. Phàm là nữ tử, chỉ khi nào trái tim đã bị tổn thương triệt để rồi thì mới hiểu được rằng thế nào là thói đời ấm lạnh, tâm tư cũng từ đó mà sáng suốt hơn nhiều.

Nụ cười bên khóe môi Ngọc Diêu dần trở nên hờ hững như một đám mây mỏng manh, chỉ cần gió thổi là tan. “Đa tạ Khả hãn khen ngợi.”

Ma Cách xua tay, nói: “Nhưng chỉ dựa vào một mình nàng thì vẫn chưa đủ để bản hãn thả cho nàng ta đi.”

Ngọc Diêu dường như đã đoán trước được là hắn sẽ còn nói ra những lời như vậy, bèn quay qua khẽ gọi Huyền Thanh một tiếng “tỷ phu”, kế đó đi lại gần Huyền Thanh, giọng nói tuy nhẹ nhàng nhưng mỗi chữ đều rành rọt: “Tỷ phu, muội biết là khi muội yêu cầu huynh đưa muội theo, lòng huynh khó chịu vô cùng, nhưng sự đời là thế, có lúc không thể không đưa ra lựa chọn, hơn nữa vì tỷ tỷ muội mà sẵn lòng hy sinh bản thân.” Hơi dừng một chút, muội ấy nghẹn ngào nói tiếp bằng giọng chan chứa nỗi mừng vui. “Hôm nay muội gọi huynh là “tỷ phu” như thế không phải vì Ngọc Ẩn, mà là vì tỷ tỷ. Có rất nhiều chuyện muội tới bây giờ mới biết... Tỷ phu, tỷ tỷ bây giờ đã không thể về cung được nữa, huynh thì đã xuất quan muốn trở về cũng rất khó khăn. May mà Ngọc Ẩn và tiểu vương tử đều đang ở trong phủ của tiểu muội, có tiểu muội ở đó chắc Hoàng thượng sẽ không gây khó dễ gì cho bọn họ đâu. Huynh hãy đưa tỷ tỷ cao chạy xa bay, càng xa càng tốt, muội giờ đã không thể hạnh phúc nữa rồi, nhưng mong tỷ phu và tỷ tỷ có thể mãi mãi hạnh phúc bên nhau.” Giọng của muội ấy nhỏ dần. “Còn có đơn thuốc kia nữa...”

Nơi đáy mắt Huyền Thanh thấp thoáng vẻ không đành lòng, nhưng thấy Ngọc Diêu đã trịnh trọng dặn dò như vậy thì cũng chỉ đành nói: “Muội yên tâm.” Ngọc Diêu cười tươi vui vẻ, cầm lấy một tờ giấy mỏng manh từ trong tay Huyền Thanh, kế đó xoay người lại nói với Ma Cách: “Tiểu nữ tự biết mình vô dụng, chỉ có chút hiểu biết về y thuật, do đó đặc biệt tìm tới đây một đơn thuốc có thể chữa được bệnh dịch, mong là có thể giúp ích cho Khả hãn.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.