Hậu Cung Nghi Tu Truyện

Chương 25-2



“Thiếp thân thỉnh an Quý phi nương nương, nương nương vạn phúc kim an.” Cử chỉ của Hàn thị vô cùng lễ độ, không hề vì thân phận của Chu Nghi Tu mà tỏ ra sợ hãi.

“Phu nhân không cần đa lễ. Bản cung chỉ là ra ngoài thay y phục, không nghĩ tới tình cờ gặp được phu nhân. Người được Thái hậu tứ hôn, luận bối phận, cũng coi như trưởng bối của bản cung.” Thái độ của Chu Nghi Tu rất nhẹ nhàng, lời nói chân tình dịu dàng thốt ra, “Phu nhân không cần phải đứng, ngồi xuống nói chuyện cùng bản cung đi.”

“Tạ nương nương cất nhắc, thiếp thân không dám nhận.” Hàn thị dè dặt, cẩn trọng ngồi xuống, tư thế sẵn sàng đứng dậy bất cứ lúc nào.

“Hoàng hậu và bản cung đều đã vào cung thị giá, không thể ở bên cạnh phụ thân làm tròn bổn phận, khó tránh khỏi trong lòng tiếc nuối. Nếu phu nhân có thể vì người mà hạ sinh vài đứa nhỏ, cũng coi như giúp bản cung an tâm một chút.”

Hàn thị nói một cách khiêm tốn, “Thiếp thân nhận ân điển của Thái hậu, đến hầu hạ lão gia, tất sẽ chu toàn tận tâm. Có điều, hài tử còn phải trông vào ý trời, thiếp thân không dám cưỡng cầu.”

Thái độ không kiêu ngạo không xu nịnh chút nào này của Hàn thị khiến Chu Nghi Tu rất cao hứng. Nàng nói, “Nghe cách nói của phu nhân, hình như là người đã từng đọc qua thơ văn.”

Hàn thị hơi giật mình, vội đáp, “Nương nương anh minh. Phụ thân của thiếp thân ngày trước thi không đậu cử nhân, sau này mở lớp dạy chữ cho các đệ tử trong tộc. Thiếp thân khi còn bé mưa dầm thấm đất, cũng có nhận biết được vài Hán tự.”

“Thì ra là thế. Phu nhân vừa mới vào phủ, đã quen với mọi thứ hay chưa?” Trong lời nói của Chu Nghi Tu lộ ra vẻ quan tâm.

“Lão gia đối với thiếp thân rất tốt. Mọi việc trong phủ đã có Đại phu nhân lo liệu, thiếp thân cũng kính nể bà ấy.”

Chu Nghi Tu gật đầu, nói, “Phu nhân có thể nghĩ như vậy là tốt rồi. Phụ thân nhiều năm nạp thông phòng cơ thiếp, vậy mà dưới gối lại không có con trai, có lẽ là vì duyên phận chưa tới. Trong phủ lắm người nhiều chuyện, phu nhân dù có nghe thấy cái gì cũng đừng để bụng. Cốt yếu nhất là ở chỗ phụ thân.”

Hàn thị là người thông minh, vừa nghe liền hiểu ngay, “Thiếp thân đã biết.”

“Hôm nay có dịp nói chuyện cùng phu nhân, bản cung thực sự rất cao hứng. Lần đầu gặp mặt, coi như biểu lộ một chút tâm lý, bản cung đã sai hạ nhân mang đến chút A Giao* thượng đẳng được tiến cống. Nữ tử ăn thứ này vào rất bổ khí huyết. Phu nhân hãy dùng để bồi bổ thân mình.” Chu Nghi Tu nhận chiếc hộp từ tay Tiễn Thu rồi trao cho Hàn thị.

*A Giao: Vị thuốc A giao còn gọi A giao nhân, A tỉnh giao, A tỉnh lư bì giao, Bồ hoàng sao A giao (Trung Quốc Dược Học Đại Từ Điển), Bì giao, Bồn giao, Hiển minh bả, Ô giao, Phó tri giao, Phú bồn giao (Hòa Hán Dược Khảo), Cáp sao a giao, Châu a giao, Hắc lư bì giao, Sao a giao, Sao a giao châu, Thanh a giao, Thượng a giao, Trần a giao (Đông Dược học Thiết Yếu), Lư bì giao (Thiên Kim).

“Nương nương, thiếp thân sợ hãi, thực không dám nhận.” Hàn thị từ chối.

“Có gì mà không dám? Chu gia có người kế tục, phu nhân đây chính là đại công thần.” Chu Nghi Tu nói, “Bản cung còn phải trở về thay y phục, không thể ở lâu nơi này.” Nàng vẫy tay gọi hai cung nữ gần đó, “Hầu hạ phu nhân cho tốt vào.”

Trở về điện Chiêu Dương, Tú Hạ vừa giúp Chu Nghi Tu thay y phục vừa nói, “Nương nương, vị phụ nhân kia dáng vẻ quá hiền lành, cũng không biết có thể địch lại Đại phu nhân hay không.”

“Đợi lát nữa sẽ biết.”

Một hồi sau, Tiễn Thu quay về, bẩm báo, “Nương nương, nô tỳ đã hỏi thăm được rồi. Đại phu nhân không hề có bệnh. Bởi vì trước ngày vào cung vài bữa đã cãi nhau với Như phu nhân (Hàn thị), lão gia phạt bà ta đóng cửa hối lỗi. Hiện tại, mọi việc trong phủ do Như phu nhân lo liệu.”

Chu Nghi Tu quay sang hỏi Tú Hạ, “Nghe thấy chưa?” Tú Hạ đành gật đầu.

“Hàn thị là người trong bông có kim*, Đại phu nhân chưa chắc đã chiếm được thế thượng phong trước mặt nàng ta. Hạ nhân trong phủ lại gió chiều nào theo chiều ấy, chúng ta cứ chờ xem.” Chu Nghi Tu uống một ngụm trà thanh nhuận cổ họng.

*Ý nói những người bề ngoài hiền lành nhưng tâm cơ không đơn giản.

“Đáng đời lắm! Ai bảo bà ta nhiều năm làm chuyện xấu?!” Tú Hạ cũng cực kỳ hận Đại phu nhân.

“Phải khiến bà ta hao tâm tổn trí, không thì bà ta lại quá đắc ý. Tự cho mình là nhạc mẫu của Hoàng thượng, ai đối với bà ta cũng khúm núm à?” Chu Nghi Tu cười lạnh, nói.

Thọ yến kết thúc. Huyền Lăng như thường lệ đến Cam Tuyền cung. Chu Nhu Tắc nũng nịu với hắn, nói, “Tứ lang, nô tì chuẩn bị tiết mục như vậy, sao mẫu hậu lại không thích? Có phải nô tì đã làm sai điều gì không?”

Huyền Lăng khẽ vuốt mái tóc mềm của ái thê, giọng nói của hắn vô cùng hòa nhã, “Mẫu hậu lớn tuổi rồi, ca múa lại náo nhiệt như vậy, có lẽ là có chút ầm ĩ.”

“Là nô tì không có chu đáo...” Chu Nhu Tắc tỏ ra vẻ áy náy.

Huyền Lăng thấy nàng nhíu mày liền vội khuyên nhủ, “Uyển Uyển đừng buồn. Mẫu hậu đâu có nói là không thích. Trẫm nhớ lúc trẫm còn nhỏ, mẫu hậu cũng từng vì Hoàng tổ mẫu mà hiến vũ, chắc hẳn người cũng hiểu lòng hiếu thuận của Uyển Uyển.”

Nhu Tắc nghe Huyền Lăng nói vậy, trong lòng liền buông xuống tảng đá lớn, “Đều do nô tì vô tình bắt chước, lại không giống ai mới khiến mẫu hậu không thích. Tứ lang, nô tì tuyệt đối không có dùng thủ đoạn để lấy lòng người. Nô tì chỉ nghĩ dùng sở học ít ỏi của mình mà chế ra một khúc ca vũ, nô tì thực lòng vô cùng tôn kính mẫu hậu.”

“Tấm chân tình của Uyển Uyển, trẫm rất hiểu. Trẫm tin mẫu hậu cũng hiểu, nàng đừng lo nữa.”

Nhu Tắc nghe vậy thì rất đắc ý, khuôn mặt tràn đầy tươi cười. Huyền Lăng lập tức say mê, hai người lại một phen triền miên không dứt.

Nhóm mệnh phụ phu nhân trở về phủ. Nhắc tới hình hình yến hội khi đó, ai nấy đều nói Nhàn Quý phi rất có khí độ, nàng đối với mọi người thập phần khiêm tốn hữu lễ. Hoàng hậu dường như bị họ quăng ra sau đầu, không có ai nói tới. Mà nếu có nhắc, mấy phu nhân đều bảo, Hoàng hậu quả thực giống hệt Triệu Phi Yến* của tiền triều tái thế, chỉ biết a dua lấy lòng chủ thượng, không có chút phong thái tôn quý nào; về sau dù có muốn kết thân với Chu gia, mấy phu nhân này liền có chút cân nhắc.

*Triệu Phi Yến: Hiếu Thành hoàng hậu nhà Tây Hán. Các nàng có thể tìm trên wikipedia tiểu sử của nàng ta.

Chu Nhu Tắc không hề biết đến chuyện ở ngoài cung, nàng ta chỉ biết ôm chặt Huyền Lăng vào lòng là tất cả. Chúng phi tần không phải kẻ ngốc, làm sao có thể để yên cho Hoàng hậu độc chiếm quân sủng? Rất nhanh, đã có người muốn ra tay.

“Tiểu chủ. Hoàng thượng cũng sắp đến, người...” Thúy Quả muốn nói gì đó lại thôi. Thang Tĩnh Ngôn trang điểm nhạt nhòa, sắc mặt tái nhợt.

“Sợ cái gì?! Ngươi đã quên chuyện ta bị đám tiện nhân cười nhạo hay sao? Đám nô tài cũng dám khiêu khích ta. Không có sự sủng ái của Hoang thượng, ta cái gì cũng không có!” Trong mắt Thang Tĩnh Ngôn lóe lên tia lửa kinh người.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.