Hậu Cung Nữ Phụ

Chương 3



Hai chân chân chậm rãi chạm đất, định dùng sức đứng lên, đột nhiên một tiếng hét kinh hãi phát ra từ ngoài cửa, hù cô vội vàng rụt chân về.

tiểu thư người tỉnh rồi, tôi lập tức báo cho Lăng vệ sĩ biết

Tiếng kêu vang hứng phấn, một cô gái mặc đồ trắng đen đúng chất người hầu xoay người xông ra ngoài, mà ở sau cô, một nhóm thiếu nữ mặc bộ đồ người hầu màu hồng phấn hoặc bưng đồ rửa mặt hoặc bưng những món ăn tinh xảo ngon miệng, sắp thành hàng.

tiểu thư, người tỉnh rồi, đúng là hù chết bọn nô tỳ

Một thiếu nữ lớn tuổi đứng đầu bước dài tiến lên, nâng Dạ Hàn Lâm Tuyết sắp đổ đứng dậy, vừa nói vừa cẩn thận hầu hạ:

tiểu thư, người cần gì?

cái gương... gương

Bởi vì thân thể này luôn trong trạng thái mê man, lại không ăn uống bổ sung thể lực đã lâu nên chỉ cần hơi động một chút liền thở hồng hộc. Thấy vậy thiếu nữ lớn tuổi mỉm cười, vừa vịn Dạ Hàn Lâm Tuyết vừa nhận gương bạc từ tay thiếu nữ trẻ bên cạnh.

tiểu thư người đúng là thích làm đẹp, Tiếu Hoa đang còn tự hỏi rằng chuyện đầu tiên người tỉnh dậy là làm gì, đúng là không ngoài dự đoán. Tiểu thư mấy ngày không ăn cơm, không phải muốn ăn cũng không phải muốn uống chỉ chú trọng vào dung mạo

Cái người tên Tiếu Hoa này chậm rãi nói, hoàn toàn không để ý cái gọi là khát vọng cháy bỏng trong mắt Dạ Hàn Lâm Tuyết. Khổ nỗi thân thể này vô lực muốn cử động cũng không nhúc nhích nổi chỉ có thể biểu lộ cảm xúc bằng đôi mắt.

cái gương.. cái gương...

Thấy Tiếu Hoa cứ nói mãi không có ý định đưa gương tới lòng Dạ Hàn Lâm Tuyết thật sự gấp gáp! Cô dùng hết sức rống lên, nhưng lọt vào tai người khác lại như tiếng ruồi muỗi kêu. Cũng may Tiếu Hoa này cũng khá thông minh vừa thấy ánh mắt nóng bỏng của cô thì lập tức lấy lòng kêu người đưa gương tới vừa an ủi:

tiểu thư, lần này người chỉ tông xe rơi xuống núi giả đập đầu xuống đất cũng may không đụng chạm đến gương mặt xinh đẹp của người

hóa ra vị Dạ tiểu thư này bị rơi xuống núi giả đập đầu xuống đất chết! Khó trách đầu mình đau như vậy!

Dạ Hàn Lâm Tuyết vừa thậm nghĩ vừa đưa mắt nhìn vào chiếc gương bạc tinh xảo do Tiếu Hoa đưa tới. Nhìn trong gương cô thấy rất rõ gương mặt khuynh quốc khuynh thành của mình. Cô thấy người trong gương xinh đẹp lạ thường, lông mi cong cong, hai mắt thật to, sáng ngời long lanh như biết nói. Chiếc mũi xinh xắn, cao thẳng miệng anh đào nhỏ nhắn mềm mại ướt át. Oa cực phẩm, tuyệt đối là cực phẩm! Mặc dù hơi ốm yếu vì bệnh còn chưa trang điểm nếu thật sự trang điểm vào rồi thì không biết còn điên đảo chúng sinh đến mức nào nữa. Nhìn khuôn mặt xinh đẹp hiện tại của mình trong lòng Dạ Hàn Lâm Tuyết cực kỳ thoả mãn. Đột nhiên cô nghĩ đến gì đó khuôn mặt hơi biến sắc, khuôn mặt này... khuôn mặt này tại sao giống miêu tả trong cuốn truyện cô đọc trước khi chết sao. Dạ Hàn Lâm Tuyết a Dạ Hàn Lâm Tuyết cô rõ ràng xinh đẹp vậy mà bị người ta lấy bụng tiểu nhân đo lòng dạ quân tử, tôi sẽ giúp cô hảo hảo sống tốt

Cô vừa nghĩ vừa cười nhưng người kia nhìn vào chỉ cho rằng cô thoả mãn với gương mặt không bị tổn thương.

tiểu thư, Tiếu Hoa đỡ người rửa ráy một chút sau đó ăn chút gì nhé! Người ngủ mê năm ngày rồi nhất định là đói lắm!

Dạ Hàn Lâm Tuyết nghe thấy vậy quả thật cảm thấy đói bụng, cô chậm rãi gật đầu, mấy vị người hầu nào đó liền vội vã ba chân bốn cẳng hầu hạ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.